Tôi mở cửa, bình thản nhìn thẳng vào mắt anh ta:
“Được thôi.”
Sau đó, dưới ánh mắt sững sờ của anh ta, tôi lấy từ sau lưng ra một tập tài liệu đã in sẵn, đặt ngay ngắn lên tủ giày trước mặt anh.
Giấy trắng mực đen, tiêu đề to tướng:
“ĐƠN XIN LY HÔN”.
“Đã sống không nổi nữa rồi, thì ly hôn đi.”Tôi nói bằng giọng điệu như đang thông báo một việc hiển nhiên.
Lâm Vĩ hoàn toàn chết lặng.
Vẻ tự tin ngạo mạn trên mặt anh ta vỡ vụn trong tích tắc, thay vào đó là hoang mang và hoảng loạn.
Anh ta chưa bao giờ nghĩ rằng, tôi sẽ là người chủ động đề nghị ly hôn.
Trong đầu anh ta và mẹ anh ta, một cô gái xuất thân bình thường như tôi, có thể cưới được một “trai thành phố, nhà có nhà đất” như anh ta, là phúc phần, là may mắn của đời tôi. Tôi phải biết ơn, làm sao dám nói chia tay?
Vương Lệ nghe động liền chạy từ phòng khách vào, giật phắt tập giấy khỏi tay tôi.
Mới liếc thấy tiêu đề, bà ta liền hét lên thất thanh rồi xé tan tành bản thỏa thuận.
“Ly hôn? Ly cái gì mà hôn?! Cô đừng có mơ! Muốn ôm tiền nhà chúng tôi mà chuồn à? Không có cửa! Tôi nói cho cô biết, Giang Nhiên, chỉ cần tôi còn sống một ngày, cô đừng hòng ly hôn!”
“Tiền của nhà chúng tôi”?
Tôi rút điện thoại ra, bật ghi âm, đưa thẳng về phía gương mặt đang vặn vẹo vì tức giận của bà ta.
“Chào bà Vương, hình như bà đang nhầm vài chuyện thì phải. Thứ nhất, tôi không mang tiền nhà bà đi. Bà công chứng là tài sản trước hôn nhân của bà, không phải của tôi. Thứ hai, bây giờ là tôi muốn ly hôn, không phải bà. Thứ ba, cho dù có ly hôn, tôi cũng chẳng đụng đến tài sản của nhà bà.”
Tôi ngừng lại một chút, chuyển ánh mắt sang Lâm Vĩ – lúc này đã hoàn toàn mất bình tĩnh.
“Thứ tôi muốn phân chia, là tài sản chung trong hôn nhân.”
Tôi lấy cuốn sổ nhỏ mang theo bên người, bắt đầu ghi rõ từng con số:
“Kết hôn được chín tháng. Lâm Vĩ, lương ròng hàng tháng của anh là mười hai ngàn, trong đó tám ngàn đưa mẹ anh ‘đầu tư’, còn lại chúng ta chỉ còn bốn ngàn.”
“Tôi lương bảy ngàn. Cộng lại, mỗi tháng chúng ta có mười một ngàn thu nhập.”
“Chín tháng qua, tiền trả vay mua nhà không tính – vì là tài sản trước hôn nhân của anh. Nhưng còn tiền quản lý chung cư, điện nước, tiền ăn uống hằng ngày, rồi đủ thứ thuốc bổ, quần áo anh mua cho mẹ anh – gần như đều dùng từ tiền lương bảy ngàn của tôi.”
“Còn bốn ngàn của anh, ngoài đổ xăng, nạp game, còn lại được bao nhiêu?”
“À mà còn cái xe đang chạy, tuy giấy tờ đứng tên anh, nhưng lúc mua xe, đặt cọc mười vạn, anh chỉ góp ba vạn. Bảy vạn còn lại là ba mẹ tôi cho tôi làm của hồi môn. Tôi có sao kê chuyển khoản rõ ràng.”
Tôi gập cuốn sổ lại, nhìn gương mặt ngày càng khó coi của hai mẹ con họ, kết luận:
“Nên nếu kéo nhau ra tòa, phân chia tài sản trong thời kỳ hôn nhân, thì Lâm Vĩ – số tiền bảy vạn hai mà mẹ anh ‘quản lý giùm’, anh phải chia cho tôi một nửa. Còn chiếc xe – tôi nắm 70% quyền sở hữu.”
“Tính đi tính lại…”
Tôi bật cười:“Anh thậm chí còn phải trả ngược tiền cho tôi đấy.”
Lâm Vĩ sợ đến mức nhìn mẹ cầu cứu.
Vương Lệ thì hoàn toàn đờ người.
Cả đời bà ta tính toán từng đồng, giữ khư khư tài sản trước hôn nhân như giữ mạng. Nhưng bà ta không ngờ, đứa con dâu mà bà luôn xem thường lại đi một đòn hiểm – trực tiếp nhắm thẳng vào con trai bà.
Bà cứ nghĩ giữ được tiền là giữ được tất cả.
Nhưng quên mất rằng, luật pháp bảo vệ là tài sản chung trong hôn nhân.
Bà muốn tôi ra đi tay trắng?
Cuối cùng người bị “xẻ thịt”… lại là cục cưng bà nâng như trứng – Lâm Vĩ.
Nhìn hai gương mặt như vừa nuốt phải ruồi của họ, tôi thấy bao nhiêu bực tức trong lòng cũng nguôi đi gần hết.
08.
Thấy dùng “ly hôn” không dọa được tôi, còn tự đẩy mình vào thế kẹt, Vương Lệ bắt đầu giở chiêu cuối.
Tung tin – gây áp lực dư luận.
Trong mấy ngày tiếp theo, điện thoại của tôi gần như nổ tung.
Bảy bà cô tám bà dì, thậm chí cả những họ hàng xa mà tôi chỉ gặp đúng một lần trong đám cưới – thi nhau gọi điện đến.
Nội dung cuộc gọi giống nhau đến nhàm chán:
Nào là “vợ chồng cãi nhau đầu giường, làm lành cuối giường”,
Nào là “một ngày là vợ chồng, trăm ngày nên nghĩa”,
Nào là “phụ nữ đừng mạnh mẽ quá, phải biết nhún nhường thì nhà mới yên”,
Nào là “tiền cũng chỉ là vật ngoài thân, người một nhà với nhau, tiền ai giữ chẳng như nhau?”
Tôi chẳng buồn bắt máy.
Có cuộc gọi nào tôi bắt máy, tôi cũng chỉ trả lời một câu:“Việc này cô hỏi Lâm Vĩ với mẹ anh ta đi, họ rõ nhất.”
Rồi lập tức cúp máy.
Thấy chiêu “gọi điện tập thể” không xi nhê gì, Vương Lệ cuối cùng cũng tung ra con át chủ bài.
Bà ta tổ chức một buổi “tiệc đoàn viên gia đình”.
Nghe thì có vẻ là “ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng như người một nhà”, nhưng thực chất là mời tất cả những người có tiếng nói trong gia tộc họ Lâm đến, chuẩn bị cho tôi một màn xét xử công khai bằng đạo đức tập thể.
Địa điểm được chọn là một phòng VIP trong nhà hàng cao cấp.
Khi tôi đến, bên trong đã chật kín người.
Vương Lệ ngồi ở ghế chủ tọa, mắt sưng đỏ, dáng vẻ tiều tụy.
Lâm Vĩ ngồi bên cạnh, cúi gằm mặt, trông chẳng khác gì cái xác không hồn.
Cả căn phòng, ai nấy đều dùng ánh mắt soi mói và trách móc nhìn tôi.
Tôi chẳng bận tâm, đi thẳng đến chỗ trống duy nhất và ngồi xuống.
Buổi tiệc bắt đầu, không ai động đũa.
Một ông bác họ lớn tuổi nhất ho khẽ một tiếng rồi lên tiếng trước, giọng điệu chẳng khác gì đang dạy dỗ một đứa cháu:
“Nhiên Nhiên à, hôm nay gọi cháu đến đây cũng không có ý gì khác. Chỉ là thấy hai đứa cháu gây gổ đến mức này, người lớn chúng ta thấy đau lòng lắm. Là người trong một nhà, có chuyện gì không thể ngồi xuống nói với nhau, sao phải đến mức đòi ly hôn?”
Một bà dì khác cũng phụ họa:
“Đúng đó, Nhiên Nhiên. Lâm Vĩ là đứa tụi dì nhìn nó lớn lên, tính nó thì đúng là nghe lời mẹ quá, nhưng nó không phải người xấu. Cháu là vợ, cũng nên bao dung, biết khuyên nhủ chồng một chút.”
Vương Lệ lập tức phối hợp, rơm rớm nước mắt:
“Tôi chẳng qua cũng chỉ muốn giúp tụi nó tiết kiệm, tôi sai ở đâu chứ? Vậy mà giờ bị cả trong lẫn ngoài đổ lên đầu, con dâu thì phòng tôi như phòng giặc…”
Nhìn cái cách cả phòng đang chuẩn bị biến bữa ăn thành phiên tòa đạo đức xét xử tôi, tôi chẳng vội phản bác, cũng không tranh cãi với họ.
Tôi chỉ lấy điện thoại từ túi ra.
Rồi bấm nút phát.
Trong không khí yên tĩnh của phòng ăn, tiếng ghi âm vang lên rõ ràng:
“…Mẹ vợ bị bệnh, tụi tôi chi tiền là chuyện nên làm. Nhưng hồi công chứng, nói rõ rồi, tiền là trước hôn nhân. Coi như cho mượn. Mượn thì phải viết giấy nợ.”Giọng của Vương Lệ.
“…Nhiên Nhiên, hay là thôi đi? Bảo ba em xoay sở thử trước xem sao?”Giọng của Lâm Vĩ.
Bản ghi âm không dài, nhưng từng chữ, từng câu như cái tát giáng thẳng vào mặt hai mẹ con họ.
Cả phòng lặng như tờ.
Tất cả những gương mặt đang định lên lớp tôi lúc nãy giờ đều sững sờ và lúng túng.
Tôi tắt ghi âm, đưa mắt nhìn một lượt, rồi từ tốn cất lời:
“Thưa các cô chú, dì dượng, bác họ. Ghi âm mọi người đều nghe rồi đấy.”
“Nửa năm trước, mẹ tôi cần mổ gấp, tôi xin ba vạn, thì đây là câu trả lời tôi nhận được. Khi đó, chẳng ai nói đến chuyện ‘người một nhà’.”
“Giờ nhà mẹ tôi được đền bù 2 triệu 540 nghìn, họ lại đổi giọng bảo ‘tiền của ai cũng là tiền của nhà’.”
Nói xong, tôi lấy ra một xấp bản sao từ trong túi, đứng dậy, chia từng bản cho từng người trong phòng.
“Đây là bản công chứng tài sản trước hôn nhân mà bà Vương Lệ bắt tôi ký ngay đêm trước lễ cưới. Trên đó ghi rất rõ: Nhà đất, sổ tiết kiệm đứng tên nhà họ Lâm – không liên quan đến tôi, Giang Nhiên.”
Tôi trở về ghế, nhìn những khuôn mặt đang dần biến sắc, tiếp tục:
“Là họ, là người bắt đầu – coi tôi là người ngoài, dùng pháp luật để ngăn cách tôi.”
“Giờ tôi chỉ học lại y chang, dùng cách của họ – để bảo vệ đồng tiền mồ hôi nước mắt ba mẹ tôi cho tôi.”
“Vậy… tôi sai ở đâu?”
Cả phòng im phăng phắc, đến tiếng rơi kim cũng nghe thấy.
Các bà cô, bác dượng ngồi ngơ ngác nhìn nhau, ánh mắt khi nhìn về phía Vương Lệ và Lâm Vĩ đã chẳng còn trách móc nữa — mà là khinh bỉ và ngộ ra chân tướng.
Mặt Vương Lệ đỏ bừng như gan heo, bà ta tức đến mức bật dậy, chỉ tay vào mặt tôi, chửi ầm lên:
“Con tiện nhân này! Dám ghi âm hả?! Dám gài bẫy tao?!”
Còn Lâm Vĩ… từ đầu đến cuối chỉ cúi đầu gằm mặt, như một con đà điểu chôn đầu xuống đất, không dám nhìn bất kỳ ai.
Một ông bác họ khá hiểu chuyện không nhịn được nữa, nhíu mày nói với Vương Lệ:“Chị dâu, chuyện này… chị làm vậy thì hơi quá thật. Đâu có chuyện bắt con dâu viết giấy nợ?”
“Đúng rồi đó, công chứng tài sản trước hôn nhân vốn dĩ đã rất tổn thương tình cảm rồi. Chị đã ra tay trước, thì cũng đừng trách Nhiên Nhiên đáp lại bằng cách tương tự.”
Cục diện thay đổi hoàn toàn.
Buổi “tiệc Hồng Môn” được dàn dựng để đấu tố tôi, cuối cùng lại biến thành buổi vạch mặt mẹ con Vương Lệ – Lâm Vĩ.
Họ mất sạch thể diện trước mặt cả họ hàng.
09.
Thất bại ê chề trong “chiến dịch dư luận”, ly hôn cũng chẳng kiếm chác được gì.
Vương Lệ và Lâm Vĩ cuối cùng cũng rơi vào đường cùng.
Sau vài ngày im hơi lặng tiếng, Lâm Vĩ khởi động màn diễn cuối cùng – chiêu “lấy khổ làm mồi”.
Anh ta đột nhiên biến mất.
Suốt ba ngày, không nghe máy, không trả lời tin nhắn.
Vương Lệ lo đến phát cuồng, còn đi báo công an, khiến hàng xóm xung quanh ai nấy đều biết chuyện.
Đến chiều ngày thứ tư, Lâm Vĩ trở về.
Cả người trông như cà tím bị sương giá vùi dập: râu ria xồm xoàm, mùi rượu nồng nặc, mắt trũng sâu, quần áo nhăn nheo bẩn thỉu.
Vừa bước vào nhà, anh ta “bịch” một tiếng quỳ sụp xuống trước mặt tôi.
Ôm chặt lấy chân tôi, khóc như thể thế giới sắp sụp đổ.
“Vợ ơi! Anh xin lỗi em! Anh có lỗi với em, có lỗi với cái nhà này!”
Tôi nhíu mày định đẩy anh ta ra, nhưng anh ta bám cứng không buông.
Vừa khóc, anh ta vừa lắp bắp kể ra một câu chuyện bi thương:
Rằng anh ta vì muốn chứng minh bản thân, muốn kiếm thật nhiều tiền cho tôi sống sung sướng, nên đã nghe lời bạn bè, đem toàn bộ tiền tiết kiệm sau cưới, cộng thêm vài vạn mới “xin” được từ mẹ, tất cả dồn vào đầu tư một “dự án blockchain”.
Kết quả — dự án bốc hơi, người sáng lập trốn biệt, tiền mất sạch.
Không chỉ vậy, vì anh ta lỡ ký một bản “cam kết lợi nhuận” với đối tác, giờ còn gánh thêm khoản nợ vay lãi cao tám mươi vạn.
“Vợ ơi, anh thật sự hết đường rồi! Bọn họ nói nếu không trả, sẽ đập gãy chân anh! Mấy hôm nay anh trốn như chuột, không dám về, là vì sợ liên lụy đến em!”
Anh ta rút ra vài tờ giấy nhàu nát trong túi – là mấy tin nhắn đòi nợ in ra từ điện thoại và một bản “hợp đồng vay” đầy lỗi chính tả và mập mờ đến lố bịch.
Anh ta dúi xấp giấy vào tay tôi, nước mắt nước mũi tèm lem:
“Nhiên Nhiên, giờ chỉ có em mới cứu được anh! Chỉ có tiền của em mới cứu được anh thôi! Anh xin em, vì nghĩa vợ chồng, cứu anh một mạng! Chỉ cần em giúp anh trả món nợ này, anh thề! Sau này làm trâu làm ngựa, sống chết theo em! Cái mạng này, là của em!”
Vương Lệ cũng không chịu thua, ngồi kế bên phối hợp nhịp nhàng.
Bà ta đấm ngực dậm chân, khóc lóc gào to: tất cả là do bà không trông được con trai, giờ chỉ còn nước bán nhà duy nhất đi để cứu con. Nhưng trước mắt, xin tôi ứng tiền ra trước, không thì con trai bà thật sự sẽ bị đánh chết.
Mẹ con họ phối hợp quá ăn ý, diễn xuất chẳng thua gì diễn viên đoạt giải Oscar.
Nếu là tôi của nửa năm trước, có lẽ thật sự sẽ hoảng hốt, mềm lòng, móc hết tiền ra cứu họ.
Nhưng bây giờ, nhìn màn diễn vụng về đó, tôi chẳng cảm xúc gì, thậm chí còn thấy buồn cười.
Tám mươi vạn? Vay nóng?Một kịch bản cũ mèm, họ cũng bày ra được.
Tôi không vạch trần họ ngay lập tức.
Chỉ giả vờ do dự, gương mặt hiện rõ vẻ đau lòng, xót xa:
“Tám mươi vạn… số tiền lớn quá… tôi…”
Thấy có hy vọng, Lâm Vĩ lập tức tăng độ “nhập vai”:
“Vợ ơi, anh biết số tiền đó quan trọng với em, nhưng mạng người mới là quý nhất! Tiền mất còn kiếm lại được, anh mà mất rồi, em chẳng còn gì cả!”
Tôi “miễn cưỡng” gật đầu:“Được… để em suy nghĩ đã. Số tiền này lớn quá, em phải bàn với ba mẹ.”
Lâm Vĩ và Vương Lệ nhìn nhau, ánh mắt lóe lên tia đắc ý.
Lâm Vĩ lập tức gật đầu như giã tỏi:
“Được được được! Em cứ bàn đi! Bàn thoải mái! Vợ ơi, anh biết mà, em tốt lắm, em không nỡ thấy anh chết đâu mà!”
Tôi trấn an họ, nói ngày mai sẽ cho câu trả lời.
Về đến phòng, tôi lập tức gọi điện cho một người bạn làm bên bộ phận quản trị rủi ro của ngân hàng.