09.
Vừa bước vào văn phòng, tôi thấy Tiểu Vũ đứng cúi đầu ở góc tường, khóe miệng bị rách da.
Cô giáo nói, có bạn học đứng trước mặt con tôi chửi tôi là “kẻ bạo hành”, chửi con là “đồ hoang không có bố”. Tiểu Vũ không nhịn được, vung tay đánh thẳng khiến mũi bạn kia chảy máu.
Nghe đến đó, toàn thân tôi run lên, vội ôm chặt con vào lòng an ủi.
Cậu bé kia ôm mũi đang chảy máu, được mẹ ôm chặt, khóc lóc om sòm.
Ở một góc khác, Trương Vi dắt Tiểu Đào cúi đầu đứng đó, khoanh tay, trên mặt là vẻ đắc ý xem kịch không giấu nổi.
“Cô giáo Lý, cô xem đi, mũi con tôi sắp lệch luôn rồi! Tay ác thế nào mới ra tay được vậy chứ!”
Mẹ cậu bé bị thương gào lên the thé.
“Phải đuổi học ngay! Loại học sinh bạo lực này không thể để lại trường, nếu không an toàn của con tôi ai đảm bảo?”
Bố cậu bé chỉ thẳng vào con trai tôi gầm lên.
Cô Lý đầu óc rối bời, cố gắng xoa dịu:
“Hai anh chị bình tĩnh, sự việc vẫn chưa điều tra rõ…”
“Còn cần điều tra gì nữa?”
Trương Vi bỗng chói giọng xen vào.
“Cô giáo Lý, các phụ huynh chắc còn chưa biết đâu nhỉ? Mẹ thằng bé đánh người kia đâu phải loại tử tế gì. Trong khu tôi, cô ta nổi tiếng là đồ chanh chua, chỉ vì chuyện nhỏ xíu cũng báo công an vu khống hàng xóm.”
“Hôm nay trên mạng đã phanh phui rồi, cô ta còn hành hạ con tôi là Tiểu Đào, lòng dạ độc ác lắm. Mẹ thế thì dạy con ra loại gì? Chắc chắn là học theo, khuynh hướng bạo lực nặng nề. Tôi thấy hôm nay đánh người chính là bằng chứng, biết đâu ở nhà cũng hay đánh con mình!”
Cặp bố mẹ kia vốn đã tức đỏ mặt tía tai, bị cô ta kích động thêm thì càng gào khóc dữ dội:
“Hóa ra là thế! Thượng bất chính hạ tắc loạn! Cô giáo Lý, cô nghe đi, con nhà kiểu này đúng là bom hẹn giờ! Phải đuổi học! Đuổi ngay! Không thì chúng tôi sẽ làm lớn tới Sở Giáo dục!”
Văn phòng loạn như nồi cháo, con trai tôi thấy tôi bị vây công, mặt tái mét, nước mắt lưng tròng.
Tôi biết lúc này thanh minh suông chẳng ích gì.
Tôi lập tức gọi cho cảnh sát từng xử lý vụ trước, rồi liên hệ ông Vương – cán bộ phường – nhờ họ tới trường.
Cảnh sát và ông Vương nhanh chóng có mặt.
“Thưa các anh, thưa lãnh đạo, tôi mời mọi người tới là để nhờ làm chứng. Hôm Tiểu Đào rời nhà mẹ tôi, các anh đều có mặt kiểm tra, xác nhận tình trạng sức khỏe của cháu hoàn toàn bình thường, trên người không có bất kỳ vết thương nào nhìn thấy được, đúng không?”
Tôi quay sang nhìn Trương Vi. Ánh mắt cô ta né tránh, như chuột bị bắt quả tang.
Ông Vương nói:
“Đúng vậy. Hôm đó khi đón Tiểu Đào, chúng tôi đã kiểm tra, cháu không hề bị thương. Những lời đồn trên mạng hoàn toàn là bịa đặt.”
Cảnh sát Vương nghiêm giọng:
“Cô Lâm cứ yên tâm. Chúng tôi sẽ lập hồ sơ điều tra, người tung tin bịa đặt chắc chắn phải trả giá.”
Ngay lập tức, mọi ánh mắt – đặc biệt là của cặp phụ huynh vừa gào thét đòi đuổi học con tôi – đồng loạt dồn về phía Trương Vi, trong đó đầy kinh ngạc và nghi ngờ.
Sắc mặt Trương Vi lúc đỏ lúc trắng, vẫn cố cứng miệng:
“Thì… thì có thể là sau đó nó bị ngã. Trẻ con mà, hiếu động lắm, va đập chút có bầm tím cũng bình thường thôi…”
“Tôi hỏi thì nó không nói, tôi biết làm sao được? Thế nên… mới sinh ra hiểu lầm thôi mà.”
“Hiểu lầm?” Cơn giận trong tôi không thể kìm nén thêm nữa. Tôi bước lên một bước, lạnh giọng nói:
“Trương Vi, cái video cô quay thì rõ ràng lắm. Trên tay Tiểu Đào là cả mảng dấu véo lớn như thế, ngã kiểu gì mà ra được? Cô chỉ cho tôi xem, ngã ở đâu mới in ra dấu ngón tay?”
Tôi quay sang cô giáo Lý, giọng dứt khoát:
“Cô Lý, con trai tôi là Tiểu Vũ có đánh bạn, với tư cách phụ huynh, tôi nhất định sẽ chịu trách nhiệm phần mình phải chịu. Nhưng tôi yêu cầu nhà trường phải điều tra nghiêm túc xem ai là người phát tán những tin đồn độc ác về gia đình tôi. Chính những lời bịa đặt đó đã kích động con tôi và là nguyên nhân gốc rễ dẫn đến xung đột hôm nay!”
Ánh mắt tôi quét khắp căn phòng.
Những phụ huynh vừa nãy còn hận không thể xé xác tôi, lúc này trên mặt chỉ còn lại sự lúng túng và ngượng ngập.
“Không… không phải chúng tôi nói…”
Mẹ cậu bé bị thương liếc về góc phòng nơi Trương Vi đứng, “Là… là cô ta. Cô ta đứng ngay cửa lớp nói lớn rằng mẹ Tiểu Vũ là đồ đàn bà hành hạ trẻ con, bọn nhỏ đều nghe thấy.”
“Cô nói bậy cái gì thế!”
Trương Vi như mèo bị giẫm trúng đuôi, hét lên chói tai.
“Tôi chỉ tốt bụng nhắc mọi người chú ý an toàn cho trẻ con, sao lại thành tung tin đồn? Video đó còn giả được à? Lâm Du Nhàn rõ ràng đã kéo con tôi!”
Tôi quay sang Tiểu Đào, ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của thằng bé.
“Tiểu Đào, dì chỉ hỏi con một chuyện. Con hãy nói với dì, cũng nói với chú công an — vết thương trên tay con là do đâu mà có?”
Tiểu Đào cắn chặt môi, lắc đầu liên tục.
Tim tôi thắt lại, dịu giọng nói:
“Tiểu Đào, con còn nhớ tối hôm đó ở nhà bà ngoại, dì đã nói gì với con không? Có lúc người lớn cũng sẽ làm sai, cũng sẽ quên mất cách làm một người lớn đúng nghĩa. Đó không phải lỗi của con. Con phải học cách dùng chính trái tim mình để phân biệt đúng – sai. Ba mẹ không phải lúc nào cũng đúng, đúng không?”
Nước mắt Tiểu Đào rơi lã chã, từng giọt từng giọt lớn. Nó nhìn tôi, trong mắt là sự đau khổ và giằng xé khủng khiếp.
“Tiểu Đào, không được nói bậy!”
Trương Vi cuối cùng cũng không nhịn được nữa, lao tới, thô bạo kéo Tiểu Đào khỏi người tôi.
“Con đàn bà độc ác này, cô muốn làm gì? Cô muốn xúi giục con trai tôi nói gì? Cô muốn hại chết hai mẹ con tôi à?! Tiểu Đào, về nhà với mẹ! Không được để ý tới con điên này!”
“Oa—!”
Tiểu Đào, vốn đã dồn nén suốt bấy lâu, trong tiếng chửi rủa thô bạo của Trương Vi, tâm lý hoàn toàn sụp đổ.
Thằng bé bật khóc nức nở, vùng mạnh thoát khỏi tay Trương Vi, vừa khóc vừa hét lên:
“Là mẹ véo con! Là mẹ vặn con! Mẹ bảo nếu con không giúp mẹ mắng dì là người xấu, không nghe lời mẹ thì mẹ sẽ đánh con!”
Ông Vương hít mạnh một hơi lạnh. Cô chủ nhiệm đưa tay che miệng.
Cặp phụ huynh vừa nãy còn gào thét đòi đuổi học con tôi thì sững sờ, há hốc mồm.
Trương Vi nắm tay Tiểu Đào, cứng đờ giữa không trung, sắc mặt trong nháy mắt tái mét không còn giọt máu.
Ngoài văn phòng, giáo viên và phụ huynh kéo tới xem đã hoàn toàn nổ tung.
“Thú dữ còn không ăn thịt con, Trương Vi cô đúng là súc sinh!”
“Bảo sao trên người thằng bé toàn vết thương, người làm mẹ mà ra tay ác độc vậy sao!”
“Báo công an bắt cô ta đi! Ngược đãi trẻ em lại còn vu oan giá họa!”
“Loại người cặn bã! Không xứng đáng làm mẹ!”
Cảnh sát Vương bước lên một bước:
“Trương Vi, hiện tại cô bị tình nghi ngược đãi trẻ vị thành niên, phỉ báng người khác và kích động bạo lực mạng. Mời cô theo chúng tôi về trụ sở để điều tra.”
Nhân viên lập tức tiến lên, khống chế Trương Vi đang mềm nhũn sụp xuống.
Tiếng khóc của Tiểu Đào biến thành những tiếng nấc nghẹn ngào. Ông Vương tiến lên, xót xa ôm lấy thằng bé, dịu dàng trấn an.
Tôi đi tới, nhẹ nhàng xoa đầu con trai mình.
Nó ngẩng lên nhìn tôi, nhỏ giọng nhưng rất rõ ràng:
“Mẹ, con không sai. Nó mắng mẹ là người xấu, đáng bị đánh.”
10.
Tôi gom toàn bộ chứng cứ nộp lên, công khai khôi phục sự thật trên mạng và chính thức khởi kiện Trương Vi.
Bản án của tòa được tuyên rất nhanh: Trương Vi phạm tội phỉ báng, bị phạt bốn tháng giam giữ, đồng thời phải công khai xin lỗi và bồi thường tổn thất tinh thần cho tôi năm mươi nghìn tệ.
Khi thẩm phán đọc phán quyết, gương mặt Trương Vi lập tức méo mó.
“Không! Là hiểu lầm! Tất cả chỉ là hiểu lầm thôi mà, thưa tòa!”
Cô ta gào thét điên cuồng, gần như bị lôi xềnh xệch khỏi ghế bị cáo.
Không lâu sau, chồng cô ta — Lưu Béo — từ nơi khác vội vàng chạy về, cầm theo một bản thỏa thuận ly hôn, xông thẳng vào trại tạm giam.
“Ký ngay đi!”
Anh ta đập mạnh tờ giấy lên tấm kính.
“Nhìn xem cô gây ra những chuyện tốt đẹp gì đây! Giờ thì ngon rồi, vào tù ngồi bóc lịch. Cả thành phố đều biết tôi, Lưu Béo, xui tám kiếp mới cưới phải con sao chổi như cô!”
Trương Vi đập đầu vào kính, gào khóc:
“Lưu Béo, anh đúng là đồ vô lương tâm! Có chuyện là chạy trước! Anh đã từng chăm con một ngày nào chưa? Giờ thấy tôi gặp nạn thì muốn đá tôi đi à? Nằm mơ! Chết tôi cũng không ký!”
Hai vợ chồng này, một người trút hết trách nhiệm, một người bỏ mặc không đoái hoài — đúng là ác nhân tự có ác nhân trị.
Bà ngoại của Tiểu Đào lặn lội từ quê lên. Nghe hàng xóm kể, bà là người nóng tính, nhưng lại là người duy nhất trong nhà còn giữ được lý trí.
Dưới sự hỗ trợ của chuyên gia tâm lý trẻ em, bà dẫn Tiểu Đào tới trại tạm giam.
Thấy con trai, Trương Vi vồ lấy ống nghe:
“Tiểu Đào! Tiểu Đào! Là mẹ đây! Mẹ nhớ con lắm! Mẹ biết mẹ sai rồi, sau này mẹ sẽ không đánh con nữa. Con tha thứ cho mẹ được không? Nói với bà ngoại giúp mẹ đi, nhờ bà nghĩ cách cứu mẹ. Mẹ muốn về nhà, muốn ở bên con…”
Tiểu Đào được bà ngoại ôm chặt trong lòng, không khóc, cũng không đáp lời.
Bà ngoại hừ lạnh một tiếng:
“Thu lại mấy giọt nước mắt giả tạo đó đi. Trong lòng cô nghĩ gì, tôi hiểu rõ hơn ai hết. Muốn lợi dụng con trai để thoát tội à? Nằm mơ!”
Bà quay sang hỏi Tiểu Đào, giọng trầm nhưng dứt khoát:
“Tiểu Đào, bà hỏi con. Sau này con có muốn sống cùng bà không? Còn mẹ con và người cha đó, sau này con có muốn gặp nữa không?”
Tiểu Đào ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định lạ thường.
“Bà ngoại, con muốn theo bà về nhà. Sau này, con chỉ có bà thôi.”
“Tiểu Đào!”
Trương Vi phát điên, dùng đầu đập mạnh vào kính, nước mắt nước mũi giàn giụa.
“Con trai, con trai của mẹ! Con không thể đối xử với mẹ như vậy! Mẹ là mẹ con! Mẹ sinh ra con, mẹ nuôi con! Mẹ sai rồi, mẹ thật sự sai rồi! Xin con đừng bỏ mẹ, nhìn mẹ một lần thôi, Tiểu Đào!”
Bị người thân ruột thịt vứt bỏ hoàn toàn — nỗi sụp đổ ấy còn đau đớn gấp trăm ngàn lần ngồi tù.
Cuối kỳ nghỉ hè, trường tổ chức một trại hè. Tôi ngạc nhiên phát hiện Tiểu Đào cũng tham gia — do bà ngoại đăng ký, nói muốn cho thằng bé ra ngoài thư giãn, kết bạn thêm.
Con trai tôi reo lên một tiếng, chạy tới. Hai cậu bé nhanh chóng tụ lại với nhau, nụ cười ngây thơ và niềm vui đã lâu không thấy lại xuất hiện.
Bà ngoại Tiểu Đào nắm tay tôi, cười đến nhăn hết mặt:
“Cô gái à, thật sự cảm ơn cháu. Nếu không có cháu, thằng bé Tiểu Đào này…”
Bà nghẹn lời.
Tôi nắm chặt tay bà:
“Dì ơi, mọi chuyện qua rồi. Tiểu Đào là đứa trẻ tốt, rồi nó sẽ ổn thôi.”
Chiếc xe buýt từ từ lăn bánh, chở theo tiếng cười trong trẻo của lũ trẻ, rời xa dần về phía trước.
[ Hết ]