Cô ta vừa khóc vừa quay người bỏ chạy.
Giày cao gót giẫm lên bãi cỏ, loạng choạng, vô cùng chật vật.
Tôi nhìn bóng dáng cô ta khuất dần, mới chậm chạp phản ứng lại.
Tôi… tôi hình như vừa vô tình loại bỏ được một tình địch?
Lại còn được nam chính bá đạo đích thân xác nhận chủ quyền, chống lưng oai phong?
Cảm giác này…
Phải nói sao nhỉ?
Khá là… sướng.
“Diễn xong rồi.” Cố Vân Đình đứng thẳng dậy, giọng lại lạnh lùng như thường, cứ như người đàn ông si tình vừa rồi chỉ là ảo giác.
Anh nhẹ nhàng đưa Cố Từ An trong lòng trả lại cho tôi.
“Bà Vương!” Anh gọi một tiếng.
Bà Vương lập tức từ trong biệt thự chạy ra.
“Thưa ông, có dặn dò gì ạ?”
“Đưa thiếu gia về phòng ngủ.”
“Vâng.”
Bà Vương đón lấy Cố Từ An từ tay tôi, nhẹ nhàng ôm bé trở về biệt thự.
Trên bãi cỏ, chỉ còn lại tôi và Cố Vân Đình.
Không khí có chút gượng gạo.
Tôi đưa tay sờ trán mình – nơi vẫn còn lưu lại độ ấm từ nụ hôn kia – cảm thấy nó như đang bốc cháy.
“Cái đó…” Tôi hắng giọng, cố gắng phá vỡ sự im lặng, “Cảm ơn anh lúc nãy.”
Dù gì thì anh cũng đã giúp tôi giải vây.
“Cảm ơn tôi vì đuổi tình địch của cô à?” Anh nhướng mày.
“… Không phải!” Mặt tôi đỏ bừng, “Là cảm ơn anh vì đã đính chính.”
“Tôi không có đính chính gì cả.” Anh nhìn tôi, ánh mắt sâu thẳm. “Những gì tôi nói đều là sự thật.”
Tôi khựng lại, “Sự thật gì cơ?”
“Cô là mẹ của con trai tôi, là vợ tôi.” Anh nói từng chữ rõ ràng. “Trong hợp đồng của chúng ta, có ghi rõ, đúng không?”
“Nhưng… nhưng đó chỉ là diễn kịch!” Tôi cuống lên, “Chúng ta đã thỏa thuận là chỉ đóng kịch trước mặt Từ An thôi mà…”
“Phương Thanh Tuyết không phải người ngoài.” Anh ngắt lời, “Cô ta là người đã nhìn Từ An lớn lên. Nếu cô ta biết thân phận thật sự của cô, cô nghĩ với tính cách đó, cô ta sẽ để yên sao?”
Tôi im lặng.
Quả thật…
Nhìn điệu bộ như muốn ăn tươi nuốt sống tôi vừa rồi của Phương Thanh Tuyết, nếu để cô ta biết tôi chỉ là “nhân viên tạm thời”, chắc chắn cô ta sẽ tìm mọi cách đá tôi khỏi nhà họ Cố.
Người thiệt cuối cùng vẫn là tôi.
“Vì thế, để tránh phiền phức không cần thiết, từ hôm nay trở đi, trước mặt tất cả những người biết sự tồn tại của Từ An, cô chính là Cố phu nhân.” Giọng điệu của Cố Vân Đình không cho phép phản bác.
Tôi há miệng định nói, nhưng rồi lại chẳng thể phản bác được gì.
Hình như… anh nói cũng có lý.
Tôi lại bị anh thuyết phục rồi.
“Thế… còn nụ hôn vừa nãy…” Tôi vẫn có chút để bụng.
“Đó là đạo cụ cần thiết cho vai diễn.” Anh bình thản nói, “Để tăng tính thuyết phục.”
“…”
Một “đạo cụ cần thiết” thật đắt giá!
Tôi cảm thấy mình bị anh nắm trong lòng bàn tay rồi.
“Được rồi, chuyện này quyết định vậy đi.” Anh phủi tay, kết thúc đề tài. “Không còn sớm nữa, chuẩn bị đi cùng tôi tham dự một buổi tiệc tối nay.”
“Tiệc tối?” Tôi sững người. “Tiệc tối gì cơ?”
“Một buổi tiệc thương mại.” Anh liếc mắt nhìn tôi. “Em cần lấy thân phận vợ của Cố tổng để cùng tôi tham dự.”
Tôi: “???”
Không đùa đấy chứ?
Mới ngày đầu “lên chức”, tôi đã phải đi dự kiểu tiệc cao cấp này à?
Tôi không biết làm mấy chuyện đó!
“Tôi… tôi có thể không đi được không?” Tôi bắt đầu chùn bước. “Tôi chẳng biết gì cả, sẽ làm anh mất mặt đấy.”
“Có tôi ở đây, em sợ gì?” Anh lại nhìn tôi, ánh mắt kia như đang nói: “Em đang nghi ngờ năng lực của tôi đấy à?”
“Em chỉ cần đi bên cạnh tôi, mỉm cười, gật đầu là được. Những việc còn lại, để tôi lo.”
Tôi vẫn có chút do dự.
“Nhưng tôi không có bộ đồ nào phù hợp cả…”
“Giang Tri Duyện đã đi chuẩn bị rồi.” Anh nói thản nhiên, “Một tiếng nữa đội tạo hình sẽ đến. Việc em cần làm bây giờ, là đi tắm, thư giãn một chút.”
Tôi: “…”
Được thôi.
Ông chủ đã sắp xếp đến mức này rồi, tôi còn biết làm gì khác?
Tôi cam chịu gật đầu.
“Biết rồi, ba của… con tôi.”
Cố Vân Đình nghe thấy cách gọi này, khóe miệng như lại nhếch lên một chút.
…
Một tiếng sau, đội tạo hình đỉnh cấp trong truyền thuyết, đúng hẹn xuất hiện trong phòng tôi.
Người dẫn đầu là một người đàn ông hơi điệu đà, nhưng ánh mắt vô cùng chuyên nghiệp.
Anh ta đi quanh tôi hai vòng, miệng không ngừng “chậc chậc”.
“Căn cơ không tệ, chỉ là quá mộc mạc.” Anh ta nắm cằm tôi, nhìn trái nhìn phải.
“Da còn ổn, chỉ hơi khô. Tỉ lệ vóc dáng cũng khá, chỉ là vòng eo chưa đủ rõ.”
Bị anh ta nhìn chằm chằm, tôi cảm thấy toàn thân khó chịu, cứ như một miếng thịt trên thớt bị người ta bình phẩm.
“Thầy Kevin,” Giang Tri Duyện đứng bên cạnh cung kính nói, “Cố tổng dặn, phải tạo hình cho cô Tô theo tiêu chuẩn cao nhất.”
“Biết rồi.” Người được gọi là Kevin búng tay cái “tách”, “Mấy chị em, bắt tay vào làm việc!”
Thế là tôi bắt đầu quá trình “cải tạo” kéo dài ba tiếng đồng hồ.
Chăm sóc da mặt, làm tóc, làm móng…
Tôi cảm giác mình như con búp bê gỗ, bị họ bôi bôi trét trét khắp người, tùy ý xoay trái xoay phải.
Khi mở mắt lần nữa nhìn vào gương, tôi hoàn toàn sững sờ.
Đây… là tôi sao?
Người phụ nữ trong gương, da trắng mịn, căng bóng như trứng gà bóc.
Mái tóc dài xoăn nhẹ như tảo biển thả lơi trên vai.
Lớp trang điểm tinh tế tôn lên những nét đẹp sẵn có của tôi, nhất là đôi mắt—được kẻ eyeliner và chuốt mascara, trở nên sâu hút và quyến rũ.
Tôi thậm chí… không dám tin đó là mình.
“Hoàn hảo!” Kevin hài lòng búng tay lần nữa. “Tác phẩm của tôi đúng là đỉnh cao!”
Lúc này, Giang Tri Duyện đẩy một giá treo quần áo bước vào.
Trên đó treo một chiếc váy dạ hội dài.
Đó là một chiếc váy quây màu xanh dương ánh sao, phần tà váy được đính vô số viên kim cương nhỏ, dưới ánh đèn, lấp lánh như tinh tú trên bầu trời đêm.
“Cô Tô, đây là váy Cố tổng đích thân chọn cho cô.”
Tôi nhìn chiếc váy, mắt sáng rỡ.
Đẹp… quá đẹp.
Đây chính là giấc mơ của mọi cô gái!
“Nhanh lên, thay thử cho tôi xem nào!” Kevin còn háo hức hơn cả tôi.
Dưới sự giúp đỡ của hai trợ lý nữ, tôi thay bộ váy vào.
Khi bước ra khỏi phòng thử, cả căn phòng lập tức im phăng phắc.
Ai nấy đều tròn mắt, kinh ngạc nhìn tôi.
Tôi bước tới trước gương, nhìn người con gái như biến hóa hoàn toàn trong đó, cũng sững sờ.
Đường cắt may của chiếc váy ôm sát lấy đường cong gợi cảm của tôi, tôn lên vóc dáng hoàn hảo.
Màu xanh dương ánh sao khiến làn da tôi càng trắng muốt hơn.
Những viên đá nhỏ đính trên váy theo từng bước chân của tôi, phát ra ánh sáng lấp lánh rực rỡ.
Tôi cảm giác mình như nàng Lọ Lem chuẩn bị đến vũ hội gặp hoàng tử trong truyện cổ tích.
“Trời ơi…” Kevin che miệng, không dám tin. “Cô ấy đúng là nàng thơ sinh ra để mặc bộ váy này!”
Tôi ngại ngùng mỉm cười.
Đúng lúc này, cánh cửa phòng bị đẩy ra.
Cố Vân Đình bước vào.
Anh đã thay sang bộ vest đen được may đo vừa vặn, tóc chải gọn gàng, cả người đẹp trai đến mức không thể rời mắt.
Anh nhìn thấy tôi, bước chân thoáng dừng lại.
Trong đôi mắt sâu ấy, ánh lên tia kinh diễm rõ rệt và… chiếm hữu.
Anh từng bước đi tới chỗ tôi.
Mọi người trong phòng đều biết điều, lặng lẽ rút lui.
Anh đứng trước mặt tôi, giơ tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve gò má tôi.
“Đẹp lắm.” Giọng anh khàn khàn.
Tôi bị ánh mắt anh nhìn đến tim đập thình thịch, mặt nóng bừng.
“Là nhờ váy và lớp trang điểm thôi.” Tôi nói lí nhí.
“Không.” Anh lắc đầu, ánh nhìn nóng rực như thiêu đốt, “Là em, vốn dĩ đã rất đẹp.”
Lại bắt đầu nói mấy câu tình cảm chết người rồi!
Tôi cảm thấy tim mình sắp không chịu nổi nữa.
Anh lấy từ túi áo ra một chiếc hộp nhung.
Mở ra.
Bên trong là một sợi dây chuyền kim cương.
Mặt dây là viên sapphire xanh đậm hình giọt nước, xung quanh viền đầy kim cương nhỏ lấp lánh.
Màu sắc của viên đá hoàn toàn hòa hợp với màu váy tôi đang mặc, đẹp đến nghẹt thở.
“Để tôi đeo cho em.”
Anh vòng ra sau lưng tôi, sợi dây chuyền lạnh như băng áp lên da tôi.
Tôi không kìm được rùng mình một cái.
Hơi thở ấm nóng của anh phả lên cổ tôi, tê tê, ngứa ngứa.
Tôi cảm thấy cả người mềm nhũn ra.
Anh đeo xong dây chuyền, tay liền thuận thế ôm eo tôi.
Anh từ phía sau ôm trọn tôi vào lòng.
Cằm nhẹ nhàng tựa lên vai tôi.
Cứ thế, hai chúng tôi sát lại gần nhau, cùng nhìn vào gương.
Trong gương, nam tuấn tú, nữ mỹ lệ.
Nhìn sao cũng xứng đôi vô cùng.
Cứ như một cặp đôi đang yêu sâu đậm.
“Tô Nhiên.” Anh thì thầm bên tai tôi.
“Ừm?” Giọng tôi mềm như nước.
“Tối nay, ở bên tôi. Một bước cũng không được rời xa.”
Giọng nói của anh mang theo sự bá đạo không cho phép từ chối.
“Vâng.” Tôi vô thức gật đầu.
Anh hài lòng hôn lên má tôi một cái.
Rồi nắm tay tôi.
“Đi thôi, bà Cố của tôi.”
Tôi bị anh nắm tay dẫn đi, giống như một con rối mất hồn rời khỏi căn phòng.
Trong đầu tôi lúc này, chỉ có duy nhất một ý nghĩ.
Xong rồi.
Tôi hình như… thật sự sắp rơi vào lưới tình mất rồi.
Người đàn ông này, thật sự quá giỏi.
Anh ta giống như một thợ săn thượng hạng, từng bước một, giăng ra cái bẫy dịu dàng đến không thể cưỡng lại.
Còn tôi, chính là con thỏ ngốc nghếch, biết rõ đó là bẫy, nhưng vẫn cam tâm tình nguyện lao đầu vào.
Chiếc Rolls-Royce lướt êm trên đường trong màn đêm.
Ngoài cửa kính là cảnh đêm thành phố rực rỡ ánh đèn.
Trong xe, bầu không khí lại có chút kỳ lạ.
Tôi và Cố Vân Đình ngồi cạnh nhau ở hàng ghế sau, không ai nói gì.
Tôi có thể ngửi thấy hương gỗ nhàn nhạt, dễ chịu tỏa ra từ người anh ấy, hòa quyện với mùi hoa quả thoang thoảng trên người tôi, tạo thành một hương vị mơ hồ đầy ám muội.
Tim tôi cứ “thình thịch” không ngừng.
Những gì vừa xảy ra trong phòng vẫn như một đoạn phim quay chậm, liên tục phát lại trong đầu tôi.
Cái ôm của anh, nụ hôn của anh, và câu nói “bà Cố của tôi”…
Mỗi cảnh đều khiến hai má tôi nóng bừng.
“Căng thẳng à?” Anh bất ngờ lên tiếng, phá vỡ sự im lặng.
“Có… có chút.” Tôi thành thật thừa nhận.
Tôi sống từng này năm, đây là lần đầu tiên tham dự một buổi tiệc tầm cỡ như vậy.
Nghe nói hôm nay những người tham dự đều là nhân vật có tiếng ở Thẩm Thành.
Từ giới thương nghiệp, chính trị đến giới giải trí…
Tôi chỉ là một dân công sở bình thường, đột nhiên phải chen chân vào nơi thế này, bảo không căng thẳng là nói dối.
“Không cần căng thẳng.” Anh đưa tay ra, nhẹ nhàng phủ lên bàn tay đang siết chặt của tôi đặt trên đùi.
Tay anh khô ráo, ấm áp, mang lại cảm giác yên tâm lạ thường.
“Hãy nhớ, em là vợ của Cố Vân Đình.” Anh nhìn tôi, ánh mắt kiên định, “Ở thành phố này, không ai dám làm em chịu uất ức.”
Lời anh như một liều thuốc trấn an, khiến trái tim tôi đang bối rối bỗng bình tĩnh trở lại.
Đúng vậy.
Tôi còn sợ gì nữa?