Ta lặng lẽ bước theo sau.
Hạ Tranh Uyên không lên tiếng, người bên cạnh cũng không dám ngăn cản.
Đến thư phòng, sau khi cho lui tất cả hạ nhân, ánh mắt Vương thái y lập tức dừng lại nơi ta.
Ta khẽ cắn môi, vẫn đứng yên không động đậy.
Ta không thể đi, ta muốn đích thân nghe Vương thái y chẩn mạch, xác nhận bệnh tình của Hạ Tranh Uyên.
Hạ Tranh Uyên trầm giọng:
"Vương thái y, thân thể bản thế tử rốt cuộc ra sao? Không cần giấu giếm nàng."
Những ngày qua, hắn đã uống không ít thuốc, lần nào cũng ôm hy vọng, rồi lại thất vọng mà lui bước. Căn bệnh này, trước mặt ta e rằng cũng chẳng cần giấu giếm thêm nữa.
Vương thái y hạ giọng:
"Thế tử gia, độc căn đã ăn sâu, chỉ e… e rằng từ nay không còn khả năng nối dõi. May thay hôm nay thế tử phi được chẩn ra đã hoài thai, cũng coi như trời không tuyệt đường hậu duệ.”
Gương mặt của Hạ Tranh Uyên trắng bệch, tay buông thõng vô lực, rồi chợt siết chặt lấy cổ áo Vương thái y, mắt đỏ ngầu như sắp nứt ra:
"Không thể nào! Bản thế tử còn trẻ, từ nhỏ còn luyện võ, chưa từng sa đọa vào rượu chè nữ sắc, sao có thể… sao có thể vĩnh viễn…"
Ta cũng bật khóc, cố làm vẻ đau lòng:
"Thái y, có phải ông nhầm rồi không? Thế tử thân thể khỏe mạnh, mấy hôm trước còn dũng mãnh như hổ, sao chỉ trong thời gian ngắn đã…"
Vương thái y nghiêm giọng:
"Điện hạ thứ tội, cho hạ thần nói lời mạo muội, ngài tốt nhất nên tra kỹ những người bên cạnh mình. Từ mạch tượng của ngài, rất có thể đã trúng độc lôi công đằng."
"Thật không?" — Hạ Tranh Uyên hỏi, ánh mắt lóe lên một tia hy vọng.
"Thật."
Sắc mặt hắn thoáng dịu, cười gượng:
"Lôi công đằng, bản thế tử từng nghe qua. Vốn là một vị thuốc chứ chẳng phải độc dược. Thường dùng để tiêu viêm, giải độc, trị chứng hư nhiệt, ung nhọt. Nam nhân uống vào có thể tạm thời tiêu giảm dục niệm, nhưng chỉ cần dừng thuốc một thời gian, ắt sẽ khôi phục như thường.”
Nhưng vừa nói đến đây, hắn liền chững lại.
Ánh mắt hắn dần trầm lại, hẳn là đã nghĩ tới: nếu quả thật là do lôi công đằng gây ra, vậy những danh y mà hắn từng mời tới sao lại không phát hiện?
Vương thái y nhìn hắn bằng ánh mắt cảm thông, chậm rãi nói:
"Thế tử gia, đích thực là lôi công đằng… nhưng không chỉ có thế. Lôi công đằng nếu phối cùng bột địa long [giun đất] chính là loại thuốc đặc chế từ thời tiền triều, chuyên dùng trong… cung hình."
Nói cách khác, Hạ Tranh Uyên bây giờ, chẳng khác nào hoạn quan.
Trời đất như sụp xuống trước mắt hắn.
Vương thái y than một tiếng, an ủi:
"Thê tử của hạ thần là bạn nối khố của Hầu phu nhân, hạ thần nguyện giữ kín bí mật này. Nay thế tử phi đã có thai, tương lai nếu sinh ra đích tử, thì dù thế tử gia không thể có thêm con nối dõi, thì vị trí kế thừa Hầu tước cũng sẽ không bị lay động."
Ông không hay biết lời ông nói, lại càng khiến Hạ Tranh Uyên tuyệt vọng.
Ta canh đúng thời khắc, khẽ đưa tay che miệng, làm bộ buồn nôn.
Hạ Tranh Uyên như bắt được cọng rơm cứu mạng, lập tức kéo ta tới trước mặt Vương thái y:
"Vương thái y, ngươi mau xem giúp nàng… nàng có phải cũng đã mang thai?"
Vương thái y đặt tay lên mạch ta, chẳng bao lâu, nét mặt đầy vui mừng:
"Chúc mừng thế tử gia, vị cô nương này đã mang thai hơn hai tháng."
Hai tháng, vừa đúng thời điểm ta ngừng ăn bánh do hắn đưa đến.
Ánh mắt Hạ Tranh Uyên lóe lên tia sáng, khóe môi kéo thành nụ cười như được sống lại, vội sai người đi sắc thuốc an thai.
Trải qua một trận sinh tử, hắn không còn tâm trí quay lại thọ yến, chỉ lặng lẽ ôm chặt lấy ta, như kẻ c.h.ế.t đuối vớ được cọc nổi, không chịu buông tay.
"Diệp Nhi, may mà còn có nàng."
Phải rồi… còn có ta.
Nếu không phải ta đã mang thai, chỉ e một khi Hầu gia biết hắn đã không còn khả năng nối dõi, sẽ lập tức bỏ rơi hắn mà chuyển sang bồi dưỡng thứ tử, đoạt quyền kế thừa.
Ta nhìn hắn, người đang ôm ta đầy cảm kích, trong lòng lại lặng lẽ dâng lên chút bất an.
Hắn vốn là kẻ vô tội, chẳng liên quan gì đến mối thù giữa ta, Diệp Lệnh Nghi và nhà họ Diệp.
Ta… là người đã kéo hắn vào ván cờ này, chỉ để báo thù.
Nhưng nghĩ lại, hắn và Diệp Lệnh Nghi đã có hôn ước từ thuở nhỏ, lại được phụ mẫu ta yêu thương hết mực. Ai dám nói, giữa họ chưa từng có chân tình?
Thuở còn bị giam cầm trong tiểu viện Diệp phủ, làm huyết nô suốt một thời gian dài, ta từng nghe không ít lời bàn luận về chí lớn trong thiên hạ. Trong ấy, không thiếu kẻ vì đại nghiệp mà đem nữ nhân ra làm quân cờ, trong lòng chẳng chút gợn sóng, cũng không thấy đó là điều đáng hổ thẹn.
Còn ta, ta chỉ cầu sống sót.
Chỉ là… được sống mà thôi.
Ta tự nhủ mình không hề sai.
Ta nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy Hạ Tranh Uyên, tay khẽ vuốt dọc lưng hắn.
Đợi đến khi tinh thần hắn ổn định lại, ta bỗng thì thầm:
"Tranh Uyên, có một chuyện… ta vốn không định nói. Nhưng chàng là người đối tốt với ta nhất trên đời này, ta không thể không nói."
"Ngày tỷ tỷ gả vào Hầu phủ, trong của hồi môn của nàng ta… có rất nhiều lôi công đằng."
Đứa nhỏ trong bụng Diệp Lệnh Nghi là động cơ đầu độc.
Còn lôi công đằng trong hồi môn nàng mang theo chính là bằng chứng hạ độc.
Từng lời ta nói ra, khiến ánh mắt Hạ Tranh Uyên dâng trào cuồng hận.
Lúc này, phụ mẫu ta — Diệp tướng quân và Diệp phu nhân — cũng đang có mặt tại phủ Vĩnh Ninh hầu, tham dự thọ yến long trọng.
Hạ Tranh Uyên đưa ta trở lại thư phòng, sau đó một mình rảo bước rời đi.
Ba canh giờ sau, hắn trở về, trên mặt lộ vẻ mỏi mệt.
"Diệp Nhi." — Hắn gọi ta, ánh mắt dừng lại trên bụng ta:
"Giờ ta chỉ còn mình nàng."
Lúc này ta mới biết, vừa rồi hắn đã nhân chuyện Diệp Lệnh Nghi chưa từng viên phòng nhưng lại có thai, ép phụ mẫu ta đồng ý hai việc.
Việc thứ nhất: Diệp Lệnh Nghi lấy cớ tĩnh dưỡng, bị đưa đến Hương Vân tự lễ Phật, từ nay không được trở về Hầu phủ. Toàn bộ hồi môn đều để lại, không được mang theo.
Việc thứ hai: để bù đắp, Diệp phủ phải chọn một nữ tử khiến Hạ Tranh Uyên vừa ý, sau đó nhận làm nghĩa nữ rồi gả cho hắn làm bình thê.
Nếu không đồng ý, hắn sẽ cho người đưa Diệp Lệnh Nghi lên công đường xét xử.
Phụ mẫu ta thương yêu Diệp Lệnh Nghi mười mấy năm, cuối cùng không đành để nàng chết, đành cúi đầu đáp ứng.
Chỉ là, đến khi hạ bút ký vào giấy nhận nghĩa nữ, họ mới sực tỉnh — nữ tử được gả làm bình thê kia, chính là ta - Diệp Nhi.
Đứa con gái mà họ chưa từng thừa nhận, từ nay về sau, trong mắt thiên hạ lại nghiễm nhiên mang danh nghĩa nữ của Diệp phủ.
Diệp Lệnh Nghi khóc lóc kêu oan, nhưng chứng cứ rành rành, đến cả phụ mẫu nàng còn chẳng tin, huống hồ là người ngoài.
"Đồ đạc của tiện nhân kia đã thu xếp xong, đêm nay lập tức đưa đến Hương Vân tự." — Hạ Tranh Uyên nghiến răng:
"Diệp Nhi, từ nay nàng dọn về chính viện, chuyên tâm an thai."
Kể từ hôm đó, ta và Hạ Tranh Uyên như một đôi phu thê êm ấm, yêu thương nhau hết mực.
Chẳng bao lâu sau, bụng ta dần lớn.
Hạ Tranh Uyên mời bà đỡ có tiếng đến bắt mạch, xác nhận là nam hài.
Hắn thở phào nhẹ nhõm, đối với ta càng thêm sủng ái, hầu như ta nói gì cũng thuận theo.
Hai tháng ấy, phủ Vĩnh Ninh hầu êm đềm tựa mặt hồ mùa thu, nhưng bên ngoài, sóng ngầm cuộn trào, gió mây biến động khôn lường.
Trưởng tử Diệp gia, Diệp Sân, được Văn An công chúa ưu ái, trong kinh thành đồn đoán hắn sắp trở thành phò mã đương triều.
Cùng lúc đó, một tin khác lan truyền khắp kinh thành: vị lang trung họ Trương vốn ẩn cư nơi trúc lâu ngoài vùng ngoại ô, đột nhiên c.h.ế.t cháy trong một trận hỏa hoạn kỳ lạ, t.h.i t.h.ể không còn nguyên vẹn.
Người trước là do Hạ Tranh Uyên âm thầm an bài. Ta từng thấy hắn nhiều lần bí mật gặp Tam hoàng tử trong một trà lâu – nơi Diệp Sân thường lui tới — mà Tam hoàng tử, lại chính là ca ca ruột của Văn An công chúa.
Người sau… là do ta tính toán kỹ lưỡng.
Sau thọ yến, Trương thần y nhiều lần bí mật tìm ta, thúc giục ta uống thuốc giả chết. Ta liền dùng toàn bộ số bạc tích góp suốt những năm qua, thuê người diệt khẩu.
Từ đó về sau, ta chưa từng cảm thấy nhẹ nhõm như bây giờ.
Không còn ai đến lấy m.á.u ta.
Không còn ai cưỡng ép ta phải phục tùng.
Ngay cả nhà họ Diệp, dường như cũng đã quên mất ta.
Hai mươi ba tháng Tám, gió thu bắt đầu thổi, trời trở lạnh.
Hầu phủ mời thợ may đến, đo y phục thu đông cho mọi người.
Hầu phu nhân sai người đưa tới hai xấp gấm thêu: một đỏ, một vàng để làm y phục và tất cho đứa bé sắp chào đời.
Ngay lúc ấy, có hạ nhân bẩm báo Diệp phu nhân đến thăm.
Ta bụng mang dạ chửa, lê thân ra sảnh, đối diện với người phụ nữ từng liều mạng sinh ra ta — rồi nhẫn tâm quay lưng bỏ rơi ta.
Ánh mắt bà ta đong đầy yêu thương và khổ sở, khóe mắt đỏ hoe. Vừa thấy ta, đã mở lời:
"Diệp Nhi, Lệnh Nghi là tỷ tỷ con, hai đứa chảy cùng một dòng máu, chẳng lẽ con có thể thấy c.h.ế.t không cứu?"
Thì ra Diệp Lệnh Nghi phát bệnh ở Hương Vân tự. Bà ta vội tới đây muốn lấy m.á.u ta để cứu nàng.
Một lời hỏi han cũng không có.
Chỉ thấy môi mấp máy, lời nào cũng là ép buộc và dụ dỗ.
“Vì sinh con mà ta suýt mất mạng. Ân nghĩa ấy, con có dốc cả đời này, kiếp này… cũng không trả hết.”
"Chỉ là xin một bát máu, chứ đâu phải lấy mạng con."
“Con có thể làm bình thê của thế tử, cũng là nhờ Lệnh Nghi đại lượng nhường bước, con không nên cảm tạ nàng sao?"
"Chuyện mang thai của Lệnh Nghi rất kỳ quặc. Đợi huynh trưởng con thành phò mã, sẽ xin công chúa đúng ra làm chủ đòi lại công đạo cho nàng."
"Nếu con biết điều, sau này hài từ con sinh ra, đợi Lệnh Nghi trở lại Hầu phủ, cũng có thể cho đứa bé ghi tên với danh nghĩa của nàng, xem như ban ơn cho con."
"Còn nếu con không nghe lời, những gì chúng ta cho con, cũng có thể thu hồi lại tất cả."
Từng câu từng chữ, không mảy may mang chút tình mẫu tử nào.
Ta nhếch môi cười:
"Được thôi, Diệp phu nhân. Để ta đi lấy máu."
Ánh mắt bà ta lập tức sáng lên, chẳng hề bận tâm đến cách ta xưng hô.
Ta rời sảnh, sai người đưa tới một bát máu.
Một nén nhang sau, hạ nhân đến bẩm báo: Diệp phu nhân đã cẩn thận mang bát m.á.u rời đi.