“Không có bằng chứng, thì cô đang vu khống, đang cố tình gây sự. Chuyện hôm nay, chưa xong đâu!”
Sắc mặt Liễu Thiến trắng bệch, rồi chuyển sang xanh, rồi tím, cô ta há miệng, nhưng không nói được lời nào.
Tôi cười lạnh trong lòng, tôi vốn không quen biết chồng cô ta, thì cô ta lấy đâu ra cái gọi là bằng chứng.
Cơn điên của cô ta, lúc này đột nhiên khựng lại.
Những người hàng xóm nhìn phản ứng của cô ta, ánh mắt cũng dần lộ vẻ nghi ngờ.
3
Sau khoảnh khắc im lặng ngắn ngủi, Liễu Thiến như vớ được cọng rơm cứu mạng, gào to:
“Bằng chứng à? Được! Tôi cho mọi người xem bằng chứng! Về nhà tôi! Để mọi người tận mắt thấy đồ đạc của chồng tôi vẫn còn nguyên! Xem con đĩ này còn chối kiểu gì!”
Tôi lạnh lùng cười, đúng như tôi muốn.
“Được! Giờ lên nhà cô! Trước mặt mọi người, nhìn cho rõ!”
Cô Tần, anh Tạ cùng những hàng xóm khác vì cuộc tranh cãi ngày càng gay gắt mà nổi lòng hiếu kỳ, cũng rối rít đồng tình.
Thế là cả nhóm người rồng rắn kéo lên căn hộ 315 của Liễu Thiến.
Vừa mở cửa, một luồng không khí hơi nặng nề xen lẫn mùi tinh dầu nhàn nhạt phả ra.
Phòng khách gọn gàng, nhưng nhìn kỹ thì vài góc có lớp bụi mỏng.
Liễu Thiến như thể trở lại sân nhà, khí thế mạnh hẳn lên.
Cô ta xông vào phòng ngủ chính, chỉ vào tủ quần áo:
“Nhìn đi! Quần áo anh ấy vẫn còn nguyên! Sơ mi, vest, đồ lót, không thiếu món nào!”
Rồi lại lao vào nhà tắm, mang ra bàn chải và dao cạo râu:
“Nhìn đi! Bàn chải còn ướt! Dao cạo như vừa dùng xong! Chẳng lẽ mấy thứ này là giả chắc?!”
Thoạt nhìn, đúng là căn phòng có đầy dấu vết sinh hoạt của một người đàn ông.
Mấy người hàng xóm nhìn kỹ, vẻ mặt dần từ nghi hoặc chuyển sang thương cảm cho Liễu Thiến, rồi bắt đầu nghi ngờ tôi.
“Tiểu Phương à, xem này… đồ đạc vẫn còn đây, chồng Liễu Thiến chắc chỉ là có việc đột xuất ra ngoài thôi chứ?”
Cô Tần lên tiếng hòa giải, nhưng ánh mắt đã có chút trách móc.
Một chị hàng xóm mập tên Vương, từ nãy giờ chưa nói gì, chống nạnh, liếc xéo tôi, giọng mỉa mai:
“Hừ, tôi thấy có người trẻ trung xinh đẹp, không chịu nổi cô đơn, dụ dỗ chồng người ta, bây giờ chuyện bại lộ rồi thì định chối à! Liễu Thiến trước giờ sống khổ cực thế nào, cô còn rủa chồng người ta chết? Quá độc ác rồi đó!”
“Đúng đó! Chưa từng thấy ai trơ trẽn vậy luôn! Làm chuyện thất đức, còn đổ ngược cho người ta!”
Một người khác cũng hùa theo.
Liễu Thiến thấy có người bênh vực, lập tức khóc lóc to hơn, chỉ tay vào mặt tôi mắng:
“Phương Bạch Từ! Con hồ ly! Con súc sinh! Giờ cô còn gì để nói?! Chính cô giấu chồng tôi! Trả chồng cho tôi!”
Trong phút chốc, tôi như biến thành tội nhân bị muôn người chỉ trích.
Bao nhiêu lời chửi rủa, bao nhiêu ánh mắt nghi ngờ như kim đâm vào người.
Cảm giác bị cô lập đến tận xương tủy của kiếp trước lại trào về, nhưng lần này, trong tôi chỉ có lửa giận lạnh băng.
Tôi hít sâu một hơi, đè nén cảm xúc sôi trào, giọng rõ ràng vang lên xuyên qua đám đông hỗn loạn: “Im hết cho tôi!”
Mọi người sững lại. Tôi nhìn chằm chằm vào Liễu Thiến, nói từng chữ một: “Mấy bộ quần áo, bàn chải, chỉ chứng minh được từng có đàn ông sống ở đây!”
Tôi quay sang đám đông, quét mắt qua từng gương mặt nghi hoặc:
“Cô ta nói chồng cô ta mới mất tích gần đây, nói tôi dụ dỗ anh ta. Được, vậy chúng ta đi xem có bằng chứng nào chồng cô ta từng xuất hiện trong chung cư thời gian gần đây không! Camera của ban quản lý! Có dám đi xem ngay không?!”
Mặt Liễu Thiến biến sắc, nhưng đã cưỡi lên lưng cọp, đành cứng miệng hét lên:
“Xem thì xem! Camera nhất định quay được! Quay được lúc anh ấy vào toà nhà cô ở! Đến lúc đó xem cô còn chối kiểu gì!”
4
Chúng tôi lại kéo nhau sang chỗ khác, lần này đến văn phòng ban quản lý.
Quản lý trực ca đêm nghe rõ mục đích liền trích xuất toàn bộ ghi hình ra vào và thang máy của tòa 2 trong vòng một tháng gần đây.
Mọi ánh mắt đều dán chặt lên màn hình.
Tăng tốc, tua lại, xem từng khung hình.
Trong màn hình, hình ảnh tôi, Liễu Thiến và những người khác ra vào đều rất rõ.
Nhưng suốt tròn một tháng! Không một chiếc camera nào ghi lại được bóng dáng người đàn ông tên Chu Phóng!
Một lần cũng không!
Liễu Thiến hoàn toàn hoảng loạn, nhào tới màn hình:
“Không thể nào! Tuyệt đối không thể nào!”
“Hay là các người bị cô ta mua chuộc rồi? Xóa video rồi?! Hoặc… hoặc là góc camera có vấn đề! Đúng! Chắc chắn là không quay được!”
Sắc mặt quản lý ban quản lý cũng trở nên khó coi: “Cô Liễu, cô nói chuyện cho cẩn thận! Hệ thống giám sát của chúng tôi hoàn chỉnh, lưu trữ trên đám mây, không ai có quyền xóa hay sửa! Phạm vi giám sát cũng bao trùm tất cả lối đi bắt buộc!”
“Vậy thì là cô ta! Là trò của Phương Bạch Từ! Cô ta thuê hacker sửa video!”
Liễu Thiến như kẻ sắp chết bấu lấy cọng rơm, lại lần nữa chĩa mũi dùi vào tôi, ánh mắt vừa tuyệt vọng vừa điên dại.
Tôi nhìn dáng vẻ vật vã của cô ta, chỉ thấy đáng thương lại đáng cười.
Tôi chẳng buồn phí lời, rút ngay điện thoại.
“A lô, 110 phải không? Tôi muốn báo án.” Giọng tôi bình tĩnh đến lạnh lẽo, “Địa chỉ: khu dân cư Thịnh Thế Gia Viên, có người xông vào nhà người khác trái phép, phá hoại tài sản và liên tục vu khống bôi nhọ tôi.”
“Ngoài ra, tôi cần cảnh sát hỗ trợ xác minh tính chân thực của đoạn ghi hình.”
Nghe tôi thật sự báo cảnh sát, thậm chí còn yêu cầu kiểm tra tính nguyên bản của video, cơ thể Liễu Thiến run lên trông thấy.
Những người hàng xóm cũng im bặt, bầu không khí trở nên nặng nề.
Cảnh sát nhanh chóng có mặt.
Sau khi nghe kể lại sự việc, họ kiểm tra hệ thống giám sát của ban quản lý, rồi liên hệ bộ phận kỹ thuật cấp trên để thẩm định sơ bộ.
Cảnh sát dẫn đội nghiêm mặt tuyên bố với Liễu Thiến và mọi người:
“Qua kiểm tra ban đầu, không phát hiện dấu hiệu video bị xóa hoặc chỉnh sửa. Về mặt kỹ thuật, gần như có thể loại trừ khả năng bị can thiệp hậu kỳ.”
Ánh mắt cảnh sát chuyển sang Liễu Thiến đang tái mét:
“Cô Liễu, theo bằng chứng hiện tại, giám sát không ghi nhận ông Chu Phóng ra vào tòa nhà trong thời gian gần đây. Cô có muốn lập hồ sơ chính thức để cảnh sát hỗ trợ tìm người mất tích không?”
Kết luận chuyên môn của cảnh sát như nhát búa nặng nề giáng xuống, đập nát chút hy vọng cuối cùng của Liễu Thiến, đồng thời khiến tất cả hàng xóm sợ đến nín thở.
Cô Tần đưa tay lên che miệng, người run bần bật.
Mặt anh Tạ co giật như bị chuột rút.
Sau đó, gần như đồng thời, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi.
5
Trên mặt Liễu Thiến vẫn còn vương nụ cười ngọt lịm, như thể những cơn điên loạn lúc nãy chưa từng tồn tại.
Cô ta quay người định đóng cửa, muốn chặn tất cả chúng tôi ở ngoài.
Tôi làm sao để cô ta đóng được?
Ngay khoảnh khắc cô ta nghiêng người định khép cửa, tôi lập tức lấy điện thoại ra, trước mắt bao người bấm gọi 110, giọng rõ ràng và kiên quyết:
“Xin chào, tôi muốn báo án. Tòa 2, đơn nguyên 1, phòng 315 khu Thịnh Thế Gia Viên, cư dân Chu Phóng mất tích nhiều ngày, nghi có dấu hiệu bất thường, cần cảnh sát can thiệp điều tra.”
Nụ cười của Liễu Thiến lập tức đông cứng, ánh mắt lại trở nên si cuồng, cô ta lao tới muốn giật điện thoại của tôi.
“Phương Bạch Từ! Cô điên rồi!”
“Chồng tôi chỉ đi công tác! Cô đừng có vu khống ở đây!”
Tôi nghiêng người tránh cú nhào tới, siết chặt điện thoại, nói thêm vào đầu dây:
“Người báo án: Phương Bạch Từ. Hiện đang ở trong nhà người mất tích Chu Phóng. Có nhiều hàng xóm có thể làm chứng, Chu Phóng đã hơn một tháng không xuất hiện tại khu dân cư, hành vi của vợ anh ta – Liễu Thiến – hết sức bất thường.”
Tôi cúp máy, nhìn thẳng vào Liễu Thiến:
“Có phải vu khống hay không, đợi cảnh sát đến sẽ rõ.”
Các hàng xóm cũng phản ứng lại, đồng loạt lấy điện thoại ra quay chụp, vừa để ghi lại hiện trường vừa giữ làm bằng chứng cho mình.
Cô Tần kéo tôi lùi lại một chút, thì thầm:
“Tiểu Phương, cháu làm đúng rồi, chuyện này thật sự có gì đó kỳ quái, phải để cảnh sát xử lý.”
Nhìn cảnh mọi người quay phim, Liễu Thiến như bị chọc điên, không còn giật điện thoại của tôi nữa mà đột nhiên ngửa cổ gào về phía trần nhà, tiếng thét xé màng nhĩ:
“Đáng đời hắn! Tất cả đều là đáng đời hắn!”
“Từ nhỏ nhà tôi đã nuôi hắn, bố mẹ tôi cho hắn ăn học, giúp hắn khởi nghiệp, coi hắn như con ruột!”
“Bố mẹ tôi mất rồi, tôi mang thai, trên đời chỉ còn hắn là người thân, vậy mà hắn lại ngoại tình sau lưng tôi!”
“hắn không chỉ ngoại tình, hắn còn đẩy tôi! Đẩy tôi ngã vào tay vịn sofa, khiến đứa bé trong bụng tôi không còn!”
Từng câu như tiếng sấm nổ tung giữa phòng khách.
Hàng xóm hốt hoảng kêu lên, ai nấy đều lạnh sống lưng, nhìn Liễu Thiến như nhìn người xa lạ.
Tôi cũng chấn động toàn thân – Chu Phóng không phải mất tích, mà đã bị Liễu Thiến giết rồi!
Nhưng Liễu Thiến vẫn chưa ngừng, nước mắt nước mũi chảy thành dòng, nỗi hận và đau đớn vặn vẹo trên mặt:
“hắn tưởng bố mẹ tôi chết rồi là không ai bảo vệ tôi nữa! hắn tưởng tôi dễ bắt nạt! Tôi giết hắn, là hắn đáng chết!”
“Im đi! Liễu Thiến, đừng nói nữa!”