8.
Linh cảm của tôi hoàn toàn đúng.
Ngày thứ ba sau khi tôi xuất viện, công ty của Trần Húc gặp biến cố.
Anh chỉ điều hành một công ty thiết kế nhỏ, hơn chục nhân viên, quy mô không lớn nhưng hoạt động ổn định, khách hàng quen thuộc, mọi thứ đang chạy rất êm.
Vậy mà buổi chiều hôm đó, một nhóm du côn tóc xanh tóc vàng đột nhiên xông vào văn phòng.
Chúng vừa vào đã chửi bới om sòm, thấy gì cũng đập phá:
– Máy tính bị đập nát
– Máy in vỡ tan tành
– Bản thiết kế của khách bị xé vụn, ném đầy sàn
Nhân viên hoảng loạn, mấy cô gái trẻ bật khóc tại chỗ.
Chúng không đánh ai, nhưng mức độ phá hoại và nỗi sợ hãi mà chúng gây ra… cực kỳ lớn.
Trước khi rút đi, tên cầm đầu — một gã tóc vàng — còn quay lại, cười khẩy:
“Về nói với ông chủ của mày, đã đắc tội người không nên đắc tội thì đây là hậu quả!”
“Chúng tao sẽ quay lại mỗi ngày… cho đến khi công ty đóng cửa.”
Khi Trần Húc nhận được điện thoại và chạy về văn phòng, thứ anh nhìn thấy chỉ còn là đống hoang tàn và những nhân viên đang run rẩy nép vào một góc.
Cơn giận khiến toàn thân anh run bần bật.
Cảnh sát đến, ghi chép vài dòng, rồi kết luận:
“Loại gây rối này khó lần ra chủ mưu lắm.”
Tất cả mọi người đều hiểu:
Chuyện này chỉ có thể là do Lý Vĩ làm.
Công ty mất, tiền mất, địa vị mất — hắn chỉ còn những thủ đoạn bẩn thỉu nhất để trả thù.
Đó chính là chiêu thứ hai của hắn:
Từ thương trường và dư luận, chuyển sang đe dọa bạo lực, nhắm vào người thân của tôi, hòng ép tôi phải nhượng bộ.
Tối hôm ấy, Trần Húc trở về nhà, vẻ mặt vừa mệt mỏi vừa phẫn nộ.
Anh ôm lấy tôi, giọng khàn đi:
“Vợ à… anh xin lỗi vì để em lo lắng.
Ngày mai anh sẽ đi đóng cửa công ty. Anh không thể để nhân viên bị liên lụy.”
Tôi nhìn đôi mắt đỏ ngầu vì căm giận và bất lực của anh.
Chậm rãi lắc đầu.
“Không được đóng.”
Giọng tôi nhẹ, nhưng từng chữ như đinh đóng cột.
“Chúng ta không được phép thua.”
“Chúng ta không làm gì sai cả, tại sao phải nhún nhường?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt Trần Húc, giọng bình tĩnh nhưng kiên quyết.
“Yên tâm, chuyện này… để em lo.”
Tôi rút điện thoại, gọi cho anh trai.
Chỉ mất vài câu, tôi đã kể lại toàn bộ vụ việc công ty của Trần Húc bị phá hoại. Giọng anh ở đầu dây bên kia lần này còn lạnh hơn cả lần trước:
“Nó đã vượt ranh giới rồi.”
“Ban đầu anh chỉ định để hắn phá sản, nhưng xem ra… anh đã quá nhân từ.”
“Tiểu Nhã, em và con ở yên trong nhà, tuyệt đối không được đi đâu cả.”
“Những việc còn lại… giao cho anh.”
9.
Hành động của anh trai tôi còn nhanh hơn tôi tưởng, và… tàn nhẫn hơn gấp nhiều lần.
Anh không còn dùng thương trường, cũng không dùng thế lực tài chính.
Đối phó với lưu manh — phải dùng sức mạnh đủ lớn để nghiền nát chúng.
Sáng hôm sau, trước cửa công ty Trần Húc xuất hiện bốn chiếc Audi đen, dừng ngay ngắn thành hàng.
Từ trên xe bước xuống hơn mười người đàn ông mặc vest đen, đeo kính đen, dáng người lực lưỡng.
Họ không vào công ty, chỉ đứng thành một hàng ngay lối vào.
Im lặng.
Sừng sững.
Không khí như đông lại.
Khí thế của họ… mạnh đến mức đám du côn hôm qua chỉ đáng xách dép.
Ban đầu, nhân viên trong công ty hơi sợ, nhưng nhanh chóng nhận ra:
Những người mặc vest đen chỉ đứng yên, không làm gì, không nói gì, như một hàng tượng sừng sững trước cổng.
Buổi chiều, đúng như dự đoán, đám côn đồ hôm qua lại kéo tới.
Vẫn dáng vẻ hung hăng, miệng ngậm thuốc, tay cầm gậy bóng chày.
Vừa thấy hàng “tượng sống” trước cổng, cả bọn khựng lại.
Tên tóc vàng dẫn đầu tiến lên, quát lớn:
“Đám nào đây? Biết đây là địa bàn ai không? Cút mau!”
Dàn vest đen không thèm chớp mắt, càng không đáp.
Cảm thấy mất mặt, tóc vàng quát ầm lên, vung gậy bóng chày, chửi bậy:
“Đm tụi bây muốn chết hả?”
Gậy vừa giơ lên —
người đàn ông đứng đầu hàng bắt đầu động.
Động tác của anh ta… nhanh như sấm chớp.
Anh ta chụp lấy cổ tay tóc vàng, nhẹ nhàng xoay một cái.
“Rắc!”
Một âm thanh giòn tan vang lên.
Tiếng hét thảm của tóc vàng phá toang cả con hẻm.
Cổ tay hắn cong gãy theo một góc độ kinh hoàng.
Đám còn lại đứng chết trân.
Chưa kịp hoàn hồn, cả đội vest đen đã hành động.
Không phải đánh nhau.
Mà là một cuộc nghiền nát một chiều.
Không la hét.
Không hỗn loạn.
Không chần chừ.
Tốc độ và sức mạnh của họ khiến đám du côn không kịp chạy, không kịp phản kháng, thậm chí không kịp thở.
Chỉ trong chưa đầy ba phút, toàn bộ hơn chục tên đều nằm sõng soài trên mặt đất, ôm tay ôm chân rên rỉ.
Một cuộc thanh trừng sạch sẽ, gọn gàng, không dính bụi.
Và tôi biết:
Đây… mới chỉ là lời cảnh cáo đầu tiên của anh tôi.
Chưa đầy một phút sau, toàn bộ đám du côn đều đã nằm la liệt dưới đất, kẻ thì gãy tay, người thì trật khớp chân.
Mỗi người đều bị "xử lý" chính xác chỉ một bộ phận — không hơn, không kém.
Không có sự phô trương.
Chỉ có kỹ thuật — chuyên nghiệp, dứt khoát và lạnh lùng.
Người đàn ông mặc vest đen dẫn đầu bước đến bên tên tóc vàng đã ngất lịm vì đau, ngồi xổm xuống, lấy từ túi ra một chiếc bút ghi âm, nhấn nút phát.
Tiếng của Lý Vĩ vang lên rõ ràng trong không gian im phăng phắc:
“…đến đó đập phá công ty hắn, dọa mấy đứa nhân viên thôi, đừng đánh người, đừng gây chết người. Làm xong, năm mươi vạn chuyển ngay.”
Âm thanh ấy vang lên giữa những tiếng rên rỉ — như một bản cáo trạng không thể chối cãi.
Ngay sau đó, anh ta rút điện thoại, bình thản gọi 110:
“Xin chào, tôi đang ở đường XX, số XX. Ở đây vừa xảy ra một vụ tụ tập đánh nhau có tổ chức, đồng thời có người thuê người khác cố ý phá hoại tài sản và đe dọa nhân viên công ty.
Chúng tôi có nhân chứng và vật chứng rõ ràng.”
Cảnh sát đến rất nhanh.
Tất cả đám du côn bị bắt giữ ngay tại chỗ.
Chiếc bút ghi âm — chứng cứ then chốt — cũng được niêm phong mang theo.
Chiều cùng ngày, Lý Vĩ — người đang trốn trong một căn hộ thuê tồi tàn — bị bắt giữ.
Danh sách tội danh dài như sớ:
• Tổ chức gây rối trật tự công cộng
• Cố ý phá hoại tài sản doanh nghiệp
• Lừa đảo thương mại quy mô lớn
• Gây quỹ trái phép
• Trốn thuế nhiều năm liền
Hóa ra, ngay từ khi đánh sập tập đoàn Lý thị, anh trai tôi đã bí mật thu thập toàn bộ hồ sơ phạm pháp của Lý Vĩ.
Từng đường tiền, từng tài khoản chuyển khoản, từng phi vụ mờ ám — tất cả đã được gom lại, đóng thành một tập hồ sơ hoàn chỉnh, gọn gàng, không một kẽ hở.
Anh chỉ chờ đúng một thời điểm.
Một khoảnh khắc khiến Lý Vĩ không thể phản kháng, không thể thoát thân.
Một cú kết liễu khiến hắn chết chìm cả danh tiếng lẫn sự nghiệp, không bao giờ có thể ngoi lên được nữa.
Và chính hành vi thuê người phá hoại công ty Trần Húc, chính là cọng rơm cuối cùng đè gãy lưng con lạc đà mang tên Lý Vĩ.
Hắn tự tay, gõ lên tiếng chuông tử thần dành cho chính mình.
10.
Mọi chuyện cuối cùng cũng lắng xuống.
Lý Vĩ bị kết án 20 năm tù giam, với hàng loạt tội danh chồng chất.
Cái gọi là "đế chế thương mại" mà anh ta từng tự hào, tan tành trong một đêm như tro bụi.
Thứ còn lại cho Vương Lâm, chỉ là một khoản nợ khổng lồ đủ khiến cả đời không ngóc đầu dậy nổi.
Nghe nói, cô ta đã phải bán hết túi xách hàng hiệu, nữ trang đắt tiền, nhưng chẳng thấm vào đâu so với số tiền nợ ngân hàng và bên ngoài.
Từ phu nhân tổng giám đốc trên mây, Vương Lâm rơi thẳng xuống vũng bùn cuộc đời.
Người ta kể, sau đó cô ta đi rửa bát thuê cho một quán ăn nhỏ, mỗi ngày đều bị khói dầu mỡ hun đến tiều tụy, gương mặt sưng đỏ, tóc tai bù xù, không còn sót lại chút kiêu ngạo hay vẻ hào nhoáng năm xưa.
Còn cô y tá trẻ nhận 200.000 từ Vương Lâm, cũng bị bệnh viện sa thải.
Và do liên quan đến hành vi tống tiền và đồng lõa sai phạm, cô ta cũng bị cảnh sát lập án điều tra — đón nhận hình phạt xứng đáng.
Trong khi đó, công ty nhỏ của Trần Húc, nhờ “cái vẫy tay nhẹ nhàng” của anh trai tôi, lại bất ngờ trúng vài hợp đồng lớn.
Nhân lực tăng lên, quy mô mở rộng — công ty bắt đầu thật sự cất cánh.
Còn tôi… cuộc sống cuối cùng cũng quay lại bình yên.
Mỗi ngày đều ngắm con gái lớn lên, ê a tập nói.
Thỉnh thoảng trêu nhau vài câu với Trần Húc, mỗi khoảnh khắc đều thấy đáng giá.
Hôm đó, tôi ôm con ra ban công sưởi nắng.
Trần Húc nhẹ nhàng ôm tôi từ phía sau, thì thầm bên tai:
“Em à, hình như… đến giờ anh vẫn chưa hỏi: anh trai em rốt cuộc làm nghề gì?”
Tôi khẽ cười.
“Ảnh á? Làm quản gia.”
“Quản gia?” – Trần Húc ngơ ngác.
“Ừ, quản gia… của một gia tộc rất lớn.”
Tôi không giải thích thêm.
Có những chuyện, không cần anh ấy biết quá rõ.
Vì càng đơn giản, càng là sự bảo vệ tốt nhất.
Anh chỉ cần biết một điều:
Dù thế giới có thay đổi thế nào,
Dù bên ngoài có giông bão ra sao —
Tôi luôn ở bên anh.
Và ngôi nhà này, mãi mãi là nơi bình yên nhất của chúng ta.
Cuộc sóng gió này,
Chỉ là một nốt nhạc lạc tông trong bản giao hưởng êm đềm của cuộc đời tôi.
Sóng gió qua đi, tôi chợt nhận ra một điều sâu sắc hơn bao giờ hết:
Tiền bạc và quyền lực, nếu bị sử dụng để làm điều xấu, cuối cùng chỉ là lưỡi dao hai lưỡi — càng cậy vào, càng rút ngắn con đường dẫn đến diệt vong.
Sức mạnh thật sự, không nằm ở việc bạn có thể đè ép bao nhiêu người,
mà là ở chỗ — khi gia đình bạn bị tổn thương, bạn có đủ bản lĩnh để đứng lên bảo vệ họ,
giữ lấy những gì thuộc về mình, và bảo vệ sự tôn nghiêm vốn không ai có quyền tước đoạt.
Tôi cúi xuống, nhìn gương mặt con gái đang ngủ say trong vòng tay mình.
Cái má mềm như bánh bao nhỏ, tôi cúi xuống hôn nhẹ một cái.
Con yêu…
Mẹ chỉ mong khi con lớn lên,
con sẽ trở thành một người tử tế — biết thiện lương, có chính nghĩa, dám can đảm.
Đừng sợ kẻ mạnh,
đừng bắt nạt kẻ yếu.
Trong lòng luôn có nắng,
để sưởi ấm chính mình,
và soi sáng những người xung quanh.
Đó mới là ý nghĩa thật sự… của sức mạnh và sự giàu có.
-Hết-