5
Hôm sau, bạn thân đã gửi cho tôi thời khóa biểu chi tiết của Thẩm Thanh Ngôn.
Tôi vừa quay xong một bộ phim, có đúng hai tháng rảnh rỗi, quả thật là cơ hội ông trời ban tặng.
Lần đầu đi "học ké", tôi cố tình mặc chiếc hoodie xám nhạt giản dị, quần jeans, đội mũ lưỡi trai và đeo khẩu trang, lặng lẽ lẫn vào đám sinh viên tràn đầy sức sống, len vào ngồi hàng cuối cùng của giảng đường bậc thang.
Còn khá lâu nữa mới đến giờ học, trong phòng vang lên tiếng rì rầm trò chuyện và lật sách.
Rồi Thẩm Thanh Ngôn bước vào.
Anh mặc sơ mi trắng được ủi thẳng tắp, tay áo xắn lên đến khuỷu, để lộ phần cổ tay rõ nét, xương khớp sắc sảo.
Trên tay anh chỉ có một quyển sổ tay đen và một cây bút, bước chân chậm rãi, tự tin tiến về phía bục giảng.
Cách nhau nguyên một giảng đường, ánh mắt tôi lại như bị sợi chỉ vô hình kéo chặt, không sao rời khỏi dáng người anh.
Anh đứng ở đó, như một thế giới riêng biệt – yên tĩnh, độc lập, hoàn toàn tách biệt với sự ồn ào xung quanh.
Từng nhóm sinh viên lần lượt bước lên hỏi bài, anh hơi nghiêng đầu lắng nghe, sau đó cầm bút viết rõ ràng trên giấy nháp.
Suốt quá trình ấy, thần sắc anh luôn bình thản, tập trung giảng giải, hoàn toàn không bị xao động bởi những ánh mắt bối rối của đám nữ sinh, hoặc là... chẳng hề để tâm.
Chuông báo bắt đầu vang lên, cả giảng đường lập tức yên lặng.
Danh tiếng quả không hư truyền, bài giảng của anh logic rành mạch, dẫn dắt mượt mà, đến nỗi một đứa chuyên Văn như tôi cũng có thể mơ hồ nắm được những khái niệm vật lý vốn xa vời.
Đưa mắt nhìn quanh, ai nấy đều chăm chú, tiếng bút lướt trên giấy sột soạt không ngớt, không ai muốn bỏ lỡ một lời giảng nào.
Thế nhưng, sức hấp dẫn của kiến thức rốt cuộc vẫn không thắng nổi sự mệt mỏi tích tụ từ những ngày quay phim liên tục.
Huống hồ giọng nói trầm thấp, đều đặn của anh lại mang một hiệu ứng ru ngủ kỳ lạ, tôi chống chọi được một lúc thì mắt đã díu lại, đầu gật gù, cuối cùng gục hẳn xuống bàn ngủ say.
Không biết đã bao lâu, tôi bị cậu bạn ngồi hàng trên nhẹ nhàng chọc dậy.
“Bạn ơi… bạn này?” Cậu ta hạ giọng, trong ánh mắt pha chút kinh ngạc lẫn thương hại, “Giáo sư nhìn bạn mấy lần rồi đó… bạn là người đầu tiên dám ngủ gật trong giờ của thầy Thẩm đấy.”
Tim tôi chợt thót lại, vội vàng bật dậy.
Trong khoảnh khắc ấy, ánh mắt tôi chạm phải đôi mắt sâu thẳm và lạnh lùng trên bục giảng.
Anh đang giảng bài thì hơi khựng lại, ánh nhìn rơi chính xác về phía tôi, không mang chút cảm xúc nào, nhưng lại khiến hai má tôi nóng bừng như bị thiêu đốt.
Tôi không biết anh có nhận ra tôi – kẻ “trang bị tận răng” này hay không, nhưng rõ ràng anh đã nhìn ra tôi không phải sinh viên trong ngành. Tuy vậy, anh cũng không gọi tên hay làm khó gì, chỉ tiếp tục giảng bài như chưa có chuyện gì xảy ra.
Chuông tan học vừa vang lên, tôi lập tức tỉnh táo, vớ lấy túi xách định lao nhanh ra ngoài.
Nhưng còn chưa kịp bước ra khỏi chỗ ngồi, thì bên cạnh bục giảng đã bị sinh viên kéo đến chật kín, chen chúc nhau đặt câu hỏi.
Tôi căn bản không thể đến gần.
Đúng lúc đó, một giọng nữ ngập ngừng vang lên bên cạnh:
“Ơ… bạn… bạn có phải là… Tống Xác không?”
Một câu như viên đá nhỏ rơi xuống mặt hồ phẳng lặng, lập tức khuấy lên từng đợt sóng.
Ngày càng nhiều người bắt đầu chú ý đến tôi, dù tôi đã đeo khẩu trang, nhưng đôi mắt đặc trưng cùng đường nét gương mặt ấy vẫn bị nhận ra.
“Thật sự là đại minh tinh Tống Xác!”
“Trời ơi! Nữ thần! Sao cô ấy lại có mặt ở đây?”
“Có thể xin chữ ký không ạ?”
“Chụp ảnh chung nhé?”
Đám đông bắt đầu náo động, người người ùa đến bao quanh tôi, có dấu hiệu ngày càng đông thêm.
Tôi thoáng hoảng hốt, tay chân luống cuống.
Bỗng một bàn tay thon dài tách đám đông ra, chính xác nắm lấy cổ tay tôi.
Chạm vào da thịt ấy, tôi khẽ run lên.
Bàn tay ấy mát lạnh mà rắn chắc.
Là Thẩm Thanh Ngôn.
Không biết từ lúc nào anh đã thoát khỏi vòng vây sinh viên, sắc mặt vẫn điềm đạm như cũ, chỉ nhẹ nhàng nói với đám người xung quanh một câu: “Làm phiền nhường đường.”
Rồi anh nắm tay tôi, giữa muôn vàn ánh mắt tò mò và lời thì thầm xì xào, kéo tôi thẳng về phía văn phòng của anh.
6
“Cạch” – một tiếng vang khẽ vang lên, cánh cửa văn phòng khép lại, triệt để ngăn cách với sự ồn ào ngoài kia.
Không gian bên trong cực kỳ đơn giản, từng giá sách kín đặc, trên bàn làm việc chất đầy tài liệu và những bản vẽ rải rác.
Tôi đứng sững tại chỗ, cảm giác mát lạnh và lực đạo nơi cổ tay hình như vẫn còn vương lại sau cái nắm tay vừa rồi của anh.
Thẩm Thanh Ngôn buông tay ra, xoay người nhìn tôi, giữa hàng mày hơi nhíu lại.
“Cô Tống, sao cô lại ở đây?”
Tôi biết rõ, anh là kiểu người từ chối không chút lưu tình.
Lời cảnh báo của cô bạn thân vẫn còn văng vẳng bên tai: Một khi để lộ mục đích, chính là thời khắc bị cự tuyệt hoàn toàn.
Tôi vốn đã chuẩn bị sẵn những lý do đầy tính ngụy trang, chẳng hạn như đột nhiên có hứng thú với vật lý, hoặc đến nghe giùm cho người nhà…
Thế nhưng, ngay giây phút ánh mắt tôi chạm vào anh, tất cả lời lẽ trơn tru ấy đều nghẹn lại trong cổ họng.
Tim đập như trống trận trong lồng ngực, không hiểu từ đâu dâng lên một luồng can đảm không đường lui.
Tôi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào ánh mắt anh, giọng không to nhưng rành rọt:
“Vì tôi thích anh, và muốn theo đuổi anh.”
Không khí bỗng như đông cứng lại.
Thẩm Thanh Ngôn rõ ràng ngẩn ra, trong đôi mắt vốn luôn điềm tĩnh bất biến thoáng lướt qua một tia kinh ngạc hiếm thấy.
Cứ như đã rất, rất lâu rồi, anh chưa từng gặp phải một lời tỏ tình trắng trợn, thậm chí có phần liều lĩnh như thế.
Anh khẽ hé môi, dường như định nói điều gì đó.
Tôi sợ nghe thấy câu từ chối lạnh lùng ấy, vội vươn tay ra, đầu ngón tay suýt chạm vào môi anh rồi lại khựng lại trong vội vàng.
“Dù anh có từ chối cũng vô ích! Tôi sẽ không từ bỏ đâu! Đây là… lần đầu tiên tôi thích một người đến thế này!”
Thẩm Thanh Ngôn lặng lẽ nhìn tôi, ánh mắt khó lòng đoán nổi.
Cuối cùng, anh không đáp lại ngay mà quay người bước về phía bàn làm việc đầy tài liệu, đầu ngón tay khẽ lướt qua những xấp giấy lạnh lẽo và con số vô hồn.
“Cô Tống,” giọng anh vang lên, mang theo chút bất đắc dĩ nhẹ nhàng, nhiều hơn là một kiểu trình bày thực tế, “như cô thấy đấy, cuộc sống của tôi gần như bị công việc chiếm hết. Những tài liệu, số liệu, nghiên cứu này là thứ quan trọng nhất với tôi. Tôi không còn dư tâm trí và sức lực để bắt đầu một mối quan hệ tình cảm nào nữa.”
Anh ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt thẳng thắn.
“Ở bên một người như tôi, cô sẽ chỉ cảm thấy nhàm chán và thất vọng. Vậy nên, xin hãy từ bỏ đi.”
Lời anh nói như một gáo nước lạnh, nhưng lại không dập tắt được ngọn lửa đang bùng cháy trong tôi.
Trái lại, tôi mạnh dạn tiến lên một bước nhỏ.
“Anh chưa vợ, tôi chưa chồng! Tôi theo đuổi anh thì có phạm pháp không, thưa giáo sư Thẩm?”
7
Kể từ sau hôm tôi hùng hồn tuyên bố “muốn theo đuổi” anh trong văn phòng, mối quan hệ giữa tôi và Thẩm Thanh Ngôn… chẳng những không tiến triển, mà còn rơi vào trạng thái “đóng băng” kỳ quặc.
Tôi sợ nếu tiếp tục đến trường như lần trước sẽ gây ra xôn xao, khiến anh gặp rắc rối, nên cũng không dám dễ dàng xuất hiện nữa.
Còn anh, cứ như thể lấy phòng thí nghiệm làm nhà, bám chặt nơi tiền tuyến nghiên cứu khoa học như một cái đinh đóng sâu, gần như cả ngày lẫn đêm đều quanh quẩn trong khu học viện.
Không còn cách nào khác, tôi đành dời “chiến trường” sang... điện thoại.
Ngày nào cũng đều đặn nhắn "chào buổi sáng", "chúc ngủ ngon", thỉnh thoảng chia sẻ vài chuyện vui, vài câu chuyện cười nhạt nhẽo nhặt được đâu đó.
Kết quả không ngoài dự đoán - tất cả đều như đá ném xuống biển.
Đúng lúc tôi đang hoang mang không biết nên làm gì tiếp theo, mẹ tôi bỗng gọi điện, giọng đầy hưng phấn, nói sẽ dẫn tôi đi dự một bữa tiệc tối ở nhà họ Thẩm, nghe đâu là tiệc mừng sinh nhật của mẹ Thẩm.
Tôi lập tức bừng tỉnh như sống lại, mắt sáng như đèn pha.
Cơ hội đây rồi còn gì!
8
Tư dinh nhà họ Thẩm là một khu biệt viện phong cách Trung Hoa nằm ẩn sâu trong thành phố, vừa bề thế vừa kín đáo, không phô trương.
Khách mời không nhiều, nhưng ai nấy đều toát lên phong thái bất phàm, toàn là người có địa vị và thế lực.
Chẳng mấy chốc, nhân vật chính của buổi tiệc - ông bà Thẩm - cũng xuất hiện.
Và đi ngay sau họ chính là… Thẩm Thanh Ngôn.
Anh đã thay bộ sơ mi trắng quen thuộc bằng một bộ đồ tân cổ phục tối màu được cắt may gọn gàng, càng tôn thêm vóc dáng cao ráo, làm khí chất thanh lạnh của anh có thêm vài phần nho nhã, khiến anh nổi bật giữa đám đông.
Mẹ Thẩm vừa trông thấy tôi đã nở nụ cười rạng rỡ, vẫy tay từ xa vô cùng thân thiết:
“Ôi chao, đây là Xác Xác phải không? Mau qua đây cho dì nhìn một cái nào! Ngoài đời còn xinh gấp trăm lần trên TV!”
Tôi vội bước lên trước, ngoan ngoãn chào:
“Cháu chúc dì sinh nhật vui vẻ ạ!”
Mẹ Thẩm nắm chặt tay tôi, ngắm nghía từ trên xuống dưới, ánh mắt tràn đầy yêu thích.
“Tốt lắm, tốt lắm! Đúng là đứa nhỏ ngoan! Không giấu gì cháu, dì là fan cứng phim của cháu đấy! Cái vai tiểu hồ ly kia, trời ơi, vừa xinh vừa mê, dì bị cháu mê đến không lối về! Hôm nay gặp được người thật, nhất định phải xin chữ ký với chụp ảnh!”
Tôi được khen đến đỏ cả mặt, má hơi nóng lên, liền vội vàng đáp:
“Dì quá khen rồi ạ, được dì yêu thích là vinh hạnh lớn của cháu.”
“Con bé này, miệng dẻo thật.” Mẹ Thẩm cười tít mắt, nắm lấy tay tôi không buông, rồi quay sang nói với Thẩm Thanh Ngôn:
“Thanh Ngôn, con dẫn Xác Xác đi dạo vườn đi, ở đây toàn người lớn nói chuyện, để tụi con nghe cũng chán.”
Ba Thẩm cũng mỉm cười gật đầu tán thành.
Mấy vị trưởng bối quen thân quanh đó cũng cười phụ họa, ánh mắt đều tràn đầy ý tứ chọc ghẹo, rõ ràng đều hiểu lầm là tôi và anh đã từng "gặp gỡ xem mắt", giờ đang trong giai đoạn thân thiết, ai nấy đều vui vẻ tạo điều kiện cho hai đứa có không gian riêng.
Thế là tôi và anh bị “đuổi khéo” ra ngoài, đi dạo trong khu vườn truyền thống dưới ánh trăng.