1.
Mở mắt ra, xung quanh giường bệnh là một vòng người mặc áo blouse trắng.
Trong đám người ấy, nổi bật nhất là một người đàn ông mặc nguyên một bộ vest đen, khí chất trầm ổn, lạnh lùng – chính là Tạ Liễm Chu.
So với hình ảnh trong trí nhớ tôi, anh có vẻ khác đi đôi chút.
Tôi còn chưa kịp nghĩ nhiều thì một cơn đau nhói truyền đến từ đầu.
Tôi lập tức đưa tay ôm trán, giọng đầy uất ức:
“Anh ơi, đầu em đau quá...”
Cơ thể của Tạ Liễm Chu khẽ cứng lại, vẻ mặt bình tĩnh thoáng hiện nét gượng gạo.
Anh nghiêng người tránh đi, để bác sĩ bước tới cạnh giường tôi.
Khi sờ lên lớp băng dày trên đầu, tôi vẫn còn ngơ ngác.
Chẳng lẽ là tối qua sinh nhật vui quá, uống say rồi ngã đập đầu?
Ngay lúc ấy—
“Phu nhân bị tai nạn xe, đầu có thương tích, đã khâu vài mũi. Giờ thuốc tê hết tác dụng, cảm giác đau là chuyện bình thường.”
Tôi lập tức bắt được hai từ quan trọng.
Phu nhân. Tai nạn xe.
Phu nhân nào? Tai nạn gì cơ?!
Tôi nhớ rõ ràng là vừa ở nhà tổ chức sinh nhật tuổi 19, còn đang chờ Tạ Liễm Chu mang quà tới mà?
Trong phòng, người tôi quen duy nhất chính là anh. Tôi hoang mang nhìn về phía anh, mong được nghe một lời giải thích.
Thế nhưng Tạ Liễm Chu lại né tránh ánh mắt tôi, chỉ liếc đồng hồ rồi lạnh nhạt nói:
“Cô tỉnh rồi là được.”
“Công ty còn việc, tôi đi trước.”
Vừa dứt lời, anh quay người bước đi.
Trái tim tôi như rơi xuống đáy vực, hoảng hốt gọi với theo, giọng bỗng cao vút lên:
“Anh ơi!”
Tôi biết anh ghét tôi. Nhưng tôi đang bị thương, hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Sao anh có thể lạnh lùng đến vậy?
Tạ Liễm Chu khựng lại một bước, quay đầu.
Đôi mắt đen láy ấy nhìn tôi chăm chú, sâu như đáy nước mùa đông, khiến tim tôi lạnh ngắt.
Giọng nói của anh cuối cùng cũng có chút cảm xúc:
“Biết sai rồi thì ngoan ngoãn dưỡng thương.
Chờ xuất viện, tôi sẽ đến đón.”
Dứt lời, anh xoay người, để lại cho tôi một bóng lưng lạnh lẽo đến tàn nhẫn.
2.
Ở bệnh viện hai ngày, tôi dần dần ghép nối lại được mọi chuyện.
Bây giờ là… năm 2025.
Tôi đã xuyên đến mười năm sau.
Và — tôi với Tạ Liễm Chu đã kết hôn.
Nguyên nhân tai nạn xe là vì…
Tôi tới bar quẩy nhiệt, định dắt một anh trai trẻ về nhà. Ai ngờ tay lái non quá, tông luôn vào cột điện.
“…”
Mỗi thông tin là một cú trời giáng khiến tôi chỉ muốn ngất xỉu rồi bắt đầu lại từ đầu.
Trời đất ơi, chơi vậy ai chơi lại!
Tạ Liễm Chu từ nhỏ đã chẳng ưa gì tôi, suốt ngày mặt lạnh như tiền, chỉ cần tôi nói nhiều là trừng mắt hù dọa.
Chúng tôi gần như chưa từng có khoảnh khắc hòa thuận đúng nghĩa.
Ấy thế mà ba mẹ tôi lại có thể ép anh ấy cưới tôi?
Nghe đâu là để báo ân gì đó, bắt anh ấy gồng gánh luôn cả cuộc đời tôi.
Nghe đâu nữa là, sau khi kết hôn, tôi ngày nào cũng gây chuyện long trời lở đất, không thì vui chơi cùng trai trẻ, hoặc vung tay tiêu tiền của Tạ Liễm Chu như nước.
Anh ghét tôi đến tận xương, nhưng vì nợ ân tình, nên không thể ly hôn.
Tụi tôi được mệnh danh là cặp đôi "chỉ có hận, không có yêu" trong giới.
Tôi ôm mặt.
Nước mắt chưa kịp rơi đã nghẹn lại.
Không muốn sống nữa luôn á trời.
3.
Một tuần sau, Tạ Liễm Chu đến bệnh viện đón tôi xuất viện.
Mười năm sau, anh đã là một người đàn ông trưởng thành, điềm tĩnh, cả người toát ra khí chất lãnh đạm và uy nghiêm của một người luôn đứng ở vị trí cao.
Cái kiểu mặt lạnh đó, giờ đây còn đáng sợ hơn ngày trước gấp bội.
Tôi ngoan ngoãn không dám hó hé một lời, chỉ yên lặng đi theo sau anh.
Lên xe rồi, Tạ Liễm Chu liếc tôi một cái, ánh mắt sắc lạnh.
Giọng anh trầm thấp, không cần nổi giận cũng khiến người khác rùng mình:
“Chuyện kia tôi đã giải quyết rồi. Sau này bớt làm mấy trò ảnh hưởng đến giá cổ phiếu nhà họ Tạ đi.”
Tôi gật đầu răm rắp.
“Biết rồi.”
Anh thoáng ngạc nhiên, ánh nhìn trên người tôi dừng lại thêm vài giây.
Tôi cất giọng hỏi:
“Ba mẹ đâu rồi?
Sao họ không đến bệnh viện thăm em?”
Tôi vẫn luôn chờ họ đến, định hỏi cho rõ ràng chuyện ép Tạ Liễm Chu lấy tôi là thật hay giả.
Tạ Liễm Chu khẽ nhíu mày.
“Em vừa nói gì?”
Tôi dừng một chút, rồi lặp lại:
“Ba mẹ đâu rồi?”
Không hiểu vì sao ba chữ ấy lại chạm đúng dây thần kinh nào đó của Tạ Liễm Chu.
Gương mặt anh bỗng tối sầm lại.
Mạch máu bên thái dương Tạ Liễm Chu giật lên, giọng anh lạnh như băng:
“Cố tình nhắc đến mối quan hệ giữa chúng ta để đánh động tôi à, Cẩm Nguyệt?”
“Em muốn xin tha cho gã đàn ông đó?”
“Anh ta có gì khiến em bị hấp dẫn đến vậy?!”
Nhiệt độ trong xe như tụt xuống đáy.
Tạ Liễm Chu nhìn chằm chằm vào tôi, ánh mắt như muốn thiêu rụi mọi thứ. Một lúc sau, anh lạnh lùng bổ sung:
“Em có biết cái ‘vết nhơ’ đó của em khiến cổ phiếu nhà họ Tạ rớt bao nhiêu phần trăm không?”
Tôi bị anh đột nhiên nổi giận làm cho sững người.
Ngơ ngác đến mức không biết tay chân để đâu, mắt tự dưng đỏ hoe.
Tôi nghiến răng phản bác:
“Anh gào cái gì?!”
Hồi trước cho dù ghét tôi thì ít nhất anh cũng còn giả vờ được vài phần.
Giờ thì sao, giả vờ cũng không buồn nữa hả?
Càng nghĩ tôi càng thấy ấm ức, cuối cùng không kìm được mà bật ra:
“Tôi bị thương nặng như vậy, anh bỏ mặc tôi một mình trong bệnh viện, tôi còn chưa nói gì!
Giờ hỏi anh hai câu mà anh đã nạt tôi?!
Anh có phải anh trai tôi không vậy!”
Chợt nhớ ra… đây là mười năm sau, tôi đã kết hôn với anh ta rồi.
Thế là sửa lại, gào to hơn:
“Có ai làm chồng mà như anh không hả?!”
Thật sự điên mất rồi.
Mới mở mắt ra đã từ thiếu nữ 19 biến thành bà vợ 29,
Mà chồng tôi còn là anh trai nuôi từ nhỏ.
Nói thật, ai mà thích nghi nổi với cú chuyển cảnh này chứ!
Bên cạnh, nét mặt lạnh lẽo của Tạ Liễm Chu cứng lại, ánh mắt nhìn tôi như đang nhìn một người xa lạ.
Tôi hậm hực lau nước mắt hai cái, hung dữ trừng mắt liếc anh một phát, rồi quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ.
Không nhìn, khỏi tức.
“…Em…”
Giọng Tạ Liễm Chu hơi run.
Tôi dù hướng ra ngoài nhưng tai thì dựng lên, nghe rõ từng chút một.
Chờ mãi.
Không có thêm lời nào.
Ghế sau yên tĩnh đến nỗi chỉ còn nghe tiếng bánh xe lăn lạo xạo.
Tôi giả vờ thản nhiên quay đầu lại—
Và nhìn thấy…
Tạ Liễm Chu ngửa đầu tựa vào lưng ghế, hai mắt nhắm chặt, hơi thở mỏng nhẹ.
Cả dáng vẻ đều toát lên thái độ "thà nhắm mắt dưỡng thần còn hơn phải nhìn thấy tôi".
Đáng ghét thật sự!
Mười năm sau rồi mà Tạ Liễm Chu vẫn đáng ghét y như trước!
Tôi tức đến nghiến răng nghiến lợi, mặt hầm hầm quay đi nhìn ra ngoài cửa sổ.
Nhưng phía sau tôi, Tạ Liễm Chu khẽ mở mắt.
Trong đáy mắt ánh lên một tầng đỏ thẫm không sao xua được.
Lông mi khẽ run.
Anh nhìn chằm chằm vào bóng lưng đang giận dỗi bên cạnh, ánh mắt như rơi vào khoảng không vô định.
Bàn tay đặt trên đầu gối hơi nhấc lên… rồi lại từ từ hạ xuống.
Đến khi sắp về đến nhà, anh mới lặng lẽ nhắm mắt lại lần nữa.
Chỉ đến khi tôi mở cửa xe, tức giận bước xuống và dập cửa cái rầm đầy bất mãn,
Tạ Liễm Chu mới lần nữa mở mắt.
Lạnh lùng, trầm tĩnh như chưa từng có điều gì dao động.
Anh nhìn thẳng về phía trước, nói với tài xế:
“Tới bệnh viện.
Lấy bản sao hồ sơ bệnh án của vợ tôi.
Đừng để cô ấy biết.”
3.
Về đến phòng, tôi tức đến mức đầu muốn nổ tung.
Không hiểu nổi vì sao ba mẹ lại để tôi kết hôn với Tạ Liễm Chu.
Càng không hiểu nổi tôi của mười năm sau lại chịu cưới anh ta?!
Chống cằm nghĩ một hồi.
Tôi quyết định—
Ly hôn!
Dù gì thì chúng tôi đã ghét nhau đến tận xương tủy, nhìn thấy nhau là phiền chán, chi bằng thả tự do cho nhau, đôi bên cùng thoải mái.
Nghĩ là làm. Tôi lập tức liên hệ luật sư, yêu cầu soạn đơn ly hôn.
Ký xong, tôi sẽ về nhà ba mẹ, tiếp tục sống cuộc đời tiểu thư nhà giàu như trước kia.
Chỉ là… có một chuyện rất kỳ lạ.
Danh bạ của tôi lại không có số của ba mẹ.
Ngay cả đám bạn thân thiết trước đây cũng bốc hơi khỏi thế giới này.
Rốt cuộc là xuyên tới mười năm sau, mà lại không kèm theo gói ký ức mười năm này là sao?!
Mười năm trắng trơn, tim tôi cứ bất an không yên.
Nghĩ mãi nghĩ hoài, buồn ngủ ập tới.
Cùng lúc đó, trong thư phòng—
Tạ Liễm Chu nhận được điện thoại từ luật sư.
“Phu nhân bảo tôi soạn đơn ly hôn?”
“Vâng, thưa ngài. Vậy... ngài thấy thế nào ạ?”
Luật sư bên kia căng thẳng đến mức toát mồ hôi lạnh, thậm chí không dám thở mạnh.
Tạ Liễm Chu liếc mắt về phía phòng ngủ chính.
Giọng anh pha chút bất lực và mệt mỏi:
“Soạn đi, đâu phải lần đầu.”
Nghe vậy, luật sư mới thở phào:
“Vâng, tôi sẽ làm ngay.”
Tạ Liễm Chu dập máy, tiếp tục xem hồ sơ bệnh án trên màn hình máy tính.
Vết thương hồi phục tốt.
Không hề ảnh hưởng đến hệ thần kinh não bộ.
Tạ Liễm Chu ngồi yên thật lâu trong thư phòng.
Ánh mắt anh trầm ngâm, ngón trỏ gõ nhẹ lên mặt bàn, giọng thấp gần như lẩm bẩm:
“Không mất trí nhớ sao?
Vậy thì… tại sao…
Hồi phục tốt như vậy… mà lại đổi sang đối xử dịu dàng với mình?”
Anh im lặng hồi lâu, ánh nhìn ngày càng sâu thẳm.
Cuối cùng đứng dậy, rời khỏi thư phòng, đi thẳng về phía phòng ngủ chính.