“Tôi bảo bà cút.”
Tôi nhìn thẳng vào bà, nhấn từng chữ.
“Từ nay trở đi, chuyện của tôi không cần bà xen vào. Và bà—cũng đừng bao giờ bước chân vào nhà tôi nữa.”
Mặt mẹ tái xanh, ngực phập phồng dữ dội.
“Được! Tao đi! Tao xem mày cứng cỏi được tới bao giờ! Đồ không biết điều!”
Bà trừng mắt nhìn tôi một cái, quay người đập cửa bỏ đi.
Hành lang lại rơi vào im lặng.
Tôi đóng cửa, lưng dựa vào cánh cửa gỗ, từ từ trượt xuống sàn.
Lần này, đến cả mối quan hệ bề ngoài, tôi cũng không muốn giữ nữa.
Cũng tốt thôi—cắt đứt hoàn toàn.
Tôi cứ nghĩ đoạn tuyệt là kết thúc, nhưng tôi đã đánh giá quá thấp khả năng đảo trắng thành đen của mẹ.
Vài ngày sau, tâm trạng tạm ổn, tôi quay về nhà bố mẹ để lấy vài món đồ cá nhân còn để lại.
Vừa mở cửa, tôi đã thấy phòng khách chật kín người—không chỉ họ hàng bên ngoại của mẹ, mà còn có mấy người hàng xóm thân thiết.
Không khí vô cùng khó nói.
Mẹ ngồi chính giữa sofa, mắt đỏ hoe, cầm khăn giấy lau nước mắt, trông như người vừa chịu ấm ức trời giáng.
Em trai ngồi cạnh, mặt mày u ám, ra vẻ an ủi.
Thấy tôi bước vào, mọi ánh mắt lập tức dồn cả về phía tôi.
Dì cả là người lên tiếng trước, giọng đầy trách móc:
“Tiểu Dạ, con làm sao vậy? Sao lại chọc cho mẹ con tức thành thế này? Nghe nói con vì một con mèo mà đuổi mẹ con ra khỏi nhà?”
Tôi cười lạnh trong lòng—đến rồi.
Quả nhiên, bà lại giở trò ác nhân cáo trạng, chuẩn bị đội lên đầu tôi từng cái mũ một.
8.
Mẹ hít mũi một cái, giọng nghẹn ngào, bắt đầu màn diễn quen thuộc của mình.
“Chị cả à, chị không biết đâu, bây giờ em đúng là trong ngoài đều không phải người. Con gái ra nước ngoài, em có lòng tốt qua trông nhà giúp nó, sợ xảy ra chuyện gì không hay.”
“Con mèo đó… đúng là em bận thật, có đôi lần qua muộn một chút, nhà ai chẳng có việc? Vậy mà nó vừa về đã chẳng cần biết đúng sai, mắng em té tát, nói em cố tình hại chết mèo của nó.”
“Con mèo vốn dĩ sức khỏe đã không tốt rồi, chết đi thì sao trách em được? Nó còn… còn bảo em cút đi, nói từ nay không nhận em là mẹ nữa…”
Bà khóc lóc đầy nhập tâm, từng câu từng chữ đều là lời buộc tội tôi cay nghiệt, đồng thời gột rửa trách nhiệm cho bản thân, như thể bà mới là người chịu oan ức lớn nhất.
Cậu tôi nhíu mày nhìn tôi, là người đầu tiên đứng ra trách móc:
“Tiểu Dạ à, chuyện này đúng là con làm không phải. Dù sao đi nữa, đó cũng là mẹ con, sinh con nuôi con đâu có dễ. Sao con lại vì một con vật mà làm bà ấy tổn thương đến vậy?”
Bà Vương hàng xóm cũng phụ họa theo:
“Đúng đấy cháu à, mẹ cháu bình thường thương cháu lắm. Không thể cư xử vô tâm như thế được. Mèo chết rồi thì nuôi con khác là xong, mẹ thì chỉ có một thôi.”
Em trai tôi đúng lúc chen thêm một câu, giọng mỉa mai:
“Giờ chị tôi ghê gớm rồi, trong mắt chỉ có con mèo của chị, còn gia đình thì chẳng là gì.”
Tôi nhìn vở kịch đã được dàn dựng sẵn này.
Nhìn những “người hòa giải” hoặc thật lòng, hoặc giả vờ cảm thông nhưng đều bị dẫn dắt.
Nhìn “nạn nhân” ngồi ở trung tâm, diễn xuất tròn vai đến mức hoàn hảo.
Bỗng nhiên, tôi không còn chút hứng thú nào để giải thích nữa.
Bạn làm sao nói lý với một người giả vờ ngủ?
Bạn làm sao tranh đúng sai với người đã quen dùng hai chữ hi sinh và hiếu thuận để trói buộc bạn?
Tôi quay người đi thẳng vào căn phòng mình từng ở, bắt đầu thu dọn đồ đạc, để mặc những lời chỉ trích và bàn tán phía sau lưng.
“Các người nhìn xem nó kìa! Giờ đến nói chuyện với chúng ta nó cũng chẳng buồn nữa! Tôi đã tạo nghiệp gì mà sinh ra đứa con như vậy chứ!”
Giọng mẹ vừa khóc vừa gào lên phía sau.
Tôi kéo khóa vali lại, quay trở ra phòng khách, bình thản nhìn một vòng mọi người, cuối cùng dừng ánh mắt trên gương mặt mẹ.
“Bà nói xong chưa?” Giọng tôi phẳng lặng, không gợn sóng.
“Bà nói tôi vì mèo mà không nhận mẹ. Được, vậy tôi hỏi bà một câu—nếu hôm nay là em trai nhờ bà trông con chó của nó, bà quên, để nó đói chết, bệnh chết… bà có thái độ như bây giờ không? Bà có nói ‘chỉ là một con chó thôi’ không?”
Sắc mặt mẹ lập tức cứng đờ, ánh mắt dao động, miệng hé ra nhưng không thốt nổi lời nào.
Dì cả và mấy người cậu cũng sững sờ trong chốc lát.
Tôi không cần câu trả lời.
Trong lòng tôi hiểu rất rõ.
“Vậy nên, đừng diễn nữa.”
Tôi kéo vali lại gần mình.
“Sau này… ai sống cuộc đời người nấy.”
Tôi biết, trong mắt rất nhiều người, tôi có lẽ đã trở thành kẻ bất hiếu lạnh máu—vì một con mèo mà đến mẹ cũng bỏ.
Nhưng tôi không quan tâm nữa.
Nói thêm một câu với họ, tôi cũng thấy phí lời.
Chỉ cần còn dính dáng đến họ một chút thôi… tôi đã thấy buồn nôn rồi.
9.
Cuộc sống của tôi trôi qua khá yên ổn trong sự xa cách có chủ ý giữa tôi và gia đình.
Căn nhà của em trai cuối cùng vẫn mua được. Khoản tiền đặt cọc còn thiếu, nghe nói mẹ lại đi tìm mấy người họ hàng xa, gần như quỳ xuống van xin, dùng đủ loại đạo đức để ép buộc, cuối cùng mới miễn cưỡng góp đủ.
Vì chuyện này, bố đã cãi nhau to với mẹ, trách bà moi rỗng cả gia sản.
Nhưng mẹ lại hùng hồn biện minh—chỉ cần là vì đứa con trai bảo bối của bà, mọi thứ đều đáng giá.
Em trai và bạn gái Tiểu Nhã dọn vào nhà mới, nhưng áp lực trả nợ không khiến nó trưởng thành hơn chút nào.
Công việc đổi hết chỗ này đến chỗ khác, không phải chê mệt thì lại kêu lương thấp.
Ban đầu Tiểu Nhã còn khuyên nhủ vài câu, sau thấy chẳng có tác dụng gì, lại thêm việc mẹ tôi nuông chiều và trợ cấp vô điều kiện, mâu thuẫn dần nảy sinh.
Mẹ bắt đầu thường xuyên gọi điện than phiền với tôi, nói Tiểu Nhã không biết điều, không biết thương con trai bà, tiêu tiền như nước.
Giữa những lời ấy, thấp thoáng ý tứ muốn tôi giúp gánh bớt tiền trả góp căn nhà.
Mỗi lần như vậy, tôi đều thẳng tay cúp máy.
Sau đó nghe nói Tiểu Nhã mang thai. Bà tìm người dò hỏi bằng vài thủ đoạn, biết trong bụng là con trai liền lập tức nghỉ việc ở nhà dưỡng thai.
Nuôi cùng lúc hai người “ăn không ngồi rồi” khiến gia đình vốn đã chẳng khá giả nay lại càng chật vật.
Vì đứa “cháu vàng” sắp chào đời, bố mẹ cũng chỉ có thể cắn răng chấp nhận.
Không biết là để giảm gánh nặng kinh tế, hay vì không chịu nổi việc vợ suốt ngày ở nhà càm ràm mỉa mai—
Em trai tôi, dưới sự xúi giục của đám bạn xấu, bắt đầu lao vào cá độ bóng đá.
Ban đầu quả thật có lãi một chút, nhưng một kẻ tay mơ không kinh nghiệm thì làm sao chơi lại được tư bản?
Kết cục là liên tục ném tiền vào, càng lún càng sâu, thua đến mức không còn đường lui.
Ban đầu mẹ còn giúp nó trả nợ mấy lần, vừa trả vừa mắng nó vô dụng.
Nhưng hễ em trai ôm bà khóc lóc van xin, bà lại mềm lòng, tiếp tục móc ra khoản lương hưu ít ỏi còn sót lại.
“Nó chỉ nhất thời hồ đồ thôi, sau này sẽ tốt lên.”
Trước sự chất vấn của bố, bà hết lần này đến lần khác bao che cho đứa con trai cưng.
Khoảng thời gian ấy, tần suất mẹ gọi cho tôi bỗng nhiên tăng lên, giọng điệu cũng dịu xuống rất nhiều.
Bà không nhắc tới em trai nữa, chỉ hỏi thăm công việc của tôi, sức khỏe của tôi, nói mấy câu kiểu “một mình bên ngoài không dễ dàng”.
Tôi nhạy bén nhận ra có điều gì đó không ổn, nhưng những rạn nứt trước đó khiến tôi không muốn đào sâu.
Tôi chỉ muốn bảo vệ cuộc sống bình yên khó khăn lắm mới có được của mình.
Cho đến một ngày, tôi nhận được cuộc gọi từ bố—giọng ông nghẹn ngào như sắp khóc.
“Tiểu Dạ… mẹ con… mẹ con không xong rồi!”
Tôi vội vã chạy tới bệnh viện. Bố như già đi mười tuổi chỉ sau một đêm, tóc bạc trắng hơn phân nửa.
Ông ngồi trên ghế dài ngoài phòng bệnh, hai tay ôm mặt.
“Thằng súc sinh đó! Nó vay nặng lãi, bị người ta đòi nợ, liền trộm chứng minh thư của mẹ con, rút sạch số tiền cứu mạng cuối cùng bà ấy để dành!”
“Nó còn lén lấy danh nghĩa của mẹ con, vay trên mạng cả đống tiền.”
Tôi như bị sét đánh, đứng chết lặng tại chỗ.
“Mẹ con phát hiện ra, lập tức ngất xỉu. Bác sĩ nói là xuất huyết não.”
Tôi đẩy cửa phòng bệnh.
Mẹ nằm trên giường, mũi cắm ống thở oxy, sắc mặt trắng bệch.
Bác sĩ nói lượng máu xuất huyết không ít, cho dù có cứu sống được, cũng rất có khả năng để lại di chứng nặng nề.
Còn em trai tôi—sau khi gây ra tai họa trời long đất lở ấy—
Đã cuốn đi nốt chút tiền mặt cuối cùng trong nhà.
Cùng với Tiểu Nhã, biến mất không dấu vết.
Điện thoại không liên lạc được, mọi phương thức liên hệ đều bị cắt đứt.
Chỉ để lại những khoản vay nặng lãi và nợ online phình to như quả cầu tuyết, những cuộc gọi đòi nợ điên cuồng oanh tạc điện thoại của tôi và bố.
Đứa con trai từng được bà xem là mạng sống, là người nối dõi tông đường duy nhất—
Sau khi hút cạn giọt mồ hôi cuối cùng của bà, không chút do dự đẩy bà xuống vực sâu.
Tôi đứng trước giường bệnh, nhìn hàng mày vẫn khẽ nhíu lại của mẹ trong cơn hôn mê, trong lòng dâng lên một cảm xúc vô cùng phức tạp.
Nhìn đi.
Đây chính là đứa con trai mà bà đã dốc hết tất cả, thậm chí không tiếc hi sinh cả con gái… để nuôi dưỡng.
10.
Mười ngày sau, vào một đêm khuya, tôi tìm thấy em trai trong một quán net cũ nát.
Nó co ro trên chiếc sofa ở góc phòng, mắt đỏ ngầu vì thức trắng, trước mặt là một đống vỏ mì gói và đầu mẩu thuốc lá.
Vừa nhìn thấy tôi, nó như vớ được cọng rơm cứu mạng, lao tới định giật túi của tôi.
“Chị! Cho em tiền đi! Em chỉ cần gỡ lại một ván nữa là thắng được rồi!”
Tôi nghiêng người né tránh, nó loạng choạng ngã xuống đất, trừng mắt nhìn tôi đầy không thể tin nổi.
Ngay sau lưng, cảnh sát—những người tôi đã báo trước—nhanh chóng tiến lên khống chế nó.
“Mày hại tao! Mẹ sẽ không tha cho mày đâu!”
Nó gào lên, khuôn mặt méo mó vì tức giận.
Tôi lặng lẽ nhìn nó, như nhìn một người xa lạ.
“Mẹ còn đang nằm trong ICU. Bà ấy có tha cho tôi hay không—giờ chẳng còn quan trọng nữa.”
Bằng chứng rõ ràng, cộng thêm khoản nợ khổng lồ và hành vi cờ bạc online, em trai tôi cuối cùng bị tuyên án sáu năm tù giam.
Đồng thời, vì không chấp hành nghĩa vụ trả nợ, nó bị liệt vào danh sách mất tín nhiệm.
Bố như bị rút cạn sinh khí, ngày nào cũng ngồi cạnh giường bệnh của mẹ, lẩm bẩm một mình.
Sức sống của mẹ lại bền bỉ đến lạ—bà thật sự giành giật được mạng sống từ tay tử thần.
Nhưng xuất huyết não để lại hậu quả nghiêm trọng: bà bị liệt nửa người.
Nửa thân bên phải gần như không thể cử động, lời nói cũng trở nên méo mó, khó nghe.
Khi biết tung tích của em trai, trong đôi mắt đục ngầu của mẹ bùng lên một thứ chấp niệm đáng sợ. Bà dùng bàn tay trái còn cử động được, bấu chặt mép giường, khóc gọi trong tuyệt vọng:
“Con trai… con trai của mẹ… độc đinh của mẹ…”
Tôi và bố đứng lặng nhìn bà.
Khoảnh khắc ấy, mọi lời nói đều trở nên vô nghĩa.
Mẹ bắt đầu tập phục hồi chức năng một cách điên cuồng, dùng ý chí đáng sợ để chống lại cơ thể tàn phế.
Không phải để sống tốt hơn—mà là để được đi thăm con trai trong tù.
Nửa năm sau, bà cuối cùng cũng có thể ngồi xe lăn đi lại.
Việc đầu tiên bà làm là thúc giục bố và tôi đưa bà đi thăm nuôi.
Sau lớp kính, em trai mặc đồ phạm nhân, đầu trọc lốc, ánh mắt u tối và sa sút.
Mẹ run rẩy cầm ống nghe bằng tay trái, nước mắt chưa nói đã trào.
“Con ơi… con khổ quá rồi… mẹ đến thăm con đây…”
Giọng bà méo mó vì xúc động, khuôn mặt vặn vẹo.
Em trai cầm lấy ống nghe, câu đầu tiên thốt ra lại là:
“Tiền đâu? Mang tiền tới chưa? Mau trả nợ giúp tôi đi! Cái chỗ quỷ quái này tôi không ở nổi một ngày nào nữa!”
Mẹ sững sờ, lắp bắp giải thích:
“Hết… hết rồi. Không còn tiền nữa. Nhà cũng đem thế chấp rồi…”
Sắc mặt em trai lập tức trở nên hung tợn, nó đập mạnh vào tấm kính.
“Đều tại bà! Đồ già chết tiệt! Tất cả là tại bà hại tôi!”
Mẹ run lên bần bật, như thể bị bóp nghẹt cổ họng.
“Nếu không phải từ nhỏ bà cái gì cũng sắp đặt sẵn cho tôi, tôi có thành ra thế này không?”
“Chính bà đã nuôi tôi thành đồ phế vật! Giờ thì hay rồi—tôi đi tù, bà hài lòng chưa?!”
Nó gào thét, trút hết thất bại và oán hận lên người mẹ đang ở bên kia tấm kính—người đã dốc cạn sức lực chỉ để được nhìn nó một lần.
Mẹ há miệng, nước mắt tuôn như mưa, nhưng không thể nói ra nổi một câu trọn vẹn.
Sau lần đó, về đến nhà, mẹ hoàn toàn im lặng.
Bà không tiếp tục phục hồi chức năng nữa, cũng không khóc lóc đòi đi thăm con.
Cơ thể bà suy kiệt nhanh chóng thấy rõ bằng mắt thường, ánh sáng trong đôi mắt cũng hoàn toàn tắt lịm.
Thì ra, tỉnh ngộ triệt để, phải trả bằng cái giá thảm khốc đến vậy.
Dẫu mẹ chưa từng đối xử tốt với tôi, nhưng trước sinh tử của bà, tôi cũng không thể hoàn toàn làm ngơ.
Cuối cùng, tôi đưa bà vào viện dưỡng lão, mỗi tháng tới thăm một lần—coi như tròn đạo nghĩa cuối cùng.
Mỗi lần tôi tới, bà đều nắm chặt tay tôi không buông, miệng ú ớ toàn những lời xin lỗi.
Tôi nhìn người đàn bà già nua trước mắt, trong lòng ngổn ngang trăm mối.
Tôi chưa từng đáp lại bất kỳ lời xin lỗi nào của bà.
Dần dần, bà như chấp nhận số phận, không còn níu tôi ở lại nữa.
Có lẽ, chính bà cũng hiểu—lời sám hối đến muộn, rẻ rúng còn hơn cỏ rác.
Và cái giá của sự nuông chiều mù quáng dành cho con trai… đã báo ứng trọn vẹn lên chính hai mẹ con họ.
[ Hết ]