3
Ngày tháng cứ thế trôi đi. Ta và công chúa ở trong thâm cung này nương tựa vào nhau, có chút dáng vẻ sống chết có nhau.
Nhưng ta từ nhỏ đã nói nhiều, không giữ được trong lòng.
Trong cung quy củ lớn, không thể nói lung tung, ta liền kể cho nàng nghe chuyện bên ngoài cung.
Hôm nay kể về lão Trương bán tò he ở đầu phố Đông nặn con khỉ sống động như thật.
Ngày mai kể về thẩm thẩm bán son phấn ở chợ Tây giọng to đến mức nào, đèn hoa đăng đêm Nguyên tiêu có thể trôi xa đến đâu.
Nàng đa phần đều im lặng, thỉnh thoảng đầu ngón tay gõ nhẹ lên trang sách, tỏ ý đang nghe.
Nhưng lớp băng giá trong đôi mắt xinh đẹp kia, đang dần dần tan chảy từng chút một.
Sự bình yên này, cuối cùng cũng bị phá vỡ bởi một lá thư nhà.
Trong thư nói, phụ thân ta nhờ có công đốc thúc việc đê điều ở Hoàng Hà, hoàng thượng vô cùng vui mừng, chẳng bao lâu nữa sẽ luận công ban thưởng.
Ông còn vui mừng ám chỉ trong thư, lần này chắc chắn có thể cầu được tấm kim bài miễn tử cứu mạng ta.
Ta nhét lá thư vào lòng, như cầm một hòn than nóng, đứng ngồi không yên.
Buổi tối, ta lén lấy ra một vò rượu hoa quả nhỏ, lại chuẩn bị thêm ít đồ nhắm, vui vẻ đi tìm công chúa chúc mừng.
“Công chúa, công chúa! Tin tốt! Tin tốt động trời!”
Nàng đang tựa lan can nhìn ao sen đen kịt, nghe tiếng bèn quay đầu lại.
“Nô tài… nô tài sắp được về nhà rồi!” Ta tự rót cho mình một chén rượu nhỏ, một hơi uống cạn.
“Phụ thân ta lập công, cầu xin ân điển, nô tài có thể xuất cung rồi.”
Ta nói một cách hứng khởi, hoàn toàn không để ý thấy không khí xung quanh công chúa bỗng chốc đông cứng lại.
“Điện hạ, người không biết bên ngoài cung vui thế nào đâu. Đợi nô tài ra ngoài rồi, nhất định… ợ… nhất định sẽ tìm cách nhờ người mang bánh quế hoa tươi nhất vào cho người.”
Ta lại rót thêm một chén, mừng rỡ không thôi.
Nhưng công chúa vẫn không nói gì, chỉ im lặng nhìn ta.
Hơi men bốc lên, lá gan ta cũng to hơn.
“Thật ra ở kinh thành ấy ạ, không chỉ có nhiều đồ ăn ngon, mà người đẹp cũng nhiều.”
Ta cười ngây ngô, bắt đầu nói năng không kiêng nể.
“Ví như… tiểu thế tử nhà Vĩnh Ninh Hầu, người biết không ạ? Lúc cưỡi ngựa diễu phố trông tuấn tú lắm. Còn có công tử nhà Lâm Thượng thư, văn nhã nho nhã! À đúng rồi, còn có…”
Ta bẻ ngón tay, kể hết một lượt các công tử nhà quyền quý mà ta nhớ, cuối cùng tổng kết: “Theo ta thấy, vẫn là vị tiểu vương gia nhà Trấn Bắc Vương đẹp nhất. Nếu phụ thân mà chỉ hôn cho ta, ta sẽ… hự…”
Ta đột nhiên ợ một cái, cuối cùng cũng nhận ra mình vừa nói điều hỗn xược, vội vàng chữa lại: “Nô tài nói bậy! Nô tài là thái giám, sao có thể nghĩ đến những chuyện này! Chỉ là… ngắm một chút cho bổ mắt thôi ạ…”
Xong rồi. Bản tính mê trai đã bại lộ hết cả.
Không khí thoải mái ban nãy đã tan biến không còn dấu vết.
Nàng đột nhiên đưa tay, cầm lấy vò rượu ta mang đến, ngửa đầu tu một hơi.
“Công chúa! Rượu đó mạnh lắm!”
Ta giật mình, muốn ngăn lại.
Nàng lại vung mạnh tay ta ra.
Ánh trăng lạnh lẽo chiếu lên người nàng, bóng dáng ấy không hiểu sao lại toát lên một vẻ cô độc và giận dữ.
Nàng đang tức giận? Vì ta khen người nam nhân khác đẹp?
“Công chúa, người khát à? Người uống từ từ thôi…” Ta nhỏ giọng khuyên.
“Cút.”
Một từ lạnh như băng.
Ta sững người.
“Công chúa…”
“Ta bảo ngươi cút ra ngoài!”
Dù cách một lớp rèm sa, ta vẫn có thể cảm nhận được sự bực bội của nàng.
Ta sợ đến ngây người, tỉnh rượu quá nửa, vắt chân lên cổ mà chạy.
Dằn vặt hồi lâu, ta vẫn nấu một bát canh giải rượu, cẩn thận bưng qua.
Cửa tẩm điện khép hờ. Ta do dự một lúc, rồi nhẹ nhàng đẩy cửa: “Công chúa? Nô tài mang canh giải rượu đến cho người…”
Trong điện chỉ thắp một ngọn đèn mờ ảo, không khí nồng nặc mùi rượu.
Nàng ngồi bên mép giường, quay lưng về phía ta, tóc tai hơi rối.
“Điện hạ, người uống chút canh đi, không mai sẽ đau đầu đấy ạ.” Ta bưng bát đi lại gần.
Ngay khi ta sắp đến gần, công chúa đột nhiên động.
Một bàn tay với những đốt xương rõ ràng nắm lấy cổ tay ta, trời đất quay cuồng, cả người ta bị quăng mạnh lên giường.
“A!” Ta kinh hãi la lên.
Thân hình của công chúa theo đó đè xuống, giam cầm ta hoàn toàn.
Hơi rượu nồng nặc hòa cùng một mùi hương thanh khiết lạnh lẽo trên người nàng bao bọc lấy ta.
“Công chúa, người say rồi…” Ta giãy giụa, giọng nói run rẩy.
Nhưng công chúa không nói gì, tay nàng bắt đầu kéo đai lưng của ta. Ta lập tức sợ đến tê cả da đầu.
Lẽ nào công chúa say rượu loạn tính, coi ta là nam nhân sao?!
“Công chúa! Công chúa không được!” Ta hoảng hốt chống vào ngực nàng, lắp bắp: “Nô tài… nô tài là thái giám! Nô tài không có… không có cái đó… không thể hầu hạ người được đâu ạ!”
Ta sợ đến sắp khóc.
Người đang đè trên người ta bỗng dừng động tác.
Sau đó, ta nghe thấy một tiếng cười khẽ mang theo hơi rượu.
“Ngươi không có…” Nàng cười trầm khàn, nắm lấy tay ta đưa xuống nơi sâu thẳm, hơi thở nóng rực: “Không sao, ta có.”
Ta: “???”
Cái gì… có cái gì?
Chưa đợi ta kịp phản ứng, nàng đã nắm chặt tay ta, mạnh mẽ ấn xuống.
Cách một lớp vải mỏng, ta cảm nhận rõ ràng… một thứ tuyệt đối không nên thuộc về một công chúa.
Ta trợn tròn mắt, không thể tin vào cảm giác kinh người, nóng rực dưới lòng bàn tay.
Một tiếng sét đánh thẳng vào đỉnh đầu ta.
Trời đất ơi… công chúa của ta… Nàng lại là một nam nhân?!