Có đôi lần, từ cổng sau hầu phủ có người lặng lẽ đưa tới cho ta mấy món đồ nhỏ mà nữ nhi yêu thích: nào là Cửu Liên Hoàn, con rối Ma Hát Lạc, hay chiếc chong chóng gió be bé.
Người ta nói là đại ca ta – Diệp Sân phái người mang tới.
Nhưng ta biết rõ, tuyệt đối không phải.
Năm ta mười tuổi, từng có lần mưu đồ trốn khỏi Diệp phủ.
Ta lén nấp trong xe hàng của đoàn thương nhân Tây Vực, chính Diệp Sân là người không nương tay kéo ta ra ngoài.
Phụ mẫu bắt ta quỳ dưới nắng suốt ba canh giờ, một ma ma tốt bụng lén đưa ta bát nước, bị Diệp Sân thấy, lập tức bị vu cho tội phản chủ, đày đến Dịch sở chịu khổ.
Ở phủ họ Diệp, Diệp Sân chưa từng liếc ta một cái.
Trong mắt hắn, muội muội hắn chỉ có một là Diệp Lệnh Nghi.
Thế nên những món đồ ấy… không thể nào là từ tay Diệp Sân đưa tới.
Là Trương thần y.
Hắn đang dùng cách ấy để nhắc nhở ta, hắn muốn thúc giục ta uống thuốc giả chết, trở về bên hắn.
Ta lại đặt tay lên cổ tay, mạch tượng tròn đầy, đều đặn như ngọc lăn trong khay — chính là dấu hiệu thai khí đã ổn định.
Thời cơ… đã đến.
Khi Diệp Lệnh Nghi lại phát bệnh, sai người tới lấy m.á.u ta, ta cố ý nói:
"Tỷ tỷ, suốt bao năm nay may mà có Trương thần y. Căn bệnh mà bao nhiêu đại phu chẳng nhìn ra, chỉ có một mình ông ấy hiểu được. Một đơn thuốc, qua bao năm vẫn hiệu nghiệm như xưa."
Mắt Diệp Lệnh Nghi lập tức khẽ đảo một vòng dưới mí mắt.
Chiều hôm ấy, Diệp Lệnh Nghi liền truyền tin về phủ, triệu Trương thần y đến xem bệnh.
Cuối cùng nàng cũng nhớ ra phải hỏi vì sao “dục cổ” trong người nàng lại chẳng phát huy tác dụng.
Hôm sau, ta chờ ở cửa, đợi Trương thần y tới.
Vừa đưa ông ta về phía viện của Diệp Lệnh Nghi, ta vừa nhỏ giọng giải thích:
"Tiên sinh không biết đấy thôi, dù đã hai tháng trôi qua, tại sao ta vẫn chưa dám uống thuốc giả chết. Là vì Thế tử gia vốn có một ái thiếp, rất được sủng ái. Tỷ tỷ ở Hầu phủ này sống cũng chẳng dễ dàng gì."
"Tỷ tỷ vì phiền muộn chuyện thế tử ngày đêm ân ái bên ái thiếp ấy mà nhiều lần tái phát bệnh cũ. Ta vì thế mà thường xuyên phải lấy m.á.u cho tỷ ấy, thân thể vì thế mà quá suy nhược, e rằng nếu uống thuốc kia để giả chết, ta lo rằng sẽ từ c.h.ế.t giả thành c.h.ế.t thật, nên ta vẫn chưa dám hành động."
Trương thần y nghe xong, cau mày nói:
"Vậy ngươi đáng ra phải gửi tin cho ta."
"Ta cũng muốn vậy." — Ta ngấn lệ nhìn hắn, giọng lạc đi:
"Nhưng ta không dám… Thế tử gia từ đêm tân hôn đến nay vẫn chưa đặt chân vào phòng tỷ tỷ. Tỷ tỷ đang hoài nghi 'dục cổ' mà tiên sinh đưa là đồ giả. Thêm nữa tỷ tỷ vốn đã ghét ta, nếu biết ta liên lạc với tiên sinh, e rằng sẽ liên lụy tới ngài."
Trương thần y khựng bước, sắc mặt thoáng trầm xuống:
"Ngươi gọi ta đến hôm nay, là để giúp ngươi?"
"Vâng." — Ta ngó xem xung quanh, xác định không có người, bỗng quỳ sụp xuống trước mặt ông ta, van nài:
"Tiên sinh, tỷ tỷ là bảo bối trong lòng phụ mẫu, nếu dục cổ thật sự vô dụng, phụ mẫu vì nàng mà làm khó ngài, e rằng ngài cũng chẳng sống yên lành. Mà khi ấy, ai còn có thể cứu được Diệp Nhi đây? Cầu ngài, hãy đưa ta rời khỏi nơi này!"
Ta nói đầy chân tình như thể thật lòng khẩn thiết, khiến Trương thần y tin là thật.
Sắc mặt hắn dần giãn ra, nhưng cũng đầy khó xử.
Hắn muốn mang ta rời đi, nhưng không muốn cùng ta bỏ trốn.
Huống hồ bao năm qua nhờ vào nhà họ Diệp, hắn sống như vương giả, sai bảo kẻ hầu người hạ. Lẽ nào lại dễ dàng buông bỏ vinh quang đó?
Cuối cùng, hắn đỡ ta dậy:
"Ngươi đừng sợ, để ta tính toán kỹ càng đã."
Ta sợ hắn ta chạm vào mạch trên tay sẽ phát hiện ta đã có thai, liền giả vờ lau nước mắt, khéo léo tránh né bàn tay hắn.
"Chẳng hiểu sao 'dục cổ' lại không có hiệu quả nhỉ? Có khi nào là để lâu, cổ trùng trong đó đã c.h.ế.t đói?"
Ta buông tiếng thở dài:
"Giá mà tỷ tỷ có thai thì tốt rồi. Một khi tỷ ấy mang thai, vì hài từ mà sẽ không dám lấy m.á.u ta nữa.”
“Đến khi thân thể ta khỏe lại, ta mới dám uống thuốc giả chết. Thế tử gia cũng vì đứa bé mà hồi tâm chuyển ý. Cho dù đứa bé có không giữ được đi nữa, tỷ tỷ ít ra cũng có cớ để kéo ái thiếp kia xuống nước. Khi tỷ tỷ yên tâm vì không còn đối thủ, phụ mẫu sẽ không truy cứu lỗi của tiên sinh nữa."
"Chỉ tiếc là… từ đêm tân hôn đến giờ, họ mới viên phòng có một lần, mấy ngày trước nàng lại mới đến nguyệt sự, sao có thể có thai được?"
Trương thần y lập tức sa vào bẫy, hỏi ta:
"Chuyện đại tiểu thư đến nguyệt sự, có ai khác biết không?"
"Chuyện riêng tư thế, làm gì có ai khác biết?" — Ta giả vờ ngây thơ, không tỏ rõ mình hiểu ẩn ý trong câu hỏi ấy.
Trương thần y đưa tay vuốt ve bờ vai ta, cười đầy ẩn ý:
"Diệp Nhi, đừng vội, cho ta vài hôm chuẩn bị."
Đến khi gặp Diệp Lệnh Nghi, nàng mặt lạnh hỏi thẳng về việc dục cổ không có tác dụng, Trương thần y càng thêm tin lời ta nói.
Hắn tin ta, chẳng phải vì hắn thật sự tin tưởng ta, mà vì hắn là nam nhi, hắn tự cho rằng mình có thể khống chế một nữ tử không chốn nương thân, phải sống nhờ vào hắn như ta, cho nên ta không thể nào dám lừa gạt hắn.
Nhờ biết trước việc dục cổ vô dụng, Trương thần y dễ dàng ứng phó, chỉ vài câu đã qua mặt được Diệp Lệnh Nghi.
Hắn đưa nàng một bình thuốc, dặn:
"Mỗi ngày một viên, đợi đến khi uống hết thuốc trong bình, tự nhiên sẽ được như ý nguyện."
Hắn không nói rõ đó là thuốc gì.
Diệp Lệnh Nghi nghĩ rằng, dược hiệu của loại thuốc này cũng giống như dục cổ, liền cất kỹ bình thuốc ấy, sai Tố Thu lặng lẽ tiễn Trương thần y rời đi.
Bình sứ kia có đúng mười hai viên.
Tính thời gian, thì ngày uống hết viên cuối cùng chính là ngày mừng thọ của Hầu lão phu nhân, tổ mẫu của Hạ Tranh Uyên.
Lão phu nhân năm nay đã sáu mươi chín, theo tục lệ kinh thành, nhất định phải mở tiệc linh đình.
Những ngày này, trên dưới Hầu phủ đều tất bật chuẩn bị thọ yến, ngay cả Hạ Tranh Uyên cũng bị Hầu phu nhân sai chạy ngược chạy xuôi lo liệu.
Thọ sơn thạch từ Hồ Châu chuyển đến, mẫu đơn từ Lạc Dương đưa về, biến hoa viên Hầu phủ trở nên cổ kính phú quý, vừa khoáng đạt vừa tinh xảo.
Chẳng mấy chốc, thọ yến đã tới.
Diệp Lệnh Nghi cùng Tố Thu thấp thỏm không yên.
Các nàng tin tưởng lời Trương thần y, dự định hôm nay nhân cơ hội trước mặt đông người, sẽ cố gắng thể hiện, nhất định khiến Hạ Tranh Uyên lưu lại chỗ của nàng.
Còn ta, ta cũng vô cùng khẩn trương, bởi hôm nay chính là ngày thu lưới mà ta đã chuẩn bị từ lâu.
Vừa sang giờ Thìn, vương tôn quý tộc thân thiết với phủ Vĩnh Ninh hầu đã lũ lượt mang lễ tới mừng thọ, ngay cả trong cung cũng có ban thưởng gửi tới.
Đến khi thọ yến khai tiệc, một đĩa cá tía tô vừa dâng lên, giữa bao con mắt nhìn vào, Diệp Lệnh Nghi bỗng nhăn mặt, lấy tay che miệng, khẽ nôn khan.
Lập tức, có mệnh phụ lanh lợi bật cười nói:
"Lão phu nhân, đây chẳng phải là tân thế tử phi sao? Nhìn dáng vẻ kia, e rằng cũng chẳng khác mấy nữ nhi nhà ta khi mang thai ba tháng đâu. Có khi… đã có hỷ rồi cũng nên!”
Lão phu nhân cùng Hầu phu nhân nghe thế liền rạng rỡ, vui mừng không tả xiết.
Đúng lúc đó, ở bàn tiệc phía sau giả sơn dành cho quan khách là nam tử, có một vị Vương thái y, nổi danh vì chuyên chăm sóc bắt mạch cho các quý phụ mang thai.
Lập tức có người đề nghị mời thái y tới bắt mạch:
"Nếu quả thật có hỷ, vậy hôm nay chẳng phải là song hỷ lâm môn sao?"
Bàn tiệc đều là trưởng bối, Diệp Lệnh Nghi không có quyền lên tiếng.
Chẳng bao lâu, Vương thái y đã được mời đến.
Sau khi xem mạch xong, ông ta mỉm cười bẩm:
"Chúc mừng lão phu nhân, chúc mừng Hầu phu nhân, thế tử phi đã mang thai hơn ba tháng rồi."
Trong mắt lão phu nhân và Hầu phu nhân, đêm tân hôn lần đó, Diệp Lệnh Nghi đã cùng Hạ Tranh Uyên viên phòng.
Chỉ một đêm mà đã mang thai được con cháu Hầu phủ, họ mừng rỡ như bắt được vàng.
Lời khen tặng và ban thưởng tới tấp đổ lên người Diệp Lệnh Nghi. Giữa muôn vàn ánh nhìn, nàng không dám hé môi nói gì.
Nàng không hiểu nổi, bản thân còn băng thanh ngọc khiết, sao có thể được chẩn đoán mang thai?
Tin tức nhanh chóng truyền đến tai Hạ Tranh Uyên.
Trong mắt hắn thoáng hiện nét kinh ngạc, nhưng rồi hắn vẫn khôi phục thần sắc, mỉm cười nói:
"Song hỷ, song hỷ."
Hắn là thế tử phủ Vĩnh Ninh hầu, là người kế thừa toàn bộ gia nghiệp nhà họ Hạ. Dù bản thân chưa từng chạm vào thê tử, nhưng khi nàng có thai, hắn vẫn lựa chọn im lặng nhẫn nhịn, giữ trọn thể diện cho Hầu phủ.
Khi ấy, ta biết lựa chọn ban đầu của ta là đúng.
Ta không thể hy vọng vào nam nhân này sẽ thay ta báo thù nhà họ Diệp, càng không thể trông mong hắn thật lòng giúp ta hủy hoại Diệp Lệnh Nghi.
Gần cuối thọ yến, ta trà trộn vào hàng tiểu nha đầu dâng canh lên bàn chính.
Bát canh gà đang bốc khói nghi ngút, ta trượt chân hất cả bát canh lên người Hạ Tranh Uyên.
Hè đến, áo mỏng như cánh ve, nước canh nóng hổi khiến cánh tay hắn đỏ rực một mảng.
Vương thái y vẫn còn ở thọ yến, vừa trông thấy liền bước nhanh tới xử lý.
Dù là danh y chuyên về bắt mạch cho phụ nhân mang thai, nhưng với những vết bỏng nhẹ, người trong nghề đều biết cách xử lý. Nay ông đã ở đây, cũng chẳng cần phiền đến y sư trong phủ.
Ta bị quản sự quát mắng đuổi sang một bên.
Hạ Tranh Uyên bị đám người vây quanh, có người lấy vải nhúng nước lạnh đắp lên vết thương.
Gần đây, làn da hắn trở nên mẫn cảm mịn màng khác thường, vết phỏng nổi bật trên nền da trắng nõn, nhìn đến thê thảm.
Ánh mắt Vương thái y lướt qua cánh tay hắn, rồi dừng lại trên cổ hắn.
Sắc mặt ông dần trầm xuống.
"Thế tử gia, không biết có thể mời ngài vào nội thất, để thần xem kỹ hơn không?"
Bấy lâu nay, Hạ Tranh Uyên vẫn thầm tìm danh y chữa bệnh.
Nhưng những đại phu bình thường đều chẳng tra ra được gì. Muốn mời thái y trong Thái y viện, lại phải khai rõ bệnh trạng, mà hắn thì không muốn lộ ra nhược điểm.
Nay nghe Vương thái y lên tiếng, hắn lập tức hiểu người này đã nhận ra điều gì đó.
Hạ Tranh Uyên gật đầu, đưa ông vào thư phòng.