7
Tôi lại cảm thấy thời gian hai phút ấy dài đằng đẵng, ngột ngạt vô cùng.
Tôi đúng là một người chẳng có cảm giác an toàn.
Ba mẹ ly hôn, rồi mỗi người tái hôn, sinh thêm con riêng.
Tôi giống như củ khoai nóng bỏng tay, bị chuyền qua lại giữa hai nơi.
Tôi phải học cách tính toán: tháng này ở với nhà này, tháng sau về bên kia.
Phải luyện thành thạo nụ cười đủ độ vừa phải để không bị ghét bỏ.
Năm tôi bị bệnh, ba mẹ tôi như có hẹn, đồng loạt nói rằng đang lo mua nhà, không có tiền dư.
Tôi chưa từng có một nơi gọi là nhà thật sự.
Trong tình yêu với Cận Việt, dù nghèo, tôi vẫn luôn cố gắng học cách yêu thương.
Chính anh dạy tôi phải biết thẳng thắn bày tỏ cảm xúc và tình cảm của mình.
Không vui thì cứ nói là không vui.
Mỗi ngày đều phải nói "Em yêu anh".
Nhưng sau khi chia tay anh, mấy năm nay tôi lại quên sạch mọi điều ấy, lại trở thành người chỉ biết gồng lên và đẩy người khác ra xa.
“Cận tổng nói đùa rồi.”
“Tôi chỉ là một nhân viên bé nhỏ, sao có thể nghe chuyện riêng tư của Cận tổng được?”
“Huống chi, nếu cứ đi gần với một người yêu cũ chẳng ra gì như tôi, chắc chắn sẽ khiến anh gặp phiền phức.”
Cận Việt bị tôi chọc tức bật cười, vòng tay qua vai tôi, nhìn thẳng vào mắt tôi hỏi:
“Em cho rằng mình là phiền phức à?”
“Minh Ngụy, cái tật miệng nói một đằng lòng nghĩ một nẻo của em đến bao giờ mới chịu sửa hả?”
“Ngày trước thế, giờ vẫn vậy.”
Đinh – thang máy mở cửa.
Tôi và Cận Việt vẫn còn đang đối mặt, ánh mắt căng thẳng.
Bên ngoài, Lương Tu và Trần Minh đứng đực ra, ngập ngừng:
“Trợ lý Trần, tôi... đói rồi, hay là…”
“Được!”
Hai người quay đầu bỏ đi như bạn chí cốt mười năm.
Đã nói đến nước này rồi, tôi dứt khoát tận dụng cơ hội nói cho rõ ràng.
Tôi kéo Cận Việt vào phòng họp, nắm lấy tay áo anh, giơ tay anh lên chất vấn:
“Anh nói tôi không thật lòng.”
“Vậy anh về Nam Thành vì hợp đồng này, có phải là vì tôi không?”
“Tại sao lại lừa cô Hứa rằng chúng ta vẫn đang yêu nhau?”
“Thậm chí còn... trong khi anh đã kết hôn.”
Tôi nhìn chằm chằm vào anh, vành mắt đỏ hoe:
“Anh nói tôi tránh mặt anh, chẳng lẽ nếu không tránh thì tôi phải mở miệng chúc anh trăm năm hạnh phúc sao?”
Chiếc nhẫn bạch kim trên tay anh dưới ánh đèn lấp lánh.
Tôi không tránh mặt anh vì không có lời để nói.
Mà là tôi không muốn lại một lần nữa trơ mắt nhìn hy vọng trong tim mình bị bóp nát.
Ngay từ lần đầu tiên gặp lại anh, tim tôi đã run lên.
Nhưng tôi của bây giờ, lại càng hèn nhát hơn cả năm đó.
Tự lúc nào, khoé mắt tôi đã ướt.
Cận Việt hít sâu một hơi, tháo nhẫn ra.
“Vậy thì, để anh nói từng chuyện một.”
“Trước hết, việc ký hợp đồng với công ty em không phải vì biết em ở đây.”
“Công ty vốn đã có kế hoạch hỗ trợ tiêu thụ nông sản, khi thấy kế hoạch của bên em, anh thấy rất tốt. Trước khi dự án khởi động, anh không hề biết em làm ở đây, cũng không sắp đặt gì để tiếp cận em. Tất cả đều là trùng hợp.”
“Chiếc nhẫn này đúng là nhẫn đôi, nhưng là của hãng em từng nói rất thích. Chiếc còn lại, anh vẫn luôn chờ có dịp đeo lên tay em.”
“Còn nữa, chiếc nhẫn này giúp anh rất nhiều trong các cuộc xã giao, đeo rồi sẽ không có ai viện cớ giới thiệu đối tượng nữa.”
“Nhiều năm qua, anh chỉ có duy nhất một người bạn gái là em.”
“Còn chuyện của cô Hứa, đó là lỗi của anh, là anh ích kỷ, anh xin lỗi.”
Anh nói một mạch, rồi ngừng lại, lấy khăn giấy đưa cho tôi.
“Còn điều gì em muốn hỏi nữa không?”
Tôi nghẹn ngào, giọng run run:
“Vậy sau khi chia tay tôi… anh đã sống thế nào?”
“Nhà họ Cận có làm khó anh không?”
Anh bình tĩnh đáp:
“Em từng nói với anh, lời người ngoài không đáng sợ, quan trọng là chính mình nghĩ gì. Anh luôn nhớ câu đó.”
“Dù có người nói anh là chim sẻ hóa phượng hoàng, anh cũng xem như họ đang khen ngợi và ghen tị.”
“Những năm qua, anh quay về nhà họ Cận, lấy lại những gì vốn nên thuộc về mình. Em không cần lo.”
“Chỉ là... sau đó anh muốn gửi tiền cho em, nhưng em đã đổi tài khoản và số điện thoại.”
Tôi cúi đầu.
Nhìn chằm chằm tờ giấy vò nát trong tay.
“Anh... không trách em sao?”
“Hồi đó, lúc chúng ta chia tay…”
Cận Việt nhẹ nhàng đặt tay lên vai tôi, bắt tôi nhìn thẳng vào mắt anh:
“Lúc đó chúng ta đều đang khó khăn.”
“Anh tôn trọng mọi quyết định của em, cũng luôn ủng hộ mọi lựa chọn của em.”
“Nếu không hạnh phúc, thì chia xa một thời gian cũng không sao cả.”
“Nhưng giờ không còn gì cản trở nữa, chúng ta có thể bắt đầu lại.”
Trước mắt tôi là gương mặt mà bao đêm tôi thấy trong mơ.
Sống mũi cao, ánh mắt trong trẻo.
Tôi nức nở một tiếng.
Không còn lời nào để nói.
Cận Việt tiến thêm một bước, ánh mắt trở nên nghiêm túc:
“Đến lượt anh hỏi em.”
“Năm đó... tại sao lại nói lời ngược lòng?”
Giọng anh bình thản nhưng đầy chua xót.
“Em thật sự... hết yêu rồi sao?”
Nói lời trái lòng quá nhiều, thì ai mà chẳng tin là thật.
Tôi không dám tưởng tượng năm đó anh đã đau đến nhường nào.
Tôi lắc đầu:
“Vì em cảm thấy mình không xứng. Em sợ sẽ kéo anh xuống.”
“Em không muốn anh vì em mà cúi đầu trước người từng tổn thương anh. Điều đó khiến em càng đau hơn.”
Trước kia là vậy.
Giờ vẫn vậy.
“Anh hiểu rồi.”
Cận Việt giãn mày, cong môi, như khen ngợi tôi:
“Thật ra em giận vì chiếc nhẫn, anh vui lắm.”
“Em chịu nói thật lòng, anh lại càng vui hơn.”
“Em quên rồi sao? Hồi xưa, em hay nói ngược, không chịu bộc lộ cảm xúc, bắt anh phải đoán. Mỗi lần em chịu mở lòng, anh đều tặng em một món quà nho nhỏ.”
“Giờ cũng vậy.”
Hơi thở anh phả nhẹ lên vai tôi.
Trên cổ bỗng có thứ gì đó mát lạnh.
Là một mặt dây chuyền bằng đá quý rất đẹp.
Anh vừa thì thầm, vừa siết chặt tay hơn, như muốn ôm tôi vào lòng thật sâu.
Nhưng cái tật “miệng cứng lòng mềm” của tôi vẫn chưa bỏ được.
Tôi lắp bắp:
“…Hôm nay em chịu nói thật, không phải vì muốn làm người tình không tên của anh đâu.”
Cận Việt bật cười, đuôi giọng nâng lên, tâm trạng hiển nhiên rất tốt.
“Ừ.”
“Anh vẫn còn chuyện muốn hỏi.”
“Chuyện gì?”
“Em và người kia… đối tượng xem mắt đó, tiến triển sao rồi? Anh ta tốt với em chứ?”
Vừa dứt lời, anh tiện tay tắt luôn đèn phòng họp.
Ánh sáng vụt tắt khiến mọi giác quan như bỗng được khuếch đại.
Tôi nghẹn lời.
Cận Việt áp sát tôi từng chút.
Không đợi tôi trả lời, anh bế bổng tôi đặt lên bàn làm việc.
Ngón tay thon dài nâng cằm tôi lên.
“Minh Ngụy, sau khi chia tay em, anh chưa từng hôn ai khác.”
“Em cũng vậy… đúng không?”
Câu hỏi của anh không giống đang chờ đáp án, mà như muốn siết cổ tôi ép tôi nói “phải”.
Cơn cuồng nhiệt trào tới bất ngờ.
Tôi suýt nữa bị sắc đẹp của anh đánh gục.
Nhưng khi anh cúi xuống, môi anh chỉ chạm vào tay tôi.
Một lát sau, anh mở mắt, ánh nhìn trầm xuống, như một ngọn lửa bị dập tắt.
“…Em không muốn sao?”
Không phải không muốn.
Chỉ là khi tôi chưa xác định được trái tim mình, tùy tiện hôn lại người cũ là một kiểu vô trách nhiệm.
Nhưng Cận Việt vẫn tôn trọng tôi.
Chỉ khẽ hôn lên ngón tay tôi, rồi nắm lấy cả hai bàn tay tôi, mắt cong cong nhìn tôi:
“Anh có thể chờ.”
“Chờ đến khi em thật sự nhìn rõ lòng mình.”
“Thật lòng muốn bước về phía anh.”
Vài ngày làm việc qua đi, dự án hợp tác giữa Cận Việt và công ty tôi cũng sắp đến hồi kết.
Tôi cũng nghĩ nên nói rõ với Dư Thanh Hằng.
Vì vậy, tôi chủ động hẹn anh ấy gặp mặt tại một quán cà phê gần công ty.
Dù chúng tôi mới chỉ gặp nhau hai lần, nhưng trong thế giới người lớn, chuyện gì cũng cần rõ ràng và hiệu quả.
Dây dưa thêm chỉ khiến người ta khó xử.
Dư Thanh Hằng đến sớm, gọi trước hai ly mocha.
Vẫn là nụ cười lịch thiệp thường thấy, anh như đã đoán được điều tôi định nói, liền mở lời trước:
“Cô Minh, lần trước… vị Cận tổng đó, là bạn trai cũ của cô đúng không?”
Tôi siết chặt tách cà phê, ngẩng đầu lên:
“Xin lỗi, tôi không nói rõ sớm hơn…”
Dư Thanh Hằng mỉm cười, không hề khó chịu:
“Không cần xin lỗi đâu, chuyện này tôi hiểu. Đặc biệt là khi đối mặt với người đang trong giai đoạn xem mắt, cũng khó để nói ra.”
“Thực ra tôi cũng đoán được phần nào, đàn ông mà, dễ nhìn ra dấu hiệu từ ánh mắt người khác.”
“Cũng như tôi từng nói, nếu cô và Cận tổng còn tình cảm, tôi e là không đủ sức tranh với anh ấy.”
“Về địa vị, tài lực, hay cả tình cảm, tôi đều không bằng.”
Nghe anh nói vậy, trong lòng tôi dâng lên một chút áy náy.
Nhưng ngoài câu “xin lỗi”, tôi thật sự không biết nói gì khác.
Thấy tôi lúng túng, Dư Thanh Hằng đặt tách cà phê xuống, mỉm cười:
“Thật ra chuyện xem mắt, vốn là quá trình hai người trưởng thành tự nguyện tìm hiểu.”
“Không hợp thì kết thúc tử tế cũng chẳng sao. Giám đốc Lương có kể rằng, tuy cô sống ở Nam Thành có vẻ như ‘an phận’, nhưng vẫn tranh thủ thi lấy chứng chỉ phóng viên, còn đầu tư vào một nhãn mỹ phẩm ngoài tỉnh.”
“Cô là cô gái rất nỗ lực, lại xinh đẹp nữa.”
“Nhưng mà… gu của tôi lại nghiêng về kiểu người có thể dựa dẫm vào tôi.”
“Gặp nhau cũng là duyên phận. Sau này tôi từng gặp trợ lý Trần một lần, nhờ cô mà tôi còn nhận được thư mời phỏng vấn từ phòng pháp lý của Tập đoàn Giang Nguyệt. Có thể sắp tới sẽ có cơ hội lên Bắc Kinh một chuyến.”
“Xem mắt vốn không phải tình yêu tự nhiên, nên nếu chấm dứt nhẹ nhàng, coi như đôi bên đều có được thứ mình cần. Cô không cần cảm thấy áy náy.”
Nói rồi, Dư Thanh Hằng đứng dậy:
“Hóa đơn tôi đã thanh toán.”
“Tối nay tôi có một cuộc họp, xin phép không tiễn cô về.”
Tôi gật đầu, khẽ nói một câu cảm ơn.
Anh xoay người rời đi, không để lại bất kỳ sự khó xử nào.
Tôi thở dài nhẹ nhõm.
Không ngờ mọi chuyện lại dễ dàng đến thế.
Tôi uống nốt ly cà phê của mình, rồi chuẩn bị rời đi.
Vừa đẩy cửa bước ra, đã thấy xe của Cận Việt đỗ không xa.
9
Anh quàng khăn, đứng ở bên cạnh xe.
Tôi bước tới hỏi:
“Lương Tu không giữ anh lại à? Lúc chiều còn nói có vài chi tiết cần bàn thêm mà.”
“Sau lần anh ấy nghe được cuộc trò chuyện giữa chúng ta và cô Hứa, anh ấy sẽ không chiếm dụng thời gian riêng của anh nữa.”
Cận Việt mở cửa xe cho tôi, mỉm cười:
“Vả lại… anh muốn gặp em.”
Trên xe thoang thoảng mùi cam dễ chịu.
Tôi chưa ngồi vững, anh đã cúi xuống giúp tôi cài dây an toàn, không vội khởi động.
Một tay anh ôm sau cổ tôi, tay kia nhẹ nâng cằm tôi lên.
Giọng trầm vang lên bên tai:
“Anh ghen lắm đó.”
“Em dỗ anh đi, được không?”
Anh hôn tôi – hơi gấp gáp, nhưng ngay sau đó lại là những cái chạm nhẹ nhàng, dịu dàng như nâng niu một bảo vật.
Trái tim tôi như giẫm trên mây.
Mùa đông… thật thích hợp để hôn.
Nhiệt độ ấm áp nơi cổ người yêu, có thể xua tan mọi lạnh giá trong người.
Những năm tháng từng chịu đựng quá nhiều khổ cực, chỉ cần một chút ngọt ngào cũng khiến người ta muốn bật khóc.
Mãi đến khi bụng tôi phát ra tiếng “ọp ọp” không đúng lúc, Cận Việt mới buông tôi ra, khẽ nhéo má tôi cười.
Anh lấy điện thoại ra, đưa cho tôi chọn món mình thích.
Sau bữa tối, chúng tôi cùng nhau đi siêu thị.
Tôi vẫn luôn cảm thấy, đi siêu thị là chuyện phải làm cùng người thân thiết nhất.
Ngày xưa khi còn yêu nhau, không có nhiều tiền, nhưng lại thích dạo siêu thị.
Cả hai hay giơ một món đồ lên rồi đố đối phương đoán giá.
Ngớ ngẩn, nhưng thật sự vui.
Đi ngang qua khu thực phẩm, Cận Việt tự nhiên cho thịt bò, cà chua, sữa… vào xe đẩy.
Khoảnh khắc ấy, tôi thoáng ngẩn người.
Cứ như chúng tôi chưa từng chia tay.
Mãi cho đến khi về đến trước cửa nhà, tôi mới thấy có gì đó không ổn.
Từ sau khi chia tay, đây là lần đầu tiên tôi đưa một người đàn ông về nhà.
Dù người đó là Cận Việt.
Ở tuổi đôi mươi, người ta vẫn còn kìm nén được bản năng, nhưng giờ gặp lại người cũ, đưa họ về nhà...
Dù thế nào cũng mang theo ít nhiều ẩn ý.
Tôi hơi bối rối nhập mã mở cửa.
Cận Việt xách theo hai túi lớn, lặng lẽ đứng sau lưng tôi, một người đàn ông cao hơn 1m8 đứng chắn trước cửa – thật sự rất nổi bật.
Thỉnh thoảng lại có hàng xóm đi ngang, liếc nhìn vài lần.
Cạch.
Cửa mở ra.
Tôi xấu hổ, cắn răng hỏi:
“…Hay là… anh vào ngồi một lát nhé?”
Câu nói đó, chẳng khác nào đang mời mọc.
Nói xong tôi lập tức hối hận.
Cận Việt dứt khoát khép cửa lại, ngăn hết mọi ánh nhìn, chuẩn bị thay giày.
Nhà tôi không có dép nam.
Tôi đành lấy đôi dép thỏ đi trong nhà của mình đưa anh.
Anh nhón chân, dáng vẻ trông buồn cười không tả được.
Nhưng lại rất tự nhiên đi tới trước tủ lạnh, lần lượt sắp xếp hết đống nguyên liệu vừa mua.
Tôi rót ly nước đưa cho anh:
“Hôm nay cảm ơn anh… tối nay chúng ta…”
Dù đã làm hòa, nhưng việc để anh ở lại qua đêm… tôi vẫn chưa mở miệng nổi.
Anh nhận lấy cốc nước, đặt xuống bàn, khẽ ôm lấy tôi.
Chôn mặt vào bờ vai tôi.
Nhịp tim đập nhanh.
Tôi nghe rõ tiếng thở có phần dồn dập của anh bên tai.
“Đêm nay thế là đủ rồi.”
“…Anh cũng rất muốn ở lại.”
“Nhưng chờ em đỡ đau lưng hẵng tính.”
Anh bật cười.
Giả vờ như không thấy mặt tôi đỏ bừng.
Rồi nhẹ nhàng hôn lên trán và môi tôi một cái.
9
Sau khi ký hợp đồng xong, chẳng bao lâu đã đến ngày Cận Việt rời Nam Thành.
Tôi cũng nộp đơn xin nghỉ việc với giám đốc Lương Tu.
Mọi người trong công ty dù tiếc nuối, nhưng cuối cùng vẫn chọn cách chúc phúc cho tôi.
Đặc biệt là Tiểu Hà, lưu luyến không nỡ rời người bạn ăn trưa thân thiết.
Tôi nắm tay cô ấy, an ủi:
“Vẫn còn Tiểu Lưu mà.”
Tiểu Lưu lập tức nịnh nọt chen vào:
“Đúng đó đúng đó! Hà Hà, sau này chị Minh Ngụy đi rồi, để tôi ăn cơm với cô nhé!”
Đổi lại là một ánh mắt lườm đầy sát khí từ Tiểu Hà.
Hai người họ ngày thường cứ chí choé như thế.
Lúc đó, tôi bất giác cũng thấy lòng mình hơi trĩu nặng.
Ngay cả giám đốc Lương cũng thấy tiếc.
Nhưng tôi lần này phải ra Bắc Kinh.
Chú họ của Cận Việt là giáo sư phụ khoa ở Đại học Y Bắc Kinh, đã chuẩn bị giúp tôi điều trị hậu phẫu và điều dưỡng sức khỏe.
Ban đầu, Lương Tu tưởng tôi chỉ muốn xin nghỉ dài hạn, ai ngờ tôi lại lắc đầu, rồi đưa tay ra – để lộ chiếc nhẫn bạch kim trên ngón áp út.
“Giám đốc Lương, tôi… sắp kết hôn rồi.”
“…Hả? Gấp vậy sao?”
Lương Tu suýt nữa hét thành tiếng, vội uống nước để trấn tĩnh lại, rồi chậm rãi nói:
“Tuy hơi vội, nhưng vẫn chúc mừng cô. Người yêu nhau, dù đi vòng vèo bao nhiêu, cuối cùng cũng sẽ quay về bên nhau.”
“Kết hôn nhớ báo tin đấy nhé. Dù sao cũng đồng hành ba năm, bao lì xì tôi sẽ chuẩn bị dày một chút.”
Tôi cười gật đầu.
Ngoái nhìn ra cửa, Cận Việt đang đứng chờ tôi.
Thật ra đúng là hơi đột ngột.
Nhưng cũng là điều tôi đã mong đợi từ rất lâu rồi.
Đêm hôm đó, sau khi mở lòng, chúng tôi đã chọn tiến về phía nhau một lần nữa.
Việc kết hôn dù vội vã, nhưng giữa chúng tôi nay đã không còn gì ngăn trở.
Mẹ anh đã xuất ngoại để chăm sóc em trai anh, không còn can thiệp vào cuộc sống riêng của anh nữa.
Hay đúng hơn là… bà cũng chẳng thể can thiệp được nữa rồi.
Tuyết đã rơi ở Bắc Kinh.
Hồ Thập Sát Hải đóng băng, văng vẳng bên tai là tiếng cười nói vui vẻ của những cặp đôi trẻ tuổi.
Bông tuyết lạc vào mắt tôi, ngưa ngứa.
Cằm của Cận Việt tựa lên đỉnh đầu tôi, hơi thở ấm áp phả bên vành tai.
Thật may, người còn yêu nhau, cuối cùng vẫn có thể trở về bên nhau.
(Toàn văn hoàn)