23.
Hai ngày tiếp theo, tôi không còn thấy bóng dáng Phó Đình Hạc đâu nữa.
Hôm đó lúc xuống máy bay, anh đã bắt máy của Thẩm Mộng Vũ.
Có lẽ… đã về lại thành phố A để ở bên cô ta rồi.
Nghĩ đến đây, tôi càng cảm thấy quyết định nhốt anh ngoài cửa tối hôm đó là sáng suốt.
Tôi không muốn bản thân lại mềm lòng vì một phút thương hại.
Cũng không muốn con trai mình lại bị cuốn vào cảm xúc phức tạp của người lớn.
Buổi chiều, nắng dần tắt.
Tôi dắt An An đi siêu thị gần nhà mua vài thứ lặt vặt.
Vừa về đến nơi, đã thấy trước căn biệt thự nhỏ cạnh nhà chất đầy mấy thùng lớn – như kiểu dọn nhà chuyển vào vậy.
“Chú ơi!”
An An reo lên, giọng đầy phấn khích.
Tôi ngẩng đầu lên nhìn, quả nhiên là Phó Đình Hạc.
Anh đang đứng trước sân, vẫy tay cười tươi như thể chúng tôi là hàng xóm thân thiết đã lâu.
“Sau này có chuyện gì, cứ sang tìm anh.” – anh nói, giọng thản nhiên như thể mọi chuyện đã được mặc định sẵn.
Đúng là không biết xấu hổ!
Tôi quay mặt đi, tức đến mức không buồn đáp lại.
Cảm giác khó chịu như con sóng ngầm… cứ thế cuộn trào trong lòng suốt cả buổi tối.
Dù đã ăn xong cơm, dọn dẹp xong bếp, nhưng trong ngực vẫn như nghẹn lại một cục đá…
Nuốt không trôi, đẩy cũng không ra.
24.
Gần đây, Phó Đình Hạc cứ có chuyện hay không cũng mò sang, lúc thì mang đồ chơi cho An An, lúc thì xách túi trái cây đủ loại đến trước cửa.
Tôi chẳng nhận thứ gì, kệ tất cả nằm chỏng chơ ở ngoài hiên, không buồn nhìn tới.
Trái cây để lâu dập nát, anh sẽ tự động đến dọn đi.
Còn đống đồ chơi với vật dụng sinh hoạt thì ngày càng nhiều, gần như chất thành núi ngay lối ra vào.
Đến mùng 4, Ôn Tình sang chơi, nhìn thấy cảnh đó thì bốc hỏa.
“Anh ta là ba của thằng bé, bỏ tiền ra là chuyện đương nhiên. Mấy cái này để ngoài đây làm gì, tôi dọn hết vô!”
Tôi từng gọi điện báo với cô ấy về chuyện này vào mùng 2, lúc ấy Tình còn đang đi du lịch.
Giờ về đến nơi, thấy cảnh tượng trước cửa thì nổi điên, nhất quyết muốn ra mặt thay tôi dạy dỗ anh ta.
Tôi vội kéo tay giữ lại:
“Thôi đừng, đừng gây chuyện.”
“Đinh đông! Đinh đông!”
Tiếng chuông cửa vang lên.
Giờ này thì chỉ có một khả năng… chính là Phó Đình Hạc.
Tôi đang ngồi trong phòng khách chơi xếp hình cùng An An.
Ôn Tình mặt đằng đằng sát khí, hùng hổ bước ra mở cửa.
Vừa thấy mặt anh ta, cô ấy xắn tay áo chửi ngay không cần hỏi han:
“Đồ đàn ông khốn nạn! Mặt dày quá rồi đấy!”
Phó Đình Hạc nhận ra cô ấy.
Hồi theo đuổi tôi, anh từng qua cầu nhờ vả Ôn Tình không ít lần.
Anh cố giữ bình tĩnh, giọng khàn khàn:
“Trước kia tôi thật sự không biết sự tồn tại của An An… tôi không cố tình…”
“Cô ấy đã chia tay anh rồi! Anh còn tới làm phiền cái gì nữa?!”
RẦM!
Ôn Tình không thèm nói thêm, đập cửa cái rầm, tiện thể khiến anh ăn một cú "hít bụi" ngay giữa mặt.
Tôi ngồi bên trong, ánh mắt cụp xuống.
Tuy không ra nhìn, nhưng mọi lời nói bên ngoài đều nghe rõ mồn một.
Không hiểu sao, trong lòng lại nhoi nhói… như có kim nhỏ châm vào.
25.
Phó Đình Hạc kiên trì mặt dày đến tận hơn nửa tháng, không ngày nào là không thấy anh ta lượn lờ quanh đây.
Dì Lý mới vừa đi làm lại, ngại hỏi trực tiếp nên hôm nay lén lút kéo tôi ra sau bếp nhỏ giọng dò hỏi:
“Cậu kia… có phải ba ruột của An An không?”
Tôi lắc đầu, mặt không đổi sắc đáp:
“Ba nó chết rồi.”
Dì Lý nghe xong thì thở dài tiếc rẻ:
“Chà… tôi thấy cậu ta cũng đâu tệ, trẻ tuổi, ngoại hình sáng sủa, mà nhìn kỹ còn thấy giống thằng bé nữa kìa. Con à, cũng nên nghĩ cho mình một chút chứ.”
Tôi không đáp, cũng chẳng muốn nghĩ nữa.
Tôi từng nghĩ cho mình một lần rồi.
Hôm đó gió rất lớn.
Tôi ngồi ở cục dân chính từ sáng sớm, ôm một tập hồ sơ trên tay chờ anh…
Chờ mãi đến trưa, anh không đến.
Tôi không gọi, cũng không hỏi.
Biết tính anh hay lang thang bên ngoài, tôi nhẫn nại chờ thêm vài đêm liền ở nhà…
Cuối cùng vẫn không đợi được gì.
“Mẹ ơi, chú lại để đồ ở cửa kìa.”
An An chạy vào từ cửa ngoài, hai tay cầm hộp sữa, hớn hở báo cáo.
Tôi thật sự chưa từng mong muốn điều gì hơn việc con trai tôi cứ ở mãi trong trường mầm non cả ngày.
Ít nhất như vậy, nó sẽ không phải thấy người đàn ông đó mỗi sáng sớm như thế này nữa.
26.
Cuối tháng.
Sáng sớm tôi dắt An An đi học, vừa ra đến cổng thì đã thấy Phó Đình Hạc đúng giờ xuất hiện, vẫn cách hai mẹ con một đoạn xa vừa đủ để không bị đuổi, cũng không quá gần để bị mắng.
Tôi quay lại liếc anh ta một cái đầy cảnh cáo, không quên gắt nhẹ:
“Anh định theo tôi đến bao giờ nữa?”
Anh ta lại còn cười hì hì, nhún vai như thể chẳng có gì sai:
“Tôi đi đường của tôi mà, em đâu có quyền quản? Trừ khi... em đi đăng ký kết hôn với tôi.”
Tôi trợn mắt muốn đập dép vào mặt anh ta luôn.
Ai thèm đi đăng ký kết hôn với anh chứ?!
Đứng trước cục dân chính cả ngày lần nữa? Anh nằm mơ giữa ban ngày đi.
Trên đường từ trường mầm non về, Phó Đình Hạc rảo bước chạy tới cạnh tôi, vẻ mặt đắn đo như có chuyện muốn nói:
“Anh… chắc phải về thành phố A mấy hôm.”
Mọi người đều có tật xấu, mà tôi thì không ngoại lệ – chính là cái tật tự làm khổ mình.
Nghe thế mà vẫn buột miệng hỏi một câu:
“Về đó làm gì?”
Gương mặt anh ta lộ rõ vẻ lưỡng lự, như thể đang giấu diếm điều gì:
“Có... chuyện công ty cần giải quyết.”
Ha. Tôi cũng không ngốc.
Chuyện công ty cái gì – chẳng qua là đi chăm sóc ‘tiểu bạch hoa’ của anh ta thôi.
Tôi thản nhiên gật đầu:
“Ờ.”
Rồi quay mặt đi, không hỏi thêm gì nữa.
Tôi không rảnh để tự rước nhục vào thân.
27.
Đêm đó tôi không ngủ được.
Sợ trở mình làm An An tỉnh giấc, tôi chỉ có thể nhắm mắt nằm yên, để mặc ý thức trôi dạt trong bóng tối.
Bất chợt, tôi nhớ lại một câu nói của ba năm xưa.
Không nhớ rõ là vì chuyện gì — chỉ nhớ rất rõ cảnh tượng ngày hôm đó.
Ba đứng trước mặt tôi, ném mạnh chiếc cốc thủy tinh xuống đất, mảnh vỡ văng tung tóe, rồi gào lên với mẹ:
“Cô ấy đã bệnh đến mức này rồi, sao cô còn kích động cô ấy?!”
Mẹ đột ngột quay sang, đẩy tôi ngã xuống sàn.
Mảnh kính sắc nhọn cắm thẳng vào đầu gối.
Bà vừa khóc vừa hét, giọng gần như phát điên:
“Hai mẹ con tôi cộng lại cũng không bằng cô ta!
Hay là chúng tôi chết luôn đi cho rồi, để anh được trọn vẹn hạnh phúc!”
Phòng khách hôm đó…
thứ gì đập được đều bị đập vỡ.
Tôi nằm im trên sàn, không dám khóc thành tiếng.
Giờ đây, trong bóng tối, tôi đưa tay chạm vào đầu gối —
vết sẹo năm xưa đã nhạt màu từ lâu,
nhưng cơn đau thì như vừa mới quay lại, âm ỉ, rõ ràng đến mức khiến tim tôi cũng co rút theo.
Có những ký ức tưởng đã quên rồi.
Nhưng hóa ra…
chúng chỉ đang chờ một đêm không ngủ để quay về.
28.
Sáng thứ Bảy, trời còn chưa sáng rõ, bé con vẫn ngủ say, tôi lại tự rước phiền vào thân.
Tôi đứng trước cửa nhà của Phó Đình Hạc, tay ấn nhẹ chuông cửa, lòng thầm nghĩ không biết anh ta còn ở nhà không.
Chắc là bay đêm về A thị rồi, bên cạnh còn có người đẹp dịu dàng như Thẩm Mộng Vũ, chắc chắn không thiếu chuyện để bận.
Vừa nghĩ đến đây thì cửa mở. Anh đứng đó, gương mặt có chút ngỡ ngàng rồi lập tức sáng bừng.
"A Tinh!"
Anh như thể không tin được là tôi sẽ đến, vui vẻ ra mặt, kéo cửa rộng hơn mời tôi vào nhà. Tôi không nói gì, cũng chẳng hiểu vì sao mình lại bước vào.
“Em ăn sáng chưa? Hay để anh nấu mì cho em ăn nhé?”
Tôi lắc đầu, định từ chối, nhưng anh đã quay người vào bếp.
Một bát mì nóng hổi được bưng ra, bày biện đẹp đẽ như mọi khi. Tôi ăn vài miếng, hương vị quen thuộc lập tức kéo tôi về những ngày đã cũ.
Vẫn ngon như xưa.
Anh không hỏi tôi vì sao lại đến, chỉ ngồi đối diện, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn tôi, như sợ chỉ cần chớp mắt là tôi sẽ biến mất.
“Anh bay mấy giờ?”
“10 giờ.”
“Ờ.”
Tôi cúi đầu, lặng lẽ húp thêm vài muỗng nước mì. Có thứ gì đó nghẹn ứ trong ngực, nặng nề không tên.
Lẽ ra tôi nên chất vấn anh: có phải lại bay về để chăm sóc Thẩm Mộng Vũ không? Tôi có thể cãi nhau một trận, mắng anh một trận thật đã đời.
Nhưng bước chân vào nhà rồi, tất cả những suy nghĩ điên cuồng đó đều tan biến.
Tôi sợ, sợ bản thân mình trở nên giống mẹ năm xưa, sợ trở thành người đàn bà điên loạn vì một người đàn ông không xứng.
Cuối cùng, tôi chỉ ăn hết bát mì, rồi lặng lẽ rời khỏi.
29.
Những ngày Phó Đình Hạc không ở đây, tôi thường xuyên mơ mộng lung tung.
Kỳ lạ là trước khi anh ta xuất hiện, tôi đã rất lâu rồi không nằm mơ nữa.
Chiều đón con tan học, bé đeo chiếc balo nhỏ, lon ton chạy đến nắm tay tôi:
“Mẹ ơi, cô giáo giao bài tập về nhà là phải nộp một tấm ảnh chụp gia đình.”
Ảnh gia đình.
Tôi chưa từng có tấm nào gọi là ảnh gia đình trong suốt tuổi thơ của mình.
“Bao giờ nộp vậy con?”
“Thứ hai tuần sau ạ.”
Tôi chợt nhớ đến Phó Đình Hạc, rồi lập tức lắc đầu. Tôi không muốn chụp ảnh với anh ta.
Một chuyện đơn giản như ảnh gia đình, đến lượt tôi lại trở thành nan giải.
Nuôi con thực sự vất vả hơn tôi tưởng.
Tôi bất giác nhớ đến một người – Tống Yến, một người bạn của tôi, dạo này cũng đang ở C thị.
Nhưng nếu nhờ anh ấy chụp ảnh gia đình, tôi phải giải thích với bé thế nào?
Thôi bỏ đi, để xem Phó Đình Hạc đã về chưa cái đã.
Tôi không hề mong đợi gì, nhưng vẫn đứng trước cửa nhà anh ta, ấn chuông.
Lần đầu không ai trả lời, tôi lại nhấn lần hai, rồi lần ba… vẫn không có động tĩnh.
Anh ta chưa về.
Tôi cũng không đến mức thấy thất vọng, nhưng rõ ràng cũng chẳng vui vẻ gì.
Vừa bước vào cửa, An An đã ôm chặt lấy chân tôi, ngẩng đầu ngây thơ hỏi:
“Mẹ ơi, bao giờ mình chụp ảnh thế ạ?”
“Để mẹ gọi điện hỏi chú trước nhé.”
Nghe vậy, bé con cười toe, nhảy tưng tưng như con thỏ nhỏ.
Tôi gọi cho Tống Yến, kể lại chuyện, cậu ấy không do dự đồng ý luôn.