Trong cơn say mơ màng.
Lục Vân Tranh ôm lấy ta…
Ta cũng không phản kháng.
Haiz…
Dẫu sao cũng đã là phu thê, hắn lại dung mạo không tệ, ta cũng chẳng thiệt thòi gì.
Huống chi, hắn ở phương diện ấy… cũng không kém.
Rõ ràng là võ tướng, lại hiếm có khi dịu dàng.
Lần này.
Chính là lần thứ hai.
Hắn có phần thô bạo hơn.
Đến khi phương Đông vừa lộ sắc cá trắng, ta mới mơ hồ ý thức được mình đã kiệt sức, chìm vào giấc ngủ.
…
Mở mắt lần nữa.
Bên giường đã không còn một ai.
Ánh Nguyệt vừa sai người chuẩn bị nước tắm cho ta, vừa nhẹ giọng nói:
“Tướng quân sáng sớm đã vào triều rồi.”
“Nghe nói hôm nay tâm tình của tướng quân rất tốt, Lưu đại nhân ngấm ngầm mỉa mai tướng quân thô lỗ vô lễ, vậy mà tướng quân cũng không hề nổi giận.”
“Nếu là ngày thường, e rằng ngay tại đại điện tướng quân đã rút k/i/ế/m rồi.”
“Điện hạ, tướng quân đối với người… dường như không hề lạnh nhạt như lời đồn bên ngoài.”
Ta hơi mệt mỏi, chỉ khẽ “ừ” một tiếng, phất tay bảo Ánh Nguyệt lui xuống.
Sau khi tắm rửa xong, ta phân phó hạ nhân chỉnh sửa lại Tùng Trúc viện.
Thế nhưng.
Luôn có kẻ phá hỏng hứng thú của ta.
Ta vừa dặn người bày lại một chiếc bàn đá, đã thấy một bóng áo tím vội vã chạy về phía này.
Thiên Ngưng.
Vừa nhìn thấy ta, nàng ta thoáng sững lại, rồi nhanh chóng thu giấu tia tàn độc trong mắt, cúi người làm lễ, giọng điệu mềm yếu:
“Thiếp vốn đến tìm vương gia, không ngờ công chúa tỷ tỷ lại ở đây.”
“Trước kia tướng quân đêm đêm đều nghỉ lại ở Tương Nhã viện của thiếp, mấy ngày gần đây thiếp quả thực có phần lực bất tòng tâm.”
“May mà đêm qua có công chúa tỷ tỷ ở bên, thật là đã làm phiền công chúa tỷ tỷ rồi.”
Ta khẽ cau mày.
Ánh Nguyệt lập tức bước lên một bước.
“Bốp!”
Một cái t/á/t thật mạnh, không chút nương tay, giáng thẳng lên mặt Thiên Ngưng.
“Càn rỡ!”
“Trưởng công chúa Văn Diên là thân tỷ ruột thịt cùng mẹ với đương kim bệ hạ, ngươi là thứ gì, cũng xứng xưng tỷ muội với công chúa điện hạ hay sao?!”
Thiên Ngưng thét lên một tiếng, thân thể mềm nhũn ngã quỵ xuống đất.
Ngay lúc ấy, một giọng nói trầm thấp, lạnh lẽo bỗng vang lên:
“Đã xảy ra chuyện gì?”
Mọi người đồng loạt nhìn về phía phát ra âm thanh.
Lục Vân Tranh khoác trên người triều phục vừa tan triều, chậm rãi bước về phía này.
Nam nhân huyền y tóc đen, đội ngọc quan, hàng mày kiếm xếch thẳng vào thái dương, đôi mắt phượng không giận mà uy, khí thế bức người.
Vừa thấy Lục Vân Tranh, Thiên Ngưng lập tức lệ rơi như mưa.
“Tướng quân…” nàng ta nức nở nói, “không trách công chúa điện hạ đâu, là thiếp không biết trời cao đất dày, tự tiện vượt quá bổn phận…”
Nam nhân cúi mắt nhìn nàng ta.
Trong ánh nhìn chờ đợi của mọi người xung quanh, hắn cất giọng trầm thấp mà lạnh nhạt:
“Ừ, ngươi quả thực là không biết trời cao đất dày.”
“Người đâu.”
Hắn giơ tay, thản nhiên phân phó:
“Rút hết gia nhân bên cạnh cô nương Thiên Ngưng.”
“Lại sai người chuyển toàn bộ đồ đạc của nàng ta sang Đông Ly viện, đừng quấy nhiễu sự thanh tĩnh của công chúa.”
Thiên Ngưng trợn tròn mắt, không thể tin nổi.
Đám hạ nhân bên dưới, có lẽ đã quen với việc Lục Vân Tranh xưa nay sủng ái Thiên Ngưng, cũng sững người hồi lâu, đến khi hoàn hồn mới vội vàng làm theo mệnh lệnh.
9
Sau chuyện ấy, gần hai tháng kế tiếp, quan hệ giữa ta và Lục Vân Tranh ngày một hòa thuận.
Món bánh ngọt ta từng yêu thích nhất, hắn nhất định đòi tự tay học làm cho ta ăn.
Loài hoa kim tơ nam mộc ta say mê thuở thiếu thời, hắn không ngại đường xa vạn dặm, đích thân đi tìm mang về.
Bức thêu Hoài Cảnh Thục tú ta hằng mong ước, hắn dù tốn bao nhiêu bạc cũng quyết mua cho bằng được.
Ngoài phố phường, lời đồn lan truyền khắp nơi, nói rằng công chúa và phò mã quấn quýt như keo sơn, căn bản chẳng hề có chuyện hòa ly.
Đám người từng đặt cược công chúa và phò mã chia tay, ngày ngày ủ rũ than khóc, nói là như nhà có tang cũng không quá lời.
Còn ta, thì quả thực kiếm được một khoản không nhỏ.
Ngày hôm ấy, Lục Vân Tranh đến quân doanh.
Ta đang ở Tùng Trúc viện, cẩn thận khâu lại ống tay áo lót cho hắn.
Ánh Nguyệt bước đến bên tai ta, hạ giọng nói:
“Công chúa, xảy ra chuyện rồi.”
“Chuyện gì?”
“Người ở Đông Ly viện kia… hình như đã m/a/ng th/a/i rồi.”
Ta sững người.
Sau đó đặt kim chỉ xuống, đứng dậy, phân phó:
“Đi Đông Ly viện.”
Ta dẫn theo nha hoàn, nhanh chóng tới Đông Ly viện.
Khi ấy.
Lục Vân Tranh đã từ quân doanh trở về, đang đứng bên giường của Thiên Ngưng.
Vị đại phu bên giường dường như vừa bắt mạch xong, đứng dậy dặn dò:
“Thân thể phu nhân hư nhược, nhất định phải điều dưỡng cẩn thận thì mới có lợi cho việc dưỡng thai, lão phu sẽ kê thêm ít thuốc an thai.”
Thiên Ngưng nở nụ cười tràn đầy hạnh phúc:
“Đa tạ đại phu.”
Dứt lời.
Nàng ta lại nhìn sang Lục Vân Tranh, giọng nói mang theo run rẩy lẫn vui mừng:
“Tướng quân… chúng ta có con rồi.”
Lục Vân Tranh mím chặt môi mỏng, không nói một lời.
Ta khẽ cau mày, đứng yên nhìn một lúc.
Sau đó, xoay người rời đi.
Bên trong cửa.
Lục Vân Tranh dường như nghe thấy tiếng bước chân, liền nhanh chóng đuổi theo.
Ta nhận ra hắn theo sau, bước chân càng lúc càng gấp gáp.
Tốc độ của ta, dĩ nhiên không thể nhanh bằng Lục Vân Tranh.
Bàn tay to của nam nhân đột ngột siết mạnh cổ tay ta, kéo ngược ta trở lại.
Trong khoảnh khắc quay đầu, ta nhìn thấy trên gương mặt hắn là vẻ luống cuống bối rối hiếm thấy.
Hắn dường như muốn kéo ta vào trong lòng.
Nhưng ta giãy giụa dữ dội, đầu ngón tay sơn đỏ cào lên cổ tay và cổ hắn, để lại từng vệt m/á/u đỏ rớm.
“Bốp!”
Ta giơ tay t/á/t thẳng lên mặt hắn.
Lục Vân Tranh dường như bị cú t/á/t này làm cho choáng váng, sững sờ đứng yên tại chỗ.
Ta chỉ lạnh lùng nhìn hắn, giọng mang theo mỉa mai:
“Tướng quân lúc này không nên chạy theo bản cung.”
“Chi bằng ở lại, chăm sóc cho cô nương Thiên Ngưng cho thật tốt.”
Ta xoay người, định tiếp tục rời đi.
Lục Vân Tranh đột ngột nắm chặt tay ta.
“Khanh Khanh, nàng nghe ta giải thích đã…”
“Còn có gì để giải thích nữa?”
“Chuyện không phải như nàng nghĩ!”
“Vậy rốt cuộc là thế nào?”
“Đứa trẻ của Thiên Ngưng không phải là của ta!”
Trong lúc hoảng hốt, Lục Vân Tranh buột miệng nói ra.
Ồ.
Cuối cùng cũng chịu nói rồi sao?
Ta ép xuống khóe môi đang khẽ cong lên, giả vờ không hay biết, thản nhiên hỏi:
“Tướng quân nói vậy là có ý gì?”
“Chuyện này nói ra thì dài.”
“Vậy tướng quân nói ngắn gọn thôi.”
“Khanh Khanh…”
Vị thiếu niên tướng quân từng vào sinh ra t/ử nơi sa trường cũng chưa từng đổi sắc mặt.