Hai tháng sau khi ly hôn, tôi theo thói quen quay về nhà chồng cũ.
Đang định lén rời đi thì bị anh ta bắt gặp ngay tại chỗ.
Tôi vắt óc bịa lý do, anh lạnh mặt mở cửa phòng rồi nói với tôi:
“Đã đến rồi thì ăn bữa cơm rồi hãy đi.”
Thế là tôi theo anh vào nhà, ăn xong chỉ định rời đi.
Anh chặn tôi lại, lạnh lùng nói:
“Thanh toán tiền ăn đi.”
Tôi vừa định chuyển khoản cho anh thì điện thoại đã bị anh rút mất.
Anh chỉ tay về phía chiếc giường lớn trong phòng ngủ:
“Trước đây tiền ăn đều dùng cái đó để trả.”
Tôi hơi chùn bước:
“Nhưng… chúng ta đã ly hôn rồi mà.”
Anh bế bổng tôi lên, nghiến răng nói:
“Ly hôn thì đã sao? Có phải là hết yêu đâu!”
Chương 1
Khi đang rửa nho ở bồn nước trong công ty, một đồng nghiệp bỗng hỏi tôi:
“Khả Hứa, sao dạo này cậu không đeo nhẫn nữa?”
Tay tôi khẽ run, mấy quả nho rơi khỏi rổ.
Tôi nhặt lên xem như không có gì rồi đáp:
“Ngón tay béo lên, đeo không vừa nữa.”
Đồng nghiệp kinh ngạc:
“Không phải cậu có thai đấy chứ?”
Tôi quay mặt đi cười nhạt:
“Không có đâu.”
Hai tháng trước, tôi và Chu Duy Xuyên đã ly hôn.
Chuyện này ngoài hai người trong cuộc, không ai hay biết.
Thấy tôi không muốn nói nhiều, đồng nghiệp cũng không hỏi thêm.
Về chỗ ngồi, tôi thấy điện thoại hiện lên một tin nhắn mới.
Chồng cũ: Quần áo của em chưa lấy hết.
Tôi: Em nhớ là đã mang đi rồi mà.
Anh gửi đến một tấm ảnh.
Một chiếc váy ngủ hai dây màu hồng, gợi cảm.
Chồng cũ: Cái này, em còn muốn không?
Mặt tôi đỏ bừng bên kia màn hình.
Hoảng hốt gõ chữ:
Tôi: Không cần nữa, anh vứt đi đi.
Chồng cũ: Vứt đi? Rồi bị biến thái nhặt được à?
Tôi: Vậy anh gửi lại cho em đi.
Chồng cũ: Không rảnh. Muốn thì tự đến lấy.
Chiếc váy này tôi cũng không nhớ mình mua khi nào.
Nhưng chắc là chưa từng mặc.
Tôi: Anh muốn xử lý thế nào cũng được.
Tôi tắt khung chat với anh, mở cuộc trò chuyện với bạn thân.
Bạn thân: Bảo bối, dạo này thế nào? Đầu còn khó chịu không?
Tôi: Mình ổn rồi, tuần trăng mật của cậu vui chứ?
Bạn thân: Vui lắm, ước gì cậu đi cùng mình.
Nghe cô ấy kể chuyện trong kỳ trăng mật, buổi chiều tôi vừa làm việc vừa lén lướt điện thoại, thời gian trôi qua rất nhanh.
Tan làm buổi tối, trên đường về tôi gọi một phần đồ ăn.
Xuống xe thì nhận được cuộc gọi của shipper, nói đã giao cho người nhà.
Tôi sững người:
“Nhà tôi không có ai cả.”
Giọng cậu shipper rất to:
“Có mà, là một người đàn ông, còn khá đẹp trai nữa. Là chồng chị đúng không?”
Chương 2
Tôi cầm điện thoại đứng ngây tại chỗ, ấp úng hồi lâu:
“Người đó… không phải chồng, là chồng cũ.”
Shipper chưa nghe hết đã cúp máy.
Tôi nhìn màn hình mà buồn bực.
Lại quên đổi địa chỉ rồi.
Do dự rất lâu, tôi nhắn tin cho Chu Duy Xuyên.
Tôi: Chu Duy Xuyên, đồ ăn của em giao đến chỗ anh rồi.
Chu Duy Xuyên: Nhận được rồi.
Tôi: Anh có thể gọi người mang sang cho em không?
Chu Duy Xuyên: Mang sang thì nguội mất, tối rồi em ăn đồ nguội à?
Tôi: Hâm nóng lại là được.
Chu Duy Xuyên: Thứ rác rưởi này còn cần hâm nóng?
Tôi: Vậy anh ăn đi, đừng lãng phí.
Chu Duy Xuyên: Tôi không ăn đồ ăn rác.
Chu Duy Xuyên: Sau khi ly hôn, em toàn ăn mấy thứ này sao?
Tôi không dám trả lời.
Chu Duy Xuyên: Em đuổi bảo mẫu rồi à?
Tôi: Một mình em vẫn sống rất tốt.
Chu Duy Xuyên: Ngày nào cũng ăn đồ giao mà gọi là sống tốt?
Dù đọc chữ khác với nghe nói trực tiếp,
nhưng những lời này của anh vẫn khiến tôi khó chịu.
Đồ ăn giao thì sao chứ,
thân trâu ngựa được ăn đồ giao đã là tốt lắm rồi.
Anh nhắn thêm mấy tin nữa, tôi đều không trả lời.
Tôi gọi lại một phần cơm niêu.
Nhưng đồ ăn còn chưa tới thì người giao hàng đột nhiên gõ cửa.
“Cô Hứa, đồ ăn của cô đây.”
Tôi nhìn hộp cơm tinh tế, ngơ ngác:
“Tôi không gọi…”
Cậu giao hàng nói:
“Là anh Chu Duy Xuyên nhờ tôi mang đến. Anh ấy dặn cô phải ăn hết.”
Tôi nhận lấy, tiễn cậu giao hàng đi.
Ăn xong, tôi nhắn tin cho Chu Duy Xuyên.
Tôi: Cảm ơn bữa cơm của anh.
[Chuyển khoản 50 tệ]
Chu Duy Xuyên: Cơm tôi nấu chỉ đáng từng đó thôi à?
Tôi lại chuyển thêm cho anh 50 tệ.
Chu Duy Xuyên: […][…][…]
Chương 3
Cuối tuần được nghỉ, bạn thân nhờ tôi giúp chọn quà tốt nghiệp cho em trai cô ấy.
Tôi thấy một chiếc đồng hồ rất đẹp nên đặt mua ngay.
Chưa đầy mười phút sau, Chu Duy Xuyên đã nhắn tin.
Chu Duy Xuyên: Em mua đồng hồ à?
Tôi: Sao anh biết?
Chu Duy Xuyên: Tin nhắn trừ tiền gửi sang chỗ tôi.
Tôi: Xin lỗi, em quên chuyển tài khoản, để em trả lại tiền cho anh.
Chu Duy Xuyên: Không cần. Gu chọn đồ trẻ con thế này, em mua tặng ai vậy?
Tôi đang gõ trả lời thì bên kia đã nhắn tiếp.
Chu Duy Xuyên: Thôi, không cần nói, tôi cũng không hứng thú.
Tôi: [Chuyển khoản 20.000 tệ]
Tôi: Anh nhận đi.
Nhưng cho đến khi lệnh chuyển khoản hết hạn, anh vẫn không nhận.
Bạn thân nghe tôi than thở xong thì xúi:
“Hay hai người tái hôn đi.”
Tôi không trả lời, chỉ lảng sang chuyện khác.
Buổi tối tôi không bắt taxi mà đi xe buýt về nhà, chậm rãi thong thả.
Cho đến khi nhìn thấy câu đối viết tay dán trước cửa, tôi mới nhận ra mình lại theo thói quen quay về nhà chồng cũ.
Tôi đang định lén rời đi thì bị anh bắt gặp ngay tại chỗ.
Tôi vắt óc nghĩ lý do, Chu Duy Xuyên lạnh mặt mở cửa phòng nói với tôi:
“Đã đến rồi thì ăn bữa cơm rồi hãy đi.”
Quả thật tôi cũng đói, thế là theo anh vào nhà.
Anh nhanh chóng nấu ba món một canh.
Ăn xong tôi đứng dậy định đi.
Anh chặn tôi lại, lạnh lùng nói:
“Thanh toán tiền ăn đi.”
Tôi vừa định chuyển khoản thì bị anh rút mất điện thoại.
Anh chỉ tay về phía chiếc giường lớn trong phòng ngủ:
“Trước đây tiền ăn đều dùng cái đó để trả.”
Tôi có chút sợ hãi:
“Nhưng… chúng ta đã ly hôn rồi.”
Ánh mắt anh tối sầm, giọng trầm xuống:
“Ly hôn rồi mà còn quay về nhà tôi?”
Tôi cắn môi lùi lại một bước, xoay người định rời đi.
Chu Duy Xuyên bước lên trước, vác tôi lên vai, nghiến răng nói:
“Ly hôn rồi, chứ có phải là không yêu nữa đâu!”
Chương 4
Hôm sau đi làm, tôi đến muộn nửa tiếng.
Xử lý xong công việc, ngồi thẫn thờ tại chỗ, trong đầu cứ vang lên câu nói tối qua của Chu Duy Xuyên.
Ly hôn rồi, chứ có phải là không yêu nữa đâu.
Rõ ràng giấy ly hôn là anh giấu đi, vậy mà sao vẫn luôn miệng nói yêu tôi?
Đang thất thần thì màn hình bật lên tin nhắn của anh.
Chu Duy Xuyên: Em ăn cơm chưa?
Tôi: Rồi.
Chu Duy Xuyên: Nhưng dì nói cơm trong tủ lạnh em không mang đi.
Tôi: Em không biết trong tủ lạnh có cơm.
Chu Duy Xuyên: [Giận][Giận][Giận]
Chu Duy Xuyên: Tôi làm từ sáng, để lại giấy nhắn cho em, em không thấy à?
Tôi cúi đầu mím môi, hai má nóng bừng.
Vì tối qua mơ mơ hồ hồ lại cùng anh làm chuyện không nên làm, sáng tỉnh dậy hối hận không thôi.
Vội vàng mặc quần áo rời đi, về nhà tắm rửa lại nên mới đi làm muộn.
Chu Duy Xuyên: Trưa nay em lại ăn đồ giao à?
Tôi: Ăn ở căng tin công ty.
Chu Duy Xuyên: Vậy còn được. Tối tôi qua đón em, muốn ăn gì?
Tôi: Chúng ta đã ly hôn rồi.
Gửi xong rất lâu, bên kia mới có tin nhắn mới.
Chu Duy Xuyên: Không cần em nhắc.
Tôi nghĩ từ chối như vậy, anh sẽ không đến nữa.
Nhưng vừa cùng đồng nghiệp bước ra khỏi thang máy,
tôi đã thấy anh đứng trên bậc thềm, qua lớp kính lặng lẽ nhìn vào trong.
“Khả Hứa, chồng cậu đến kìa!”
Tôi dừng bước, nhưng bị đồng nghiệp kéo tay đi ra khỏi tòa nhà.
“Bác sĩ Chu, vợ anh hôm nay bị nôn đó.”
Chương 5
Tay tôi đang giơ ra ngăn đồng nghiệp thì cứng lại giữa không trung.
Chu Duy Xuyên kéo tay tôi, hỏi:
“Sao lại nôn? Dạ dày không khỏe à?”
Giọng anh có chút lo lắng.
Tôi muốn rút tay về, nhưng thấy đồng nghiệp đang nhìn chúng tôi với vẻ đầy tò mò.
Thế là tôi khẽ nắm lại tay anh.
Ngay giây sau đã bị anh siết chặt.
Đồng nghiệp nói với anh:
“Chắc là đồ ăn trưa không sạch, cô ấy ăn vào nôn hết.”
“Sau đó tôi pha cho cô ấy một cốc nước chanh, cô ấy nói đỡ rồi, chiều còn ăn mấy chiếc bánh quy mặn.”
Chu Duy Xuyên gật đầu với cô ấy, giọng dịu lại:
“Cảm ơn cô đã chăm sóc vợ tôi.”
Đồng nghiệp cười xua tay rồi vội vã rời đi.
Đợi cô ấy đi xa, tôi nhỏ giọng nói:
“Buông ra đi.”
Anh không nhúc nhích, tôi giật tay một cái, anh mới chậm rãi thả ra.
Anh tiếp tục hỏi:
“Vì sao lại nôn?”
Giọng nói không còn dịu dàng kiên nhẫn như lúc nãy.
Tôi quay mặt đi, lạnh nhạt đáp:
“Không liên quan đến anh.”
“Chúng ta đã ly hôn rồi.”
Nửa tiếng sau tôi về đến nhà.
Vì không quá đói, tôi ăn một miếng bánh rồi ngủ luôn.
Nửa đêm bị cơn đau quặn dạ dày đánh thức, tôi lê khỏi giường đun nước, uống thuốc, gần như dùng hết sức lực.
Mùa hè vừa qua, mồ hôi thấm ướt áo ngủ dính sát da,
nhiệt độ hạ xuống khiến người tôi lạnh run từng đợt.
Thuốc chưa kịp có tác dụng, tôi với lấy điện thoại gọi xe đi bệnh viện.
“Tài xế ơi, làm ơn chạy đến dưới lầu, tôi đau dạ dày.”
“Tôi sẽ trả thêm tiền, làm ơn giúp tôi…”
Bên kia im lặng.
Tôi gọi thêm hai tiếng.
Cuối cùng có người nói:
“Là tôi, Chu Duy Xuyên.”
Tôi sững người, kịp phản ứng liền vội vàng xin lỗi:
“Xin lỗi… tôi gọi nhầm số…”
Đúng lúc này, dạ dày lại quặn lên một cơn đau dữ dội, tôi đau đến mức cắn chặt môi.
Giọng anh khàn đi, cũng gấp gáp hơn:
“Tôi đang ở dưới lầu, bây giờ lên thang máy.”
Tôi cố kìm nước mắt, nhưng mắt càng lúc càng cay.
Bỗng nghe anh gọi một tiếng:
“Vợ ơi?”
“Vợ à, nghe thấy không?”