31
Lúc này trên mặt hắn chẳng còn chút ý cười, toàn thân toát ra nghiêm nghị và khí thế tướng quân, khác hẳn với bộ dáng ta thường thấy. Đến giờ ta mới thật sự nhận ra, Cố Yển Chu luôn là vị tiểu tướng quân anh dũng thiện chiến ấy, chỉ là ta ít khi được thấy mặt đó của hắn mà thôi.
Hắn sai người tính toán số lương thực hiện có còn đủ dùng bao lâu.
Kết quả không mấy khả quan, địch biết núi Sùng Quân dễ thủ khó công, nên kéo dài chiến tuyến, đợi quân ta cạn sạch lương thảo rồi đánh một đòn quyết định.
Gần đây địch quân liên tục khiêu khích, nửa đêm đánh úp để thăm dò tình hình của ta.
Cố Yển Chu nói, không quá ba ngày, tất có đại chiến. Nhưng hiện giờ quân ta thương vong nặng nề, chỉ còn lại ba vạn tinh binh, trong khi địch có đến mười vạn quân.
Hắn nhíu mày càng lúc càng chặt, như thể có thể kẹp chết ruồi.
Ta chỉ nhẹ nhàng đắp chăn cho hắn, trấn an: “Yên tâm đi, ngoại lực của chúng ta sắp tới rồi.”
Hắn quay đầu nhìn ta: “Ngoại lực là cái gì?”
Ta ngáp một cái: “Vài ngày nữa chàng sẽ biết.”
“Ngủ đi, ngày mai còn có việc lớn đấy!”
32
Cố Yển Chu đầu óc mù mịt, hắn biết ta mấy hôm nay không chợp mắt, còn ta thì thật sự đã kiệt sức, suốt năm ngày đường xóc nảy, mông ta sắp nở hoa rồi.
Kết quả hôm sau hắn bị lời ta làm cho nhảy dựng.
“Nàng bảo ta hôm nay đi khiêu khích địch quân?”
Ta gật đầu.
“Tốt nhất dùng mấy thứ bẩn bẩn ấy, ví dụ như… đại tiện chẳng hạn.”
“Sau đó ném thêm vài cái bánh bột ngô xuống.”
Cố Yển Chu mặt đầy không thể tin nổi: “Nàng có biết tình hình của chúng ta hiện giờ không? Nếu chọc giận bọn chúng, hôm nay là đánh nhau luôn đấy.”
Ta lại gật đầu: “Ta biết, chính là muốn chọc giận bọn chúng.”
Thế là đêm hôm đó, khi địch quân lại phái năm đội binh tập kích, hàng chục thùng phân được đổ từ trên cao xuống, khiến địch quân nôn mửa chạy trốn, khổ không kể xiết.
Ngày hôm sau, tướng địch dẫn năm ngàn quân vây thành, mồm nói mấy câu đại loại như “không có lương thì đầu hàng đi” gì đó.
Và năm mươi thùng phân tiếp tục đổ xuống.
Hôm qua là phân khô, hôm nay hết rồi, chỉ còn cách thêm ít nước tiểu ngựa cho đủ.
Hiệu quả còn hơn cả hôm trước.
Tướng địch phát điên, hô to muốn tử chiến.
Lải nhải cái gì đấy ta cũng chẳng hiểu.
Xem ra còn đói, ta sai người mang ra ba thùng bánh ngô ném xuống.
Cố Yển Chu học theo lời ta dạy, bắt đầu lên tiếng:
“Xem ra tướng quân Sở vẫn chưa no đâu nhỉ! Cái miệng cứ bô bô kìa, ta cho thêm chút lương thực này, ăn phân không thôi thì không đủ no đâu!”
“Nếu tướng quân Sở đã muốn tử chiến, vậy chúng ta tùy thời phụng bồi. Có điều đến lúc đó e rằng ngài có muốn ăn phân cũng không còn mà ăn đâu, ha ha ha ha ha!”
Cố Yển Chu cười to một tràng đậm chất lão tiền phong.
33
Phó tướng của địch thì thầm điều gì đó bên tai tướng quân Sở, chưa bao lâu, bọn chúng rút quân.
Nhưng đêm thứ hai vẫn có người tập kích, đêm thứ ba cũng thế, chúng ta vẫn dùng chiêu cũ.
Trận chiến vốn nên nổ ra từ sớm, bị chúng ta kéo dài tới tận năm ngày.
Đến đêm thứ năm, có vẻ tướng quân Sở cuối cùng cũng nhận ra điều gì đó.
Có lẽ vì phân nước ngày càng loãng, bánh ngô ném xuống cũng ngày càng ít, hắn mới ngộ ra, hóa ra chúng ta đang dụ dỗ bọn họ.
Tạt phân vì không đủ tên, ném bánh ngô chỉ để cho chúng tưởng rằng chúng ta còn đủ lương thực.
Nhưng thực tế là, số lương trong doanh trại đã chẳng còn bao nhiêu.
Ban đầu Cố Yển Chu còn nghi hoặc vì sao ta lại làm mấy chuyện đó, nhưng khi tận mắt thấy địch quân vì người hôi mà phải rút lui, vì bị khiêu khích mà đỏ mặt tía tai, thấy khi bánh ngô nện xuống dưới thành, sĩ khí quân ta lập tức dâng cao, doanh trại vốn u ám mấy hôm trước cũng trở nên sôi nổi hẳn.
Toàn quân đều tưởng rằng viện binh đã đến, lương thực sung túc, ai ai cũng vót giáo mài gươm chờ ngày xuất chiến.
Chỉ có ta và Cố Yển Chu biết, lương thảo hiện tại chỉ đủ dùng trong hai ngày nữa.
Cố Yển Chu ngồi trong trướng không nói lời nào, thấy ta bước vào mới cất tiếng: “Giờ tướng quân Sở hẳn đã nhìn ra mưu kế của ta, nếu ta đoán không sai, ngày mai hắn sẽ phát động tấn công.”
“Mấy hôm nay nhờ mưu kế của nàng mà kéo dài được thời gian nghỉ ngơi cho binh sĩ, sĩ khí lại cao vút, dù lấy ít địch nhiều cũng có ba phần thắng, ta nhất định sẽ dốc toàn lực bảo vệ lãnh thổ của chúng ta.”
Hắn siết chặt tay ta, giọng có chút run nhẹ: “Chỉ là, Vi Lan, ngày mai quá đỗi hung hiểm, ta không muốn nàng mạo hiểm ở lại đây, đêm nay ta sẽ sai người đưa nàng rời đi…”
Ta cũng nắm chặt tay hắn, cố tình lái sang chuyện khác: “Cố Yển Chu, những khế đất và cửa tiệm mà chàng đưa ta trước khi xuất chinh, còn tính không?”
Cố Yển Chu ngẩn ra một chút, sau đó gật đầu: “Tất nhiên là còn, còn cả giấy hưu…”
Ta rút tay lại khỏi tay hắn: “Ồ, vậy là đủ rồi.”
“Còn nữa, giấy hưu ta xé rồi.”
Ta vòng tay ôm cổ hắn, khẽ nói: “Nếu chàng chết, ta chẳng phải thành quả phụ rồi sao?”
“Quả phụ nghe khó nghe lắm, ta không muốn làm quả phụ, nên chàng nhất định phải sống. Hơn nữa, ta còn chưa biết bệnh chàng đã khỏi hay chưa, ta là thần y, chàng đừng có làm hỏng danh tiếng của ta…”
Lời còn chưa nói hết, hắn đã bịt miệng ta lại bằng một nụ hôn sâu, dịu dàng rồi lại bá đạo, khiến người không thể chống đỡ.
34
Địch quân thậm chí chẳng chờ đến hôm sau, đúng giờ Tý đêm đó đã kéo quân đến thành, cả mười vạn binh mã.
Điều này sớm hơn ta dự đoán.
Trong lòng tính toán, viện binh hẳn cũng sắp đến, ta chỉ bảo Cố Yển Chu cố gắng cầm cự thêm chút nữa.
Cố Yển Chu nghe ta, bắt đầu giằng co, nhưng chỉ kéo dài được một canh giờ, quân địch bắt đầu xao động, quân ta cũng trở nên bồn chồn.
Cố Yển Chu nhìn ta: “Vi Lan, không thể kéo nữa rồi.”
Ta gật đầu: “Ta biết, nhưng chờ ta thêm một lát.”
Khi quân địch bắt đầu húc vào cổng thành, ta dẫn theo vài thùng đồ ăn loãng lên đầu thành, nhìn Cố Yển Chu: “Tướng quân Cố và các tướng sĩ dũng cảm thiện chiến của chúng ta, có thể đem mấy thứ này rải đều lên người bọn chúng không?”
Cố Yển Chu mang vẻ nghi hoặc nhưng vẫn gật đầu, binh lính vì đã quá quen với màn đại tiện mấy hôm trước, nay thấy món ăn loãng này thì hai mắt sáng rỡ, cứ tưởng là chiêu sỉ nhục mới, lập tức làm càng hăng.
Địch quân bị hất đầy một đầu, cứ ngỡ lại là phân, ai nấy giơ khiên che chắn, nhưng phát hiện đó chỉ là cám và bột mì, không đáng để che nữa.
Tướng quân Sở ngửa mặt cười lớn: “Cố Yển Chu, ngươi chỉ có bản lĩnh thế thôi à!”
“Sợ là trong thành phân cũng cạn, bánh cũng hết, giờ chỉ còn thứ đồ cho súc sinh ăn mà tưởng có thể khiến bọn ta sợ sao?”
“Đúng là trò cười thiên hạ, ha ha ha ha ha!”
Tiếng cười của hắn vang vọng, trong khi từng vốc thức ăn cho gà mà ta chuẩn bị sẵn đang lắc lư trên mặt hắn.
35
Sau lưng ta truyền đến tiếng mà ta hằng mong đợi: “Chúng ta không tới muộn chứ?”
Quay đầu nhìn lại, đại tỷ và tam hoàng tử dẫn theo một vạn gà chiến xuất trận, bên cạnh còn có tiểu hầu gia chống gậy và tam muội.
Tiểu hầu gia cầm trong tay nỏ đã cải tiến, tam muội ôm gói thuốc nổ, hướng về phía ta nở nụ cười thân thiết: “Nhị tỷ, tỷ nói đúng, lướt TikTok thật sự học được không ít thứ hay ho.”
Thế là tiếng cười của tướng quân Sở còn chưa dứt, một con gà chiến đã đáp xuống đầu hắn, mổ lấy mổ để vào mặt hắn, chẳng mấy chốc da đầu hắn bị rỉa trụi một mảng.
Một vạn con gà này trước khi ra trận đã bị bỏ đói cả ngày, giờ thấy đồ ăn thì như phát điên.
Toàn bộ gà chiến xông vào chiến trường, bay lên vai, đầu, tay chân địch quân, nhắm vào mắt, mũi, miệng mà tấn công…
Ngay lập tức, bên dưới thành la hét vang trời.
Nhân lúc quân địch hỗn loạn, tiểu hầu gia dẫn ba trăm cung thủ lên trận, thuốc nổ được kích hỏa, nhờ nỏ bắn chính xác vào ngực mấy tướng lĩnh và tiền phong, chỉ nghe “phịch” một tiếng, máu thịt văng tứ phía.
Hai ngàn gói thuốc nổ được tiêu hết, địch quân tử thương vô số, trận hình đại loạn.
36
Giờ chính là lúc để Cố Yển Chu và các chiến sĩ ra trận.
Hắn dẫn quân mở cổng thành nghênh chiến, toàn quân sĩ khí ngút trời, máu sôi sục, quyết tử bảo vệ giang sơn.
Tướng quân Sở bị gà chiến mổ mù một bên mắt, nhưng vẫn tránh được tên lửa và thuốc nổ của tiểu hầu gia, cùng Cố Yển Chu chính diện giao đấu, tay run run rút ra thanh bảo kiếm đã truyền đời nhiều thế hệ, là biểu tượng của chiến công hiển hách, ngay sau đó vang lên tiếng “choang” của kim loại chạm nhau.
Đây là chiến trường của hai vị anh hùng, cuối cùng, tiếng kim loại rơi xuống mặt đất, không lớn nhưng vang vọng cả chiến trường.
Rồi hắn quỳ xuống giữa bùn đất.
Từ xưa đến nay, chiến trường chỉ có một người thắng, và lần này, người đó là Cố Yển Chu.
Quân sĩ thấy thủ lĩnh địch ngã xuống, liền liều chết xông lên, trận chiến này kéo dài từ đêm sang ngày, lại kéo dài đến đêm lần nữa, cho đến khi tiếng khải hoàn vang lên…
Thấy đại quân thắng trận, ba tỷ muội chúng ta ôm chầm lấy nhau, ta mở lời: “Vẫn là tỷ muội mình là đáng tin nhất!”
“Không phải chắc chắn à!”
37
Ngay khi Cố Yển Chu xuất chinh, ta đã đoán được sẽ có ngày này, liền lập tức triệu tập một cuộc họp khẩn cấp.
Đại tỷ giỏi nuôi gà, còn đưa cho ta và tam muội vài con gà để phòng thân, khi ấy ta chợt nghĩ: nếu mang gà của tỷ lên chiến trường, tất là vũ khí bí mật.
Chỉ là kinh thành cách Tây Bắc quá xa, nếu mang gà từ đó tới núi Sùng Quân, e rằng đến nơi cũng chẳng còn chiến lực.
Vì vậy ta móc hết của hồi môn ra, bảo đại tỷ đến Tây Bắc nuôi gà, chỉ cách chiến trường chưa tới trăm dặm.
Cuối cùng đại tỷ không lấy đồng nào, sảng khoái đáp: “Muội à, tỷ chưa từng nghĩ gà của mình có ngày ra chiến trường, lần này nhất định sẽ phất lên, yên tâm, tỷ chuẩn bị xong là đi ngay, bên đó đất rộng người thưa, tỷ làm luôn trại gà quy mô lớn!”
Thế là, đại tỷ lên đường.
Tam muội biết chuyện cũng ngồi không yên: “Tỷ, muội là bác sĩ phục hồi chức năng, muội cũng đi Tây Bắc, muội có thể băng bó vết thương cho binh lính, giúp họ hồi phục…”
Nhìn miệng tam muội lải nhải, ta bỗng nhớ ra chuyện trước kia muội ấy từng nói, tiểu hầu gia tên âm khí nặng kia suốt ngày ở dưới hầm làm mấy thứ kỳ lạ, nào là nỏ, tên độc, còn bí mật nuôi tử sĩ để bảo vệ bản thân.
“Tam muội, muội còn nhớ cách làm thuốc nổ không?”
Tam muội mơ màng: “Hình như học trên TikTok rồi…”
Ta nắm lấy tay muội ấy: “Muội à, giờ có chuyện quan trọng hơn làm bác sĩ phục hồi nhiều!”
“Gì cơ?”
“Muội chế thuốc nổ, rồi để tiểu hầu gia cải tiến nỏ, kết hợp hai thứ, mang ra chiến trường!”
Mắt tam muội sáng rực: “Sao muội không nghĩ ra nhỉ, tỷ chờ muội, muội về nghiên cứu với Tiêu Sở ngay đây!”
Thế là, một ngày trước khi ta đến Tây Bắc, ta viết thư cho đại tỷ và tam muội, bảo các nàng chuẩn bị kỹ.
Chiến trường của chúng ta, từ đây bắt đầu.