Nửa đêm đang ngủ, tôi bỗng cảm thấy bên cạnh có người.
Dưới ánh trăng nhàn nhạt, người đàn ông mặc đồ mát mẻ ấy lại xuất hiện trên giường tôi.
Tôi sắp phát điên rồi.
Từ sau khi mẹ tôi đến một ngôi miếu vô danh cầu duyên giúp tôi, mỗi tối, người đàn ông đó đều sẽ xuất hiện.
Nhưng lần nào tôi cũng bị đơ như trúng “bóng đè”, không nhúc nhích nổi, chỉ có thể trợn mắt nhìn anh ta giật lấy chăn của tôi, chiếm giường tôi, rồi đá tôi rớt xuống đất.
Ban đầu, tôi còn tưởng đây là chiêu liều lĩnh của mẹ để giúp tôi thoát kiếp FA.
Cho đến khi tôi ngủ nhờ nhà bạn — Tô Tô, nửa đêm tỉnh dậy, người nằm bên cạnh lại biến thành người đàn ông đó, tôi mới nhận ra…
Đệt, đây là mơ à?!
1
Hôm sau, tôi ủ rũ như gà rù, ngửa mặt thở dài như than trời.
Tô Tô vỗ vai tôi, thành khẩn góp ý:
“Không phản kháng được thì… tận hưởng đi.”
Tôi: ……
Tối đó, người đàn ông lại xuất hiện.
Tôi chẳng còn hy vọng gì, cả người cứng đờ, nằm chờ bị đá xuống giường như mọi khi, nhưng bất ngờ là — anh ta vung cánh tay dài, ôm chặt tôi vào lòng.
Mặt tôi dán thẳng lên cơ ngực anh ta.
…To thật.
Tôi thử giãy giụa, lại đột nhiên phát hiện — hình như tôi có thể cử động được rồi?
Tôi vừa nhích người thì bị anh ta siết chặt lần nữa, tiếng nói trầm khàn lười biếng vang lên bên tai:
“Ngoan, đừng động.”
Rồi tôi tỉnh lại.
Tôi tiếp thu ý kiến của Tô Tô.
Mỗi tối, tôi đều mang tâm thế chờ tình một đêm mà chìm vào giấc mộng.
Và tôi phát hiện, chỉ cần tôi với anh ta có tiếp xúc cơ thể, tôi sẽ có thể cử động.
Cái thiết lập này… chẳng phải đang ép tôi thành đồ dê cụ à?
Nhưng tôi cũng không phải loại người đó, ngoài việc sờ sờ cơ ngực, vuốt vuốt cơ bụng, nghiên cứu thử mấy mẫu quần sịp nam, những chuyện khác tôi tuyệt đối chưa làm gì cả.
Có điều, có một chuyện khiến tôi khá để tâm.
Trong mơ, tôi luôn nhìn không rõ mặt anh ta, trên mặt cứ như có một lớp sương mỏng, cùng lắm tôi chỉ thấy được phần xương hàm góc cạnh của anh ta.
Tôi không cam tâm, lần theo xương quai xanh anh ta mà sờ lên trên, rồi vô tình phát hiện — trên cổ anh ấy, có hai nốt ruồi nhỏ li ti.
________________________________________
2
“Dao Dao, dạo này cậu đang yêu phải không?”
Trong công ty, Tiểu Nghiên bàn bên lén hỏi tôi.
Tôi vội vàng phủ nhận: “Không có không có.”
Cô ấy nở nụ cười “ta hiểu mà”: “Vậy chắc chắn là có vận đào hoa rồi, sắc mặt ngày càng tươi tắn.”
Tôi vội cúi đầu, dùng công việc che đi gương mặt đang đỏ lựng.
Tối qua, người đàn ông đó hỏi tôi có muốn gặp anh ta ở ngoài đời thực không.
Tôi vừa định trả lời thì bị tiếng hét sư tử Hà Đông của mẹ gọi tỉnh, mở điện thoại ra xem — suýt nữa thì muộn làm!
Trên đường đến công ty, đầu óc tôi toàn nghĩ tới tình tiết tối nay sẽ thế nào.
Một lúc sau, Tiểu Nghiên lại chen qua: “Dao Dao, chị Bạch nghỉ việc rồi.”
Tôi ngẩn ra: “Sao thế?”
“Hình như là vì chuyện gia đình.”
Chị Bạch là tổng giám đốc bộ phận chúng tôi, vẫn luôn là trụ cột của cả nhóm.
“Chị ấy đi rồi thì ai thay?”
“Nghe nói công ty mời người mới về với giá cao lắm.” Tiểu Nghiên tỏ vẻ thần bí: “Là một người đàn ông chưa vợ.”
Chưa vợ thì chưa vợ, chứ cũng tới tuổi trung niên rồi còn gì?
Tôi bĩu môi, trong đầu tự động hiện lên hình ảnh một ông chú bụng phệ, tóc bóng lưỡng.
Đang nghĩ thì văn phòng bỗng náo loạn, tôi ngẩng đầu — vài sếp lớn dẫn theo một người đàn ông cao to đi vào.
Anh ta đứng nghiêng ngay cạnh tôi, tôi không nhìn rõ mặt, nhưng khi anh ta mở miệng giới thiệu bản thân, tôi bất chợt cảm thấy giọng nói này… sao quen thế?
Đến khi anh ta rời đi, Tiểu Nghiên kéo tay tôi hét khẽ:
“Giám đốc Cố đẹp trai quá trời luôn á!”
Còn tôi vẫn ngu ngơ nhìn chằm chằm màn hình máy tính, đầu óc trống rỗng.
Nếu tôi không nhìn nhầm, vị giám đốc mới tới này — Cố Châu Nhiên, ở vị trí trên cổ áo sơ mi của anh ta…
Có hai nốt ruồi.
________________________________________
3
Cả ngày hôm đó, tôi cứ ngồi rình rình nhìn vào phòng giám đốc, quan sát Cố Châu Nhiên qua tấm kính.
Giọng giống, dáng người giống, nốt ruồi cũng giống...
Trùng hợp thôi, chắc chắn chỉ là trùng hợp!
“Dao Dao, cậu cũng bị Giám đốc Cố hút hồn rồi hả?” – Tiểu Nghiên cười gian.
Tôi lập tức chối đây đẩy, giả vờ làm việc tiếp.
Nhưng trong lòng rối như mớ chỉ, càng nghĩ càng loạn, khiến tôi làm việc không nổi, đành phải ở lại tăng ca.
Làm xong mọi việc đã hơn chín giờ tối, tôi vươn vai, phát hiện đèn trong phòng giám đốc vẫn sáng — Cố Châu Nhiên vẫn đang làm thêm.
Tôi đi rồi, anh ấy vẫn chưa rời văn phòng.
Ngày đầu đi làm mà đã cày như vậy, không trách được tuổi trẻ mà lên chức giám đốc.
Đêm đó, tôi ngủ rất lâu anh ta mới xuất hiện.
Anh ta trở mình, xoa đầu tôi: “Xin lỗi, tối nay bận tăng ca.”
…Thật ra anh không cần xin lỗi, tôi cũng đâu có cố ý chờ anh.
Nhưng mà nhắc tới chuyện tăng ca… lại khiến tôi không thể không liên tưởng đến Giám đốc Cố.
Cân nhắc mãi, tôi rụt rè hỏi: “Xin hỏi… anh họ Cố, bây giờ đang làm giám đốc đúng không?”
Hai phút trôi qua, anh ta bật cười, tiếng cười trầm thấp vang lên trong lồng ngực:
“Sao em biết?”
________________________________________
4
Tôi — Cầm Dao — năm 26 tuổi, mỗi tối đều nằm ngủ chung giường với một người đàn ông lạ trong mơ.
Mà người đàn ông đó, bây giờ là sếp trực tiếp của tôi.
Tôi tê liệt rồi.
Ở công ty, tôi cố gắng tránh tiếp xúc với Cố Châu Nhiên, dù sao tôi nhận ra anh ta, thì anh ta cũng có thể nhận ra tôi.
Nhưng cùng phòng ban, sao mà tránh mãi được — ví như việc anh ta muốn làm quen với tất cả nhân viên, nên triệu tập cả bọn vào phòng họp để báo cáo cá nhân.
Đến lượt tôi, tôi nén giọng đến mức thấp nhất, nói cực ít, cực nhanh.
Cố Châu Nhiên gật đầu, trông có vẻ không phát hiện gì bất thường.
Về chỗ ngồi, Tiểu Nghiên ghé tai hỏi nhỏ: “Dao Dao, cậu sao vậy?”
Tôi kiếm đại cái cớ: “Tớ hơi đau họng.”
“Cảm à?”
“Không không.”
Đang nói thì tôi bỗng cảm thấy có ánh nhìn, theo phản xạ ngẩng đầu — bắt gặp ánh mắt Cố Châu Nhiên.
Anh ta khựng lại, rồi điềm nhiên quay đi.
Có vẻ như chỉ là tình cờ thôi.
Nhưng trong lòng tôi vẫn lăn tăn, nên âm thầm quyết tâm: không cần thiết thì tuyệt đối không nhìn Cố Châu Nhiên.
Tan ca, tôi vui vẻ chạy đến thang máy, chen được vào một cái sắp đóng cửa, định thầm khen mình hên, vừa ngẩng đầu đã thấy ở góc thang máy — một bóng dáng cao lớn quen thuộc, đang nhướng mày nhìn tôi.
Tôi: ……
“Giám, giám đốc Cố, anh cũng tan làm à.”
“Ừ.”
Anh ta nhàn nhạt đáp, trông không có ý định tiếp tục nói chuyện.
Tôi lập tức quay người, đưa lưng về phía anh.
Thang máy dừng vài tầng, người vào càng lúc càng đông.
Chen chen một hồi, tôi bị dồn sát đến cạnh Cố Châu Nhiên.
Với một đứa không dính dáng gì đến kịch bản Mary Sue như tôi, tất nhiên không xảy ra cái cảnh “ngã vào lòng sếp” đậm mùi ngôn tình rẻ tiền, mà là — tôi lảo đảo, dẫm trúng giày da của Cố Châu Nhiên.
Trên đỉnh đầu vang lên tiếng rên nhẹ, tôi cuống quýt xin lỗi: “Xin lỗi Giám đốc Cố, tôi không cố ý…”
Ngay lúc đó, một cô lớn tuổi phía sau thúc cùi chỏ vào tôi, khiến tôi mất đà lần nữa.
Cú dẫm thứ hai.
Tôi: ……
Chắc đế giày tôi phải lòng giày da của Giám đốc Cố rồi.
Rồi lại một cú thúc nữa — cú thứ ba sắp đến, Cố Châu Nhiên đột ngột đỡ lấy vai tôi, giữ tôi đứng vững trong khoảng trống trước mặt anh.
Tôi nghe thấy tiếng cười khẽ vang lên từ đỉnh đầu, mang theo âm rung trầm ấm trong lồng ngực — đúng hệt tiếng cười mỗi tối của anh ta bên tai tôi:
“Đừng dẫm nữa, giày tôi đắt lắm đấy.”
5
Ra khỏi thang máy, tôi liên tục xin lỗi Cố Châu Nhiên, thậm chí còn liều mình hỏi xem có cần đền giày không.
Anh nói không sao, không cần.
Lúc sắp đi, anh bất ngờ gọi tôi lại.
Tôi giật mình một cái, cứ tưởng anh sắp nhận ra tôi rồi.
Ai ngờ anh chỉ mở miệng nói chuyện công việc: “Cầm Dao, bản báo cáo miệng của em hơi sơ sài, mai đến làm lại cho anh bản chi tiết hơn nhé.”
Không hiểu vì sao, tôi cứ có cảm giác… ngoài lúc anh cười ban nãy, cả quá trình anh luôn giữ khoảng cách, xa cách đến mức xa lạ.
Nhưng như vậy cũng tốt thôi.
Dù sao, chúng tôi vốn chẳng có liên quan gì đến nhau.
Tôi mím môi, đáp: “Vâng.”
Tối hôm đó, Cố Châu Nhiên lại xuất hiện trên giường tôi.
Anh giơ tay định xoa đầu tôi, bị tôi gạt phắt đi.
“Sao vậy?” – anh hỏi.
“Nếu anh đêm nào cũng sẽ xuất hiện, thì mình có thể ký kết ba điều khoản được không?”
Anh ngơ ngác: “Gì cơ?”
“Thứ nhất, anh phải mặc đồ ngủ khi đi ngủ; thứ hai, không được chui vào chăn tôi; thứ ba, không được tuỳ tiện sờ tôi.”
Anh vỗ nhẹ lên tay tôi đang đặt trên cơ bụng anh: “Em không nghĩ là — trước tiên dời tay khỏi anh rồi hẵng nói mấy câu này sẽ có sức thuyết phục hơn à?”
Tôi bắt đầu nằm bẹp luôn: “Anh biết rõ mà, tôi mà không chạm vào anh thì chẳng động đậy nổi.”
Anh cười: “Thôi được, anh đồng ý.”
Trong mơ, trừ lần đầu đá tôi xuống giường ra, anh luôn là hình mẫu dịu dàng, kiên nhẫn, thấu hiểu.
Tôi bất chợt thấy hoài nghi — liệu mỗi đêm chúng tôi thực sự đang cùng nhau mơ, hay “Cố Châu Nhiên” trong mộng, chỉ là một hình bóng do tôi tưởng tượng ra?
“Đang nghĩ gì thế?” – anh hỏi.
Tôi bịa đại: “Dạo này tăng cân, mẹ tôi bảo tôi sẽ ế mất.”
“Không đâu, em không nặng.”
Tôi bĩu môi: “Anh làm gì biết tôi nặng bao nhiêu.”
Anh ngập ngừng vài giây, bật cười khẽ, giọng nói lười biếng mà dịu dàng:
“Không nặng đâu. Dù gì em cũng đã giẫm lên giày anh hai lần mà anh chẳng thấy đau chút nào.”
________________________________________
6
Tôi bừng tỉnh khỏi giấc mơ.
Mẹ gõ cửa: “Sắp muộn rồi đấy!”
Nhìn điện thoại — gần chín giờ rồi.
Từ sau khi Cố Châu Nhiên xuất hiện trong mơ tôi, tôi luôn ngủ say như chết, không hề nghe thấy chuông báo thức.
Không kịp ăn sáng, tôi vớ lấy hộp sữa và ổ bánh mì rồi phóng ra khỏi nhà.
Trên đường đi làm, câu nói của Cố Châu Nhiên “dù gì em cũng giẫm lên giày anh hai lần mà anh chẳng thấy đau” cứ lặp đi lặp lại bên tai tôi.
Tim đập thình thịch, tôi không ngừng tự hỏi — liệu Cố Châu Nhiên có giống tôi, cũng đã nhận ra tôi ngoài đời thật rồi không?
Đến công ty, anh vẫn chưa tới. Tôi nhớ ra bản báo cáo, liền bật máy tính lên gõ ngay.
Tiểu Nghiên len vào bàn tôi, thấy tôi gõ bàn phím như gió, liền trêu: “Gì mà chăm thế?”
Tôi cắn bánh mì: “Giám đốc Cố bảo tôi viết lại bản báo cáo chi tiết.”
Đúng lúc này, một dáng người cao lớn bước ngang qua chúng tôi.
Tôi cứng đờ cả người.
“Sao thế?” – Tiểu Nghiên hỏi.
Cửa phòng giám đốc mở ra rồi đóng lại.
Tôi lập tức hoàn hồn, tiếp tục gõ máy: “Không có gì.”