1
Bãi triều xong, Tạ Cảnh Chi bước đến gần ta.
Triều phục đỏ càng tôn lên dáng vẻ tuấn tú nhã nhặn, như ngọc sáng giữa trần gian.
Chàng dừng lại trước mặt ta, giọng mang theo vẻ áy náy cố tình: “Điện hạ cũng biết, ngũ công chúa tính tình yếu đuối, không cứng cỏi như người. Nếu thật sự gả đến Hoài Bắc, chỉ e…”
“Chỉ e đi mà không có đường về?” Ta thay chàng nói nốt.
Chàng không phủ nhận.
“Vậy Tạ đại nhân từng nghĩ tới chưa,” ta nhìn chàng, “ta cũng là nữ nhi yếu mềm, ta gả sang đó, chẳng lẽ sẽ không chết sao?”
Chàng im lặng, mắt khẽ cụp xuống.
“Tạ Cảnh Chi,” ta nhẹ giọng hỏi, “bao năm qua, có bao giờ ngươi từng để tâm đến ta dù chỉ một khắc?”
Chàng rũ mi mắt: “Là thần không xứng với điện hạ.”
Không xa, ngũ muội ta đang lén lút nhìn về phía này, dáng vẻ e dè như nai con bị dọa sợ.
Một luồng ác ý không tên bất chợt dâng lên trong lòng.
“Nếu đã vậy,” ta bước lên nửa bước, nói nhỏ chỉ đủ hai người nghe, “ôm ta một cái. Xem như trọn vẹn mối si tình bao năm qua.”
Tạ Cảnh Chi lập tức lùi hẳn một bước, ánh mắt hoảng loạn xen lẫn ghét bỏ: “Điện hạ! Xin hãy tự trọng!”
Ta nhìn dáng vẻ tránh né ấy của chàng, bỗng thấy mối chấp niệm mười năm qua, thật nực cười biết bao.
2
Tin ta sắp được gả cho Hoài vương truyền tới hậu cung.
Mẫu phi ta khóc toáng lên.
“Tất cả là tại con! Bình thường cứ thích tỏ ra mạnh mẽ làm gì! Học nhiều sách để làm gì! Giờ hay rồi, bị đưa đi gả cho Diêm Vương rồi còn gì!”
Bà vừa khóc vừa mắng, mắng Tạ Cảnh Chi bạc tình, mắng phụ hoàng nhẫn tâm, lời lẽ thô tục không khác gì mụ đàn bà chốn quê mùa.
Mẫu phi vốn xuất thân nông nữ, nhờ có dung mạo xinh đẹp mà được phụ hoàng đưa vào cung, nhưng được vài ngày sủng ái rồi cũng bị lãng quên.
Trước khi ta trưởng thành và trở thành công chúa ưu tú nhất, hai mẹ con ta đã sống co ro ở một góc thiên điện suốt sáu năm trời.
“Nếu ta có một đứa con trai…” mẫu phi lẩm bẩm.
“Nếu có con trai, thì sao phải để con gái đi chết thay?”
Bà vẫn luôn canh cánh trong lòng chuyện này, cho rằng nếu bà có một hoàng tử, phụ hoàng nhất định sẽ yêu thương bà hơn.
“Mẫu phi, Hoài vương chưa chắc đã đáng sợ như lời đồn đâu.”
“Con biết gì chứ!” Mẫu phi nước mắt đầy mặt.
“Trong cung ai mà chẳng nói hắn ăn một bữa hết cả thùng gạo với mười cân thịt, mặt xanh nanh trắng, một đấm có thể đánh chết mười người như con!”
Nói rồi bà lại sụt sùi khóc, như thể đã thấy ta bị Hoài vương đánh chết ngay trước mắt.
“Tất cả chỉ là lời đồn dọa người thôi mà.”
“Mẫu thân Hoài vương vốn là một mỹ nhân nổi tiếng. Hơn nữa, đợi con trở thành Hoài vương phi rồi, sẽ chẳng còn ai dám bắt nạt mẫu nữ chúng ta nữa.”
Bà ngơ ngác nhìn ta, nước mắt vẫn còn lăn trên má.
Nhưng đêm đó, ta vẫn mơ thấy Hoài vương.
Trong mơ, Hoài vương mặt xanh nanh trắng, nói với ta: “Bản vương đói rồi.”
3
Sáng sớm tỉnh dậy, quầng mắt ta thâm đen.
Đan Lộ nói ngũ muội nhất quyết đòi gặp ta.
Ta thật sự không muốn gặp.
Ta không phải thánh nhân, không thể giả vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Nhưng nàng ta cứ đứng mãi ngoài cửa cung không chịu đi, ta sợ người khác bàn tán nên đành cho nàng vào.
Cửa điện vừa khép lại, ngũ muội liền bước về phía ta.
Từng bước từng bước, nụ cười trên mặt nàng ngày càng rõ rệt.
Nàng dừng lại cách ta hai bước, hoàn toàn không còn dáng vẻ yếu đuối thường ngày.
“Tam tỷ à, tỷ cái gì cũng giỏi hơn muội, học hành giỏi, dung mạo cũng xếp hàng nhất.”
Nàng nghiêng đầu cười, so với ngày thường còn sinh động đáng yêu hơn nhiều.
“Nhưng thì sao chứ? Tạ Cảnh Chi vẫn không thích tỷ. Huynh ấy còn đích thân thỉnh cầu phụ hoàng, để tỷ gả cho cái tên Hoài vương tàn bạo kia.”
Đoan Ninh giả vờ tiếc nuối thở dài một hơi:
“Nghe nói người nào rơi vào tay Hoài vương đều không sống nổi. Không biết sang năm giờ này, tam tỷ còn sống hay không nữa.”
“Thật đáng tiếc, lúc đó muội và Cảnh Chi thành thân, tỷ sẽ không được uống rượu mừng rồi.”
Ta lặng lẽ nhìn dáng vẻ đắc ý của nàng, chậm rãi mở miệng:
“Ngũ muội,”
“Muội nói Tạ Cảnh Chi thương muội yếu đuối, vì ba năm trước muội vì huynh ấy mà mắc bệnh khi đi lấy thuốc. Nhưng nếu huynh ấy biết, thuốc năm đó là ta nhịn ăn nhịn uống ba ngày, tranh luận với tăng nhân Tây Vực mới giành được, huynh ấy sẽ còn chọn muội không?”
Nụ cười trên mặt ngũ muội lập tức cứng lại.
Bỗng nhiên, nàng quỳ sụp xuống, kéo lấy tay áo ta khóc nức nở: “Tam tỷ, muội thật lòng thích huynh ấy, cầu xin tỷ nhường cho muội đi.”
Ta còn chưa kịp phản ứng, Tạ Cảnh Chi đã xông vào.
Chàng lập tức kéo Đoan Ninh ra sau lưng, lạnh lùng nhìn ta:
“Điện hạ hà tất phải làm khó Đoan Ninh? Là ta đề nghị đưa người đi gả cho Hoài vương, có trách thì trách ta.”
Lòng ta bỗng lạnh lẽo.
Chúng ta lớn lên cùng nhau, vậy mà trong mắt chàng, ta lại là loại người này sao?
Đoan Ninh khóc thút thít, níu lấy tay áo chàng:
“Cảnh Chi ca ca, tam tỷ đột nhiên nói thuốc năm đó là do tỷ ấy mang về, huynh sẽ không tin chứ?”
Tạ Cảnh Chi nhìn ta, ánh mắt lạnh lùng xa cách không chút che giấu.
Chàng lùi lại một bước, trang nghiêm thi lễ:
“Thần thực không gánh nổi ân tình sâu nặng của công chúa, mong công chúa… tự trọng.”
Ta nhìn thẳng vào mắt chàng: Nếu thuốc đó, thật sự là do ta mang về thì sao?
Tạ Cảnh Chi thoáng sững người, trầm mặc giây lát.
Đúng lúc đó, Đoan Ninh chợt nức nở khe khẽ.
Chàng quay đầu nhìn nàng một cái, lúc mở miệng lần nữa, giọng nói đã khôi phục bình tĩnh.
“Dù vậy, người thần ái mộ… vẫn là công chúa Đoan Ninh.”
Chợt trong đầu ta hiện lên hình ảnh Tạ Cảnh Chi năm mười bốn tuổi, từng nói với ta: “Vĩnh Ninh, đừng khóc, ta sẽ bảo vệ nàng.”
Ta nhìn chàng, nhìn người chàng đang che chở trong lòng, khẽ mỉm cười.
Vậy thì chúc hai người, năm nào cũng như hôm nay, ngày nào cũng như hiện tại.
4
Phụ hoàng có lẽ cảm thấy có lỗi nên ban cho ta rất nhiều châu báu, còn đặc cách cho phép ta xuất cung dạo chơi.
Mẫu phi vừa lựa trang sức vừa thấp giọng mắng phụ hoàng là “đồ súc sinh”.
“Lúc con về nhớ mua cho ta bánh nướng thịt ở phố Tây Tự, với nước ô mai nhà Lý Đại Đầu, trong cung làm chẳng ra được cái mùi vị ấy.”
“Biết rồi mà.”
Phố phường ngoài cung đúng là náo nhiệt sống động hơn trong cung rất nhiều.
Ta vô tình bắt gặp Tạ Cảnh Chi và Đoan Ninh ở một quầy bán tượng đất nặn.
Cha chàng chết vì cứu phụ hoàng, nên phụ hoàng đối đãi với chàng còn hơn con ruột.
Ta phải dùng cái giá gả đi xa mới được xuất cung; còn chàng chỉ cần một lời là có thể đưa người thương đi ngắm nhân gian phồn hoa.
Tự nhiên lại nhớ năm ta mười lăm tuổi, cũng từng cầu xin chàng đưa ta ra ngoài cung xem một lần.
Khi ấy chàng nghiêm mặt nói: “Trái với quy định.”
“Người sao lại xuất cung?” Tạ Cảnh Chi nhìn thấy ta, hơi ngẩn người.
“Ta sắp phải gả đến Hoài Bắc rồi, chẳng lẽ trước khi chết ở đó, đến một cái liếc nhìn kinh thành cũng không được phép sao?”
Chàng nhíu mày: “Ta không có ý đó.”
Lại nói: “Người sẽ không chết đâu.”
Đoan Ninh nhẹ nhàng kéo tay áo chàng, khẽ gọi một tiếng: “Cảnh Chi ca ca.”
Chàng gạt tay nàng ra, dường như muốn bước lên nói thêm điều gì đó.
Đúng lúc ấy, trên phố bỗng nhiên náo loạn.
Một con ngựa hoảng loạn lao điên cuồng về phía trước, đám đông lập tức rối tung lên.
Thị vệ bị dòng người xô đẩy tản ra.
Tạ Cảnh Chi vội vàng che chắn cho Đoan Ninh.
Ta nhìn thấy một đứa trẻ bị hoảng sợ đứng ngây ra giữa đường, liền lao đến bế nó lên.
Ngựa hoang đã lao đến trước mặt, vó ngựa giơ cao chuẩn bị giẫm xuống.
Ta nghe thấy Tạ Cảnh Chi ở phía xa hét lớn tên ta: “Vĩnh Ninh!”
Trong khoảnh khắc chớp mắt, một ánh đao chói lóa lướt qua, con ngựa hoảng loạn đổ rầm xuống đất.
Một thiếu niên dung mạo cực kỳ tuấn tú chắn trước người ta, áo choàng đen tung bay, không một giọt máu vấy lên người.
Chàng quay đầu nhìn ta, ánh mắt lười nhác: “Này, sợ đến ngẩn người luôn à?”
5
Ngựa hoảng bị hạ, sự hỗn loạn trên phố cũng dần lắng xuống.
Một phụ nhân trẻ tuổi lảo đảo chạy tới, ôm chầm lấy đứa bé, vừa khóc vừa không ngừng cảm ơn ta.
Đứa trẻ thấy mẹ, lúc này mới òa khóc nức nở, ta cũng thở phào nhẹ nhõm.
“Đa tạ.” Ta quay sang chàng thiếu niên, “Ơn cứu mạng này, thật chẳng biết lấy gì báo đáp, ta…”
Ta còn định nói lấy bạc tạ ơn, thì Tạ Cảnh Chi đã sải bước đến gần, kéo ta ra phía sau lưng mình.
“Ngươi là ai?” Giọng chàng lạnh lùng, gần như vô lễ.
Ta không vui với thái độ đó của chàng.
Thiếu niên kia lại chẳng buồn liếc chàng một cái, chỉ mỉm cười nhìn ta hỏi: “Vừa rồi, có phải cô định nói ‘ơn sâu khó báo, nguyện lấy thân báo đáp’ không?”
Không đợi ta trả lời, chàng lại tự mình tiếp lời:
“Ta tên Diệp Mộ Bạch, mười chín tuổi, chưa cưới, không có thiếp cũng chẳng có người thương, gia cảnh khá ổn, còn dung mạo thì cô cũng thấy rồi, thấy sao?”
Ta vốn luôn cho mình là người ứng biến nhanh, vậy mà giờ phút này lại bị câu nói tự tiến cử giữa phố ấy làm cho ngẩn ra.
Không hiểu vì sao, Tạ Cảnh Chi đột nhiên tức giận, quát: “Đồ điên cuồng!”
Sau đó ra lệnh cho đám thị vệ vây đến: “Bắt hắn lại cho ta!”
Ta lập tức bước lên ngăn lại, đối mặt với Tạ Cảnh Chi: “Thả chàng ấy đi.”
Diệp Mộ Bạch khẽ cười, trước khi rời đi còn quay đầu lại nói:
“Chúng ta sẽ còn gặp lại.”
Sau khi Mộ Bạch rời đi, sắc mặt Tạ Cảnh Chi vẫn chưa dịu lại.
“Điện hạ nói chuyện với nam nhân lạ giữa phố xá như vậy, thật là thất lễ.”
Ta ngước mắt nhìn chàng.
“Tạ đại nhân lấy thân phận gì mà nói với ta những lời này?”
“Điện hạ, thần chỉ là muốn tốt cho người.”
“Người mà ngươi muốn ta gả là Hoài vương.”
“Kẻ đó không dễ đối phó đâu, mong điện hạ hãy giữ mình.”
“Nếu nói đến giữ gìn,” ta thản nhiên đáp, “ta chỉ mong Tạ đại nhân sau này tránh ta càng xa càng tốt.”
Chàng như bị đâm một nhát, lặng thinh hồi lâu.
Khi cùng Đoan Ninh rời đi, bóng lưng của chàng lại có phần chật vật.