5
“Vãi thật! Cô ta dịch kiểu gì vậy? Chớp mắt một cái là đổi chỗ luôn?”
“Cái này tuyệt đối không phải người đâu! Trời ơi, bạn học mau chạy đi, chắc chắn là ma đó!”
“Chạy mau đi chủ thớt! Xuống lầu ngay đi, học tỷ năm nhất cao học chắc sắp tới rồi! Đi cầu thang bộ, đừng đi thang máy!”
Chủ thớt: “K-không được… tôi hình như không đi nổi…”
Chủ thớt: “Vừa rồi tôi thử xoay người, nhưng mới cử động một chút thì cô ta lại… lại tới gần hơn rất nhiều…”
Chủ thớt: “Bây giờ cô ta cách tôi khoảng năm mét thôi, l-làm sao đây!”
Chủ thớt: “Cứu mạng! Đầu cô ta đang động rồi! Cô ta… cô ta đang từ từ cử động! Tôi thấy mắt cô ta rồi!”
Chủ thớt: “Mắt cô ta trống rỗng, là một cái hố đen! K-không có nhãn cầu, cô ta đang nhìn chằm… chằm vào tôi!”
Trong bức ảnh, một người phụ nữ tóc tai xõa xượi, gương mặt kinh hoàng chiếm gần hết màn hình.
Khuôn mặt tái nhợt, hốc mắt đen ngòm trống rỗng hiện ra rõ ràng.
Tôi giật bắn người, suýt làm rơi điện thoại: “Thanh… Thanh Thanh, học tỷ bị thiêu chết đó đang ở trong phòng!”
Nhưng Chu Thanh Thanh lại nhìn chằm chằm vào bức ảnh, ánh mắt cực kỳ bình tĩnh: “Vậy à? Thế thì tôi càng muốn xem thử.”
Lời còn chưa dứt, cô ấy đã bước thẳng về phía cửa phòng tự học, ghé sát mắt vào khe cửa nhìn vào bên trong.
Tôi cảnh giác dựa sát vào tường, đứng im không dám nhúc nhích.
Tôi không ngờ Chu Thanh Thanh lại gan đến vậy… Cô ấy không sợ ma luôn sao?
Đang hoang mang thì giọng cô ấy vang lên, mơ hồ trong không gian: “Hứa Nhã, trong phòng tự học này… không có gì cả.”
“Không có gì?”
“Ừ. Không tin thì cậu tự nhìn đi.”
Tôi khựng lại một chút. Dù rất sợ, nhưng sự tò mò mãnh liệt vẫn thúc đẩy tôi tiến lên.
Qua khe cửa, tôi cẩn thận nhìn vào trong…
Bàn ghế trong phòng tự học xếp ngay ngắn, bên trong không có một ai.
Y hệt như những gì tôi nhìn thấy từ cửa sổ ký túc xá.
Càng nghĩ càng thấy kỳ quái, chúng tôi lại mở bài đăng kia ra, số bình luận bên dưới đã chồng thêm không ít.
“Chủ thớt đâu rồi? Cậu sao rồi? Có ổn không?”
“Ảnh kia là thật hay giả vậy? Tôi hoảng quá làm rớt cả điện thoại!”
“Nửa đêm nửa hôm đừng phát điên như vậy! Làm tôi suýt lên cơn đau tim, cậu đền mạng đó!”
“Học tỷ rốt cuộc đã tới chưa? Mười phút rồi đấy, sao ai cũng biến mất hết vậy?”
“Thôi giải tán đi, chắc chỉ là trò đùa thôi. Đem tụi mình ra làm trò cười.”
Mọi người đang bàn tán xôn xao thì chủ thớt đột ngột gửi liên tiếp mấy tin nhắn.
Chủ thớt: “S-sợ chết tôi rồi… vừa rồi tôi…”
6
Chủ thớt: “Tôi chạy khỏi phòng tự học rồi. Giờ tôi đang trốn trong một buồng toilet tầng bốn… thứ đó chắc không tìm tới đâu nhỉ…”
Chủ thớt: “Thứ đó chắc chắn vẫn đang tìm tôi… tôi cảm nhận được…”
Chủ thớt: “Sao học tỷ còn chưa tới? Làm ơn mọi người mau tới đi, không tới nữa là tôi chết mất!”
Chu Thanh Thanh cúi đầu nhìn điện thoại: “Kỳ quá. Chúng ta đứng canh trước cửa suốt, làm gì có ai chạy ra?”
“Đ-đúng vậy.” Tôi căng thẳng liếc về phía hành lang, “Mà toilet cũng tối om mà.”
Để xác nhận, chúng tôi lại đi tới nhà vệ sinh nữ, mở từng buồng ra xem, không thấy lấy một bóng người.
Tôi tức đến không chịu nổi, liên tiếp đăng mấy dòng trên diễn đàn:
“Còn định nói dối tới khi nào nữa? Chúng tôi đang ở trong toilet đây, ngay lúc này! Nửa đêm bày trò này có vui không?”
“Không chỉ toilet không có ai, phòng tự học cũng trống không. Chúng tôi đã báo bảo vệ rồi, đợi bị thông báo kỷ luật đi!”
“Đùa giỡn người khác vui lắm à? Đợi nhà trường tra ra thì cậu chết chắc!”
Trong tưởng tượng của tôi, kẻ đó hẳn đã sợ đến mức chạy trối chết, không dám lên tiếng nữa.
Không ngờ, cô ta lại đột ngột sụp đổ cảm xúc.
“Nếu tôi lừa người, thì để tôi bị trời đánh, ra đường bị xe tông chết!”
Chu Thanh Thanh nhìn chằm chằm vào điện thoại, khẽ “ủa” một tiếng: “Tôi nhất định phải làm rõ chuyện này.”
Ngón tay cô ấy gõ lạch cạch, rất nhanh đã gửi đi một tin:
“Chủ thớt, nếu cậu nói mình không nói dối, vậy cậu học viện nào? Năm mấy? Tên gì?”
Chủ thớt: “Hả? Tôi học Học viện Kỹ thuật, năm hai, tên là Phạm Hiểu Vân.”
Chu Thanh Thanh lại nhắn: “Mọi người có ai quen bạn học này không?”
“Không rõ, tôi bên Học viện Tự động hóa.”
“Tôi ở Học viện Quản lý công khu Nam, cũng không biết.”
Cuối cùng, một thông tin hữu ích xuất hiện.
“Tôi cũng là sinh viên năm hai Học viện Kỹ thuật, nhưng trong viện không có ai tên Phạm Hiểu Vân cả.”
Chủ thớt: “Sao có thể chứ! Phòng học của chúng tôi ở lầu Chí Cường 404, ký túc xá ngay cạnh sân vận động. Với lại… để tôi cho mọi người xem thẻ sinh viên.”
Cô ta gửi ảnh tới rất nhanh.
Trong ảnh là một cô gái mặt tròn, buộc tóc đuôi ngựa.
Sinh viên Học viện Kỹ thuật kia trả lời: “Tôi từng giúp thầy sắp xếp hồ sơ sinh viên năm hai, thật sự chưa từng thấy cô gái này.”
Chủ thớt bùng nổ: “Sao có thể chứ! Bạn học đừng có nói dối!”
Cô ta tức giận gửi liền mấy tin, nhưng đã không còn ai đáp lại nữa.
Tôi kéo tay Chu Thanh Thanh, theo đường cũ rời khỏi thư viện: “Gặp phải loại lừa đảo này đúng là bực chết đi được, về ngủ thôi.”
“Hứa Nhã…”
Chu Thanh Thanh đứng bất động, ánh mắt có gì đó rất lạ.
“Cô gái đó… không nói dối.”
“Người cùng học viện cũng nói rồi, căn bản không có ai tên Phạm Hiểu Vân mà!”
Chu Thanh Thanh chậm rãi lắc đầu: “Có khi nào… cô ấy không phải sinh viên năm hai bây giờ, mà là sinh viên của mấy khóa trước không?”
Tôi trợn tròn mắt: “Thanh Thanh, cậu đang nói cái gì vậy?”
7
Chu Thanh Thanh nghiêm mặt: “Hứa Nhã, tớ đã từng nói với cậu, tớ là nghiên cứu sinh được tuyển thẳng của Đại học Địa chất chưa?”
“Rồi, cậu có nói. Nhưng sao vậy?”
“Tớ học cử nhân ở Học viện Kỹ thuật.” Ánh mắt Chu Thanh Thanh trở nên kỳ lạ.
“Lớp tớ học ở tầng 4, phòng 404 tòa Chí Cường, ký túc xá ngay cạnh sân vận động. Hồi đó… thư viện đúng là mở suốt đêm.”
“Vậy… cậu biết cô ấy?” Giọng tôi run run.
Chu Thanh Thanh gật đầu thật mạnh: “Có, phòng bọn tớ cùng tầng. Tớ từng thấy cô ấy vài lần! Sau đó tớ bị bệnh phải bảo lưu nửa năm, rồi không gặp lại nữa.”
“Nhưng… nhưng chuyện đó là mấy năm trước rồi, sao cô ấy còn… còn ở trong trường được?”
Sắc mặt Chu Thanh Thanh trắng bệch: “Đúng vậy, rõ ràng đã tốt nghiệp rồi, sao lại còn xuất hiện? Không được, tớ phải hỏi thử.”
Cô cúi đầu lướt điện thoại, một lúc sau, ngón tay cô bắt đầu run rẩy: “Cô ấy… cô ấy trả lời rồi.”
“Cô ấy nói gì?”
Chu Thanh Thanh ngẩng đầu lên, mặt trắng như giấy: “Tớ hỏi cô ấy bây giờ là tháng mấy năm mấy… cô ấy trả lời là… tháng 12 năm 2022.”
Lưng tôi lạnh toát, không tin nổi vào tai mình.
Chu Thanh Thanh cũng vậy, cả người cô run lên từng đợt như bị rét cắt da.
Phải mất một lúc, tôi mới lắp bắp hỏi: “Cậu biết bạn cùng phòng của cô ấy không? Xem thử rốt cuộc là chuyện gì…”
“Tớ có nhóm bạn học cũ. Để tớ hỏi ngay.”
Câu hỏi vừa gửi đi, suýt nữa khiến cả hai chúng tôi đứng tim ngay tại chỗ.
Nhóm chat cựu sinh viên lập tức nhảy tin ầm ầm, toàn bộ đều nhắc tới Phạm Hiểu Vân.
Mọi người nói rằng Phạm Hiểu Vân đã mất tích từ năm hai!
Lúc đó, cô ấy thức đêm làm bài trong phòng tự học tầng 4, đến khoảng 5 giờ sáng thì hệ thống điện chập cháy, cả phòng bốc lửa.
Khi đội cứu hỏa đến dập lửa, họ tìm thấy một nữ sinh năm tư bị thiêu cháy trong phòng, nhưng không thấy tung tích của Phạm Hiểu Vân.
Cảnh sát sau đó còn dùng nhiều thiết bị dò tìm khác nhau, nhưng vẫn không phát hiện dấu vết nào của cô.
Vụ việc lúc đó gây ầm ĩ một thời gian, gia đình Phạm Hiểu Vân từng nhiều lần đến trường làm lớn chuyện, kêu “sống không thấy người, chết không thấy xác”, ép trường phải đưa ra lời giải thích.
Cuối cùng nhà trường bồi thường một khoản tiền, rồi mọi chuyện bị dìm xuống.
Cho đến nay, vụ mất tích của Phạm Hiểu Vân vẫn được báo cáo dưới dạng “mất tích không rõ nguyên nhân”.
Chu Thanh Thanh chết lặng, tiếp tục hỏi trong nhóm: “Thế từ đó đến giờ, mọi người có ai nghe được tin gì về cô ấy không?”
Nhóm lại nổ tung.
“Sao mà có được? Mất tích bao nhiêu năm rồi mà.”
“Hồi đó tụi tôi còn nghi là cô ấy bị lừa bán ra nước ngoài, chứ không thì sao mất tích vô lý vậy được?”
“Khi chụp ảnh tốt nghiệp, tụi tôi còn chừa lại một chỗ cho cô ấy. Nhưng sau đó tôi càng nhìn tấm hình càng rợn, cuối cùng cất luôn.”
Một người chia sẻ bức ảnh kỷ yếu.
Hàng thứ hai, ngay chính giữa, thật sự có một khoảng trống — vô cùng nổi bật giữa đám đông.
Chu Thanh Thanh đưa tay chạm vào khoảng trống ấy.
Một lúc sau, cô ngẩng lên, lặng lẽ nói: “Hứa Nhã, thì ra cô ấy… vẫn luôn bị mắc kẹt trong thư viện.”
Nghe xong, đầu tôi lạnh buốt: “Nhưng tại sao đến tận hôm nay cô ấy mới xuất hiện?”
8
“Tớ không biết… có thể là do một sự trùng hợp kỳ lạ nào đó.”
Chu Thanh Thanh vừa nói vừa mở lịch trên điện thoại, vừa nhìn liền hoảng hốt: “Trận cháy năm đó xảy ra vào ngày 11 tháng 12… hôm nay là ngày 12 tháng 12!”
Tôi giật bắn, lập tức nhắn tin riêng cho Phạm Hiểu Vân trên diễn đàn: “Ở chỗ cậu bây giờ là ngày mấy?”
Cô ấy trả lời rất nhanh: “Ngày 12, hai giờ rưỡi sáng.”
Tôi bừng tỉnh: “Nói cách khác, ở thời điểm hiện tại, Phạm Hiểu Vân đã mất tích rồi — sống không thấy người, chết không thấy xác. Nhưng thực chất cô ấy vẫn đang mắc kẹt trong thư viện.”
Chu Thanh Thanh cũng lộ vẻ kỳ dị: “Còn nữ sinh năm tư kia… thì đã bị thiêu cháy.”
“Đúng, mà chị ấy cũng không giống người sống. Người thường sao có thể di chuyển tức thời… và với gương mặt đó?”
Chu Thanh Thanh cúi đầu thật sâu, rất lâu sau mới ngẩng lên: “Tớ muốn tìm ra sự thật. Muốn biết rốt cuộc vụ cháy đó… là thế nào.”
“Chẳng phải nói do hệ thống điện cũ gây ra sao?”
Chu Thanh Thanh nhíu mày: “Tớ cảm thấy… mọi chuyện không đơn giản như vậy.”
“Được thôi, vậy thì chúng ta cùng điều tra tiếp.” Tôi hít sâu một hơi.
Chúng tôi quyết định tiếp tục nói chuyện với Phạm Hiểu Vân. Như vậy, có thể lần theo manh mối từ chính lời cô ấy.
Đúng lúc đó, tin nhắn từ Phạm Hiểu Vân liên tục đổ về.
“Học tỷ ơi? Hai người còn ở đó không?”
“Hai người thực sự đã tới thư viện rồi à? Sao em không nhìn thấy ai hết?”
“Em chắc chắn là mình gặp ma rồi! Hai người giúp em với, đi tìm thầy cúng hay bà đồng gì đó cũng được, được không?”
“Em thật sự rất sợ… đèn trong nhà vệ sinh tắt hết rồi, cứ nghe tiếng nước nhỏ tí tách tí tách… em sợ cái thứ đó đột nhiên lao ra…”
Tôi cúi đầu, lập tức kéo một cuộc trò chuyện riêng, chỉ có tôi, Chu Thanh Thanh và Phạm Hiểu Vân.
Tôi nhắn: “Bọn chị ở đây. Nghe chị nói này, em quay lại phòng tự học đi.”
Phạm Hiểu Vân: “Hả? Sao lại thế? Em khó khăn lắm mới trốn ra được!”
Chu Thanh Thanh: “Nhưng quay lại thì em mới biết được sự thật!”
Phạm Hiểu Vân: “Em không muốn biết sự thật, em chỉ muốn rời khỏi nơi này thôi!”
Tôi hạ giọng, gõ chậm từng chữ: “Nhưng nếu không tìm ra thân phận của ‘chị ma’ đó, em sẽ không thoát được đâu. Em đang bị kẹt trong một chiều không gian khác… em hiểu không?”
Cô ấy dường như cũng bắt đầu dao động: “Đúng vậy… ở đây thật sự rất kỳ lạ. Điện thoại em không có sóng, gọi không được, chỉ kết nối được với mạng nội bộ trường…”
Tôi: “Vậy nên, em hãy tin bọn chị. Giờ em chỉ có một cơ hội duy nhất — quay lại.”
Một lúc lâu sau, Phạm Hiểu Vân cuối cùng cũng trả lời: “Được… được rồi. Nhưng em sợ lắm… hai chị nhất định đừng rời đi.”
Chu Thanh Thanh: “Yên tâm, bọn chị đang ở ngay ngoài cửa thư viện, không đi đâu hết.”
Phạm Hiểu Vân: “Vậy em ra ngoài đây… trời tối lắm, nhưng có ánh trăng, vẫn nhìn thấy đường…”
Phạm Hiểu Vân: “Em tới cửa nhà vệ sinh rồi, hành lang tối đen… em nhìn kỹ một hồi, không thấy ai cả.”
Phạm Hiểu Vân: “Em đang đi tới… rẽ một đoạn nữa là tới phòng tự học rồi.”
Phạm Hiểu Vân: “Cứu em! Phía trước có một cái bóng đen… em nhúc nhích thì nó cũng nhúc nhích… mờ mờ ảo ảo… không lẽ là chị ma đó?!”