“Hôm nay không cưới hỏi gì hết — là làm đám tang.”
“Tiễn đưa mối tình đã chết của tôi, tiện thể cho mọi người nhìn rõ cái gọi là ‘giáo dưỡng nhà họ Triệu’.”
Bên dưới, họ hàng thân thích ngơ ngác nhìn nhau, muốn rời đi nhưng không dám, đều bị màn trình diễn này dọa sợ.
Lãnh đạo công ty nơi Triệu Khải Minh làm việc mặt mày tối sầm.
Tưởng đến uống rượu mừng, ai ngờ xem được cả phim tài liệu “Tội phạm trong nội bộ”.
Tôi cố ý bước xuống chỗ vị lãnh đạo đó, đưa cho ông ta một tập tài liệu.
“Giám đốc Vương, đây là bằng chứng Triệu Khải Minh lợi dụng chức vụ, biển thủ công quỹ mua nhà cho bồ nhí.”
Ông ta lật xem vài trang, tay run bần bật vì tức.
Đập bàn quát lớn:
“Loại rác rưởi như này! Sa thải! Lập tức sa thải! Bộ phận pháp lý sẽ kiện hắn đến cùng!”
Nghe đến đây, mẹ chồng vừa bình tĩnh lại liền trợn trắng mắt.
“Con ơi! Việc cũng mất rồi!”
“Chương Tử Yên, con đàn bà độc ác! Mày muốn giết sạch nhà tao à?!”
Bà ta ôm ngực, lần này thật sự tức đến nghẹt thở, ngất xỉu ngay tại chỗ.
Xung quanh rối loạn.
“Gọi cấp cứu! Nhanh lên!”
Cùng lúc đó, bố mẹ của Mạnh Dao cũng đang trốn trong góc.
Ban đầu họ đến là để xem con gái mình “lên làm bà chủ”, ai ngờ nhìn thấy ảnh con gái mình mặc váy ngắn đứng tiếp khách trong quán bar chiếu to tướng trên màn hình.
Còn có cả những đoạn tin nhắn trơ trẽn không dám nhìn thẳng.
“Con gái ông bà đúng là hiểu chuyện, hiểu nhiều tư thế lắm.”
Tôi cầm micro, hướng về phía góc phòng buông một đòn chí mạng.
Toàn bộ ánh mắt lập tức dồn về phía bố mẹ nhà họ Mạnh.
Chỉ trỏ, khinh bỉ, cười cợt.
“Hóa ra là làm gái, còn giả vờ ‘em gái nhà bên’.”
“Hai ông bà già đó cũng chẳng tốt lành gì, dạy ra được đứa con như vậy.”
Ông Mạnh mặt đỏ bừng, chỉ mong có cái lỗ nào chui xuống.
Bà Mạnh bịt mặt, kéo ông ta, chật vật tháo chạy trong tiếng xì xào đầy nhục nhã.
Xe cứu thương tới, đưa mẹ chồng tôi đi.
Người nhà họ Triệu lấm lét tản đi hết.
Tôi đứng trên sân khấu, nhìn một mảnh bừa bộn như bãi chiến trường.
Nhìn những kẻ từng muốn cưỡi lên đầu tôi mà ỉa, giờ đây thê thảm ê chề.
Tôi nâng ly rượu vang đỏ trong tay, hướng về cánh cửa lớn trống trơn.
Một hơi cạn sạch.
“Sướng thật!”
6
Triệu Khải Minh vì tội đột nhập cướp tài sản với số tiền lớn, lại thêm tôi nhất quyết không rút đơn, nên tạm thời khó mà ra được.
Còn con tiện nhân Mạnh Dao thì chạy nhanh như chớp.
Lúc lấy lời khai ở đồn, cô ta phủi sạch không còn một hạt bụi.
Khóc như hoa lê đẫm mưa, vừa khóc vừa nói bị Triệu Khải Minh ép buộc, rằng cô ta là nạn nhân, hoàn toàn không biết hắn định đi cướp.
Bởi vì trong đoạn camera giám sát, kẻ ra tay đánh người là Triệu Khải Minh, người lấy đồ cũng là Triệu Khải Minh, còn cô ta chỉ đứng nhìn từ đầu đến cuối.
Cảnh sát tạm thời không có chứng cứ buộc tội trực tiếp, nên chưa giữ cô ta lại.
Chuyện này sao có thể để yên?
Tôi liên hệ luật sư, nhờ sắp xếp cho tôi vào trại giam gặp Triệu Khải Minh một lần.
Tại trại giam.
Ngăn cách giữa hai người là tấm kính chống bạo loạn dày cộm.
Triệu Khải Minh được đưa ra.
Mới chỉ vài ngày không gặp, hắn như già đi cả chục tuổi.
Đầu trọc lóc, mặc đồ phạm nhân, râu ria xồm xoàm, ánh mắt mờ đục.
Vừa thấy tôi, hắn lập tức lao đến sát kính, nhấc điện thoại lên.
“Vợ ơi! Yên Yên! Anh biết em vẫn thương anh mà!”
“Cứu anh với! Ở đây không phải chỗ cho người ở! Trong này bọn nó đánh anh!”
“Chỉ cần em viết đơn bãi nại, nói đây là mâu thuẫn vợ chồng, anh sẽ được thả ra!”
Tôi cũng cầm lấy điện thoại.
“Triệu Khải Minh, anh mơ nhiều quá rồi đấy.”
“Tôi đến đây hôm nay là để báo cho anh một tin vui.”
Tôi lấy từ trong túi ra một bản sao, áp sát vào kính.
Là bản lời khai của Mạnh Dao.
“Nhìn kỹ chưa? Đây chính là em gái tốt của anh đấy, là tim là gan của anh đấy.”
“Cô ta nói anh là chủ mưu, cô ta chỉ là người bị ép buộc.”
“Cô ta còn nói anh từng có tiền sử bạo lực, là do anh cưỡng ép nên mới ở bên nhau.”
Triệu Khải Minh trợn tròn mắt, dán chặt vào mấy dòng chữ.
Hai mắt đỏ ngầu, gân cổ nổi lên như giun bò, mặt mày vặn vẹo vì tức giận.
“Con đĩ đó!!”
“tôi vì cô ta mà tiêu hết bao nhiêu tiền! Ngay cả tiền của cô tôi cũng trộm cho cô ta!”
“cô ta dám bán đứng tôi?!”
Cơn thịnh nộ, uất ức, nỗi nhục vì bị phản bội như ngọn lửa bùng cháy trong mắt hắn.
Tôi hài lòng nhìn bộ dạng rối loạn đó, bắt đầu mớm lời từng chút một.
“Triệu Khải Minh, anh muốn được giảm án không?”
“Tôi sẽ không bao giờ viết đơn bãi nại cho anh, đừng mơ.”
“Nhưng nếu anh có lập công trong trại, có thể thẩm phán sẽ xem xét nhẹ tay.”
Triệu Khải Minh thở hồng hộc nhìn tôi:“Lập công kiểu gì?”
“Ví dụ như… giao ra hết bằng chứng cô ta lừa tiền anh thế nào, xúi anh trộm đồ ra sao, lên kế hoạch thế nào.”
“Nghĩ xem, anh ngồi tù, còn cô ta ở ngoài xài tiền của anh, vui vẻ bên trai lạ.”
“Anh nuốt trôi cục tức đó à?”
Dù là kẻ hèn nhất, đến lúc này cũng sẽ bị lòng căm hận thôi thúc mà phun ra tất cả.
Huống hồ Triệu Khải Minh là dạng đàn ông ích kỷ đến tận xương tủy.
“Nuốt cái đầu cô ta! Tôi phải giết con đó!”
Triệu Khải Minh nghiến răng ken két, như vỡ đê mà tuôn trào:
“Tôi có bằng chứng! Trong điện thoại của cô ta có ghi âm lúc chúng tôi bàn nhau đi ăn trộm đồ nhà cô!”
“cô ta còn xúi Tôi vay nặng lãi, dụ Tôi đi đánh bạc!”
“Toàn bộ tin nhắn hồi cô ta còn đi tiếp khách, Tôi đều có bản sao! Đều lưu trong điện thoại cũ của Tôi !”
“Còn cả chuyện cô ta lừa tiền những gã đàn ông khác, cô ta còn tự khoe với tôi nữa!”
Rất tốt.
Tôi bật chiếc máy ghi âm đã chuẩn bị sẵn từ trước.
“Nói từ từ, từng chi tiết một, đừng bỏ sót gì cả.”
Nửa tiếng sau.
Tôi cầm theo xấp bằng chứng nặng trĩu bước ra khỏi trại tạm giam.
Gọi cho Trần Hy.
“Giăng lưới đi.”
“Bằng chứng đủ rồi, tống Mạnh Dao vào ở chung với hắn.”
“Loại cặn bã như bọn họ, sinh ra đã là một đôi — cứ để chúng nó tự cắn nhau trong tù, đừng thả ra làm ô nhiễm xã hội nữa.”
7
Triệu Khải Minh tuy đã vào trại.
Nhưng dưới tên hắn vẫn còn một chiếc xe — chiếc BMW tôi mua toàn bộ bằng tiền mặt sau khi đính hôn, chỉ để giữ mặt mũi cho hắn, nhưng lại đứng tên hắn.
Ngoài ra còn có căn nhà cũ nát nơi bố mẹ hắn đang sống. Dù không đáng giá mấy, nhưng cũng được xem là tài sản.
Sau khi mẹ chồng tỉnh lại trong bệnh viện, việc đầu tiên bà ta làm là giấu chiếc xe đi.
Thậm chí còn định âm thầm chuyển quyền sở hữu căn nhà sang người khác trong đêm.
Bố mẹ tôi nghe tin, lập tức bắt xe từ quê lên.
Ba tôi là lính phục viên, tính tình nóng nảy, cả đời ghét nhất loại người ti tiện.
Vừa thấy băng gạc trên trán tôi, mắt ông đỏ hoe, không nói một câu thừa.
“Con gái, dẫn đường! Ta muốn xem ai dám bắt nạt người nhà họ Lâm!”
Chúng tôi dắt theo luật sư, thậm chí còn gọi cả thợ mở khóa, kéo thẳng đến dưới khu nhà mẹ chồng.
Chiếc BMW bị giấu kỹ ở góc khu chung cư, phủ vài lớp chăn rách lên trên.
Vừa định tiến tới, mẹ chồng lập tức lao ra.
“Mấy người làm gì đấy! Đây là xe của con trai tôi!”
“Các người đang ăn cướp đấy! Ai dám động vào thì tôi lao đầu vào xe chết cho xem!”
Bà ta nằm lăn ra trước bánh xe, ăn vạ lăn lộn, lại giở trò cũ.
Ba tôi không nói không rằng.
Mở cốp xe, lôi ra một cái búa tạ to tướng.
“Bà già kia, con trai bà nợ con gái tôi mấy chục vạn, cái xe này là tài sản thế chấp!”
“Không giao đúng không? Được!”
“Xe này do con gái tôi bỏ tiền mua, tôi mà đập nát nó, nghe cho sướng tai, thì cũng chẳng để lại cho bà miếng sắt nào đâu!”
Dứt lời, ba tôi vung búa tạ lên.
“Rầm!”
Một tiếng nổ chát chúa, kính chắn gió vỡ tan tành, văng đầy đất.
Mẹ chồng chết trân.
Cả đời bà ta quen thói càn quấy, nào ngờ lần đầu gặp phải loại “thông gia chơi thật không nói chơi”.
“Rầm! Rầm! Rầm!”
Ba tôi như trút hết nỗi giận tích tụ trong lòng, từng nhát búa giáng xuống như trời giáng.
Nắp ca-pô lõm xuống, đèn xe vỡ vụn, cửa xe móp méo.
Một chiếc BMW đẹp đẽ, chỉ trong chớp mắt đã biến thành đống sắt vụn.
“Đừng đập nữa! Đừng đập nữa!”
Mẹ chồng gào khóc thảm thiết, cứ như từng nhát búa nện thẳng vào tim bà ta.
Lúc này, mẹ tôi cũng không chịu kém cạnh.
Bình thường bà là giáo viên dịu dàng, nhưng vì con gái, giờ hóa thân thành kế toán trưởng.
Bà rút ra một xấp dày đặc tài liệu và thư từ luật sư, ném thẳng vào mặt mẹ chồng.
“Nhìn cho kỹ! Đây là bằng chứng con trai bà lừa đảo và trộm cắp tài sản của con gái tôi!”
“Trát tòa sắp gửi đến rồi.”
“Nếu không trả tiền, chúng tôi sẽ nộp đơn cưỡng chế thi hành án, bán đấu giá căn nhà này!”
“Lúc đó, bà với ông già nhà bà ra đường mà ngủ!”
Hàng xóm xung quanh đã đứng thành vòng tròn, chỉ trỏ bàn tán về mẹ chồng.
“Nhà họ Triệu đúng là mất mặt thật.” “Thì ra là đi lừa tiền con dâu à.”
Mẹ chồng tức đến suýt ngất, không còn dám làm già nữa.
Bà ta run rẩy lấy từ trong người ra chìa khóa xe và sổ tiết kiệm tiền dự phòng của gia đình.
“Cho các người hết… đều cho hết…” “Xin mấy người đừng lấy nhà tôi…”
Tôi nhận lại mọi thứ, lạnh lùng nhìn bà ta — người từng hống hách ngút trời.
“Biết điều vậy sớm không phải xong rồi à?”
Lấy lại hết những gì thuộc về mình.
Ba tôi đặt búa xuống, vỗ vai tôi, bàn tay chai sạn ấy truyền đến hơi ấm vững vàng.
“Con gái, đừng sợ. Trời có sập thì còn có ba chống.”
“Gặp cái nhà như vậy, ly hôn là phúc đức.”
Khoảnh khắc đó, tôi ôm lấy mẹ mình, cuối cùng cũng bật khóc nức nở.
8
Dựa trên lời khai “lập công” của Triệu Khải Minh trong trại tạm giam, cảnh sát nhanh chóng mở rộng điều tra đối với Mạnh Dao.
Vì muốn giảm án, hắn moi móc sạch sẽ mọi bí mật của Mạnh Dao ra ánh sáng.
Mạnh Dao chính thức bị khởi tố vì tội lừa đảo và xúi giục cướp tài sản.
Nhưng con đàn bà này đúng là loài gián — vừa dai dẳng, vừa ghê tởm.
Ngay khi cảnh sát chuẩn bị bắt cô ta, Mạnh Dao bất ngờ tung ra một tờ giấy chứng nhận trầm cảm nặng.
Cùng với một hồ sơ bệnh án ghi dọa sảy thai.
Dựa vào đó, cô ta nộp đơn xin tại ngoại chờ điều tra.
Chuyện đến đây chưa dừng lại.
Ra ngoài chưa được bao lâu, cô ta đã bắt đầu viết “tâm thư” đăng mạng.
《Những năm tháng bị bắt nạt: Người chị dâu nhà giàu đã đẩy chúng tôi đến tuyệt vọng》
Cả bài viết trắng thành đen.
Nói tôi là phú nhị đại ỷ tiền ỷ thế, coi thường Triệu Khải Minh nghèo khổ, ép hắn vay nặng lãi.
Nói cô ta và Triệu Khải Minh là tình yêu chân chính, còn tôi là kẻ độc ác chen vào phá vỡ uyên ương.
Kèm theo là tấm ảnh selfie đầy thương cảm — cổ tay quấn băng, đôi mắt long lanh đầy u sầu.
Thời buổi này, dân mạng dễ bị những kiểu “nạn nhân đáng thương” này dẫn dắt nhất.
Ngay lập tức, tài khoản mạng xã hội của tôi bị tấn công, thậm chí bị khoá.
Dưới phần bình luận là vô số lời mắng chửi từ những “thánh nữ chính nghĩa”:
“Có tiền là muốn làm gì thì làm à? Ép người ta đến đường cùng!”
“Đây là sức mạnh của đồng tiền sao? Tàn nhẫn quá rồi!”
“Thương chị gái quá, nhất định phải mạnh mẽ lên nhé!”
Nhìn những lời bình luận tởm lợm đó, Trần Hy giận đến mức đòi lần theo IP để “chém người”.
Tôi thì vẫn rất bình tĩnh.
“Cứ để viên đạn bay thêm chút nữa.” “Bay càng cao, rơi càng đau.”
Tôi không vội phản bác.
Mà bảo Trần Hy liên hệ với những người từng là nạn nhân của Mạnh Dao trước đây.
Trong nhóm chat “Liên minh nạn nhân”, đã có hơn mười người tham gia.
Có sinh viên bị lừa học phí, có ông cụ bị moi sạch tiền hưu.
Ba ngày sau.
Khi dư luận đạt đỉnh điểm.
Tôi tung ra cú chốt hạ.
Một bản tuyên bố chung, kèm theo hàng chục bằng chứng không thể chối cãi — tin nhắn Mạnh Dao lừa đảo, tống tiền, nhục mạ các nạn nhân.
Còn có cả bảng giá công khai thời cô ta làm “gái bao cao cấp” trong bar.
Thậm chí còn có đoạn ghi âm cô ta mắng dân mạng là:
“Lũ ngu ăn cỏ, bị tôi dắt mũi mà còn tưởng mình đang làm việc nghĩa.”
Dư luận lập tức quay ngoắt 180 độ.
Những người từng chửi rủa tôi trước đây, giờ cảm giác như nuốt phải ruồi, buồn nôn đến cực điểm, liền quay sang điên cuồng tấn công Mạnh Dao.
“Vãi chưởng, đúng là bạch liên hoa đệ nhất thế giới!”
“Thì ra là lừa đảo chuyên nghiệp! Buồn nôn thật!”
“Loại người này sao không chết đi cho rồi?!”
Mạnh Dao bị chửi đến thân bại danh liệt, tài khoản bị khoá, bị “tử hình” trên mạng xã hội — chết luôn cả sự nghiệp và danh tiếng.
Nhưng vậy vẫn chưa đủ.
Tôi còn tra được, sở dĩ Mạnh Dao gấp gáp cần tiền đến mức xúi giục Triệu Khải Minh đi cướp…
Là vì cô ta giấu hắn vay tín dụng đen để đánh bạc.
Bây giờ sự việc bể ra, cô ta không có khả năng trả.
Đám cho vay đang ráo riết săn lùng cô ta khắp nơi.
Tôi “tốt bụng”, dùng một tài khoản phụ ẩn danh, gửi địa chỉ nhà nghỉ rẻ tiền nơi cô ta đang trốn cho bên đòi nợ.
Đêm hôm đó.
Nghe nói Mạnh Dao bị chặn ở một con hẻm tối tăm.
Không chỉ bị lục sạch người…
Mà còn bị đánh gãy một chân.
Nửa đêm, cô ta khóc lóc gọi điện cho tôi.
“Chị dâu… là em đây, Dao Dao nè…” “Em sai rồi, em sai thật rồi… chị cứu em với…”
“Bọn họ định giết em… đau lắm, em đau lắm…”
Nghe tiếng cô ta nức nở thảm thương bên tai, tôi chỉ thấy nực cười.
“Cứu cô à?” “Anh Minh của cô đang ngồi bóc lịch kia kìa, cô nên tìm hắn mà cứu.”
“Còn tôi ấy hả?” “Chỉ là khán giả ngồi xem trò thôi.”
Dứt lời, tôi dập máy.
Rồi chặn luôn số.
9
Nửa năm sau.
Phán quyết của toà án được đưa ra.
Triệu Khải Minh vì thái độ nhận tội tốt, lại có lập công lớn trong quá trình điều tra, cộng với tội danh là cướp tài sản không thành, nên cuối cùng bị tuyên 1 năm tù giam, cho hưởng án treo 2 năm.
Nghĩa là… hắn đã được thả.
Còn Mạnh Dao, vì đang trong thời kỳ cho con bú — vâng, cô ta thực sự đã sinh đứa con không biết cha là ai, định lấy nó làm con bài thương lượng.
Tạm thời cũng chưa bị giam giữ, chỉ bị quản thúc tại nơi cư trú.
Giờ đây, cả hai đúng nghĩa là trắng tay.
Triệu Khải Minh có tiền án, không tìm được việc, người thân né tránh như tránh dịch, chẳng khác nào chuột chạy qua đường.
Mạnh Dao thì lết cái chân què, bồng theo đứa con không rõ cha, bị người đời dè bỉu không thương tiếc.
Theo lý mà nói, hai người đó phải căm hận nhau mới đúng.
Dù gì cũng chính là đối phương đã đẩy họ xuống địa ngục.
Nhưng bản chất con người lại méo mó đến nực cười.
Khi cả thế giới đều quay lưng với họ, hai đứa bùn nhão ấy… lại dính chặt vào nhau.
Bởi vì, chỉ còn lại đối phương là nơi duy nhất họ có thể bám víu.
Cũng bởi vì… họ cùng mang một thù hận — dành cho tôi.
Triệu Khải Minh bắt đầu theo dõi tôi.
Có một ngày, hắn chặn tôi ngay dưới toà nhà công ty.
Tay lén giấu một con dao gọt trái cây trong tay áo.
“Chương Tử Yên, cô đã phá nát cuộc đời tôi.” “Mẹ tôi điên rồi, tôi cũng xong đời rồi.”
“Đưa cho tôi năm trăm nghìn, nếu không thì chết chung.”