Hắn nói những lời ấy rất chân thành.
Và vô cùng khao khát tình thân.
Chẳng lẽ tất cả đều là lừa ta?
Ta từng gặp vú nuôi Tiêu Quyền vài lần, bà là người hiền lành.
Ta đem những lời đồn đã nghe kể lại cho bà. Bà cười phá lên:
“Ngươi nghe ai nói vậy? Bệ hạ sao có thể là mèo rừng được.”
Ta tròn mắt: “Không thể sao?”
“Tuyệt đối không thể.”
Vú nuôi khẳng định chắc nịch.
Bà nói bà không chỉ là vú nuôi, mà còn là người đỡ đẻ cho Tiêu Quyền.
Mẹ Tiêu Quyền đúng là chết khi sinh, hoàn toàn không có chuyện hóa thành mèo.
Chuyện đó chẳng qua là bà bịa ra,
vì Tiêu Quyền lúc nhỏ thường xuyên bị bắt nạt, bà mới kể rằng hắn là yêu mèo để dọa đám người đó.
Nói đến đây, vú nuôi vỗ tay, “Ta còn giữ mấy bức tranh lúc bệ hạ còn nhỏ.”
Bà đứng dậy lục lọi trong rương,
chẳng bao lâu đã lấy ra vài tờ giấy ngả vàng.
Giấy đã cũ, nhưng hình vẽ trên đó sinh động như thật.
“Lúc còn ở nhà mẹ đẻ, ta từng học vẽ. Bệ hạ lúc nhỏ đáng yêu quá chừng, nên cách một thời gian ta lại vẽ một tấm.”
Từ lúc hắn còn bé xíu đến khi trưởng thành.
A Lan và ta lật từng tờ.
Đến tấm cuối cùng, mắt ta trừng to.
Đây là hình dáng của Tiêu Quyền lúc mới sinh không bao lâu.
A Lan cũng nhận ra điều gì đó, níu tay áo ta, thì thầm:
“Không phải là…”
3
Nàng không nói hết câu, nhưng ta đã hiểu ý nàng.
A Lan từng thấy mặt những đứa con của ta — mà chúng giống hệt bức tranh của Tiêu Quyền khi còn nhỏ.
Nhận thức này khiến cả hai chúng ta càng thêm bối rối.
Nếu Tiêu Quyền là người, mà con của ta với hắn lại giống hắn như đúc,
vậy thì rốt cuộc là sai ở chỗ nào mà hắn lại độc ác đến thế, giết hết từng đứa một?
Giải chuông vẫn là người buộc chuông.
Nếu không thể tìm được đáp án từ vú nuôi, thì ta định sẽ đến gặp Tiêu Quyền lần nữa.
Khi ta đến điện của Tiêu Quyền, hắn đang tự tay làm một thanh kiếm gỗ cho trẻ con.
Thấy ta, hắn vẫy gọi ta lại gần:
“Đợi con chào đời, nó có thể chơi rồi. Nàng nói xem, nó có thích thanh kiếm này của trẫm không?”
Ta khẽ nhíu mày.
Tiêu Quyền rõ ràng là cửu ngũ chí tôn, vậy mà lại thích tự tay làm đồ chơi cho con.
Lục lạc, kiếm gỗ, cả phiên bản thu nhỏ của thương hồng anh.
Trước kia ta chỉ thấy hắn thật lòng thích trẻ con.
Giờ mới phát hiện ra điểm bất thường — Tiêu Quyền rõ ràng biết đứa trẻ trong bụng ta là bé gái,
vậy mà toàn làm đồ chơi con trai.
Ta cắn môi, thử hỏi: “Bệ hạ, thật ra chàng vẫn thích có một đứa con trai phải không?”
Tiêu Quyền sững người.
Lâu sau mới mở miệng: “Cẩm Tú, nàng muốn nghe lời thật lòng không?”
Ta nín thở, gật đầu: “Nếu chàng thật sự muốn con trai, thiếp có thể…”
“Nam hay nữ, với trẫm đều như nhau.” Tiêu Quyền bước tới, nhéo nhẹ mặt ta. “Những thứ trẫm làm, không chỉ cho con, mà cũng là cho chính trẫm.”
Tiêu Quyền kể tiên đế cũng từng thích làm đồ chơi.
Nhưng toàn là làm cho các hoàng tử khác, chẳng có phần của hắn.
Tiêu Quyền nói, hắn không chỉ làm đồ chơi cho bé trai, mà của bé gái cũng có.
Hắn kéo tay ta, mở một cái tủ — bên trong là đầy những con búp bê vải xấu xí.
Hắn ngượng ngùng nói: “Vì trẫm vụng về, nữ công không giỏi nên vẫn chưa dám đưa nàng xem.
Cẩm Tú, nàng cứ an tâm sinh con đi. Dù nàng sinh ra một quái vật, trẫm cũng sẽ yêu thương.”
Ta cầm một con búp bê, ngắm hồi lâu, sau đó gật đầu.
Vừa về đến cung, A Lan đã vội vàng kéo ta vào phòng.
Sau khi xác nhận không có ai nghe lén, nàng thì thầm:
“Tiểu thư, người chạy đi đi.”
Ta nhất thời không hiểu: “Gì cơ?”
“Chạy trốn đi.” A Lan không biết từ đâu lôi ra một tay nải, nhét vào tay ta.
“Nô tỳ nghĩ rồi, thay vì để ba người chúng ta chết thêm lần nữa, chi bằng giữ người và tiểu công chúa sống.
Nô tỳ đã sắp xếp xong cả rồi, có người đón ở cửa sau.
Người ra khỏi cung rồi, Nô tỳ sẽ giả làm người.
Đợi đến khi bệ hạ phát hiện, hai người nhất định có thể ra khỏi thành.”
Ta nhìn A Lan thật lâu, rồi trả lại tay nải, bảo nàng cất đi.
A Lan cuống lên: “Người đừng chần chừ nữa, không chạy sẽ không kịp đâu.”
“Không sao nữa rồi.” Ta hít một hơi thật sâu, nói với A Lan:
“Ta đã biết bệ hạ muốn con thuộc giới tính gì rồi.”
“Vừa nãy hắn cho ta xem những món đồ chơi làm cho con,
trong đó có một con búp bê, ta phát hiện ra một điều.”
“Ta rốt cuộc đã hiểu, hắn không muốn con trai, cũng chẳng muốn con gái, mà là muốn…”
4
Ta nhìn ánh mắt đầy mong đợi của A Lan, chỉ vào bụng mình:
“Thứ từ bụng ta sinh ra, mặc kệ là nam hay nữ, cho dù là một con chó, hắn cũng đều muốn.”
A Lan bị ta nói đến mơ hồ, “Nương nương đang nói gì vậy? Nếu bệ hạ thật sự muốn đứa bé trong bụng người, vì sao lại giết chúng ta hết lần này đến lần khác?”
Thấy ta một mặt chắc chắn, A Lan cho rằng ta lại bị Tiêu Quyền tẩy não, giọng nói cũng gấp gáp hơn:
“Nương nương, người tỉnh táo lại đi. Người có quên kết cục mấy đời trước của mình không? Nếu lần này còn sinh con, e rằng chúng ta sẽ bị lăng trì đó.”
Ta vỗ nhẹ tay nàng, “Sẽ không đâu, A Lan. Lần này chúng ta nhất định sẽ không chết. Chỉ là có vài chuyện ta vẫn chưa thể xác định, nên cần ngươi giúp ta làm một việc. Đến lúc đó, ta sẽ nói cho ngươi biết toàn bộ chân tướng.”
Nghe ta nói vậy, dù không hiểu ý nghĩa, A Lan vẫn gật đầu, “Nương nương, nô tỳ nhất định sẽ làm tốt.”
Rất nhanh đã đến ngày ta sinh nở.
Hôm đó, Tiêu Quyền ngay cả triều cũng không thiết, cho toàn bộ thái y của Thái Y Viện chờ bên ngoài phòng ta.
Những dược liệu bổ dưỡng thượng hạng được hầm sẵn trên bếp, lúc nào cũng chuẩn bị bồi bổ thể lực cho ta.
Tiêu Quyền còn mời ba bà đỡ kinh nghiệm phong phú tới đỡ đẻ.
Còn chưa sinh, Tiêu Quyền đã ngồi bên giường ta, nắm chặt tay ta, nhẹ nhàng hôn lên trán.
“Cẩm Tú, đừng sợ. Trẫm sẽ ở đây cùng nàng, cho đến khi con chúng ta ra đời.”