13.
Ngày chương trình lên sóng, Weibo
sập
luôn.
Đội lập trình phải chạy đua sửa lỗi suốt đêm.
Câu nói của Bùi Ảnh xem như chính thức xác nhận chuyện chúng tôi đã kết hôn.
Studio cũng nhân cơ hội tung bài truyền thông chuẩn bị sẵn.
Tôi và anh lần lượt đăng bài tương tác.
Tưởng đâu khu bình luận sẽ toàn tiếng la ó phản đối.
Ai dè ngược đời, tôi vừa click vào hot search thì toàn thấy cư dân mạng đứng top bình luận là:
“Chị dâu xinh như vậy mà còn chưa hài lòng nữa à?”
“Chị dâu người ta thì xinh ngất trời, còn chị dâu nhà mình…”
“Lầu trên, tôi hiểu nỗi im lặng của bạn.”
Fan của Bùi Ảnh cũng tràn sang:
“Chị dâu vừa đẹp vừa sang, tụi tui khoe ra ngoài cũng mát mặt lắm!”
“Cảm ơn chị xinh đẹp lương thiện đã cứu rỗi thanh niên FA này!”
“Chị ơi cho em tham gia với, ba chúng ta sống hạnh phúc cùng nhau nhé (QAQ)”
Người đại diện thấy tình hình ủng hộ quá tốt, lập tức sắp xếp tôi và Bùi Ảnh tham gia một buổi phỏng vấn, kèm theo chụp ảnh bìa tạp chí.
Hôm đó, tóc anh được vuốt keo dựng gọn ra phía sau.
Không còn mái rủ che trán, nét mặt càng thêm sắc lạnh nghiêm nghị.
Bộ suit đen cổ chữ V sâu càng làm khí chất cực kỳ cuốn hút, khiến cả ê-kíp xung quanh liên tục nhìn sang.
Nhiếp ảnh yêu cầu:
“Thầy Bùi, cô Thẩm, lại gần nhau hơn chút nữa, thân mật hơn xíu nữa!”
Tôi đang mặc váy hai dây xẻ cao màu xanh bảo thạch.
Chỉ cần sơ ý chút là hở ngay.
Nghe lời đạo diễn nói, Bùi Ảnh bỗng từ phía sau vòng tay ôm lấy tôi.
Một tay ôm eo, tay còn lại đè nhẹ lên tà váy không ngoan ngoãn đang muốn trượt.
Cằm anh đặt lên vai tôi, nghiêng đầu cười khẽ:
“Vợ anh hôm nay đẹp quá… muốn hôn ghê.”
Tôi thúc nhẹ khuỷu tay ra sau.
Anh cúi xuống đúng lúc tôi quay sang, ánh mắt chạm nhau một giây, trái tim tôi như lỡ mất một nhịp.
Tiếng máy ảnh vang liên tục:
tách tách tách.
“Đúng rồi! Chính là cảm giác này!”
Chụp xong, mọi người tụm lại màn hình xem ảnh.
Nhân lúc vắng người, anh kéo tôi tới góc khuất.
Lưng tôi áp vào lồng ngực anh.
Giữa khoảng lặng, tiếng ồn xung quanh mờ nhòe, chỉ còn hơi ấm của anh, rõ mồn một.
Cả hai tiến về phía trước từng chút một, giống như một sự thân mật công khai mà không cần giấu giếm.
Nhân viên đi ngang qua đều che miệng cười trộm.
Tôi xấu hổ đẩy anh ra:
“Anh buông em ra đi, người ta đang nhìn kìa!”
Anh không buông, còn cúi sát tai tôi:
“Nhìn thì sao? Anh là chồng hợp pháp của em. Đừng nói là ôm, chuyện khác anh cũng có thể— ưm ưm ưm…”
Tôi vội bịt miệng anh lại, nghiến răng thì thầm:
“Bớt… mất mặt dùm em đi, Bùi Ảnh.”
Anh chớp mắt lia lịa, rồi gật đầu.
Tôi mới buông tay:
“Hứ, tụi mình chỉ âm thầm lãnh chứng thôi… còn chưa tổ chức đám cưới. Trong mắt người khác có khi còn tưởng đang yêu hợp đồng ấy chứ.”
Nghe xong, anh đứng thẳng dậy, siết nhẹ ngón tay tôi, giọng nghiêm túc:
“Em yên tâm. Anh nhất định sẽ để tất cả mọi người biết.”
“Em là… toàn bộ biểu hiện cho tình yêu của anh.”
Tôi bị câu nói đột ngột nghiêm túc ấy làm cho đứng hình, ấp úng không biết đáp lại thế nào.
May mà MC đến gọi, buổi phỏng vấn sắp bắt đầu, giúp tôi kịp lấy lại bình tĩnh.
14.
Phỏng vấn bắt đầu.
Tôi ngồi cạnh Bùi Ảnh, tay anh khoác hờ lên lưng ghế phía sau tôi.
MC mở thẻ câu hỏi:
“Chào hai vị! Khán giả đều rất tò mò về hành trình tình cảm của hai người. Không biết có thể chia sẻ một chút được không?”
Bùi Ảnh bật cười, như nhớ lại chuyện gì đó:
“Được chứ.”
Anh bắt đầu kể. Tôi cũng theo đó nhớ lại lần đầu chúng tôi gặp nhau.
Hồi đó, tôi vừa chân ướt chân ráo vào nghề, anh cũng là một diễn viên vô danh…
Mỗi ngày đều chạy đôn chạy đáo các đoàn phim xem có thiếu vai không.
Lần gặp đầu tiên là ở một đoàn làm web drama siêu nhỏ.
Nhỏ đến mức nào ư?
Tổng cộng cả đoàn kể luôn diễn viên chính còn chưa tới 10 người.
Vì vậy mà buổi gặp mặt đầu tiên diễn ra… ở quán xiên nướng khu đại học.
Hôm đó tôi kẹt xe, đoạn cuối phải chạy bộ tới nơi.
Đến nơi, đạo diễn nhiệt tình kéo ghế bảo tôi ngồi.
Vừa ngẩng đầu, tôi liền chạm mắt với Bùi Ảnh.
Áo sơ mi trắng, quần jean, giày thể thao.
Hình tượng
nam sinh đại học
trong mơ của tôi… có mặt đầy đủ.
Thế nên khi anh chìa ra một cây xúc xích bột rồi hỏi:
“Ăn không?”
Tôi chẳng do dự, gật đầu liền.
… Rồi tôi một hơi ăn liền tám cây xúc xích.
Ăn đến mức Bùi Ảnh bỏ cả phần mình, chỉ lo chiên cho tôi.
Sau này, tôi từng hỏi anh tại sao lại thích tôi.
Anh đáp:
“Lần đầu gặp người có thể một lúc ăn tám cây xúc xích… thấy thú vị lắm.”
Cả trường quay im lặng nửa giây.
Rồi không biết ai bật cười trước, cả trường quay bùng nổ theo.
MC nhịn cười hỏi:
“Vậy là chị Thẩm Từ… thật sự đã ăn tám cây xúc xích hả?”
Tôi che mặt, gật đầu thừa nhận.
Không khí nhờ vậy nhẹ đi, những câu hỏi sau cũng không quá khó.
Chủ yếu là nói về phim mới, và khả năng Bùi Ảnh giành Ảnh đế năm nay.
Phỏng vấn thuận lợi trôi theo kịch bản, rồi kết thúc.
15
Bùi Ảnh phải vội vàng trở về đoàn phim để tiếp tục quay.
Anh ấy đi rất gấp.
Đến tối, Bùi Ảnh gọi video cho tôi.
Trong khung hình, cậu mặc chiếc áo thun trắng bình thường, tóc xõa tự nhiên, nằm trên giường.
Mở miệng ra là bắt đầu… báo cáo lịch trình cho tôi.
“Hôm nay anh quay phim cả ngày, tối lại đi ăn cùng đoàn.”
Đột nhiên, anh bật dậy.
“Vợ ơi để anh kể, tối nay có một nữ diễn viên cứ sán lại gần anh, nhưng anh né ngay lập tức luôn.”
Anh chà tay lên cằm: “Anh nghi là cô ta có ý với anh đó.”
Lúc ấy, tôi đang chăm chú xem phim mới của Châu Ảnh Đế.
Không trả lời.
Thấy tôi im lặng, Bùi Ảnh cuống lên gọi một tiếng.
“Vợ ơiii, anh ở đây này, vợ nhìn anh đi mà!”
Tôi tùy tiện đáp: “Trời ơi, bớt tự luyến đi, tưởng ai cũng thích anh chắc.”
Anh “ồ” một tiếng, giọng xụ xuống.
“Anh còn định kể là có một anh đàn ông cứ kỳ lạ sao sao nữa kìa…”
Tôi lập tức đặt đĩa trái cây xuống cái
rầm, giọng cao vút:
“Tránh xa hắn ra ngay!!!”
“Rõ rồi vợ!!”
Tán gẫu được một lúc, tôi nhắc chuyện đạo diễn Giang mời tôi đi đóng phim.
Nghe nói đã chọn xong nam nữ chính, nên đạo diễn hẹn các diễn viên chủ chốt gặp mặt.
Bùi Ảnh gật đầu, có chút tiếc nuối: “Tiếc là chúng ta chỉ hợp tác được với nhau đúng một bộ web-drama…”
Tôi chợt nhớ, thật ra nữ chính ban đầu của phim đó… không phải tôi.
Mà là bạn gái của chính đạo diễn.
Đạo diễn khi ấy chỉ mới tốt nghiệp đại học, muốn giúp bạn gái thỏa ước mơ đóng phim.
Cho nên còn cố tình tìm một anh đẹp trai để diễn cùng cô ấy.
Chỉ là… ngày quay đầu tiên, cô gái đó quan sát tôi rất lâu.
Sau đó bất ngờ dúi thẳng trang phục và kịch bản nữ chính vào tay tôi.
Vừa khóc vừa chạy mất: “Hu hu hu, chị ấy giống nữ chính hơn em mất rồi…”
Về sau mỗi lần tôi với Bùi Ảnh quay, đều thấy cô ấy ngồi xổm một góc.
“Hí hí, ngọt quá đi mất…”
“CP này tôi đu mạnh!!!”