Đêm qua, ta vốn có thể để Hạ Tranh Uyên phát hiện nàng đã c.h.ế.t rồi, khiến hôn lễ hóa thành tang sự.
Nhưng làm vậy, ta sẽ bị đưa trả lại phủ Tướng quân.
Và như thế thì quá tiện nghi cho nàng ta rồi.
Ta chờ đợi bao năm, mới có được cơ hội này.
Đã là độc dược, thì càng phải để nàng tự tay nuốt xuống — có như vậy, nỗi đau mới thấm, mới đáng giá.
Mấy ngày tiếp theo, ngày tháng của Diệp Lệnh Nghi không hề dễ dàng.
Nàng một mặt giữ lấy danh phận tân nương tử, bày ra uy nghiêm chủ mẫu trước đám hạ nhân trong Hầu phủ; mặt khác lại nghĩ trăm phương nghìn kế để giữ chân Hạ Tranh Uyên.
Nhưng dù là cùng dùng bữa hay thưởng trà, đến phút cuối, Hạ Tranh Uyên luôn lấy cớ này cớ nọ, bỏ nàng lại một mình.
Diệp Lệnh Nghi đương nhiên không cam tâm, âm thầm sai người theo dõi Hạ Tranh Uyên.
Phát hiện hắn không tới viện của Thị Thư – người thị thiếp thanh mai trúc mã của hắn thuở nhỏ, mà là đi vào thư phòng của mình, nàng mới thở phào nhẹ nhõm.
Nàng nghĩ: tuy hắn chưa cùng nàng viên phòng, nhưng dưới tác dụng của dục cổ, hắn đã không thể s.i.n.h d.ụ.c vọng với nữ nhân khác.
"Chàng ấy cần cù như thế, sau này nhất định sẽ lập được công danh, vinh quy bái tổ, công danh ấy cũng là của ta – chính thê của chàng!" – Nàng ta đắc ý tuyên bố với đám hạ nhân.
Chu ma ma cũng phụ họa mà an ủi nàng.
Nhưng các nàng không hề hay biết, Hạ Tranh Uyên kia đâu phải đang vùi đầu đọc sách?
Sự cần mẫn ấy… toàn bộ đều dốc trên người ta.
Dưới tác dụng của dục cổ, Hạ Tranh Uyên đối với ta như kẻ đói lâu năm gặp được mỹ vị, đêm nào cũng lén đưa ta đến thư phòng, hoan ái suốt cả canh giờ.
May thay, Diệp Lệnh Nghi đang bận tìm cách viên phòng với hắn, nhất thời không nhớ tới việc phát bệnh, nên không đòi ta để lấy máu. Bằng không, thân thể ta nhất định không chịu nổi giày vò.
Ba ngày sau, Diệp Lệnh Nghi sau khi hồi môn liền để Trụy Nhi lại trong phủ, đổi sang dẫn theo Tố Thu.
Tố Thu là đại nha hoàn thân cận bên mẫu thân ta, xưa nay vẫn chuyên quản việc thu chi, sổ sách trong phủ. Phụ mẫu nàng đều là người Diệp gia, trung thành tận tụy, không có gì phải nghi ngờ.
Mẫu thân đem tâm phúc giao cho Diệp Lệnh Nghi, đấy là ân sủng tuyệt đối.
Ta âm thầm cảm thấy đắng lòng.
Tối hôm đó, khi bị Hạ Tranh Uyên gọi đến thư phòng, trong lúc triền miên, ta cố tình để lại vài vết móng tay đỏ sậm trên cổ hắn.
Sáng sớm hôm sau, ta giả vờ hoảng hốt, vội vã tìm son phấn muốn giúp hắn che đi.
Hạ Tranh Uyên không hề nghi ngờ, cười nói:
"Nam nhân có nữ nhân bên người là chuyện bình thường. Diệp Nhi, ta đã nói sẽ chịu trách nhiệm với nàng, sớm muộn cũng sẽ cầu xin phụ mẫu được lấy nàng. Nàng không cần dè dặt thế nữa. Nếu lộ chuyện, cứ nói do ta ép nàng là được, không liên quan gì đến nàng."
Dục cổ quả thực thần kỳ. Những ngày qua, hắn không còn cứng nhắc xa cách như trong đêm động phòng, lời nói với ta ngày một dịu dàng chân thành.
Nói xong, hắn bảo hạ nhân đưa tới một đĩa điểm tâm.
"Ngày hôm nay là bánh hạt dẻ, nếm thử xem có hợp khẩu vị không."
Dứt lời, hắn xoay người rời đi.
Trong thư phòng lúc ấy chỉ còn lại ta và đĩa bánh hạt dẻ kia.
Lần đầu tiên hắn đưa ta đến thư phòng tắm rửa, sau đó có sai người mang đến một đĩa bánh hoa quế.
Những ngày tháng cơ cực kia khiến ta thèm ngọt, liền ăn rất nhiều. Từ đó, mỗi lần xong việc, hắn đều sai người đưa bánh ngọt tới.
Lúc thì là bánh hoa quế, khi thì là bánh đậu đỏ, có lúc lại là bánh sen chiên.
Hôm nay là lần đầu tiên có bánh hạt dẻ.
Chỉ là, hắn không biết ta hễ ăn hạt dẻ là sẽ nổi phong chẩn khắp người.
Đang phiền muộn chưa biết xử lý sao, bỗng có một con ch.ó vàng nhỏ chạy vào.
Ta nhận ra nó, là con ch.ó mà Hứa ma ma nuôi, chính là vị nhũ mẫu năm xưa của Hạ Tranh Uyên.
Vì từng nuôi nấng hắn, Hứa ma ma có chút đặc quyền, ngay cả con ch.ó của bà cũng được đối đãi khác hẳn.
Hạ Tranh Uyên vốn cho phép nó ra vào sân viện, nhưng chưa từng cho vào thư phòng. Có lẽ người hầu lơ là, để nó lẻn vào được.
Ta bật cười, bẻ bánh hạt dẻ ra cho nó ăn.
Nào ngờ đến chiều, nụ cười trên môi ta đã biến mất.
Chú chó nhỏ đang đuổi theo ong bướm trong sân, bỗng nhiên tru lên đau đớn, thân dưới m.á.u chảy thành vũng.
Tối đến, Hứa ma ma sai nhà bếp hầm canh xương cho nó tẩm bổ, miệng lẩm bẩm:
"Chó con lần đầu làm mẹ, lại quá nghịch ngợm, làm mất thai trong bụng rồi."
Lúc ấy, ta bỗng giật mình hiểu ra, bánh hạt dẻ đó có vấn đề.
Ta âm thầm nhờ người mời đại phu kiểm tra thành phần trong bánh, phát hiện trong đó không phải thuốc tránh thai, mà là lạc tử tán.
Thuốc tránh thai chỉ khiến nữ nhân khó mang thai, còn lạc tử tán thì độc ác hơn gấp bội, tác dụng của nó là làm cho người đang mang thai mất đi thai nhi trong bụng.
Dùng lâu dài, chẳng những hủy hoại thân thể, còn khiến người dùng nó không còn khả năng mang thai, thậm chí c.h.ế.t người.
Là Diệp Lệnh Nghi ra tay?
Hay là thị thiếp Thị Thư kia – thanh mai trúc mã với Hạ Tranh Uyên từ thuở thiếu thời?
Ta lặng lẽ tra xét.
Rất nhanh, ta đã dò ra: những đĩa điểm tâm đưa đến đây mỗi ngày đều là do Tạ trù nương làm ra.
Mà con gái của Tạ trù nương lại chính là người quản lý y phục bốn mùa cho Hạ Tranh Uyên, cũng là tâm phúc mà hắn tin dùng nhất.
Ta lại dò hỏi được, trước khi Diệp Lệnh Nghi gả vào Hầu phủ, mỗi lần Hạ Tranh Uyên nghỉ lại trong viện của Thị Thư, hắn đều sai người này đưa điểm tâm đến.
Chân tướng, đến đây đã quá rõ ràng.
Loại lạc tử tán trong bánh vốn là do Hạ Tranh Uyên kia ra tay.
Bất kể là ta hay Thị Thư, trong mắt hắn, cũng chỉ là món đồ chơi để phát tiết dục vọng.
Chỉ có Diệp Lệnh Nghi là được danh chính ngôn thuận gả vào, thân phận chính thê mới là người cùng vinh cùng nhục với hắn.
Hắn không yêu nàng, nhưng sẽ giữ gìn thể diện cho chính thê.
Hắn tuyệt không cho phép trưởng tử của mình xuất thân từ thiếp thất, điều đó sẽ làm tổn hại đến mặt mũi vị thê tử mà hắn đã đón về.
Cũng vì thế, mỗi lần Diệp Lệnh Nghi mời hắn tới dùng bữa, thưởng trà, hắn đều nhận lời để giữ thể diện cho nàng ta.
Lòng ta như rơi vào vực thẳm.
Một kẻ như Hạ Tranh Uyên, sao có thể trở thành lợi khí cho ta báo thù?
Hắn có thể khiến Diệp Lệnh Nghi đau lòng, nhưng tuyệt đối sẽ không thật sự tổn thương đến nàng, càng không gây hại đến nhà họ Diệp.
Trời oi nồng ngột ngạt, mây đen cuồn cuộn, tiếng sấm dội vang, cuồng phong như lửa nóng xộc tới, cuốn theo hơi nóng bức bối, khiến người ta thở cũng thấy nghèn nghẹn.
Trong luống hoa, giun đất không chịu nổi ngột ngạt, thi nhau trồi lên mặt đất tìm khí mát.
Bỗng nhiên, một trận mưa lớn ào đến, tiếng mưa rơi lộp độp dồn dập, trong khoảnh khắc ấy, ta nảy ra chủ ý.
Kể từ ngày đó, ta bắt đầu thích chăm sóc vườn hoa.
Ngày nào cũng vậy, ta bắt tầm mười hay hai mươi con giun đất, rồi lén đến kho thuốc của Diệp Lệnh Nghi, lấy trộm một chút lôi công đằng – chính là loại mà nàng ta dùng làm dược liệu.
Mọi việc ta làm đều kín đáo, chưa từng có ai nghi ngờ.
Diệp Lệnh Nghi mỗi ngày vẫn đều sai người mời Hạ Tranh Uyên đến viện của nàng.
Một ngày nọ, nàng phát hiện dấu vết trên cổ hắn, mới biết dục cổ trong người mình hoàn toàn vô dụng.
Lại nghe nói gần đây Hạ Tranh Uyên không hề đến viện của các thị thiếp, nàng ta bắt đầu nảy sinh hoài nghi.
Nàng ta không còn tự tin, bắt đầu ngờ vực liệu có phải mỗi lần hắn nhận lời đến chỗ nàng, đều mang mục đích khác?
Nàng ta bắt đầu nghi ngờ cả những nha hoàn bên cạnh, chỉ cần dung mạo đoan chính một chút cũng khiến nàng khó chịu.
Vậy nên, từng người một, nàng cho lui hết, không để ai hầu hạ trong nội thất, trừ Chu ma ma và Tố Thu được đưa về từ Diệp phủ sau ngày hồi môn.
Bất luận là nha hoàn của Diệp phủ hay người của Hầu phủ, không ai được phép đến gần khuê phòng của nàng.
Nàng muốn dùng cách ấy để thử lòng Hạ Tranh Uyên.
Đáng tiếc thay, bất kể nàng đuổi ai đi, Hạ Tranh Uyên vẫn như cũ, cứ đúng hẹn mà đến.
Rơi vào mắt đám hạ nhân, lại biến thành một chuyện khác.
Bọn họ bắt đầu đồn rằng trong phòng của tân nương tử ở Hầu phủ có bí mật gì không thể để người ngoài biết, nên mới cấm cản người ra vào.
Từ sau chuyện bánh hạt dẻ, ta không còn động đến bất kỳ món điểm tâm nào mà Hạ Tranh Uyên sai người đưa tới.
Mỗi lần, ta đều mỉm cười nhận lấy, sau đó len lén bóp vụn, chôn dưới gốc cây thạch lựu nơi góc khuất của tạp viện.
Cây thạch lựu ấy hoa nở từng chùm dày, đỏ rực như lửa, rạng rỡ lóa mắt.
Nửa tháng sau, nguyệt sự không đến.
Ta bắt chước Trương thần y, tự bắt mạch cho mình.
Mạch tượng yếu, tựa hạt châu lăn nhẹ — chính là dấu hiệu ta đã mang thai.
Ta liền viện cớ thân thể bất an, cự tuyệt Hạ Tranh Uyên gần gũi.
Gần đây, dục vọng của hắn đã dần suy giảm, mỗi ngày chỉ đến một lần.
Lúc đầu ta cự tuyệt, hắn còn tỏ ra không vui, nhưng chỉ hai ba hôm sau, hắn chẳng hề nhắc đến chuyện đó nữa.
Lòng ta đã rõ ràng.
Vài ngày sau, ta cố ý nói thân thể đã khỏe, còn trang điểm kỹ càng, chủ động tới thư phòng gặp hắn.
Vừa thấy ta, mắt hắn lập tức sáng rực.
Ta phô bày vẻ quyến rũ phóng đãng, chủ động câu dẫn, hắn lập tức dập tắt nến, chỉ để lại một ngọn đèn nhỏ leo lét.
Trong ánh sáng mờ mờ, hắn vẫn ôm hôn nồng nhiệt như mọi khi, nhưng dục niệm trên cơ thể của hắn thì giống như đã chết.
Chẳng bao lâu sau, Hạ Tranh Uyên đã phát giác ra vấn đề của mình.
Mặt hắn đỏ bừng, xấu hổ và giận dữ, quát ta lui ra.
Đây là lần đầu tiên, hắn đuổi ta ra khỏi thư phòng giữa chừng.
Sau đó, hắn âm thầm triệu kiến không ít y sư từ bên ngoài.
Nhưng lần nào cũng thế, hắn phải cố nhịn để bản thân không nổi giận mà đuổi bọn họ đi.
Lúc này đây, so với đêm động phòng mà ta từng thấy, dung nhan Hạ Tranh Uyên đã có chút thay đổi kì diệu.
Làn da ngày càng trắng bệch, giọng nói dần trở nên mềm mại.
Những y sư kia, vốn không bằng Trương thần y, dù cho có đến mấy lượt vẫn không phát hiện nguyên nhân.
Ta thì kiên nhẫn chờ đợi.