1
Tôi và bạn trai Chu Diễn là bạn đại học.
Tôi là một trong số ít nữ sinh trong làng thi đậu được đại học 985.
Chu Diễn là cậu ấm được nâng niu trong một gia đình quyền quý ở Bắc Kinh.
Tôi học giỏi, năm nào cũng nhận học bổng hiệu trưởng.
Chu Diễn thì đẹp trai vô cùng, nhưng thường xuyên trượt môn.
Để tránh bị gia đình mắng, anh ấy hay mượn vở tôi để học.
Lâu dần, hai đứa thành người yêu lúc nào không hay.
Bạn cùng phòng bảo, Trình Thanh Thanh à, cậu với Chu Diễn không hợp, sớm muộn gì cũng chia tay thôi.
Tôi không bận tâm.
Mua cái áo khoác còn có thể mua phải hàng lỗi, yêu một người chẳng lẽ lại nhất định phải có kết quả sao.
Ngay cả bà tôi cũng biết, không cầu thiên trường địa cửu, chỉ mong từng có nhau.
Bạn cùng phòng không hiểu được đạo lý đó, tôi không trách cô ấy, cô ấy cũng chỉ muốn tốt cho tôi thôi.
Chu Diễn mắt long lanh nhìn tôi: “Bé yêu tốt với anh thật đấy. Để tránh điều tiếng, em dẫn anh về nhà đi.”
Haiz, về nhà, điều tiếng chẳng phải càng nhiều hơn sao.
Với lại, nhà tôi, núi nối núi, nước nối nước, tôi quen rồi, còn Chu Diễn – người quen đi hạng nhất, không biết có hét toáng lên không nữa.
Đường xa vốn đã mệt, tôi sợ mình không còn sức dỗ dành bé yêu.
Vì thế.
Tôi nói không tiện lắm.
Anh ấy bày ra vẻ mặt đáng thương, nhất quyết đòi đi.
Không đi không được.
Còn yêu cầu rõ ràng, nhất định phải về theo đúng “trang bị” như tôi vẫn đi.
Nói là muốn trải nghiệm cuộc sống của tôi.
Được thôi.
Dù sao cũng gần Tết, tôi cũng phải về.
Vậy là dắt bạn trai đi, trước đi tàu cao tốc, rồi xe khách, sau đó đi xe ôm điện về quê.
2
Lúc lên tàu cao tốc, Chu Diễn cười tươi rói, xách vali chạy thẳng vào toa hạng hai mà chúng tôi đã đặt chỗ.
Anh ta sắp xếp hành lý xong, liền bắt đầu ngắm phong cảnh ngoài cửa sổ.
Từng mảng lớn ruộng lúa xanh rì lướt qua trước mắt, ánh nắng chiếu lên khung kính ấm áp, thời gian dường như lặng lẽ trôi.
Chu Diễn không kìm được cảm thán: “Bé yêu, cảnh ở đây đẹp quá, em phải đưa anh đến sớm hơn mới phải.”
Tôi vừa gặm que cay vừa gật đầu như gà mổ thóc.
Aiz, thiếu gia vẫn còn non lắm, chưa biết được cái gọi là núi cao đường xa đâu.
Hai tiếng sau, Chu Diễn bắt đầu buồn ngủ, ghế hạng hai làm gì có ghế ngả như khoang thương gia.
Anh trở mình vài lần chỉnh lưng ghế, đôi chân dài xoay tới xoay lui hơn trăm lần vẫn không tìm được chỗ để thoải mái.
Tôi quay sang cười nhìn anh.
Anh cười gượng gạo, sợ tôi nhắc lại lời thề hùng hồn lúc xuất phát là “không sợ khổ”.
“Ghế hạng hai cũng không tệ đâu, bé yêu à.”
Tôi giơ ngón cái lên: “Bé yêu giỏi thật.”
Trong lòng lại nghĩ: mới bắt đầu thôi mà.
Ngủ đi, đây là khoảng thời gian hiếm hoi anh còn có thể ngủ yên đấy.
Ánh nắng chiếu lên gò má Chu Diễn đang ngủ, da trắng, tóc tơ lòa xòa, từng sợi tóc đều như phát sáng.
Quả đúng gu nhan sắc của tôi.
Bốn tiếng đi tàu cao tốc cuối cùng cũng kết thúc, Chu Diễn duỗi tay duỗi chân, xách hành lý đi theo tôi xuống tàu.
Anh hớn hở nói: “Bé yêu, tới nhanh ghê á.”
Tôi khoác tay anh, cười tươi: “Bé yêu à, mới trạm đầu thôi.”
Chu Diễn khựng lại, không hiểu chuyện gì, đành ngoan ngoãn theo tôi ra khỏi ga.
Ra khỏi ga, đi vòng vèo mười tám khúc cua mới tìm được bến xe về huyện.
Trên xe khách gần như đã kín chỗ, tôi nhanh tay kéo Chu Diễn chen vào chiếm được hai chỗ trống.
Ghế phía trước là một bác gái mang theo một lồng gà thả rông, vừa trò chuyện rôm rả với người ngồi cạnh, vừa mặc kệ đám gà kêu “cục ta cục tác”.
Bên trái là một bác trai hét lớn với tài xế: “Tài ơi, tới huyện Đặng nhớ báo tôi nha, tôi không rành đường đâu!”
Một bác chú mới lên xe vác cái bao to gần bằng người, tay còn xách hai thùng sơn, khó nhọc chen vào chỗ.
Người trên xe thân thiện hỏi: “Đi làm xa về ăn Tết hả chú?”
Chú ấy vừa gãi râu vừa cười hề hề gật đầu.
Mỗi năm đến mùa này, xe đều chật kín người xa quê về đón Tết.
Tôi đã quá quen rồi.
Còn Chu Diễn thì trợn tròn mắt: “Bé yêu ơi, xe đông như vậy… có sao không đó?”
Tôi vỗ vai anh: “Không sao đâu, còn phải đợi đầy ắp người mới chịu chạy cơ.”
Chu Diễn nhìn quanh xe, không dám tin.
Cho tới khi cả lối đi giữa xe cũng không còn chỗ đặt chân, tài xế mới khởi động xe.
Lúc này, không khí trong xe đã không thể dùng lời để tả.
Chu Diễn lặng lẽ kéo khẩu trang lên tận sống mũi, cả người bắt đầu có dấu hiệu bất an.
Anh định mở cửa sổ cho thoáng khí, nhưng cửa kính là loại cố định, không mở được.
Thiếu gia khí thế ngút trời lúc trước, giờ đây như chú cún con xẹp lép hơi.
Anh không nhịn được hỏi tôi: “Bé yêu… năm nào em cũng đi xe kiểu này về quê à?”
Tôi gật đầu: “Dĩ nhiên. Giờ còn tốt hơn nhiều đấy. Trước kia em toàn phải ngồi ghế cứng thôi.”
Chu Diễn ôm chầm lấy tôi, xúc động: “Bé yêu, em vất vả quá rồi…”
Tôi mỉm cười ôm lại anh: “Mới chỉ là bắt đầu nha. Xe này xong, mình còn phải đổi xe nữa đó.”
Chu Diễn siết lấy tay tôi… rồi khựng lại: “Hả?… còn phải đi nữa?”
Tôi liếc thấy anh lén nhắn tin cho bạn thân: “Tạm thời vẫn còn sống, sẽ cập nhật liên tục.”
3
Hai tiếng ngồi xe khách cuối cùng cũng kết thúc.
Chu Diễn mặt cắt không còn giọt máu, lảo đảo theo tôi xuống xe.
Thiếu niên tươi cười rạng rỡ lúc lên tàu, giờ đang ngồi thụp bên vệ đường, say xe tới mức nôn không ra nổi.
Tôi ngồi cùng anh nghỉ một lúc, lại cho anh uống ít nước, mới khá hơn một chút.
Thời gian không chờ ai, trời lạnh thế này phải nhanh chóng tìm xe về nhà.
Tôi hô lớn: “Chúng ta bắt đầu chuyến cuối cùng nhé.”
Chu Diễn gật đầu yếu ớt đầy bất lực.
Rất nhanh tôi thuê được một chiếc xe ôm điện ba bánh, mặc cả giá xong, hai đứa lại ì ạch khiêng hành lý chất lên xe, bắt đầu chặng cuối cùng.
Xe của chú tài xế này cũng đã có tuổi.
Ngoài cái còi không kêu, chỗ nào cũng kêu, đường thì lồi lõm đến mức làm tôi muốn rụng rời.
Càng rời xa thị trấn, người trên đường càng ít, chỉ còn những hàng cây trơ trụi bên đường gào thét cùng gió Bắc.
Càng đi sâu, trên đường chỉ còn ba chúng tôi.
Chu Diễn bất an nhìn quanh: “Bé yêu, em yêu anh thật chứ?”
Tôi cười nửa miệng: “Tất nhiên rồi.”
Mặt anh tái nhợt, giữa mùa đông mà trán lại lấm tấm mồ hôi.
Tôi vội rút khăn giấy lau cho anh: “Không sao đâu, không sao đâu.”
Anh ú ớ gật đầu, mắt dán chặt vào màn hình điện thoại.
Suốt quãng đường cứ liên tục báo cáo tình hình với hội bạn thân.
Chú tài không hề nói dối, nửa tiếng đường mà chạy đúng một tiếng mới tới.
Làng cũ thân thương, tôi đã trở về.
Trước mắt là những cánh đồng quen thuộc.
Chu Diễn thì nói chóng mặt quá, ngồi thụp xuống bờ ruộng nghỉ, tay vẫn nắm chặt điện thoại.
Tôi chỉ còn biết ngồi cạnh chờ.
Không ngờ anh ta bỗng hét lớn: “Sao mất sóng rồi?!”
Tôi bình tĩnh an ủi: trong làng này sóng yếu là chuyện thường thôi.
Chu Diễn lại níu lấy tay tôi: “Bé yêu, em yêu anh thật chứ?”
Tôi đáp: “Tất nhiên rồi, giờ đưa anh về nhà luôn.”
Nghe thấy về nhà, sắc mặt Chu Diễn cuối cùng cũng có chút huyết sắc.
Về tới nhà, ba mẹ tôi còn đang đi sắm Tết chưa về, tôi dùng chìa khóa dự phòng mở cửa, kéo một cái ghế nhựa nhỏ trong sân mời Chu Diễn ngồi.
Anh ngoan như chú cún con, ngồi co ro trên ghế, ôm chặt đầu gối.
Tôi định đi tìm chút gì cho anh ăn, thì dì Triệu – bà mối trong làng – xuất hiện.