Tôi bật cười qua làn nước mắt, nhưng nước mắt lại càng tuôn nhiều hơn.
“Cố Châu Nhiên… Em đang mơ à?”
Anh ôm tôi chặt hơn:
“Không.”
“Vậy… em nói một bí mật cho anh biết nhé?”
“Ừ?”
“Em thích anh.”
17
Tôi và Cố Châu Nhiên ở bên nhau rồi.
Ngay cả Tiểu Nghiên cũng không biết.
Mà nhắc đến Tiểu Nghiên, không thể không nói đến lý do vì sao Cố Châu Nhiên lại luôn cố tỏ ra lạnh lùng trước mặt tôi.
Theo lời anh kể, giống như tôi, anh cũng không nhìn rõ mặt tôi trong mơ.
Khi mới đến công ty, anh chỉ cảm thấy tôi “hơi giống một người”.
Mãi đến lúc tôi liên tục giẫm lên chân anh trong thang máy rồi rối rít xin lỗi, anh mới xác nhận — là tôi.
Nhưng khi ấy anh chỉ thấy lạ, vì sao người trong mơ lại thực sự xuất hiện ngoài đời. Nên anh quy cho việc bản thân bị áp lực quá mức, dẫn đến việc có những ảo tưởng không nên có về cấp dưới.
Hơn nữa, anh còn nghe từ Tiểu Nghiên rằng tôi đã có bạn trai.
Tôi ngạc nhiên:
“Tôi chưa từng nói thế với cô ấy mà? Anh hỏi kiểu gì vậy?”
Anh khẽ ho một tiếng:
“Hỏi bình thường thôi.”
Lạ thật đấy.
“Vậy sau đó thì sao?” – tôi lại hỏi.
“Sao là sao?”
“Anh lúc thì tỏ ra thân mật, lúc thì lạnh nhạt, rốt cuộc là gì?” – tôi vỗ một cái lên ngực anh – “Đừng tưởng tôi bỏ qua cho được.”
Anh kéo dài giọng:
“Ý cô Cầm là, dù ở công ty hay ngoài đời, tôi cũng phải thể hiện tình cảm thắm thiết mới được?”
Rồi anh cười, kéo sát khoảng cách giữa hai chúng tôi:
“Cô nói sớm chứ, tôi sẵn lòng lắm.”
Tôi: …
Thời gian gần đây, tôi toàn giả vờ như không quen anh trong công ty, sợ đồng nghiệp phát hiện chuyện yêu đương thì phiền.
Mỗi lần anh lại gần, tôi đều né xa xa.
Cho nên anh rõ ràng đang cố tình trêu tôi.
Thôi, anh không muốn nhắc lại chuyện cũ, tôi cũng không ép. Dù gì sớm muộn gì tôi cũng sẽ biết được lý do.
Chỉ không ngờ, cuối cùng lại biết được… từ miệng Tiểu Nghiên.
Hôm đó vừa đến công ty, Tiểu Nghiên đã thần thần bí bí đến gần, thì thào:
“Dao Dao, hình như giám đốc Cố có bạn gái rồi!”
Tim tôi thót một cái.
“Sao… sao cậu biết?”
“Tớ vừa vào văn phòng nộp tài liệu, thấy trên cổ tay anh ấy đeo dây chun.”
Tôi: ?
Tôi:
“Thì sao?”
“Cậu không biết à?” – Tiểu Nghiên ngạc nhiên – “Bình thường đàn ông đeo dây chun ở cổ tay là có bạn gái đấy. Hơn nữa anh ấy ngày nào cũng đeo đồng hồ, bỗng dưng đổi sang dây chun — quá rõ ràng còn gì!”
Tôi lảng tránh ánh nhìn của cô ấy:
“À… vậy hả…”
Tôi lặng lẽ liếc về phía văn phòng.
Tối qua sau khi hẹn hò xong, Cố Châu Nhiên đưa tôi về dưới lầu khu nhà.
Trong bầu không khí ngọt ngào tĩnh lặng, anh đột nhiên hỏi:
“Cho anh mượn dây chun của em một chút được không?”
“Làm gì?”
Anh chớp mắt:
“Mượn chút thôi.”
Tôi nghe lời tháo ra đưa cho anh. Anh cầm lấy, khẽ lẩm bẩm một câu:
“Có mùi của em.”
Mặt tôi lập tức đỏ bừng.
Lúc đó còn tưởng anh lại đang giở trò trêu ghẹo, giờ nghe Tiểu Nghiên phân tích mới chợt nhận ra — thì ra, anh muốn để mọi người biết anh “đã có chủ”.
Cứ như thể cảm nhận được ánh nhìn của tôi, Cố Châu Nhiên bỗng ngẩng đầu.
Ánh mắt anh và tôi giao nhau qua lớp kính văn phòng, anh nhếch môi cười mơ hồ, rồi giơ cổ tay lên, nhẹ nhàng bật dây chun một cái.
Như búng thẳng vào tim tôi.
Mặt tôi đỏ bừng, vội cúi đầu.
Giữa văn phòng rộng lớn bận rộn, có một bí mật.
Một bí mật chỉ thuộc về hai chúng tôi.
Tối đó, Cố Châu Nhiên tăng ca. Tôi cũng cố ý ở lại lâu hơn.
Chờ đến lúc chỉ còn hai đứa ở công ty, tôi mới rón rén bước vào văn phòng anh, pha cho anh ly cà phê.
Anh bỗng dừng tay, ngoắc tôi lại:
“Lại đây.”
Tôi đến gần:
“Sao đấy?”
Anh nheo mắt cười:
“Gần thêm chút nữa.”
Toàn tầng chỉ còn văn phòng anh sáng đèn, ngoài cửa sổ, ánh đèn rực rỡ của những tòa cao ốc tạo thành cảnh tượng mộng mị. Anh ngẩng đầu nhìn tôi, đôi mắt sâu thẳm, lấp lánh ánh sáng nhỏ xíu.
Khoảnh khắc đó, tôi có cảm giác mình đang đối diện một con hồ ly tu luyện nghìn năm, quyến rũ đến mất ba hồn bảy vía.
Tôi đơ ra mà bước tới.
Bất ngờ, anh vung tay kéo mạnh, khiến tôi ngồi phịch xuống đùi anh.
Một tay ôm lấy eo tôi, tay kia nâng cằm tôi lên, rồi chậm rãi cúi đầu hôn.
Không phải lần đầu chúng tôi hôn nhau, nhưng đây là lần mãnh liệt nhất.
Tôi thở dốc:
“Văn phòng có camera đấy…”
Anh không buồn suy nghĩ:
“Hỏng rồi.”
… Làm gì có chuyện.
Nụ hôn dần mất kiểm soát, tay anh bắt đầu kéo tay tôi xuống dưới.
Tôi giật tay về như bị điện giật:
“Anh làm gì đấy?”
Giọng anh trầm thấp, hơi thở nóng rực:
“Không phải em từng sờ khắp người anh rồi sao?”
… Đó là trong mơ mà anh trai.
Anh lại hỏi:
“Không thích à?”
Ừm… cũng không hẳn.
“Nếu không thích thì thôi vậy.”
Tôi mím môi, ngập ngừng định nói:
“Thật ra em cũng chưa…”
Rầm!
Tiếng động phía sau cắt ngang tôi.
Quay đầu lại, thì thấy Tiểu Nghiên đang nhặt cái ghế bị đổ dưới sàn.
Cô vừa dựng ghế vừa nói:
“Tôi không thấy gì cả, hai người tiếp tục đi.”
Tôi: …
________________________________________
18
Tôi lập tức bỏ mặc Cố Châu Nhiên, chạy theo Tiểu Nghiên ra khỏi công ty.
Gọi mấy tiếng mà cô ấy không thèm quay lại.
Tôi tưởng cô hiểu lầm, vội vàng giải thích:
“Tiểu Nghiên, tôi với Cố Châu Nhiên thật ra là…”
Cô ấy bỗng dừng lại, xoay người nắm lấy vai tôi, hưng phấn không kiềm được:
“Dao Dao! Cậu siêu cấp luôn ấy!”
Tôi: ?
“Thành thật khai mau, cậu làm sao cưa đổ được giám đốc vậy? Tôi thấy anh ấy lạnh lùng lắm mà?”
Tôi: …
“Cũng không hẳn đâu…”
Tiểu Nghiên bỗng như nhớ ra gì đó, bừng tỉnh đại ngộ:
“Cậu còn nhớ hôm hai đứa mình ngồi tám xấu anh ta không? Tan làm xong, tôi bị anh gọi vào văn phòng, cứ tưởng anh sẽ mắng tôi, ai ngờ — cậu đoán xem — anh ấy mở miệng hỏi: ‘Dạo này Cầm Dao có chuyện gì không?’ Tôi tưởng anh không hài lòng với hiệu suất làm việc của cậu, nên liền giải thích cậu đang yêu, tâm trạng chắc ảnh hưởng một chút…”
Tôi sững người, bắt đầu nhớ lại.
Sau hôm đó…
Cố Châu Nhiên bắt đầu tưởng tôi có bạn trai.
Mà tôi lại cố tình nói với anh rằng tôi “đã có bạn trai” để ép mình rời khỏi giấc mơ — càng khiến anh tin sái cổ.
Tiểu Nghiên kể tiếp:
“Về sau khi cậu nói thất tình, tôi sợ giám đốc nghĩ cậu mất phong độ, nên lại chạy đi ám chỉ thêm lần nữa…”
Thì ra thái độ mập mờ của anh là từ lúc đó mà ra.
Còn giai đoạn anh lạnh nhạt lại…
Chắc là do hôm đó tôi điền vào bảng khảo sát “có dẫn theo người nhà” – anh tưởng tôi dắt bạn trai đi!
Sau khi xâu chuỗi hết tâm tư vụng về của Cố Châu Nhiên, rồi nghĩ đến mấy lần anh giả vờ lạnh lùng trước mặt tôi, tôi không nhịn được bật cười.
Thật là kiểu người vụng về mà trẻ con.
Tiểu Nghiên vỗ vai tôi:
“Yên tâm, tôi sẽ giữ bí mật. Mau quay lại đi, bạn trai cậu vẫn đang chờ đấy.”
Cô ấy đi rồi, tôi không vội lên văn phòng, mà lấy điện thoại ra gọi cho Cố Châu Nhiên.
Vừa bắt máy, tôi đã cười:
“Em vừa được Tiểu Nghiên kể, biết lý do vì sao giám đốc Cố cứ phải giả bộ lạnh lùng rồi.”
Anh ừ một tiếng:
“Rồi sao?”
“Anh có thấy mình trẻ con không? Không chịu hỏi thẳng mà cứ đoán già đoán non.”
“Trẻ con.” – anh thuận miệng thừa nhận, giọng khàn khàn xen âm điện thoại nghe càng gợi cảm – “Anh còn một ý tưởng trẻ con hơn.”
Tôi:
“Gì cơ?”
Đầu dây kia im lặng vài giây, rồi giọng anh vang lên lười biếng mà gợi cảm — tôi tưởng tượng được cảnh anh đang ngồi nghiêng người trên ghế, lười nhác và đầy quyến rũ:
“Làm người thứ ba.”
19
Câu đó khiến tôi đứng hình luôn.
Tôi đơ ra mất một lúc mới phản ứng lại được.
Không thể để anh chiếm thế thượng phong được!
Tôi gọi anh:
“Giám đốc Cố.”
Anh khựng lại:
“Ừm?”
Tôi cười ngọt ngào:
“Chồng tôi tối nay không có nhà.”
Bên kia đột ngột im lặng.
Tôi vẫn cười tươi rói:
“Anh muốn qua nhà tôi không?”
Đối diện vẫn là một khoảng lặng, mãi sau mới nghẹn ra được hai chữ:
“Đợi anh.”
Rồi lập tức cúp máy.
Tôi đứng trước cổng công ty, nhìn bóng dáng quen thuộc bước ra từ sảnh lớn, đi qua giao lộ ánh đèn mà sải bước về phía tôi, cảm giác như quay lại một cảnh trong quá khứ.
Hồi đó tôi vẫn đang buồn vì phát hiện anh không phải người trong mơ, đau lòng vì tình cảm đơn phương vô vọng.
Nhưng lần này, thời gian và không gian lồng ghép, anh thực sự phá tan ranh giới giữa mơ và thực, mang theo vui sướng và quyết tâm, đi về phía tôi.
Rồi đứng trước mặt tôi, cúi người dịu dàng, khẽ cười nhìn tôi:
“Chúng ta về nhà thôi.”
(Chính văn hoàn)
________________________________________
[Phiên ngoại: Ngôi miếu nhỏ]
Sau khi ở bên Cố Châu Nhiên, điều khiến tôi tò mò nhất chính là — rốt cuộc vì sao chúng tôi lại cùng mơ thấy nhau?
Trao đổi thông tin xong, tôi phát hiện mẹ anh cũng từng đến ngôi miếu nhỏ vô danh kia để cầu duyên.
Thế là hai đứa tôi quyết định đi miếu trả lễ.
Khó khăn lắm mới leo núi băng rừng tìm đến nơi, ai ngờ miếu đã đóng cửa từ lâu vì không có người tới viếng.
Tôi không hiểu:
“Miếu linh như vậy, sao lại bị bỏ hoang?”
Cố Châu Nhiên kiên nhẫn đáp:
“Có lẽ vì cách ‘kéo tơ duyên’ của nó hơi quái dị, không khéo là biến thành phim kinh dị lúc nửa đêm.”
Tôi gật đầu liên tục:
“Chuẩn luôn, lúc đầu em gần như phát điên vì anh, lại còn bị anh đạp xuống giường!”
“Anh sai rồi.” – Anh xoa đầu tôi – “Sau này em muốn đạp thì cứ đạp, anh tuyệt đối không phản kháng.”
Tôi hừ một tiếng.
Khi xuống núi, tôi chợt nhớ ra điều gì đó, liền hỏi:
“Cố Châu Nhiên, lúc đó sao anh nhận ra em trong thang máy vậy? Em là vì thấy trên cổ anh có hai nốt ruồi nên mới nghi từ ngày đầu tiên anh đến cơ.”
Anh sờ cổ mình:
“Anh có nốt ruồi à?”
Tôi: …
Anh không soi gương bao giờ hả?
Anh trầm ngâm một chút:
“Hôm đó anh đỡ vai em một cái.”
Tôi gật gù.
Chuẩn, đúng là có chuyện đó.
“Rồi sau đó nhận ra luôn.”
Tôi: ?
“Sao nhận ra được?”
Anh nheo mắt nhìn tôi, cười mờ ám:
“Cảm giác tay.”
Tôi: …
“Dù gì cũng cùng giường gối bao lâu rồi.”
Tôi: …
“Cho nên…” – Anh mặt tỉnh bơ nói bậy – “Khi nào thì em định cho anh cơ hội nữa đây?”
Tôi mặc kệ, quay đầu xuống núi.
Ai ngờ lại trượt chân ngã một cú.
Cuối cùng đoạn đường còn lại, là Cố Châu Nhiên cõng tôi đi hết.
Khi xuống đến chân núi, trời đã tối đen, chỉ còn vài ngọn đèn đường nhấp nháy cách xa nhau.
Cố Châu Nhiên hỏi:
“Chắc phải đến nửa đêm mới về tới thành phố, em có buồn ngủ không?”
Tôi lắc đầu, khẽ hỏi:
“Gần đây có khu nghỉ dưỡng nào không nhỉ?”
Anh bỗng khựng lại.
Tôi tiếp tục ngụ ý rõ ràng:
“Ngày mai không phải đi làm.”
Anh vẫn không đáp.
Tôi tựa đầu vào vai anh, thì thầm:
“Em đang cho anh cơ hội đấy…”
Im lặng thật lâu, anh bỗng bật cười, giọng khàn trầm mang theo rung động từ lồng ngực, còn có chút hồi hộp khó nhận ra:
“Vậy thì… cung kính không bằng tuân lệnh?”
(Hoàn)