Anh cũng nhìn tôi, chỉ trong một giây, rồi cả hai lập tức quay đi chỗ khác.
Cái bầu không khí lặng lẽ, mờ ám, như có chất dính.
【Tôi đang xem show hẹn hò à…】
【Tôi cũng cảm thấy vậy… hai người này mờ ám thật đấy.】
【Tui nghiện rồi.】
【Cho tôi cầm cây mía tôi đập hai người này cái được không?!】
【Ủa chị ở trên là ai vậy?】
【Kệ tôi đi, tôi chưa từng yêu, không chịu được người ta hạnh phúc!】
【Trời ơi cười muốn xỉu.】
Ngay sau đó, Thẩm Lệnh Hàm hừ lạnh một tiếng:
“Đừng tưởng tôi tha thứ cho em rồi!”
Tôi: “……”
Thôi xong.
Trái tim tôi vừa nhảy một phát, vô ích rồi.
【6 điểm diễn xuất.】
【Thẩm Lệnh Hàm anh dám diễn tiếp tôi chém!】
【Chị đừng dây vào anh ta nữa, mình đi “hút” bé trai ngoan khác đi!】
Hả?
Bé trai ngoan?
Hút gì mà bé trai?
Tôi chợt tỉnh táo lại, mắt mở to hết cỡ.
Khoan đã, tôi mới lơ mấy giây mà mấy người nói đến chỗ quái gì rồi vậy?!
"Rồi, vì cuộc gọi này quá ngắn, tụi mình cùng nghe lại một lần nữa được không?"
MC vừa dứt lời,
Hai câu thoại vang lên lần nữa, kèm tiếng nhiễu điện đặc trưng.
“Đừng nữa, mút đến tê cả lưỡi rồi…”
“Em đang mút cái gì thế…”
Từng câu vọng lại trong khán phòng như tiếng trống đập thẳng vào tim tôi.
Đập đến mức tim tôi muốn ngừng đập luôn rồi.
"Rồi nha, giờ ai cũng nghe rõ rồi đó!"
MC giơ micro bước tới, đôi mắt tràn ngập ý đồ xấu.
“Chỉ một đoạn chưa đến mười giây, nhưng chính là nguyên nhân khiến Lệnh Hàm khóc lên hot search.”
“Vậy để tôi thay mặt mọi người hỏi một câu ai cũng muốn biết, được không?”
“Câu này… Giang Dự, rốt cuộc lúc đó em đang mút cái gì vậy?”
【Còn là gì được nữa, tê cả lưỡi rồi còn hỏi.】
【Chị có phúc quá đi thôi!】
【Chị nói nhỏ với tôi đi, đặt ở đâu đó, chất lượng ra sao, có đắt không?】
【Mới vào đây, mút gì vậy ạ?】
【Trẻ con tránh ra chỗ khác đi!】
【Theo ngữ cảnh thì… chắc là đang mút “đôi gò bồng đảo” của đàn ông…】
Tôi hít một ngụm khí lạnh.
Không phải đâu các ông trời ơi…
Tôi đang định mở miệng giải thích, thì một tiếng hừ lạnh bỗng vang bên tai.
14
Ba phần tự giễu, năm phần khinh bỉ, hai phần phẫn uất.
Tôi nhìn theo tiếng động.
Thẩm Lệnh Hàm lại bắt đầu diễn.
Anh liếc tôi một cái rồi lập tức quay đi.
Mắt vẫn hoe đỏ, còn hừ mũi một cái.
Tôi bật cười trong tức giận.
Đổi hướng mũi giày, tôi bước về phía anh.
Ngón tay cố tình đặt lên vai anh.
Tôi thấy nhịp tim của ảnh đế… lại yếu đuối tăng vọt.
Tôi mỉm cười ngọt ngào.
“Câu hỏi đó, còn tùy xem ảnh đế của chúng ta có muốn biết đáp án không.”
“Không muốn.”
“Tít tít tít.”
Máy nói dối ré lên.
“Thật sự không muốn à?”
“Không! Tôi không hứng thú với mấy chuyện tình cảm vớ vẩn của bạn gái cũ!”
Giọng anh đầy dứt khoát, cương quyết.
Vì vậy tôi… lờ luôn cái máy đo nói dối sắp cháy mạch, lấy từ nhân viên chương trình một tấm bảng giấy.
“Nói trước, tôi giải thích chuyện này là vì danh tiếng cá nhân, không phải vì ai kia.”
Tôi cầm bút, soạt soạt viết vài chữ.
Rồi giơ thẳng lên trước ống kính.
“Hôm đó, tôi hút cái này nè.”
Thẩm Lệnh Hàm đang ngồi, không thấy được màn hình livestream.
Sốt ruột.
“Cái gì? Em hút cái gì cơ?!”
“Tôi không nói cho anh.”
Thẩm Lệnh Hàm: “???”
Anh ngồi trên ghế uốn éo như con giun, vừa gấp gáp vừa hoang mang.
Tôi không thèm để ý.
【Chị tôi đúng là số 1 luôn.】
【Giang Dự dắt chó đi dạo trình cao đẳng cấp.】
【Mở lớp đi chị ơi, em quỳ lạy xin học.】
【Thẩm Lệnh Hàm sắp nghẹn thở rồi kìa hahahaha】
【Còn cứng miệng nữa không, thua cả trai ngoan luôn.】
“Rồi, giờ mọi người cũng biết Giang Dự lúc đó đang hút cái gì rồi ha~”
“Là người khiến Thẩm Lệnh Hàm bật khóc, cũng coi như đóng góp gián tiếp cho Tướng Quân Hành, đúng không nào?”
“Nếu không nhờ cuộc gọi đó, chắc cảnh đó còn quay dài dài.”
“Mong mọi người hãy đón xem Tướng Quân Hành nhé!”
MC đọc xong đoạn kết quen thuộc, chương trình cũng chính thức khép lại.
Tôi mệt xỉu.
Thừa lúc không ai để ý, tôi lẻn khỏi hiện trường luôn.
Chờ đến khi Thẩm Lệnh Hàm quay xong, tôi đã nằm êm trên giường.
Vui vẻ ôm điện thoại lướt hot search.
【#Thẩm Lệnh Hàm lại khóc rồi】
【#Thẩm Lệnh Hàm thất tình】
【#Thẩm Lệnh Hàm và Giang Dự】
【#Thẩm Lệnh Hàm: vua giả bộ】
Một loạt từ khóa, toàn là anh ta.
Đợt này đúng là nổi bật dữ dằn.
Tôi đọc xong, chọn vài cái buồn cười bấm like.
Không dùng tài khoản phụ, tôi like thẳng bằng cái acc chính – acc của minh tinh vô danh này.
Dù sao cũng đến nước này rồi, không tranh thủ nhiệt độ thì phí.
Tôi nhìn chằm chằm vào điện thoại, mí mắt dần nặng trĩu.
Ngả vào sofa, thiếp đi lúc nào không hay.
15
Lúc tôi mở mắt ra, hot search lại đổi lượt.
【#Hóa ra là hút ốc thật】
Bài đăng từ chính tài khoản chính chủ của Thẩm Lệnh Hàm.
Phía dưới bình luận đủ thể loại.
【Biết sự thật rồi nhé, đồ chuyên gia giả vờ.】
【Anh bị bạn gái cũ bỏ rồi đấy.】
【Bình luận của Giang Dự bị trai ngoan chiếm đóng rồi, toàn gọi “chị ơi” nịnh ngọt sớt luôn.】
Tôi khựng lại, vội vàng vào xem bình luận dưới bài của mình.
Quả nhiên.
Ồ.
Vài tấm ảnh cơ bụng ở show hôm trước… đã bị chính chủ xác nhận quyền sở hữu.
Giờ thì đang thi nhau khoe hàng dưới bài viết của tôi.
【Chị ơi nhìn nè, em mới luyện xong á.】
Tôi bấm like.
【Mới mua dây đeo ngực nè chị, chị có thích không~】
Tôi lại bấm like.
【Chị ơi, em mười tám rồi, tuổi tác hay chỗ nào cũng đều được nha.】
Wow.
Cái này ngon.
Tôi trả lời:
"Tối qua nhà chị xem mèo lộn mèo nhào không?"
Thẩm Lệnh Hàm nổi đoá.
【Giang Dự em lại đi thả tim cho trai lạ nữa! Em muốn ép chết anh hả?!】
Ngoài mấy người đang cười đến phát rồ xuyên màn hình, không ai quan tâm tới lời anh ta.
Rồi anh điên lên thật.
Sau bao năm debut, chưa từng lộ cơ bụng trước công chúng – vậy mà…
Boom! Một lần đăng 10 tấm!
Chú thích:
“Vậy có đủ gợi cảm để câu lại bạn gái cũ chưa?”
Sau đó là ảnh cơ ngực, cũng post luôn!
Chú thích:
“Ngực 106cm, hút thoải mái.”
Cư dân mạng ăn tiệc thịt no nê:
【Cuối cùng cũng chịu ngừng giả vờ!】
【Tết đến sớm rồi!】
【Cảm ơn chị dâu, chưa bao giờ thấy anh nhà hào phóng đến vậy.】
【Thẩm Lệnh Hàm anh giấu kĩ quá!】
【Còn ai nhớ ảnh từng là ảnh đế lạnh lùng không…】
【Cơ bụng giờ hết hot rồi, giờ là thời của “gợi cảm điên cuồng”.】
【Không kham nổi bạn gái thì đi làm… tiểu tình nhân đi cho rồi.】
Trên mạng, thật sự náo nhiệt y như ăn Tết.
Tôi lặng lẽ theo dõi.
Một lúc sau, tài khoản phụ của Thẩm Lệnh Hàm cũng bị khui ra.
Tôi nhấn vào xem.
Tim bắt đầu đập loạn không kiểm soát.
16
Tôi và Thẩm Lệnh Hàm debut cùng thời.
Anh flop thì tôi cũng flop.
Anh nổi thì tôi… vẫn flop.
Nhưng flop cũng phải sống mà.
Tôi đi đóng vai quần chúng, lên đủ loại show tạp kỹ.
Nhiều đến mức tôi còn chẳng nhớ mình từng làm gì.
Vậy mà Thẩm Lệnh Hàm – biết hết.
Mỗi lần tôi có phim mới, anh đều lấy tài khoản phụ share lại, giới thiệu.
Chỉ cần tôi xuất hiện một giây trong show, dù chỉ vài chục frame, anh cũng sẽ cắt riêng, đăng hẳn một bài.
Từng chút từng chút.
Từ khi tôi còn non nớt vụng về, đến khi thành con nghiện trai sáu múi, anh chưa từng bỏ sót giây nào.
Nói không cảm động thì là nói dối.
Một dòng nước ấm lan khắp tim tôi, như thủy triều dâng dịu dàng.
【Thẩm Lệnh Hàm anh làm tôi khóc mất…】
【Anh ơi anh nên được làm mod fanclub đấy.】
【À xin lỗi, flop quá nên chưa có fanclub, để tôi tạo liền.】
【Thật ra Giang Dự diễn xuất cũng tốt lắm mà!】
【Những đoạn bị cắt ra, rõ ràng diễn rất ổn mà.】
【Có đạo diễn nào để ý tới Giang Dự không ạ?!】
【Thẩm Lệnh Hàm từ nay tôi không chửi anh là đồ giả bộ nữa hu hu.】
【Chị ơi… nhìn anh ấy đi, ngoài cái tật giả vờ thì mọi thứ đều tốt cả.】
Tài khoản chính của Thẩm Lệnh Hàm không còn động tĩnh.
Chắc công ty đã lấy lại quyền truy cập rồi.
Tôi tắt điện thoại, nằm ngửa ra giường.
Đêm khuya, ngoài cửa sổ vài tòa nhà vẫn còn le lói ánh đèn.
Tôi đang nghĩ… nên xử lý mối quan hệ này thế nào.
Thì “ding dong”—chuông cửa vang lên như phá tan màn đêm.
Tôi giật nảy mình.
Nhìn vào camera trước cửa.
Ồ.
Cái tên chuyên gia giả vờ kia.
Cho dù trùm kín thế nào tôi cũng nhận ra ngay lập tức.
Tôi dở khóc dở cười mở cửa.
"Anh biết địa chỉ nhà tôi kiểu gì đấy?"
17
Thẩm Lệnh Hàm nghiêng người lách vào nhà.
Mùi nước hoa nam dịu mát lập tức xộc tới.
Tôi bị anh ép phải lùi từng bước.
Cho đến khi lưng chạm vào tường, không còn đường lui.
Ánh mắt Thẩm Lệnh Hàm dán chặt lấy tôi, nhìn sâu vào tận đáy mắt.
Tôi chịu hết nổi, quay đầu sang hướng khác.
Lặp lại câu hỏi:
“Anh tới đây làm gì?”
Anh chừa một tay, bất ngờ vén áo lên.
Dưới lớp sơ mi cổ V màu rượu vang, là một dây chuyền bạc đeo ngực.
Vãi thật sự.
Tôi trợn tròn mắt:
“Anh học mấy thứ này ở đâu vậy?!”
“Trên mạng. Người ta nói giờ chuộng gợi cảm táo bạo.”
Anh nắm tay tôi, đặt thẳng lên cơ bụng mình.
“Sờ đi, còn giống cảm giác hồi đó không?”
Đệt.
Sờ vẫn… ngon.
Tôi xoa đại hai cái, rồi cố gắng rút tay về.
“Cũng… ổn.”
Vừa dứt lời, một tia sáng bạc lướt qua mắt.
“Cạch.”
Một chiếc còng tay đã khóa chặt cổ tay anh.
Thẩm Lệnh Hàm nhìn tôi, từ từ… quỳ xuống.
Hai tay giơ cao, đôi mắt đào hoa cong cong, như đọng cả một hồ nước xuân.
Anh nói:
“Chủ nhân.”
Mẹ kiếp!
Ai chịu nổi kiểu này?!
Tôi hoảng hốt kéo anh dậy:
“Khoan, khoan đã… chuyện này phải… phải từ từ chứ…”
Không kịp nữa rồi.
Từ khi chia tay tới giờ chưa ăn miếng nào.
Thèm.
Sáng hôm sau.
Thẩm Lệnh Hàm đăng Weibo:
【Ai muốn làm tiểu tam? Tôi là chính thất!】
Tôi cũng đăng một cái, ngắn gọn thôi:
【Ừ.】
Thực ra là lúc đó tay chân rã rời, đầu óc mơ màng, bị ép phải đăng.
Đợi đến khi tôi ngủ dậy, mọi chuyện đã… xong xuôi hết.
Cũng được.
Sớm muộn gì cũng thế mà.
Cư dân mạng:
【666】
【Cuối cùng cũng danh chính ngôn thuận ha anh trai~】
【Chúc trăm năm hạnh phúc!】
—
Toàn văn hoàn.