Đó chỉ là cái cớ, một cái cớ vụng về để giúp đỡ tôi mà thôi.
Tôi bị thu hút bởi ánh sáng nơi anh.
Một thứ rạng rỡ tự nhiên, vô tư lự, như thể chưa từng nếm trải thất bại trong đời.
Ngày tôi gật đầu đồng ý lời tỏ tình, Lê Minh Khang đã nắm chặt tay tôi, hùng hồn tuyên bố trước toàn trường:
“Đây là bạn gái của tôi — nữ thần học bá của trường.”
Tốt nghiệp, tôi từ bỏ suất du học toàn phần.
Đi làm, tôi cũng khước từ lời mời từ tập đoàn nước ngoài với mức lương cả triệu mỗi năm.
Chỉ vì tôi muốn giữ lấy một ước mơ giản dị —
Gả cho Lê Minh Khang, sinh con cùng anh, nắm tay nhau đi đến đầu bạc răng long.
Cho đến một năm trước.
Kể từ ngày An Chi, thanh mai trúc mã của anh, từ nước ngoài trở về, mọi thứ bắt đầu thay đổi.
Ngày hôm đó, anh lần đầu tiên bỏ mặc tôi đang sốt cao nằm trong nhà để ra sân bay đón cô ta.
Đêm xuống, anh uống say khướt trong quán bar, nắm chặt tay An Chi không chịu theo tôi về, đôi mắt đỏ hoe, giọng nói khàn đặc:
“Chi Chi, lần này đừng bỏ rơi anh nữa, được không?”
Từ đó trở đi, giữa tôi và anh, những cuộc cãi vã không còn dứt —
Tất cả, đều vì An Chi.
Tôi chỉ mong anh biết giữ chừng mực với người khác giới, vậy mà anh lại cho rằng tôi quản quá chặt, không cho anh có nổi một người bạn.
Thậm chí, anh còn buông lời mỉa mai:
“Tính ra anh với An Chi quen nhau từ nhỏ.
Em mới là người đến sau.”
Mãi đến hai tháng trước — ngày An Chi gửi thiệp cưới cho anh — người từng chín mươi chín lần né tránh những ám chỉ muốn kết hôn của tôi, lại bất ngờ gắp một miếng sườn đặt vào bát tôi, giọng nói lửng lơ:
“An An… hay là chúng ta cưới đi?”
Tôi lắc đầu, gạt phăng những hồi ức từng ngọt ngào ra khỏi tâm trí.
Dưới ánh chiều tà sắp tắt, bóng tôi bị kéo dài thành một vệt cô độc.
Trên thế gian này… dường như tôi đã chẳng còn một người thân nào bên cạnh.
Tôi đi thêm vài bước thì trời tối hẳn.
Vừa định lấy điện thoại gọi xe về nhà, bên tai bỗng vang lên một tiếng cười quen thuộc, thân mật đến chói tai:
“Chi Chi, ôm chặt nhé, không lát anh làm rơi em thì anh không chịu trách nhiệm đâu!”
Tôi quay đầu lại.
Trước cửa quán bar nhấp nháy ánh đèn, Lê Minh Khang đang cẩn thận bế An Chi theo kiểu công chúa, xoay tròn như một cảnh phim thần tượng.
An Chi vòng tay ôm chặt cổ anh, váy cô ta tung bay theo từng vòng xoay.
Cô ta cười rạng rỡ như một nàng công chúa thật sự, còn xung quanh là đám đông đang reo hò cổ vũ:
“Còn ba vòng nữa đấy, Lê Minh Khang cố lên!”
“Nhớ dừng đúng lúc nhé, sau này còn uống rượu giao bôi với vợ nữa cơ mà!”
“Chi Chi xinh thật đấy!”
“Hồi bé chơi đóng giả gia đình, Lê Minh Khang vì giành vai hoàng tử mà đánh cả bọn bầm dập. Ai ngờ lớn lên thật sự thành hoàng tử – công chúa luôn!”
Lê Minh Khang mặt mày hớn hở, cả người như được gió xuân nâng đỡ.
Anh nhẹ nhàng đặt An Chi — người đã bắt đầu hơi chóng mặt vì bị xoay vòng — xuống đất, động tác dịu dàng như đang nâng niu một món đồ sứ mong manh.
Sau đó, An Chi nhận lấy ly rượu từ tay người khác đưa tới, rất tự nhiên khoác tay Lê Minh Khang, cùng nhau uống cạn.
Không khí xung quanh càng thêm náo nhiệt, tiếng vỗ tay và reo hò vang lên không dứt:
“Hôn đi! Hôn đi!”
Lê Minh Khang khựng lại trong chốc lát, vẻ mặt thoáng qua một tia ngỡ ngàng, dường như vẫn chưa kịp phản ứng.
Nhưng An Chi vẫn tươi cười đứng ra che chắn cho anh:
“Mọi người chẳng phải nói đây là trò cuối cùng rồi sao? Náo nhiệt cả buổi rồi, cũng nên giải tán thôi mà.”
Thế nhưng ngay giây tiếp theo, Lê Minh Khang lại bất ngờ vòng tay ôm lấy eo An Chi, cúi đầu hôn xuống.
Anh mở mắt khi hôn, ánh nhìn dịu dàng, tỉnh táo, nhưng sâu trong đó lại cuộn lên một thứ cảm xúc nồng đậm — chiếm hữu.
Sau nụ hôn, anh chậm rãi buông tay, xoa trán, giả vờ đau đầu:
“Anh muốn về nhà… nhức đầu quá…”
Tôi đứng ở xa, lặng lẽ chứng kiến tất cả.
Từ sự dịu dàng, quan tâm đầy nâng niu anh dành cho An Chi, cho đến ánh mắt yêu thương cẩn trọng ấy.
Cũng chính tôi nhìn thấy anh loạng choạng lấy điện thoại ra, gọi cho một ai đó.
Vài giây sau, điện thoại trong túi tôi rung lên.
Từ khoảng cách mờ mịt sau tán cây, Lê Minh Khang nghe thấy tiếng chuông, ánh mắt lập tức khóa chặt lấy tôi.
Hai ánh nhìn chạm nhau trong khoảnh khắc ấy.
Xung quanh bỗng rộ lên những tiếng xì xào kinh ngạc.
Có người quay sang hỏi anh:
“Lê Minh Khang, cô gái xinh xắn kia là ai vậy?”
Ánh mắt anh dao động trong chốc lát, rồi lúng túng đáp bừa:
“Con gái người giúp việc nhà tôi thôi… chắc mẹ tôi bảo nó gọi tôi về ăn cơm.”
An Chi đứng bên cạnh, ánh mắt tràn đầy đắc ý.
Cô ta cố ý làm ra vẻ hiền thục, nhấn từng chữ một:
“Ồ — thì ra là con gái người giúp việc à? Vậy nhớ trông nom thiếu gia nhà các người cho cẩn thận nhé.”
Nếu là trước đây, có lẽ tôi đã òa khóc, chất vấn Lê Minh Khang:
“Rốt cuộc anh yêu ai?”
Nhưng bây giờ… tôi chỉ thấy mệt mỏi.
Ngay cả một ánh mắt, tôi cũng chẳng buồn dành cho họ.
Tôi xoay người, bước thẳng lên chiếc xe đã đặt từ trước và rời đi.
Về đến nhà, cả buổi chiều chưa ăn gì, dạ dày tôi đau quặn lại.
Tôi tự nấu một bát mì nước nhạt, mới ăn được hai miếng thì ngoài cửa vang lên tiếng giày cao gót gõ mạnh xuống sàn.
Ngay giây tiếp theo — rầm!
Lê Minh Khang đá tung cửa xông vào.
Thấy tôi đang ăn, anh ta cau mày, giật phắt đôi đũa khỏi tay tôi:
“An An, lúc nãy tại sao em quay đầu bỏ đi? Em có biết anh mất mặt thế nào không?”
Điều tôi không ngờ tới là — An Chi cũng theo vào.
Cô ta khoác tay Lê Minh Khang, gương mặt đầy vẻ lo lắng giả tạo:
“Anh Khang… à không, Minh Khang, dù sao An An cũng là con gái, chẳng phải anh nói sẽ nói chuyện nhẹ nhàng sao?”
Rồi cô ta quay sang tôi, giọng dịu dàng như đang khuyên nhủ:
“An An, em đừng giận nhé. Anh ấy từ nhỏ đã nóng tính, ngoài em ra thì với ai cũng không mấy kiên nhẫn. Nhưng lần này em cũng sai mà… Anh ấy say đến vậy, sao em có thể bỏ anh ấy lại một mình được?”
Tôi kéo ngăn tủ, lấy ra một đôi đũa khác, gắp thêm chút mì lên ăn.
Vị nhạt nhẽo lan khắp khoang miệng.
Không ngẩng đầu, tôi thản nhiên nói:
“Dù sao cũng đã có vợ anh chăm rồi, cần gì tìm đến tôi nữa.”
“Vợ gì chứ? Hạ An An, em có ghen cũng phải có chừng mực! Chỉ là vài người quen trong vòng bạn bè thôi. Anh và Chi Chi chỉ là diễn cho vui! Em nghĩ anh thích uống rượu chắc? Không phải tất cả đều vì em sao?”
Tôi chỉ thấy thật nực cười.
Rõ ràng là anh ta và An Chi ôm ấp tình tứ với nhau, hưởng thụ từng giây từng phút — vậy mà giờ đây lại làm ra vẻ ấm ức, quay sang nhìn tôi như thể mình là người bị tổn thương.
Tôi khựng lại một giây, rồi bật cười phản hỏi:
“Vì tôi? Lê Minh Khang, tất cả đều là vì tôi?”
“Ba anh nói rồi, chỉ khi anh và Chi Chi liên hôn, ông ấy mới chịu giao vị trí người thừa kế cho anh. Lúc đó anh mới có thể ở bên em, mới có thể điều em về tổng bộ làm việc. Đó chẳng phải đều vì em và sự nghiệp của em sao?”
An Chi khẽ nhíu mày — chỉ là một thoáng thôi, nhưng trong mắt cô ta lóe lên tia độc địa.
“Đúng vậy, Khang nói không sai. Em còn chưa biết đâu, để bảo vệ em, tất cả đơn xin thăng chức những năm qua của em… đều là anh ấy cố tình bác bỏ đấy. Anh ấy đã vì em mà khổ tâm đến mức nào rồi.”
Tôi đứng chết lặng.
Một luồng lạnh lẽo từ sống lưng chui thẳng lên đỉnh đầu, khiến toàn thân rét run.
Bao năm qua, tôi dốc cạn sức lực — Tôi đã nghĩ chỉ cần cố gắng, tôi có thể đứng ngang hàng với anh ta.
Nhưng thì ra, mọi nỗ lực của tôi… đều bị anh ta tự tay dìm xuống đáy.
Vậy những đề án tôi thức trắng đêm để hoàn thành những hợp đồng phải uống rượu đến xuất huyết dạ dày mới ký được những ngày tôi không nghỉ phép đến ngay cả mặt mẹ cũng hiếm khi được gặp…
Tất cả những thứ ấy… là cái gì?
Sống mũi tôi cay xè, mắt lập tức đỏ lên.
Tôi khản giọng hỏi, từng chữ vỡ vụn:
“Là thật sao?”
“Đương nhiên rồi. Yên tâm đi, sau này em sẽ là phu nhân Tổng giám đốc tập đoàn Lê Thị . Muốn gì có nấy. Mấy cơ hội thăng chức vặt vãnh ấy tính là gì?”
Tôi bật cười — một nụ cười chua chát đến tàn nhẫn.
Lê Minh Khang lúc nào cũng nói không muốn công khai quan hệ đến cả ngày cưới cũng chỉ bảo tôi mời vài người thân quen không được rêu rao để rồi chẳng ai biết tôi là gì của anh.
Cái gọi là “bảo vệ tôi” — chỉ là lời nói dối nực cười.
Tất cả chỉ để thỏa mãn ham muốn khống chế bệnh hoạn của anh ta đạp tôi xuống thật thấpđể tôi mãi mãi phải xoay quanh anh ta.
Mãi đến hôm nay… tôi mới thật sự nhận ra điều đó.
Hóa ra, tất cả những gì tôi từng ngây thơ cho là ngọt ngào và chân thành, từ đầu đến cuối… chưa bao giờ là thuần khiết.
Tôi khẽ lắc đầu, cuối cùng cũng buông ra lời mà bấy lâu nay tôi chôn giấu tận đáy lòng:
“Lê Minh Khang, chúng ta chia tay đi.”
Lê Minh Khang trừng mắt, sững sờ nhìn tôi như thể không thể tin nổi những gì mình vừa nghe.
Môi anh ta run lên, vậy mà không thốt nổi một lời.
“Hạ An An! Chỉ vì Minh Khang thân thiết với tôi mà cô đòi chia tay ư? Anh ấy thật sự rất yêu cô! Ngay cả trong kỳ nghỉ trăng mật, cứ thấy cái gì lạ mắt là anh ấy nghĩ ngay đến cô, định mua về tặng.”
Đúng lúc này lại lôi “tuần trăng mật” ra nhắc — chỉ để khiến tôi thêm khó chịu.
Quả là ghê tởm đến cùng cực.
“Hạ An An, em càng ngày càng quá đáng! Nói chia tay? Em nghĩ mình có tư cách nói câu đó với anh sao?”
“Mười năm qua, em ăn của anh, dùng của anh, công việc là do anh sắp xếp. Vậy mà em còn đòi gì nữa?!”