16
Lúc trước khi giới thiệu tôi vào, Nghiêm Hằng đã nói đây là công ty của người thân trong nhà hắn.
Nói thật thì Nghiêm Hằng thường xuyên trốn việc, hoặc chui vào nhà vệ sinh chơi game.
Rất nhiều công việc của hắn đều là tôi tăng ca làm giúp.
Không ít nhân viên trong công ty đã sớm bất mãn với hắn, chỉ là vì hắn là quan hệ hộ nên không ai dám động.
Chị Chu nhận được lệnh, cười hớn hở đi làm thủ tục nghỉ việc cho Nghiêm Hằng.
Không ngờ Nghiêm Tinh Hồi lại có thể trực tiếp ra lệnh cho chị Chu.
【Nam chính bật chế độ bá đạo hộ vợ rồi kìa.】
【Quá đã, em gái ngực to eo thon lại còn học bá, không bảo vệ thì bảo vệ ai.】
Chị Chu đi rồi, trong văn phòng chỉ còn lại ba người chúng tôi.
Nghiêm Hằng tức đến phát điên, trừng mắt nhìn Nghiêm Tinh Hồi, chỉ tay vào tôi:
“Kiều Nghệ Chi con đàn bà lẳng lơ đó, chú cũng coi vừa mắt được à?”
Nghiêm Tinh Hồi tát thẳng một cái vào mặt hắn.
“Sau này trước mặt tôi, không được nói xấu cô ấy.”
Nghiêm Hằng bị đánh đến choáng váng.
“Không phải… chú út, chú bị cô ta tẩy não rồi à?”
“Sau này không được gọi tên cô ấy.”
“Phải gọi là mợ nhỏ.”
“Còn nữa, tiền sinh hoạt sau này tự đi mà kiếm.”
“Chân em còn bị thương, hôm nay đừng làm việc nữa, theo anh về nghỉ ngơi.”
Tôi theo Nghiêm Tinh Hồi lên xe.
“Đuổi việc bạn trai cũ của em, em có buồn không?”
“Em rất vui, cảm ơn anh! Lúc nãy anh nói bảo hắn gọi em là mợ nhỏ…”
Xem ra kế hoạch thử một tháng đã được thông qua sớm.
Trong lòng tôi có rất nhiều lời muốn nói, nhưng cuối cùng chỉ kịp nói một câu:
“Hôm nay anh đẹp trai ghê, em có thể hôn anh không?”
Tôi nói rất nghiêm túc, còn ném cho anh một cái liếc mắt đưa tình.
Xuống xe xong, môi tôi sưng đỏ cả lên, son môi cũng bị anh ăn sạch.
________________________________________
17
Vốn dĩ tôi định tối nay sẽ ăn thịt anh ấy.
Không ngờ người tính không bằng trời tính, Nghiêm Tinh Hồi nhận được một cuộc điện thoại, lập tức phải ra nước ngoài công tác.
Nhìn anh thu dọn hành lý, tôi có chút không nỡ.
Tôi từ phía sau ôm lấy eo anh.
“Tuần sau anh sẽ về, ngoan, đợi anh.”
“Bộ đồ ngủ lụa xám em mua cho anh, anh cũng bỏ vào vali.”
【Quà đầu tiên em gái tặng, đương nhiên phải mang theo rồi.】
【Ba ngày nay toàn mặc bộ đó ôm em gái ngủ, đã dính mùi em gái rồi.】
Nhìn mấy dòng đạn mạc, trong lòng tôi ngọt ngào hẳn lên.
Tôi lục trong tủ quần áo, lấy ra một đôi vớ lưới đen, nhét vào tay anh.
Rồi vùi đầu vào lưng anh.
“Nếu quá nhớ em, thì dùng cái này nhé.”
“Em nói nữa là anh thật sự không muốn đi.”
Nói xong, anh lại cúi xuống hôn tôi thật mạnh.
【Nam chính cuối cùng cũng man một lần rồi, cứ thế đi, hôn chết em gái đi!】
【Đúng vậy đó, tay luồn vào trong, bóp mạnh lên!】
【Đã thế này rồi còn đi làm gì nữa!】
【Chuyến công tác này bắt buộc phải đi, tôi đề nghị nam chính giải quyết trong 15 phút.】
“Chúng ta đã nói rồi, phải đợi chân em khỏi hẳn.”
Cuối cùng Nghiêm Tinh Hồi cũng rời ra, giọng khàn khàn, vừa nói vừa cài nút áo sơ mi, khoác áo ngoài.
Đến lúc anh đi, môi tôi còn sưng hơn.
Quần áo nhăn nhúm, cổ và ngực đầy dấu hôn đỏ.
Đúng là nam chính, nhịn giỏi thật.
Khả năng kiềm chế của Nghiêm Tinh Hồi quá mạnh.
Anh càng như vậy, tôi càng muốn thấy dáng vẻ anh vì tôi mà phát điên.
Giống như thi cử leo hạng vậy.
Chiến ý của tôi bị thắp lên, bắt đầu cháy hừng hực.
________________________________________
18
Tôi gọi điện, hẹn một người nào đó tối thứ Sáu đi ăn.
“Đàn chị, bên này!”
Tôi vẫy tay.
“Ồ, học bá hôm nay có thời gian hẹn chị ăn cơm à? Chắc chắn có chuyện.”
Tôi cười hề hề: “Quả thật có chuyện, muốn học đàn chị chút kỹ năng câu đàn ông.”
Đàn chị đúng là người kỳ lạ, xinh đẹp giàu có, EQ lại cao.
Đàn ông thích chị ấy toàn là cao phú soái.
Có người biết rõ chị ấy chỉ đang câu cá, vẫn cam tâm tình nguyện làm một con cá trong ao của chị.
“Cuối cùng em cũng khai sáng rồi. Chị đã nói từ lâu Nghiêm Hằng không xứng với em.”
“Với điều kiện hiện tại của em, học thêm chút kỹ thuật thôi, gả cho một A10 chẳng phải chuyện dễ như chơi sao.”
Chúng tôi đang nói chuyện vui vẻ, ai ngờ lại gặp phải cái dưa chuột bé tẹo kia.
“Tôi hiếm khi ra ngoài ăn cơm, vậy mà cũng gặp được em.”
“Em nhớ tôi quá nên đuổi theo tới đây hả?”
Trách tôi hai năm nay cho hắn quá nhiều tự tin, giờ thì tôi không nuông chiều hắn nữa.
“Tôi mà nhớ cái dưa chuột bắn nhanh như em à? Em cũng đề cao bản thân quá rồi đấy.”
“Mau đi tìm nữ thần cao thủ của em đi, đừng lãng phí thời gian của tôi.”
“Kiều Nghệ Chi, em còn không bằng một ngón chân của nữ thần nhà tôi.”
“Tôi đã có bạn trai rồi, đừng làm phiền tôi nữa được không?”
Tôi ngẩng cằm, cố ý để lộ mấy vết đỏ trên cổ.
Không ngờ mấy quả dâu Nghiêm Tinh Hồi trồng, lại có đất dụng võ.
“Giỏi lắm!”
Nghiêm Hằng buông lời đe dọa rồi ngồi xuống bàn bên cạnh.
Trùng hợp thật, vị trí hắn đặt lại ngay chéo phía trước chúng tôi.
Nghiêm Hằng còn muốn đổi chỗ.
“Xin lỗi quý khách, hôm nay thứ Sáu, đã kín chỗ, không còn bàn khác.”
Đạn mạc lập tức sôi trào.
“Thằng ngu Nghiêm Hằng đó còn chưa biết nữ thần đang song hàng ngọt ngào với hắn thực ra là nhân妖 đâu nhỉ.”
“Con gái bình thường làm gì có kỹ thuật đó, có thì người ta cũng chơi với cao thủ hơn chứ.”
“Ai rảnh dắt theo cái thùng rỗng này leo rank.”
“Nếu không phải lúc trước hắn cầm cái kẹp tóc Nghiêm Tinh Hồi nhặt được đem tặng em gái, em gái sao thèm nhìn hắn.”
Cái gì cơ?
Kẹp tóc là do Nghiêm Tinh Hồi nhặt được sao?
19
Lúc trước, tôi đã đi dưới mưa hàng giờ để tìm lại chiếc kẹp tóc hình thỏ con.
Đó là chiếc kẹp tóc duy nhất bố tôi mang về từ nước ngoài trước khi mất.
Trên đó cất giữ những ký ức quý báu giữa tôi và bố.
Khi đó, Nghiêm Hằng theo đuổi tôi rất lâu, mãi đến khi hắn mang chiếc kẹp tóc đó đến tặng tôi.
Hắn từ nhỏ không có bố, mẹ thì tái hôn sớm, luôn là chú út nuôi hắn khôn lớn.
Còn tôi… cũng không có bố.
Tôi đã nghĩ—chắc bố trên trời đang nhìn, và đồng ý chọn hắn làm con rể.
Nên tôi mới chấp nhận tình cảm của hắn.
Để rồi sau đó, hắn chán tôi, bắt đầu chiến tranh lạnh.
Nhiều lần đuổi tôi ra khỏi phòng, tôi vẫn chưa từng chủ động nói chia tay.
Cho đến khi thấy đạn mạc… tôi mới nhận ra—mình ngủ nhầm người.
May mà tôi cũng chẳng yêu hắn.
Ai lại đi thích một quả dưa chuột bắn sớm chứ?
Hắn chưa từng làm tôi thoả mãn.
Thậm chí tôi còn phải giả vờ, khen hắn "giỏi quá".
…
“Mày là ai?!”
Một tiếng quát to!
Tôi và đàn chị bị tiếng hét thu hút.
Chỉ thấy trước mặt Nghiêm Hằng là một người mặc váy, trang điểm đậm, dáng dấp nữ tính.
Vừa mở miệng, giọng nam đục vang lên:
“Là em đây mà, Tiểu Tiểu đưa anh leo rank đó~”
“Cậu… là Tiểu Tiểu?”
Nghiêm Hằng sắp phát điên.
“Giọng của cậu khác hẳn trong game?”
“Là như này phải không?”
Cậu váy hồng kia lập tức đổi giọng, nói một tràng đúng chất dễ thương.
“Tôi còn biết cả giọng chị đại nữa nha!”
Nói rồi liền trổ tài chuyển sang chất giọng quyến rũ trưởng thành.
“Có lợi hại không nào~?”
Cái tưởng là yêu đương mạng lãng mạn, hóa ra là trai giả gái trong giới 2D.
“Anh khen em xinh suốt, còn tặng bao nhiêu skin cho em.”
“Em mới tranh thủ thời gian ra gặp anh đó.”
“Giọng cậu… cậu là đàn ông!”
“Nhưng trái tim em là phụ nữ nha~”
Cậu ta liếc mắt đưa tình với Nghiêm Hằng một cái.
“Mau cút đi!”
“Hứ! Đồ gà mờ không biết trân trọng! Anh không thích, thì đầy người khác thích. Xếp hàng trả tiền cho em dài cả cây số nhé!”
Nói rồi cậu ta vặn mông bỏ đi.
Nghiêm Hằng quay đầu, trừng mắt nhìn tôi tức tối:
“Nhìn đủ chưa?”
“Cũng tạm, coi như tiết mục giải trí.”
Tôi và đàn chị vỗ tay rào rào.
“Hắn mất mặt thế này, cẩn thận sẽ quay sang trả thù em đấy.”
Đàn chị nhắc tôi đúng lúc.
Tôi sợ hắn?
“Yên tâm, hắn không dám!”
________________________________________
20
Bữa tối hôm đó thật sự rất vui.
Xem tra nam ăn hành đúng là món phụ tuyệt hảo.
Tôi quyết định tối về sẽ chia sẻ niềm vui này với Nghiêm Tinh Hồi.
Đạn mạc cũng cực kỳ náo nhiệt.
【Đàn chị này hàng thật giá thật, tuyệt đối không phải bình hoa hay trà xanh.】
Câu nói để đời của chị: “Muốn hấp dẫn kiểu đàn ông nào thì hãy chiều đúng khẩu vị của họ.”
【Tôi đã lấy sổ ra ghi lại hết mấy chiêu chị dạy tối nay, hồi trước có thấy đâu mà hay thế này!】
【Cái gói VIP này mở quá đáng tiền, học được cả bí kíp dạy chồng luôn, tối nay áp dụng liền.】
【Đàn ông nào chẳng thích một chút khiêu gợi, tôi mới vừa đặt mua váy sexy giống hệt em gái xong.】
Đọc hết mấy dòng đạn mạc tán gẫu, chẳng hiểu sao lúc nhìn lại… tôi đã thay xong bộ đồ ngủ cosplay mới tinh.
Đạn mạc đang bàn về cách dụ đàn ông.
Tôi đúng là bị nhiễm độc luôn rồi.
Liệu… Nghiêm Tinh Hồi có thích kiểu gợi cảm không?
【Mau nhìn đi, em gái đổi chiến bào mới kìa.】
【Chuẩn bị chơi trò mập mờ từ xa à? Lãng mạn ghê.】
【Cái đuôi nhỏ đằng sau mông kia đúng là sát thương cực mạnh!】
【Người khác mặc gợi cảm thì lố, em gái mặc thì đúng chuẩn.】
Nhìn quá nhiều đạn mạc vàng, đến tôi cũng thấy bản thân “vàng” theo.
Tôi liền đăng một dòng trạng thái “chỉ mình anh ấy xem được”:
“Trên giường anh muốn tôi khóc kiểu gì cũng được, chỉ là… đừng dừng lại!”
Không ngờ điện thoại vang lên ngay lập tức.
“Ai đó?”
Là giọng Nghiêm Tinh Hồi, rất nghiêm túc.
“Em đang nhớ anh nè. Giờ anh rảnh không? Mình gọi video nhé?”
“Được…”
“Bộ này có đẹp không? Nhìn chỗ này nè, còn xuyên thấu nữa đó.”
“Còn phía sau có đuôi nè, đáng yêu không?”
Tôi quay mông lại phía ống kính, lắc nhẹ, cái đuôi lông cũng đung đưa theo.
“Anh đặt vé ngay. Ngày mai—không, tối nay, anh về liền. Đừng cởi đồ vội…”
________________________________________
21
Tôi cứ tưởng ăn mặc thế, anh sẽ trò chuyện video lâu một chút.
Ai ngờ chỉ mới kết nối chưa đến 2 phút, anh đã cúp máy.
Chiêu này đúng là hiệu quả thần sầu!
Có vẻ tôi phải học thêm nhiều chiêu mới được.
Nửa đêm, trong lúc lơ mơ buồn ngủ, tôi bị đè đến ngạt thở.
Trên người có ai đó—là Nghiêm Tinh Hồi.
“Là anh.”
Giọng trầm quen thuộc vang bên tai, bên cổ tôi.
“Nhớ anh không? Hửm?”
“Nhớ.”
Tôi dịu dàng trả lời.
Ban đầu anh ấy còn nhẹ nhàng, nhẫn nại.
Đến khi tôi bắt đầu phản ứng, anh liền hoang dại mạnh bạo hẳn.
Bộ đồng phục mới bị anh ấy xé nát tan tành.
Không thể tin nổi… đây là lần đầu của anh ấy.
Anh cứ dùng hành động để lấy lòng tôi mãi không thôi.
“Vợ yêu, được chưa?”
Tôi gật gật đầu.
Nhưng anh vào rồi… lại không nhúc nhích.
“Nhúc nhích đi chứ.”
Tôi kẹp eo anh một cái.
Không ngờ anh rên khẽ một tiếng… rồi rút ra luôn.
Lần đầu tiên kết thúc.
Tôi không nhịn được bật cười.
Đạn mạc còn vui hơn tôi nữa.
【Cười xỉu, đây là… bắn sớm hả trời?】
【Mặt thì đẹp chuẩn tổng tài, ai ngờ lần đầu giống hệt bạn trai tôi, tự nhiên thấy nhà mình cũng không tệ lắm.】
【Dù vùng quan trọng đã được làm mờ, nhưng nhìn nét mặt táo bón của nam chính thế kia, mở 88VIP quả đáng đồng tiền.】
Nhìn mặt Nghiêm Tinh Hồi, tôi cười đến đau cả bụng.
“Không sao đâu, không sao mà. Nghỉ chút, mình làm tiếp!”
Lần này, đến lượt tôi chủ động rồi!
22
Tôi ngồi trên người anh ấy, hôn dọc từ trán xuống.
Từ trán, lông mày, mắt, mũi...
Ngực anh ấy nóng rực.
Chẳng mấy chốc, tôi đã cảm nhận rõ sự thay đổi của cơ thể anh ấy.
“Được rồi, có thể rồi.”
Nghiêm Tinh Hồi khàn giọng, lật người tôi xuống dưới.
Đêm đó… đặc biệt dài.
Pháo hoa không ngừng nổ tung trong đầu tôi.
Anh ấy liếm đi nước mắt nơi khóe mắt tôi.
“Không phải em nói khóc thế nào cũng được, chỉ cần đừng dừng lại sao?”
“Chú út… em sai rồi…”
Tiếng “chú út” ấy như một công tắc.
Khiến anh lại tiếp tục cứng lên, một vòng công phá mới lại bắt đầu.
Tôi như chiếc thuyền độc mộc giữa biển cả, trôi dạt suốt đêm.
Không ngừng bị đưa lên đỉnh sóng.
……
Tôi tỉnh dậy trong vòng tay Nghiêm Tinh Hồi.
Đạn mạc trước mắt khiến người ta đỏ mặt không dám nhìn thẳng.
Nghĩ tới màn đại chiến thể xác tối qua bị người ta xem hết rồi...
Tôi xấu hổ như đà điểu, chui tọt vào chăn không dám nhìn anh.
“Không muốn dậy à?”
Tôi gật đầu trong chăn.
“Vậy… có muốn tiếp tục không?”
“Khôngggg…”
Tôi lập tức chui đầu ra khỏi chăn.
“Tại sao… anh lại thích em vậy?”
Tôi lí nhí, nhỏ như muỗi kêu, nghe yếu ớt vô cùng.
Tình yêu của anh dành cho tôi sâu đậm đến kỳ lạ, thật sự khiến tôi tò mò.
Chẳng lẽ… chỉ vì tôi là nữ chính?
________________________________________
23
“Em còn nhớ mấy con mèo hoang ở công viên Nam Triều không?”
“Cái anh trai đó… là anh sao?”
Khi đó có mấy đứa trẻ con nghịch dại, lấy đá ném vào lũ mèo hoang trong công viên, tôi lập tức lao ra ngăn lại.
Nhưng bọn chúng lớn hơn tôi nhiều, tôi bị đẩy ngã xuống đất.
Chính một anh trai khác đã đến xua bọn nhóc đi, cứu tôi và đám mèo.
Tôi vẫn thường xuyên cho mấy con mèo hoang đó ăn.
Sau đó mới biết, con mèo đen to nhất là thú cưng ngày xưa của anh trai đó.
Anh đi du học, người nhà đã vứt bỏ con mèo.
Anh nói, nhờ tôi chăm mà con mèo đó mới béo tốt như bây giờ, còn có cả hậu cung, sinh ra đàn con.
Lúc anh về nước, từng định đón chúng về.
Nhưng mèo đen đã quen tự do trong công viên, nhất quyết không chịu đi.
Thế là tôi và anh thường xuyên gặp nhau ở công viên, cùng cho mèo ăn.
Cho đến khi bố tôi qua đời, tôi rời khỏi thành phố ấy, vào A thị học đại học.
“Anh nhặt được chiếc kẹp tóc của em trong công viên. Tiếc là sau đó chẳng gặp lại nữa.”
“Ban đầu anh đặt cái kẹp lên bàn, không hiểu sao lại mất.”
“Hóa ra là Nghiêm Hằng lấy. Hắn nói là quà tặng em, em mới đồng ý làm bạn gái hắn.”
Nghe đến đây, Nghiêm Tinh Hồi lại ôm chặt tôi hơn.
“May mà anh đã tìm lại được em. Lần này… sẽ không để mất em nữa.”
Sau bữa sáng, tôi nói với anh:
“Hôm nay em phải tới công ty, còn chút việc chưa xong.”
“Anh đi cùng em!”
Chị Chu thấy tôi liền cười vui vẻ:
“Kiều Nghệ Chi, hiệu suất làm việc của em xuất sắc lắm, hai dự án em theo đều mang lại lợi nhuận lớn. Chị đã viết thư tiến cử rồi, em sắp được chuyển lên tổng công ty làm việc.”
……
Tối về nhà trọ, tôi quyết định nghiêm túc nói chuyện với Nghiêm Tinh Hồi.
“Tinh Hồi, có thể em sẽ rời khỏi đây.”
“Em định đi đâu?”
“Chị Chu đề cử em lên tổng công ty.”
“Lên chức à?”
“Ừm.”
“Sao vậy, không muốn đi à?”
“Công ty rất tốt, công việc cũng đáng quý, em không muốn bỏ lỡ. Chỉ là phải rời A thị, em hơi tiếc… vì phải xa anh.”
“Không sao, cuối tuần anh bay qua thăm em.”
Nếu đã sắp xa nhau, vậy thì cuối tuần này… anh phải bù đắp cho em thật đầy đủ.
Và thế là cuối tuần đó, phần lớn thời gian của tôi trôi qua… trên giường.
________________________________________
24
Ngày báo danh ở công ty mới đã đến.
“Từ giờ cô là thư ký tổng giám đốc, phụ trách toàn bộ công việc mà tổng giám đốc giao phó.”
Tôi hơi hồi hộp, không biết tổng giám đốc có dễ tính không.
Tôi gõ cửa.
“Mời vào.”
“Chào tổng giám đốc, tôi là thư ký mới – Kiều Nghệ Chi.”
Tôi vừa giới thiệu xong, ngẩng đầu lên thì—
“Là anh?! Anh không phải ở A thị sao?”
Nghiêm Tinh Hồi khẽ cười: “Tại sao lại không phải anh? Công ty đó chỉ là chi nhánh của tập đoàn Nghiêm thị thôi.”
“Nhưng để em làm thư ký cho anh… có vẻ không ổn lắm…”
Tôi hơi ngượng ngùng.
“Có gì không ổn? Anh thấy rất ổn. Như vậy dù ở nhà hay công ty cũng đều tiện.”
“Đỡ phải đợi tới lúc anh đi công tác rồi, em lại mặc váy tới quyến rũ anh.”
Nói đến đây tôi xấu hổ muốn chui xuống đất.
“Đây là quà gặp mặt cho nhân viên mới. Thấy em thích mấy thứ này nên anh chuẩn bị sẵn rồi.”
Anh lấy từ dưới bàn ra một hộp quà màu hồng to bự.
Tôi vừa mở ra…
“Trời đất ơi, phim này càng lúc càng hay! Share ngay cho hội chị em!”
“Không ngờ toàn là đồ lót sexy, cái hãng này đắt lắm đó!”
“Dưới đáy hộp toàn là… đạo cụ. Nam chính ngày càng táo bạo.”
“Tối nay lại có phim hay để coi rồi!”
【Hóng +1】
【Hóng +10086】
HẾT —