5
Là Tạ Tư Nguyên, chồng cũ của tôi.
Bộ vest cắt may chỉn chu, tóc chải mượt mà, nhìn vẫn phong độ như xưa.
Sau hơn một tháng không gặp, nghe lại giọng nói này, tim tôi vẫn co lại vô thức.
Tôi và Tạ Tư Nguyên quen nhau từ thời đại học. Sau khi tốt nghiệp, anh ta bất chấp mọi khó khăn cưới tôi về làm vợ.
Xuất thân từ gia đình lạnh nhạt, tôi từng nghĩ mình đã tìm được chốn nương thân.
Trong hôn lễ, Tạ Tư Nguyên thề sẽ che chở cho tôi cả đời.
Thế nhưng, sau khi tiếp quản công việc gia đình, anh ta ngày càng thấy tôi là gánh nặng, không thể giúp ích gì cho sự nghiệp.
Rồi bắt đầu soi mói mọi thứ.
Bắt tôi nghỉ việc, bắt tôi chăm sóc đại gia đình nhà họ Tạ, trông cháu cho chị gái anh ta, sống nhìn sắc mặt từng người.
Những điều đó, tôi đều nhẫn nhịn.
Vì chúng tôi cưới nhau vì tình yêu.
Tôi chưa từng nhận được sự quan tâm trong gia đình gốc của mình.
Tôi chỉ nghĩ, đổi một môi trường sống thôi mà.
Cho đến khi tôi bắt gặp anh ta ôm hôn một cô gái ăn mặc lòe loẹt trong câu lạc bộ cao cấp.
Tôi không thể chịu đựng nữa.
Tôi khóc, tôi nổi giận, tôi bắt anh ta thề sẽ không tái phạm.
Cả nhà họ Tạ đều nói tôi làm quá,
rằng tôi không biết điều,
rằng “đàn ông thành đạt ai chẳng ba bốn người.”
Tạ Tư Nguyên thậm chí còn bảo, tôi thành ra thế này đều do anh ta quá nuông chiều.
Từ hôm đó, chúng tôi bắt đầu chiến tranh lạnh.
Anh ta không về nhà nữa, chặn mọi liên lạc của tôi.
Tình trạng bệnh của tôi trầm trọng thêm.
Bác sĩ căn dặn tôi tuyệt đối không được chịu thêm cú sốc nào nữa.
Trong tuyệt vọng, tôi đề nghị ly hôn.
Tạ Tư Nguyên cho rằng tôi đang dùng hôn nhân để uy hiếp.
Cả nhà họ Tạ đều bảo không được để tôi toại nguyện, nếu không sau này sẽ “được voi đòi tiên”.
Anh ta lập tức sai luật sư soạn đơn ly hôn, yêu cầu tôi ra đi tay trắng.
Tôi không do dự, ký ngay.
Bốn năm yêu đương, ba năm hôn nhân, chấm dứt trong chớp mắt.
Khi tôi vẫn còn đang bị quá khứ dày vò, thì Tạ Tư Nguyên đã bước tới.
Anh ta liếc nhìn túi đồ trong tay tôi, rồi nhìn sang Lệ Vân Túc đứng cạnh, cuối cùng dừng ánh mắt lại trên chiếc Wuling Hongguang bên cạnh tôi.
Khóe môi nhếch lên, ánh mắt đầy khinh thường.
“Trần Niệm, em là sinh viên 985 mà lại đi làm bảo mẫu cho người ta, em nghĩ gì vậy?”
“Không liên quan đến anh.”
“Trần Niệm, em vẫn chưa hiểu à? Từ lúc em gả vào nhà họ Tạ, em không còn đại diện cho bản thân nữa, mà là thể diện của cả nhà họ Tạ.”
“Tạ Tư Nguyên, chúng ta đã ly hôn. Tôi bây giờ không liên quan gì đến nhà họ Tạ nữa.”
Ánh mắt Tạ Tư Nguyên càng thêm chế nhạo:
“Trần Niệm, sau ly hôn em vẫn là vợ cũ của tôi. Người ta nhắc đến em, vẫn sẽ gắn với tôi. Em đừng làm tôi mất mặt được không? Làm việc gì cũng nên động não chút đi, đừng có bốc đồng như thế.”
Tôi không muốn nghe thêm lời nào nữa, càng không muốn để những lời rác rưởi này lọt vào tai Lệ Vân Túc.
Tôi lập tức kéo tay thằng bé lên xe.
Tạ Tư Nguyên lại túm lấy tay tôi:
“Trần Niệm, ra ngoài lang thang mấy bữa chắc khổ lắm hả? Nhớ cái cảm giác làm thiếu phu nhân trong nhà họ Tạ rồi chứ gì?”
“Nếu em thừa nhận sai lầm, thật tâm sửa đổi, anh có thể cân nhắc chuyện tái hôn.”
“Anh với mấy cô ngoài kia chỉ là chơi bời thôi, vị trí vợ cả vẫn để dành cho em. Tới giờ anh chưa cho ai khác ngồi vào đó.”
“Chỉ cần em bỏ cái tính ngang bướng, cúi đầu xin lỗi nhà anh, thì anh—”
Tôi hất mạnh tay anh ta ra:
“Khỏi giữ! Cái vị trí cao quý đó, Tạ tổng dành cho người khác đi, tôi không thèm!”
6
Trên đường về, lại có một số lạ gọi đến.
Là Khang Khang – đứa cháu trai của Tạ Tư Nguyên mà tôi đã chăm sóc suốt hai năm trời.
Tuy tôi đã chặn hết liên lạc với nhà họ Tạ, nhưng riêng số của thằng bé thì tôi vẫn giữ lại. Tôi nghĩ trẻ con vốn không có lỗi, lỗi là do người lớn dẫn dắt sai đường.
Huống chi, tôi đã chăm nó hai năm, ít nhiều cũng có chút tình cảm.
“Alo, Khang Khang.”
Tôi chỉnh lại cảm xúc, cố gắng để giọng nói nghe thật dịu dàng.
“Trần Niệm! Đồ đàn bà bị đuổi khỏi nhà! Mẹ tôi muốn nói chuyện với cô!” – giọng Khang Khang gào lên, cực kỳ hỗn láo.
Sự dịu dàng tôi vừa cố gắng gom góp lập tức nghẹn lại trong cổ họng.
Sau đó, chị gái của Tạ Tư Nguyên cầm máy:
“Trần Niệm, tôi nghe Tư Nguyên nói, cô đi làm bảo mẫu cho người ta à?”
“Cô không thể có một chút tầm nhìn đại cục sao? Làm vậy chẳng khác nào vả vào mặt Tư Nguyên, cũng là tát thẳng vào mặt nhà họ Tạ chúng tôi. Người ta sẽ nhìn chúng tôi thế nào?”
“Trần Niệm, không phải tôi chê cô, mà là cô đúng là không bao giờ biết tự trọng. Lúc nào cũng hèn hạ, mất mặt!”
Tôi cúp máy, rồi lập tức chặn số.
Tấp xe vào lề đường, tôi cuối cùng cũng không kiềm chế nổi nữa, gục đầu xuống vô lăng mà bật khóc nức nở.
Không biết đã bao lâu, những ấm ức tích tụ bao ngày tháng mới tạm thời tan bớt, tôi mới mệt mỏi ngồi thẳng dậy.
Nhưng cảm giác bất lực vẫn đè nặng trong lòng.
“Trần Niệm, cho cô giấy, lau đi.”
Lệ Vân Túc đột nhiên lên tiếng.
Lúc này tôi mới sực nhớ thằng bé vẫn đang ngồi ghế an toàn ở băng sau, ánh mắt to tròn nhìn tôi đầy lo lắng.
Trong tay nhỏ bé là một tờ khăn giấy.
“Xin lỗi, dọa con sợ rồi phải không?” Tôi cố nặn ra một nụ cười.
Quản gia từng dặn đi dặn lại, Lệ Vân Túc rất dễ bị kích động, tôi sợ cảnh vừa rồi sẽ để lại ám ảnh trong lòng thằng bé.
Nhưng Lệ Vân Túc chỉ lắc đầu chậm rãi:
“Trần Niệm, con không sợ. Cô cứ khóc từ từ, con sẽ đợi cô.”
“Người lớn khóc không xấu hổ. Con sẽ không chê cười đâu.”
Tôi bật cười vì lời trẻ con ngây thơ ấy.
“Cảm ơn con nha, bé trai ấm áp của cô. Cô khóc xong rồi, từ nay sẽ không khóc nữa.
Mình về nhà thôi!”
Tối đó, vì tâm trạng không tốt nên tôi lên phòng sớm.
Cửa phòng vang lên tiếng gõ lạch cạch.
“Trần Niệm, tôi có thể vào không?” – giọng Lệ Đình Thâm.
Tôi vừa tắm xong, tóc vẫn còn ướt, liền chỉnh lại áo choàng tắm thật kỹ, chắc chắn không để lộ chỗ nào rồi mới đáp:
“Mời vào.”
Lệ Đình Thâm mặc một bộ đồ ở nhà màu xám nhạt, mái tóc đen rũ nhẹ trước trán, vóc người cao lớn, nhìn có chút ôn hòa hơn ngày thường.
Anh ngồi xuống ghế cạnh giường tôi, liếc nhìn mái tóc còn ướt, rồi có vẻ không được tự nhiên quay đi chỗ khác, ánh mắt bắt đầu đánh giá căn phòng khách tôi đang ở.
“Quần áo trong phòng thay đồ, sao tôi chưa thấy cô mặc lần nào?” – anh hỏi.
“Mấy bộ đó đắt tiền quá, tôi không quen mặc.”
Từng gả vào nhà họ Tạ, tôi đã hiểu rõ một đạo lý:
Không phải là người trong cùng một giới, đừng cố gắng chen chân.
Bằng không, lúc bị đá ra ngoài, sẽ rất thê thảm.
Tuy tôi đã kết hôn với Lệ Đình Thâm, nhưng về bản chất vẫn chỉ là một “bảo mẫu cao cấp”.
Bảo mẫu mà mặc váy hàng hiệu phiên bản giới hạn thì chẳng khác nào Lý Quỳ cài trâm hoa.
Lệ Đình Thâm cau mày:
“Là vì mẫu mã không hợp ý cô sao? Nếu cô không thích, tôi gọi nhà thiết kế đến đo may riêng.”
Tôi vội vàng xua tay:
“Không cần đâu ạ. Ngài Lệ, mỗi ngày tôi chỉ đưa đón Vân Túc, cũng chẳng có dịp nào để mặc mấy bộ đồ như vậy, thật sự không cần thiết.”
Anh im lặng vài giây rồi hỏi:
“Tôi nghe nói hôm nay cô gặp chồng cũ? Anh ta họ Tạ? Có phải là cái nhà Tạ làm thiết bị y tế kia không?”
Tôi ngẩn ra.
Chắc là Lệ Vân Túc kể với anh rồi.
Tôi mím môi gật đầu:
“Đúng là nhà họ Tạ. Nhưng đó là chuyện đã qua rồi.”
Thấy tôi không muốn nhắc lại, anh liền chuyển đề tài.
“Trần Niệm, từ khi cô đến đây, Vân Túc vui vẻ hơn rất nhiều. Cảm ơn cô.”
Anh nói câu cảm ơn rất chân thành, đôi mắt đen láy chăm chú nhìn tôi.
Tôi hơi ngượng:
“Ngài cho tôi nhiều tiền như vậy, đây là việc tôi nên làm mà.”
“Trần Niệm, cô có thể đưa ra yêu cầu, tôi có thể đáp ứng được.”
“Ngài Lệ, tôi không cần gì cả.”
Lệ Đình Thâm im lặng thêm một lúc, tay vô thức siết nhẹ, sau đó mới đứng dậy rời đi.
7
Dạo này, Lệ Đình Thâm tan làm rất sớm.
Tối nào cũng ăn cơm chung với tôi và Lệ Vân Túc.
Ăn xong còn cùng chơi mấy trò tương tác với trẻ con.
Một tổng tài đứng đầu thành phố mà lại hành xử kỳ lạ thế này, tôi thật sự bắt đầu thấy lo.
Không lẽ anh ta sắp phá sản rồi?
Thực ra tôi không lo anh phá sản.
Tôi lo là... tiền lương mười lăm vạn mỗi tháng của tôi không còn nữa.
“Ngài Lệ, dạo này sao ngài về sớm thế? Nếu bận việc thì cứ đi làm, Vân Túc đã có tôi lo rồi.”
Lệ Đình Thâm nhặt một khối xếp hình màu đỏ, giọng điệu tự nhiên:
“Bác sĩ nói cô cần người thân bên cạnh. Giờ tôi và Vân Túc là gia đình cô, cần có trách nhiệm.”
Gia đình kiểu gì chứ? Tôi thầm nghĩ.
Nhưng không dám nói ra.
“Thật ra, chỉ cần có Vân Túc là đủ rồi. Bác sĩ nói tôi cải thiện nhiều như vậy là nhờ vào bé.”
Lệ Đình Thâm ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt thoáng hiện điều gì đó khó diễn tả.
Tôi không nghĩ nhiều, nắm tay Lệ Vân Túc:
“Đi thôi, dì đọc sách cho con. Ba con còn phải làm việc.”
Lệ Vân Túc ngoan ngoãn để tôi dắt đi, nhưng lại trừng mắt nhìn Lệ Đình Thâm một cái.
Tôi không chắc mình có nhìn nhầm không, nhưng ánh nhìn ấy... như có chút thất vọng?
“Trần Niệm!” – Lệ Đình Thâm đột ngột gọi tôi lại.
“Gì vậy ạ?”
Tai anh có vẻ hơi đỏ, anh khẽ ho một tiếng:
“Tối mai tôi có một buổi tiệc, yêu cầu phải có bạn gái đi cùng, cô có thể đi với tôi không?”
“Tôi á?” – tôi chớp mắt.
“Ừ, là cô. Thời gian gấp quá, tìm người khác thì không kịp. Tôi có thể trả cô phí tham dự.”
Thời gian còn nguyên một ngày mà không tìm được ai? Với thân phận của anh?
Nhưng tôi không truy hỏi.
Dù sao có tiền thì tôi cũng không ngu mà từ chối.