“Ngày mai hủy hôn lễ đi.”
Tôi nhìn chiếc váy cưới vừa được mang đến, trên đó bị người ta hắt đầy sơn đỏ.
“Tại sao?”
Triệu Khải Minh đang bận photoshop ảnh cho ai đó vừa đáp:”Dao Dao tâm trạng không tốt, muốn lên Tây Tạng giải khuây, anh phải đi cùng cô ấy.”
Dao Dao, chính là cô thanh mai luôn “vô tình” mặc áo sơ mi của anh ngủ lại nhà.
“Thiệp mời đều phát hết rồi.”
“Sau này bù lại.”
Tôi định xé toạc chiếc váy, anh ta đã kịp bấm like và bình luận dưới bài đăng của cô ta: “Anh tới ngay.”
“Triệu Khải Minh!” Video bị tôi dập thẳng.
Mẹ chồng tương lai đưa chiếc váy cưới bẩn thỉu lên ướm thử cho tôi.
“Dao Dao là đứa sống tình nghĩa, con đừng so đo quá, giặt sạch vẫn mặc được.”
Tôi cầm kéo, cắt nát tà váy.
“Giặt? Khỏi cần. Tôi vừa gửi clip hai người thuê phòng khách sạn vào group gia đình rồi. Cái đám cưới này, ai muốn thì đi mà cưới.”
1
Bà ta chết lặng.
Chiếc điện thoại trong túi bắt đầu rung bần bật.
Nhóm chat nhà họ Triệu lập tức bùng nổ.
“Con bé đó chẳng phải Dao Dao nhà ông Mạnh hàng xóm à?”
“Trời ơi, cởi trần truồng kìa! Triệu Khải Minh điên rồi chắc?”
“Ngày mai là cưới mà? Giờ chơi trò bắt cá hai tay à!”
Bà ta giật lấy điện thoại tôi, điên cuồng bấm màn hình.
“Thu hồi! Làm sao thu hồi! Mẹ kiếp, sao bấm hoài không được!”
Càng vội càng loạn, cuối cùng điện thoại rơi xuống đất.
Tôi thản nhiên nhìn.
“Không thu hồi được đâu, quá hai phút rồi.”
Đúng lúc đó, Triệu Khải Minh gọi tới.
Tôi bắt máy, bật loa ngoài.
“Chương Tử Yên, em điên rồi à? Em có bị bệnh không?!”
“Đó chỉ là hiểu lầm! Dao Dao bị ướt người mới cởi đồ ra!”
“Em mau xóa clip đi! Em biết Dao Dao đang khóc không? Cô ấy nói mất mặt muốn chết, đang nghĩ đến tự sát!”
Tôi bật cười vì tức.
“Tự sát?”
“Vậy càng hay, tôi gửi cô ấy phong bì.”
“Hai trăm, không hơn. Dù gì cũng là người quen.”
Triệu Khải Minh nghẹn lời.
“Chương Tử Yên! Em độc ác như vậy mà gọi là người sao?”
Mẹ chồng tương lai cũng chỉ tay vào mặt tôi mắng: “Đồ sao chổi!”
“Ngay từ đầu tôi đã không ưa cô, chỉ có thằng con tôi bị mù mắt! Giờ còn định ép Dao Dao chết à? Tôi đánh chết con đàn bà độc ác này!”
Bà ta giơ tay tát vào mặt tôi.
Ngay khoảnh khắc bàn tay bà ta giáng xuống, tôi phản tay tát lại một cái thật mạnh.
“Bốp!”
Bà ta sững người.
Bà ta ôm mặt, không thể tin nổi nhìn tôi.
“Cô… cô dám đánh tôi?”
“Thì sao?”
“Còn phải chọn ngày giờ à?”
Bà ta bừng tỉnh, lập tức chuyển sang chế độ chửi rủa điên loạn.
Bà ta ngồi bệt dưới đất, vỗ đùi gào khóc:
“Con dâu đánh mẹ chồng rồi đây này! Trời đất ơi! Tao phải đến công ty mày làm loạn, để sếp tụi bây biết mày là thứ gì!”
“Tôi nói cho rõ: căn nhà này do tôi trả tiền toàn bộ, sổ đỏ chỉ đứng tên tôi.”
“Tiền sửa sang là tôi bỏ ra, đồ đạc cũng là tôi mua.”
“Bây giờ, ngay lập tức, cút ra khỏi đây.”
Bà ta vẫn lì ra không nhúc nhích, trong mắt lóe lên ánh nhìn tham lam.
“Dựa vào đâu? Nhà này con trai tôi cũng có phần! Nó cũng góp công sửa nhà! Tôi không đi!”
Tôi rút điện thoại, bấm gọi 110.
“A lô, cảnh sát phải không? Có người tự ý xông vào nhà tôi, còn định đánh tôi. Làm phiền các anh đến xử lý.”
Bà ta trợn mắt sững sờ.
Không ngờ tôi thật sự dám báo công an.
“Mày… mày hù ai vậy? Tao là mẹ chồng mày! Công an đâu quản chuyện trong nhà?”
Mười phút sau.
Cảnh sát đến.
Tôi đưa ra sổ đỏ và chứng minh thư, trình bày rõ ràng mạch lạc.
“Người phụ nữ này không có quan hệ huyết thống gì với tôi, tự ý xông vào nhà, gây rối ầm ĩ, cố chấp không chịu đi, ảnh hưởng nghiêm trọng đến đời sống của tôi.”
Cảnh sát kiểm tra giấy tờ xong, nghiêm túc quay sang bà ta.
“Bác à, mời bác rời khỏi đây. Đây là nơi ở cá nhân của cô ấy.”
Bà ta còn định gào thêm vài câu, nhưng dưới ánh mắt lạnh lùng của cảnh sát, cuối cùng cũng phải lủi đi.
Tôi đứng trên ban công, nhìn bà ta chui vào taxi như chuột chạy qua đường.
Trong lòng chỉ còn lại cảm giác buồn nôn.
2
Tôi quay lưng, đi thẳng vào thư phòng.
Bật máy tính, đăng nhập tài khoản ngân hàng.
Bao năm nay, phần lớn chi tiêu trong nhà đều do tôi cáng đáng.
Triệu Khải Minh lúc nào cũng nói muốn để dành tiền, đầu tư tài chính, chuẩn bị sinh con.
Tôi tin.
Thậm chí còn đưa cho anh ta thẻ phụ, nói là để dùng làm quỹ gia đình.
Tôi mở lịch sử giao dịch của thẻ phụ.
Trang web vừa tải xong, bảng sao kê dài dằng dặc đập vào mắt.
Giao dịch lớn nhỏ đều hiện ra rõ ràng mỗi tháng.
Người nhận: Mạnh Dao.
Phần ghi chú thì đúng là đỉnh cao nghệ thuật, khiến huyết áp tôi tăng vọt.
“Tiền tiêu vặt cho baby — 5.000 tệ.”
“Baby mua túi xách — 28.000 tệ.”
“Baby đóng tiền thuê nhà — 4.500 tệ.”
Thậm chí còn có cả: “Baby buồn, mua bánh ngọt — 800 tệ.”
Cú sốc lớn nhất là khoản của tuần trước.
Chi: 50.000 tệ.
Ghi chú: “Sơn đỏ và phí dọn dẹp.”
Thì ra, thùng sơn đỏ bị hắt lên váy cưới tôi… cũng là lấy tiền tôi mua?
Ngay cả phí dọn dẹp hiện trường cũng bắt tôi trả?
Tôi ép bản thân phải bình tĩnh lại.
Tiếp tục lần tìm sâu hơn.
Trong bản sao lưu đám mây của Triệu Khải Minh, tôi tìm thấy một hợp đồng vay tín dụng online.
Khoản nợ: 300.000 tệ.
Người bảo lãnh, lại ký tên tôi.
Chữ ký bắt chước rất giống, nhưng tôi nhìn là biết – bị làm giả.
Tay chân tôi lập tức lạnh toát.
Nếu hôm nay không tra ra, đợi đến lúc chủ nợ kéo đến tận cửa, e là tôi chết cũng chẳng biết vì sao.
Tôi lao vào phòng thay đồ, lục tung hết toàn bộ đồ hiệu trong nhà.
Lấy ra chiếc túi Hermès tôi quý nhất.
Xem kỹ.
Là hàng nhái cao cấp.
Chiếc thật của tôi đâu rồi?
Tôi lấy điện thoại dự phòng, đăng nhập tài khoản phụ.
Mở mục bạn bè, vào trang cá nhân của Mạnh Dao.
Ba ngày trước, cô ta đăng một bộ ảnh selfie chín tấm.
Chụp trong chính căn phòng ở khách sạn Toàn Ký.
Cô ta khoác chiếc Hermès của tôi, tay đeo vòng Cartier của tôi.
Dòng caption bên dưới: “Món quà bất ngờ anh ấy tặng. Tình yêu duy nhất dành cho người duy nhất. Một số mụ già không xứng.”
Máu tôi dồn lên não.
Tôi bắt đầu chụp màn hình toàn bộ lịch sử chuyển khoản, tin nhắn trò chuyện, ảnh chụp từ trang cá nhân của cô ta — lưu trữ, in ra, sao lưu đủ cả ba bản.
Làm xong, tôi gọi đến tổng đài ngân hàng.
“Chào bạn, tôi muốn khóa thẻ phụ.”
“Vâng, lập tức đóng băng.”
“Nhân tiện chuyển toàn bộ hạn mức còn lại về thẻ chính giùm tôi.”
Chưa đầy hai phút sau khi hoàn tất.
Tin nhắn của Triệu Khải Minh ập tới.
“Sao thế? Thẻ không cà được nữa?”
“Anh đang đóng viện phí! Dao Dao vẫn đang súc ruột, cần tiền gấp! Em muốn giết người à?!”
“Chương Tử Yên! Mở thẻ lại ngay cho anh!”
Tôi gửi lại một bức ảnh chụp màn hình.
Là khoản mua túi 28.000 tệ, tôi còn cẩn thận khoanh đỏ chi tiết.
Kèm dòng chú thích:“Bảo baby của anh đem túi đi bán, chẳng phải có tiền rửa ruột rồi sao?”“À đúng, cái túi đó là của tôi, nhớ trả lại tiền bán nhé.”
Phía bên kia lặng thinh như chết.
Tôi bắt đầu dọn dẹp nhà cửa.
Tìm vài cái túi rác đen to nhất, gom hết đồ của Triệu Khải Minh — quần áo, giày dép, máy chơi game, mô hình…
Tất cả, tôi lôi ra ngoài hành lang, ném thẳng vào thùng rác, không chớp mắt.
3
Giữa đêm khuya.
Bên ngoài vang lên tiếng đập cửa điên cuồng.
Triệu Khải Minh quay lại.
“Chương Tử Yên! Con đàn bà khốn kiếp! Mở cửa!”
“Cô dám lén thay ổ khóa? Cô phạm luật đấy! Đây là nhà tân hôn của chúng ta!”
“Cô muốn Dao Dao chết à? Cơ thể cô ấy yếu lắm!”
Tôi nhìn qua mắt mèo.
Không chỉ có Triệu Khải Minh.
Cả Mạnh Dao – người được cho là đang “rửa ruột” – cũng có mặt.
Mặt mũi hồng hào, mắt sáng rực, hoàn toàn không có vẻ gì là yếu ớt.
Tôi siết chặt lọ bình xịt tự vệ mới mua trên mạng.
Bất ngờ bật cửa.
Triệu Khải Minh không ngờ tôi sẽ mở, lao người về phía trước.
“Cuối cùng em cũng chịu m…”
“Xịt!”
Tôi không nói thêm một lời nào, giơ chai xịt thẳng vào mặt hắn.
“Áaaa!”
Triệu Khải Minh ôm mắt hét lên như lợn bị chọc tiết, cả người lăn lộn dưới đất.
“Mắt tôi! Cay chết mất! Chương Tử Yên, con điên này!”
Đứng phía sau, Mạnh Dao sững lại một giây.
Ngay sau đó, khuôn mặt vốn giả vờ ngây thơ của cô ta lập tức méo mó, dữ tợn.
“Cô lấy tư cách gì mà bắt nạt anh Minh!”
Cô ta gào lên, giơ móng vuốt lao về phía mặt tôi.