11
Trong làng, mấy chú bác nghe tin ba tôi về quê, rủ nhau đến nhà chơi.
Vừa vào nhà thấy tôi, ai nấy đều sững người một chút rồi lập tức cười tươi, vỗ vai ba tôi, trêu đùa:
“Cậu sướng thật đấy nhé, có hẳn hai cô con gái xinh như hoa!”
Ba tôi kiêu hãnh không để đâu cho hết:
“Tất nhiên rồi! Nói cho mấy ông biết, con trai vô dụng! Về già vẫn phải nhờ con gái chăm!”
Tôi nhìn nụ cười chân thành của mọi người, trong lòng có chút chua xót.
Thì ra… thật sự có người không cho rằng con gái là gánh nặng.
Thật sự có người cảm thấy có con gái là điều đáng tự hào.
Nghỉ một lát trên giường đất, Dương Trừng kéo tôi ra sân xem đàn gia súc của ông bà.
Bò, lợn, gà, vịt thì cũng bình thường, tôi không mấy hứng thú.
Chỉ có mấy con ngỗng to kia — là lần đầu tiên tôi được nhìn gần như thế.
Tôi không kìm được, túm một nắm cám ném cho chúng ăn.
“Trời ơi các người oai ghê luôn á! Nhất là con kia! Lại đây, ăn nhiều vô nha!”
Ông bà nội đứng ở cửa nhìn chúng tôi chơi đùa, cười vui vẻ.
Không ngờ đến giờ ăn trưa, con ngỗng được tôi khen sáng nay… lại được bê thẳng lên bàn ăn.
Bà nội gắp cho tôi một miếng thịt ngỗng:
“Cháu gái à, nếm thử xem! Đây là con ngỗng lúc sáng cháu thích đấy. Bà ninh nhừ lắm rồi, ngon phải biết!”
Tôi cầm đũa, miệng méo xệch.
Anh Ngỗng à… xin lỗi nha…
Không ngờ sáng cho ăn, hóa ra là… bữa ăn cuối đời.
Không phải em cố ý đâu!
Nhưng giờ đã lên bàn rồi thì không thể lãng phí. Tôi thử một miếng… ngon đến mức không dừng lại được!
Trời ơi, ngon tuyệt!
Ăn xong, ông nội kéo chiếc xe trượt tuyết ra, gọi tôi với Dương Trừng ra sân chơi.
Tôi chỉ vào cái xe đó hỏi:
“Cái này là gì vậy ạ?”
Câu hỏi đó như chọc trúng tổ ong. Ông nội và Dương Trừng đồng loạt quay sang nhìn tôi đầy thương cảm, như thể tôi vừa nói một điều tội nghiệp lắm vậy.
Dương Trừng nắm tay tôi, kéo chạy ra tuyết:
“Sao em lại chưa từng chơi cái này chứ?! Lên đây, chị kéo em!”
Ông nội giành lấy sợi dây:
“Con kéo gì mà kéo! Làm sao khỏe bằng ông được! Để ông kéo!”
Tôi nhìn ông — đã ngoài sáu mươi, tóc bạc trắng — sợ đến phát hoảng:
“Ông ơi, không cần đâu ạ! Để cháu tự kéo ạ!”
Nhưng ông chẳng thèm nghe tôi nói, kéo tôi chạy băng băng trên nền tuyết.
Gió rít vù vù tạt vào mặt, tôi nắm chặt tay vịn, từ căng thẳng ban đầu dần dần chuyển sang phấn khích.
Cảm giác tự do, thoải mái, không bị trói buộc ấy… là thứ tôi chưa từng trải qua trong đời.
Sau đó ba mẹ cũng nhập cuộc. Ba kéo Dương Trừng, rồi lại kéo cả mẹ.
Cuối cùng, mấy người chúng tôi ngồi xổm thành một hàng, người này nắm người kia, để ba kéo chạy trên tuyết.
Chơi đến mồ hôi nhễ nhại, ông nội dẫn tôi và Dương Trừng ra tiệm tạp hóa mua đồ ăn vặt.
Ở nhà trước kia, tôi đã sớm trở thành “người lớn” phải kiếm tiền nuôi gia đình.
Nhưng ở đây, tôi lại được làm một đứa trẻ — được tất cả mọi người nâng niu, chiều chuộng.
Buổi tối, nằm trên giường đất ấm áp, nhìn tuyết rơi ngoài cửa sổ, nước mắt tôi lặng lẽ rơi xuống.
Tôi thật sự… rất thích nơi này.
12
Qua rằm tháng Giêng, chúng tôi mới quay lại thành phố.
Đây là cái Tết đầu tiên trong đời tôi không phải làm việc, cũng không bị mắng chửi.
Tôi nằm úp trên bàn, nghịch con châu chấu bằng rơm ông nội đan cho, thì điện thoại bỗng reo lên.
Tôi nhìn màn hình — là ba nuôi.
Máu trên mặt tôi như rút cạn. Tôi hít sâu một hơi rồi bắt máy.
“Dạ… ba.”
Tiếng gào của ba nuôi vang lên chói tai:
“Mày còn biết tao là ba mày à? Tao hỏi mày, rốt cuộc bao giờ mày mới chịu về? Tao đã lo xong chuyện cưới hỏi cho mày rồi, mày không định lật kèo đấy chứ?
Tao nuôi mày bao nhiêu năm như thế, mày chẳng báo đáp được cái gì mà đã muốn phủi mông bỏ đi à? Nằm mơ đi!”
Tôi run run đáp:
“Con… con sẽ về ngay.”
Ba nuôi khạc một tiếng đầy khinh bỉ:
“Thế mới phải! Ba ngày nữa mà không thấy mặt mày, tao lập tức lên Đông Bắc báo công an, nói nhà này bắt cóc con gái ruột của tao!
Sau này mày có không thuộc về tao nữa thì con ruột kia… tao vẫn có quyền quyết định chứ?”
Tôi cố hết sức trấn an ông ta, liên tục hứa sẽ quay về ngay, ông ta mới vừa chửi vừa cúp máy.
Nước mắt tôi rơi ướt cả mặt.
Tôi biết… có những giấc mơ, đến lúc phải tỉnh rồi.
Tôi không định nói những chuyện này cho ba mẹ biết.
Nếu họ biết, một bên là Dương Trừng — đứa con họ nuôi dưỡng mười lăm năm, một bên là tôi — đứa con ruột vừa mới tìm về…
Họ sẽ phải lựa chọn thế nào?
Tôi không muốn làm họ khó xử, cũng không muốn chính mình đau lòng.
Tôi lén dùng tiền lì xì mua vé tàu về nhà.
Quần áo mới, điện thoại mới ba mẹ mua cho tôi, tôi đều để lại.
Mang về cũng vô ích — ba mẹ nuôi chắc chắn sẽ đưa hết cho em trai út.
Chi bằng… để lại cho Dương Trừng.
Tôi để lại một mảnh giấy trên bàn trà, nói rằng tôi đã về nhà, bảo họ đừng tìm tôi.
Trời còn chưa sáng, tôi mặc bộ đồng phục cũ kỹ lúc mới đến, rón rén rời khỏi nhà.
Đèn hành lang lúc sáng lúc tắt.
Tôi quay đầu nhìn cánh cửa quen thuộc ấy lần cuối, nước mắt trào ra không kìm được.
Tạm biệt nhé, gia đình yêu dấu của tôi.
Tạm biệt… những ngày tháng hạnh phúc nhất đời tôi.
Tàu chạy về phương Nam, tiếng bánh sắt nghiến đường ray vẫn quen thuộc như xưa.
Nhưng tâm trạng tôi thì đã hoàn toàn khác.
Vừa bước vào nhà, ba nuôi chẳng nói chẳng rằng, tát thẳng vào mặt tôi một cái.
Mặt tôi nóng rát, máu rỉ ra nơi khóe miệng.
“Đồ tiện nhân! Phải để tao gọi ba lần bốn lượt mới chịu về à? Đi một chuyến là tâm hồn bay mất rồi đúng không?
Thế nào? Người ta cũng không thèm nhận mày chứ gì? Nếu thật sự là con ruột, sao cuối cùng vẫn phải cụp đuôi quay về thế này?”
Tôi không nói gì.
Khoảng thời gian vừa qua, tôi đã nghĩ rất rõ rồi.
Có những chuyện, nói với loại người như ông ta… là vô ích.
“Mày còn dám bày cái mặt đó ra à?”
Ba nuôi giơ tay định đánh tiếp, mẹ nuôi vội vàng kéo ông ta lại.
“Đừng đánh nữa! Mấy hôm nữa là làm đám cưới rồi, ông đánh hỏng mặt nó, lỡ nhà trai không nhận thì sao?”
Ba nuôi lúc này mới buông tay, lén lút véo tôi mấy cái thật đau, rồi nhốt tôi vào phòng chứa đồ, khóa trái cửa lại.
“Trước khi cưới thì mày cứ ở đây cho tao! Đừng có ra ngoài làm mất mặt!”
Tôi co ro nằm trên chiếc giường gỗ cứng đơ. Bao phân bón trong góc tỏa ra mùi hăng nồng, gió lạnh luồn qua khe cửa sổ thổi vào khiến tôi run cầm cập. Nhưng trong lòng tôi lại không thấy quá đau đớn.
Ít nhất thì… Dương Trừng không cần phải quay về nữa.
Cô ấy kiêu hãnh, tràn đầy sức sống như thế, nếu bị ép gả thì sẽ tuyệt vọng đến nhường nào?
13
Đến ngày thứ ba bị nhốt trong phòng chứa đồ, sân ngoài bất ngờ vang lên tiếng ồn ào hỗn loạn.
Tôi nghĩ bụng, chắc hôm nay là ngày tôi bị đem đi gả rồi?
Ai ngờ ngay sau đó, cửa bị đá văng ra, một bóng người quen thuộc lao vào — là Dương Trừng.
Cô ấy ôm chầm lấy tôi:“Đồ ngốc! Ai cho em tự ý quay về hả?!”
Tôi chết sững, nước mắt lập tức trào ra:
“Dương Trừng? Chị? Sao chị đến đây? Mau… mau về đi!”
Dương Trừng đẩy tôi một cái:
“Về cái gì mà về! Em biến mất không một lời, em có biết chúng ta lo đến thế nào không? Ba mẹ với chị phát điên lên đi tìm em khắp nơi!
May mà ba có bạn giúp khôi phục tin nhắn trong máy em, chúng ta mới biết em bị hai con người khốn nạn này uy hiếp!”
Ba tôi cũng chạy ào vào sau đó, vừa thấy vết bầm nơi khóe miệng tôi, mắt ông đỏ hoe:
“Con ngốc này… gặp chuyện lớn như vậy sao không nói với ba mẹ? Con mới tí tuổi đầu, ôm cái bí mật nặng trĩu như vậy, sao con ngủ nổi?”
Ba nuôi tôi lết vào với vẻ khập khiễng:
“Mấy người dám xông vào nhà người ta? Còn đánh người nữa! Có tin tôi gọi công an bắt hết không?!”
Ba tôi hừ lạnh:
“Không cần ông gọi. Tôi gọi sẵn rồi. Để xem công an bắt ai!”
Mẹ nuôi tôi bị mẹ ruột tôi túm tóc kéo vào, người ngợm lôi thôi, vừa la hét vừa giãy dụa:
“Cảnh sát sẽ bắt các người! Giữa ban ngày ban mặt mà dám cướp con gái tôi?! Cải Đệ là con tôi, tôi muốn gả nó cho ai là quyền của tôi!”
Mẹ tôi tát cho bà ta một cái rõ đau.
“Nói láo! Nó là con tôi! Bà cũng xứng làm mẹ à? Năm đó ôm nhầm không phải lỗi của bà, nhưng hành hạ con, bán con lấy sính lễ thì bà đáng chết! Cải Đệ là con ruột tôi, còn Dương Trừng là con gái tôi đã nuôi mười lăm năm. Cả hai, bà không được đụng vào một ai!”
Ba nuôi tôi phát cáu:
“Mấy người quá đáng vừa thôi! Tôi nuôi nó mười lăm năm, ít ra cũng phải để lại cho tôi một đứa! Hoặc là con này gả đi, hoặc là trả lại con ruột kia cho tôi!”
Ba tôi nhổ bãi nước bọt vào mặt ông ta:
“Phì! Ông mà cũng xứng nói chữ ‘nuôi’? Các người có coi nó là con người đâu? Nhốt nó, đánh nó, ép nó cưới chồng, đây gọi là nuôi à? Đây là đầu tư để kiếm lời!”
Lúc này, tiếng còi xe cảnh sát vang lên, mấy cảnh sát bước vào sân:
“Ai là người báo án?”
Ba nuôi tôi lập tức ôm chân rên rỉ:
“Cảnh sát! Là họ xông vào nhà tôi, cướp con tôi, còn đánh tôi nữa! Mau bắt họ đi!”
Ba tôi đã chuẩn bị sẵn. Ông ra hiệu, một người đàn ông mặc vest tiến lên, đưa cho cảnh sát xấp tài liệu:
“Chúng tôi là bên tố cáo. Ông Phương này bị nghi ngờ tống tiền, giam giữ người trái phép, buôn bán trẻ em. Đây là bằng chứng: tin nhắn, chuyển khoản, lời khai nhân chứng đều có đủ.”
Cảnh sát vừa xem tài liệu, mẹ nuôi tôi còn cố gắng cãi:
“Không phải đâu! Là nó tự nguyện! Bọn tôi không ép!”
Tôi bước ra từ sau lưng ba, giọng run nhưng dứt khoát:
“Cháu không tự nguyện. Ông ấy đe dọa, đòi tiền, nói nếu cháu không về thì sẽ ra Đông Bắc bắt chị Dương Trừng.
Ông ấy nhốt cháu, không cho ra khỏi nhà, ép cháu cưới. Cháu mới chỉ mười lăm tuổi.”
Sự thật đã quá rõ ràng, cảnh sát còng tay cả hai người lại.
Ba nuôi tôi vẫn gào lên:
“Tôi không phục! Tôi nuôi nó mười lăm năm, nó phải báo đáp tôi!”
Ba tôi khoác tay ôm vai tôi, giọng lạnh lùng:
“Báo đáp? Vào tù mà chờ con gái tôi ‘báo đáp’ đi!”
Cuối cùng, tòa tuyên án:
Ba nuôi: vì tội tống tiền, giam giữ trái phép, buôn bán trẻ em — tổng hợp hình phạt, tù chung thân.
Mẹ nuôi: đồng phạm — 10 năm tù, nhưng vì con út còn bú nên tạm hoãn thi hành án.
Dương Trừng chính thức được giao lại quyền nuôi dưỡng cho ba mẹ ruột tôi.
Từ nay về sau, hai người kia không thể làm hại chúng tôi được nữa.
Ngày trở về Đông Bắc, trời nắng đẹp rực rỡ.
Ba mẹ đưa tôi và Dương Trừng đến đồn công an làm thủ tục chuyển hộ khẩu.
Họ còn đổi tên mới cho tôi: Dương Nghiên.
Mẹ xoa đầu tôi, mỉm cười:
“Trừng Trừng là ‘động’, Nghiên Nghiên là ‘tĩnh’. Hai chị em con — một động một tĩnh, vừa hay bù trừ cho nhau.”
Tôi cầm tấm căn cước công dân mới, nước mắt lại rơi lần nữa.
Nhưng lần này… không phải vì buồn.
Từ nay về sau, Phương Cải Đệ đã biến mất.
Tên tôi… không còn là kỳ vọng của ai khác.
Tôi, đã thật sự trở thành chính mình.