5
Không còn là cô bé rụt rè mà bà quen thuộc nữa.
Sắc mặt tôi tím tái, thâm đen, hai mắt lồi ra,
Ngũ quan vì cơn đau dữ dội trước khi chết mà vặn vẹo, méo mó…
Khóe miệng tôi vẫn còn dính bọt trắng đã khô từ lâu, cùng những vệt máu đen đỏ sẫm.
Trên cổ tay đã thâm đen kia, chiếc “vòng tay trung thực” mà mẹ từng lấy làm tự hào, đang treo lủng lẳng một cách chết chóc.
Vùng da nơi cổ tay bị dòng điện thiêu cháy, dính chặt với dây cao su, đen sì một mảng.
Không còn đèn đỏ. Cũng không còn đèn xanh.
Chỉ còn sự im lặng như cái chết.“Bộp.”
Một tiếng động khẽ vang lên.
Cuốn nhật ký vẫn luôn bị đè dưới cánh tay kia, theo cú ngã của thi thể mà trượt ra, rơi ngay dưới chân mẹ.
Cuốn sổ mở toang, đối diện thẳng với bà.
Trên trang giấy đó, những dòng chữ xiêu vẹo như từng con dao nhọn, đâm thẳng vào mắt:
“Mẹ ơi, bụng con đau thật sự.” “Vòng tay hỏng rồi, con không nói dối.” “Đừng giật điện con.” “Á—”
Đó là một tiếng thét không giống âm thanh con người có thể phát ra.
Sắc nhọn. Thê lương. Như cổ họng bị xé toạc.
Mẹ loạng choạng lùi lại, lưng đập mạnh vào kệ sách phía sau.
Bình hoa rơi xuống, vỡ loảng xoảng khắp sàn.
Nhưng dường như bà không còn cảm nhận được đau đớn.
Bà trừng to mắt, nhìn chằm chằm vào tôi nằm dưới đất.
“Không thể nào.”
Bà điên cuồng lắc đầu, tóc tai rối bời như một kẻ mất trí.
“Vẫn đang diễn kịch.” “Là hóa trang thôi, là hiệu ứng đặc biệt.” “Chu Tinh Hà, đứng dậy cho mẹ!”
“Mẹ không trách con nữa, con đừng dọa mẹ.” “Mẹ không trách con nữa, đừng dọa mẹ…”
Bà run rẩy đưa tay ra, định kéo cánh tay cứng đờ của tôi.
Nhưng đầu ngón tay vừa chạm vào làn da lạnh băng ấy, liền như bị bỏng, giật mạnh tay về.
Cảm giác đó… quá thật rồi.
Đó là nhiệt độ của cái chết.Dì Lý đã gọi cảnh sát.
Bà bị tiếng thét của mẹ dọa chạy sang, vừa nhìn thấy cảnh này liền ngồi phịch xuống ngay trước cửa.
Tiếng còi cảnh sát rất nhanh vang khắp khu chung cư.
Cảnh sát tới. Pháp y cũng tới.
Dây phong tỏa được giăng lên.
Tôi nhìn họ ra vào liên tục, nhìn ánh đèn flash không ngừng lóe lên trên thi thể mình.
Mẹ bị nữ cảnh sát dìu ra ghế sofa trong phòng khách.
Bà vẫn còn nói năng lộn xộn, cố biện giải:
“Thưa cảnh sát, nó giả bệnh.” “Nó từ nhỏ đã thích nói dối, vòng tay là đèn đỏ, máy móc không bao giờ lừa người.”
“Tôi chỉ đang dạy dỗ nó, tôi làm vậy là vì tốt cho nó.”
Không ai thèm để ý đến bà.
Tất cả đều nhìn bà bằng ánh mắt nhìn một con quái vật.
Khi pháp y di chuyển thi thể tôi, họ gặp rắc rối.Chiếc vòng tay đó—
Do thời gian dài phóng điện áp cao, nhiệt độ sinh ra đã làm dây cao su và da thịt tôi nóng chảy, dính chặt vào nhau.
Giống như mọc thẳng vào trong thịt.“Chết tiệt.”
Pháp y thấp giọng chửi một câu.
Ông buộc phải lấy dụng cụ, cưỡng chế tháo chiếc vòng tay ra.“Xoẹt—”
Đó là âm thanh da thịt bị xé toạc.
Dù tôi đã chết từ lâu, linh hồn vẫn như bị đau nhói theo.
Chiếc vòng tay được tháo xuống, kèm theo một mảng da và thịt của tôi.
Một cảnh sát nhặt cuốn nhật ký trên đất lên.
Đeo găng tay, lật từng trang.Sắc mặt càng lúc càng tái xanh.Ánh mắt mẹ dán chặt vào cuốn sổ đó.
Đột nhiên bà như phát điên, lao tới muốn giật lại.
“Đó là bản kiểm điểm của nó!” “Trong đó chắc chắn có viết! Nó thừa nhận nói dối rồi!” “Các người xem đi! Là nó tự nhận đó!”
Cảnh sát đẩy mạnh bà ra, cho cuốn nhật ký vào túi vật chứng.
Ánh mắt lạnh lẽo như đang nhìn một đống rác.
“Có nói dối hay không, chúng tôi sẽ điều tra.”
Lúc này, bố đã chạy về.
Ông nhìn thấy chiếc túi đựng thi thể màu đen được khiêng ra.
Chiếc khóa kéo dài ngoằng ấy, khép lại cả cuộc đời tôi.
Chân bố mềm nhũn, ông ngã quỵ xuống đất tại chỗ, tiểu tiện không kiểm soát.
Em gái đứng bên cạnh khóc thét lên vì sợ.
Nó còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, chỉ vào chiếc vòng tay dính máu trên bàn, ngây thơ hỏi:
“Mẹ ơi, sao vòng tay của chị lại màu đen vậy?” “Của con vẫn là màu xanh đó.”
Nó giơ cổ tay lên, đèn xanh vẫn nhấp nháy từng cái một.
Như một sự châm biếm khổng lồ.
Cảnh sát bắt đầu tiến hành thẩm vấn tạm thời ngay tại phòng khách.
Mẹ như vớ được cọng rơm cứu mạng cuối cùng.
Bà chỉ vào chiếc vòng tay dính máu kia, giọng chói tai:
“Thưa cảnh sát, các anh kiểm tra cái vòng tay đó đi!” “Cái vòng đó có thể chứng minh, là nó nói dối!”
“Đèn đỏ tức là nói dối! Chỉ khi đèn đỏ tôi mới giật điện nó!”
“Tôi không hề ngược đãi nó! Là máy hiển thị như vậy! Tôi là vì dạy dỗ nó!”
Cảnh sát cau mày nhìn bà, như đang nhìn một kẻ điên.
“Thưa bà, trên người nạn nhân có nhiều vết thương điện giật cũ.”
“Đó là trừng phạt! Là giáo dục!”
Mẹ gào lên, cắt ngang lời cảnh sát.
Để chứng minh mình không sai. Để chứng minh bà không phải kẻ giết người.
Bà thậm chí còn đưa ra một yêu cầu điên rồ.
“Các anh không tin à? Cái máy đó rất chính xác!” “Tôi đeo cho các anh xem!” “Tôi không nói dối, đeo nó lên nhất định là đèn xanh!”
Bà giãy giụa lao tới bàn, chộp lấy chiếc vòng tay còn dính da thịt và máu của tôi.
Hoàn toàn không màng đến sự ghê rợn bên trên.
Bàn tay run rẩy, bà ta cưỡng ép khóa chiếc vòng lên cổ tay mình.
“Tôi sẽ chứng minh cho các người thấy, tôi trong sạch.”
“Chỉ cần nó là màu xanh, thì chứng tỏ những gì tôi nói đều là sự thật…”
Bà run rẩy gài chiếc vòng tay còn dính máu thịt của tôi lên cổ tay mình.“Cạch.”
Khóa chặt.
Lớp cao su lạnh lẽo áp lên da bà, nhớp nháp— đó là máu của tôi.
Mẹ hít sâu một hơi, cố gắng khiến bản thân bình tĩnh lại.
Bà sốt ruột chứng minh tôi “chết không oan”, sốt ruột chứng minh phương pháp giáo dục của mình chưa từng sai.
Bà giơ cổ tay lên trước mặt cảnh sát, trong ánh mắt thậm chí còn mang theo một tia chắc chắn điên cuồng.
“Các người nhìn cho kỹ.”“Tôi là Triệu Lan, tôi là mẹ của Chu Tinh Hà.”
Đó là sự thật.Là sự thật tuyệt đối.Thế nhưng—
6
“Bíp!!!”
Một tiếng báo động chói tai vang lên ngay lập tức.
Chiếc đèn đỏ đã im lìm từ lâu bỗng bùng sáng dữ dội.
Đỏ đến chói mắt. Đỏ đến yêu dị.
Trong phòng khách tối mờ, như một con mắt máu bất ngờ mở ra.
Mẹ sững người.
Biểu cảm tự tin ban đầu đông cứng trên gương mặt bà.
Bà dùng sức đập mạnh vào chiếc vòng tay, như đang đập một chiếc tivi bị chập mạch.
“Sao lại thế này? Hỏng rồi à?”
“Tôi nói thật mà! Tôi là Triệu Lan mà!”
Bà bắt đầu hoảng loạn, tốc độ nói nhanh dần.
“Chắc chắn là hỏng rồi, vừa rồi tên pháp y kia làm hỏng nó.”
“Tôi thử lại lần nữa, tôi thử lại lần nữa.”
Bà nuốt nước bọt, giọng nói cao lên mấy phần.
“Tôi không ngược đãi con cái!”“Tôi là vì tốt cho nó!”“Tôi rất yêu nó!”“Bíp bíp bíp!!!”
Đèn đỏ chớp nháy càng dữ dội hơn, tần suất nhanh đến mức dính liền thành một mảng đỏ rực.
Thậm chí vì phát hiện nhịp tim cực độ bất thường, chiếc vòng tự động phóng ra một dòng điện yếu.“Xẹt!”
Mẹ bị điện giật đến run bắn người, bàn tay co rút mạnh một cái.
Đau quá.
Dù chỉ là dòng điện yếu, cũng đủ khiến da gà nổi khắp người.
Đột nhiên bà nhớ ra.
Năm tôi mười tuổi, khi bị dòng điện ở mức cao nhất đánh trúng.
Cả người tôi cuộn tròn trên sàn, cắn rách môi, nhưng không dám khóc thành tiếng.
Hóa ra… đau đến vậy sao.
Mẹ hoàn toàn mất kiểm soát.
Bà như phát điên gào thét vào chiếc vòng tay, nước bọt bắn tung tóe.
“Tại sao lại là màu đỏ! Tại sao!”
“Tôi đang nói thật mà! Phải sáng đèn xanh chứ!”
“Đồ máy móc rác rưởi! Mày đang hãm hại tao!”
Dù bà có gào thế nào, đèn đỏ vẫn điên cuồng chớp nháy.
Như đang cười nhạo không lời:
Mày là kẻ nói dối. Mày là kẻ nói dối.“Đủ rồi.”
Viên cảnh sát kỹ thuật đứng bên lạnh lùng lên tiếng.Anh ta thực sự không nhìn nổi nữa.
“Đừng thử nữa.”
“Nguyên lý của thứ này vốn không phải là máy phát hiện nói dối.”
Anh ta nhặt cuốn hướng dẫn tìm được trong quá trình khám xét, nện mạnh xuống bàn trà.
“Đây chỉ là một thiết bị đo phản ứng điện da và nhịp tim đơn giản.”
“Nguyên lý của nó là: khi con người căng thẳng, lo âu, sợ hãi, đau đớn, nhịp tim sẽ tăng nhanh,”
“phản ứng điện da mạnh lên, đèn sẽ chuyển sang đỏ.”
“Hiện tại bà đang cực kỳ hoảng sợ, lo âu, tim đập quá nhanh.”
“Nó không đỏ mới là lạ!”
Viên cảnh sát từng bước tiến gần người mẹ đang ngồi bệt dưới đất.
Mỗi một chữ, đều như búa tạ, nện thẳng xuống đỉnh đầu bà.
“Hãy nghĩ lại đi, lúc đó con gái bà bị thủng ruột thừa.”
“Con bé đau đến mức phải lăn lộn trên sàn, đó là cơn đau nội tạng bị thủng!”
“Nhịp tim của nó phải nhanh đến mức nào? Nó phải sợ hãi đến mức nào?”
“Trong mắt bà, nó càng đau, tim đập càng nhanh, đèn đỏ càng sáng.”
“Bà lại cho rằng nó nói dối càng nhiều, rồi tăng cường độ dòng điện.”
“Dòng điện gây đau dữ dội hơn, tim đập càng nhanh hơn, đèn đỏ càng sáng.”
“Chính tay bà đã biến lời cầu cứu của con mình thành công cụ tra tấn.”
“Chính bà, đã giật điện chết đứa con gái đang cầu cứu.”
Ầm—
Thế giới của mẹ sụp đổ.
Bà ngồi sụp dưới đất, ánh mắt trống rỗng nhìn đèn đỏ đang chớp nháy trên cổ tay mình.
Cuối cùng bà cũng hiểu ra.Suốt mười năm đó.Mỗi một lần “đèn đỏ” của tôi.Đều là vì tôi đang sợ.
Sợ mẹ tức giận, sợ bị hiểu lầm, sợ mâm cơm đầy những món tôi không thích.Tôi đau.
Đau đến mức tim đập loạn nhịp, mồ hôi lạnh tuôn ra.
Tôi khao khát.
Khao khát cái ôm của mẹ, khao khát được mẹ ôm như cách mẹ ôm em gái.
Mỗi một tín hiệu từ trái tim tôi, đều bị bà diễn giải thành bằng chứng của tội nói dối.“A——!!!”
Mẹ đột nhiên phát ra một tiếng gào thảm thiết.
Bà bắt đầu điên cuồng giật xé chiếc vòng tay trên cổ tay mình.“Tháo ra! Tháo nó ra cho tôi!”
“Nó là màu đỏ! Tôi không phải kẻ nói dối! Tôi không phải!”
Nhưng khóa của chiếc vòng, do vừa bị đeo thô bạo và những hư hỏng trước đó,đã kẹt cứng.Khóa chết trên cổ tay bà.
Dù cạy thế nào, cũng không tháo ra được.“Không tháo được… không tháo được!”
“Tinh Hà! Tháo vòng tay ra đi! Mẹ sai rồi!”“Đau quá… đau quá…”
Chút đau này mà đã chịu không nổi sao, mẹ ơi, con đã chịu đựng suốt mười năm.
7
Để xác nhận chi tiết hành vi ngược đãi và định tội, cảnh sát đã mở cuốn nhật ký được liệt kê là “chứng cứ then chốt”, ngay trước mặt bố mẹ.
Cuốn sổ tôi viết suốt mười năm, viết đầy nhục nhã và máu lẫn nước mắt.
Giọng nữ cảnh sát rất nhẹ, nhưng từng chữ đều đâm thẳng vào tim.“Ngày 14 tháng 2, trời nắng.”
“Hôm nay mẹ gắp cần tây cho con. Con bị dị ứng cần tây, ăn vào cổ họng sẽ sưng, không thở được.”
“Con nói con không ăn được, con rất khó chịu. Vì sợ mẹ giận, tim con đập rất nhanh, đèn đỏ bật sáng.”
“Mẹ nói con kén ăn còn nói dối, ép con ăn hết cả đĩa.”
“Tối đó con nôn ra máu, cổ họng như bị lửa thiêu.”
“Mẹ nhìn thấy, nói con trộm uống nước cà chua để giả bệnh, rồi lại giật điện con mười phút.”
Mẹ che miệng, toàn thân run rẩy dữ dội.
Đêm đó, bà thực sự nghĩ đó là nước cà chua.
Bà thậm chí còn không nhìn kỹ chất nôn của tôi, đã quay người đi kể chuyện cho em gái.
Hóa ra đó là máu.
Là máu do cổ họng phù nề vỡ ra.
Nữ cảnh sát lật sang trang khác, tiếp tục đọc.“Ngày 1 tháng 6, Tết Thiếu nhi.”
“Em gái làm hỏng váy của mẹ.”
“Nhịp tim em rất chậm, đèn xanh. Con vội giải thích vì sợ bị đánh, toàn là đèn đỏ.”
“Mẹ giật điện con mười phút. Mức điện mở tới nấc năm.”
“Con đau lắm, nhưng không dám khóc.”
“Vì khóc thì tim đập nhanh hơn, mẹ sẽ cho rằng con không phục, sẽ giật điện mạnh hơn.”
“Con chỉ có thể nín thở, giả vờ không đau.”
“Mẹ nói: Thấy chưa, có kêu đâu, chứng tỏ chẳng đau gì, chắc chắn là giả.”
Bố cuối cùng cũng không chịu nổi nữa.
Người đàn ông luôn vô hình trong căn nhà này, người đàn ông làm ngơ trước những gì tôi phải chịu, chỉ biết trốn tránh để yên thân—đột nhiên lao tới.“Bốp!”
Một cái tát thật mạnh giáng thẳng vào mặt mẹ.“Đồ đàn bà độc ác!”
“Cô nhìn xem mình đã làm những gì đi!”
“Đó là con ruột của cô! Cô nuôi nó như nuôi súc vật à?!”
Mẹ bị đánh đến bật máu khóe miệng, ngã sõng soài xuống đất.
Nhưng bà không phản kháng. Cũng không khóc.
Bà chỉ lẩm bẩm trong vô thức, ánh mắt tan rã.
“Không phải tôi… không phải lỗi của tôi…”
Bà đột nhiên chỉ về phía em gái đang run lẩy bẩy ở góc phòng.
“Là em gái! Là An An!”“Vòng tay của nó lúc nào cũng xanh!”
“Em gái mới là đứa trẻ trung thực!” “Tôi bị nó dẫn dắt!”
“Nếu không có cái đèn xanh đó để so sánh, tôi đã không tin đèn đỏ đến vậy!”
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía em gái.
Cô “công chúa nhỏ” luôn được nâng niu trong lòng bàn tay.Cảnh sát bước tới.
Tháo chiếc vòng tay màu xanh khỏi cổ tay em gái.
Lấy tua vít ra, cạy ngay tại chỗ.“Rắc.”
Vỏ nhựa vỡ toác.
Bên trong không có chip cảm biến phức tạp nào. Không có máy đo nhịp tim.
Chỉ có hai bóng đèn LED rẻ tiền và vài viên pin cúc áo.
Bảng mạch bị nối chết.
Chỉ cần có điện, nó chỉ sáng màu xanh.“Đây chỉ là một món đồ chơi nhựa giá hai tệ.”
Cảnh sát ném đống phế liệu lên bàn, phát ra tiếng cạch rõ ràng.
“Chiếc của con gái út bà, từ khi xuất xưởng đã được cài đặt luôn sáng đèn xanh.”
“Bất kể nó nói gì, làm gì, dù có giết người phóng hỏa, nó vẫn xanh.”
“Cái gọi là ‘nuôi dạy con cái bằng khoa học’ của bà, chỉ là một trò cười thiên vị từ đầu đến cuối.”
Mẹ nhìn chằm chằm vào đống nhựa vỡ đó.
Đó là “chân lý” bà tin suốt mười năm.Là căn cứ để bà kết án tử hình tôi.
Hóa ra… chỉ là một món đồ chơi.
Thứ thao túng tôi suốt mười năm… lại chỉ là một món đồ chơi?
Một trò chơi mà tôi ở địa ngục, còn em gái ở thiên đường.
Hóa ra tôi không phải kẻ nói dối. Hóa ra tôi không phải đứa trẻ xấu.
Vậy những đau khổ tôi chịu đựng suốt những năm qua… tính là gì?Tôi cười.Cười rồi lại khóc.
Hóa ra linh hồn… cũng có nước mắt.