Ghen tị, tủi thân, đau lòng… tất cả dồn nén đến cực điểm và bùng nổ.
Tại sao?
Tại sao tôi phải làm người thay thế?
Tại sao tôi phải gánh lấy tình cảm không thuộc về mình, cùng nỗi đau xé lòng này?
Cố Từ An nhìn tôi, vẻ say khướt dường như tan đi từng chút.
Ánh mắt anh, từ ngơ ngác chuyển sang kinh ngạc, rồi là đau đớn, và cuối cùng… hóa thành băng giá lạnh lẽo.
“Tô Nhiễm.” Anh đứng thẳng người, giọng nói khôi phục lại sự lạnh nhạt thường ngày, thậm chí còn lạnh hơn, “Em đã vượt giới hạn rồi.”
Trái tim tôi bỗng thắt lại.
Vượt giới hạn?
Phải rồi.
Tôi chỉ là một người làm công theo hợp đồng.
Tôi lấy tư cách gì để chất vấn tình cảm của anh?
Tôi lấy tư cách gì để chạm vào quá khứ của anh?
Tôi – đã vượt ranh giới.
“Xin lỗi.” Tôi lau nước mắt, cười khổ, “Là tôi quên mất thân phận của mình.”
“Cố tiên sinh, xin lỗi vì đã làm phiền… lúc anh tưởng niệm người vợ đã khuất.”
Nói rồi, tôi quay người, chạy thẳng lên lầu.
Tôi không muốn thấy anh nữa.
Dù chỉ một giây.
Tôi sợ nếu nhìn thêm một lần, hàng rào tâm lý tôi dựng lên bấy lâu nay sẽ hoàn toàn sụp đổ.
Tôi chạy vào phòng, khóa chặt cửa, tựa lưng vào, rồi từ từ ngồi bệt xuống.
Nước mắt tuôn trào như vỡ đê.
Thì ra, người đáng thương nhất, chính là tôi.
Tôi cứ ngỡ mình có thể tỉnh táo giữa trò chơi này…
Tôi cứ tưởng mình có thể bình tĩnh rời đi, cầm tiền rồi biến mất.
Nhưng tôi đã đánh giá quá cao bản thân, cũng đánh giá quá thấp anh ấy.
Tôi lại buồn cười mà yêu chính “ông chủ” của mình.
Một người đàn ông, trong tim mãi mãi chỉ có một người phụ nữ khác.
……
Sáng hôm sau, tôi bị đánh thức bởi tiếng gõ cửa dồn dập.
Tôi mở mắt ra, đầu đau như búa bổ.
Tối qua tôi khóc đến nửa đêm, không biết từ lúc nào đã ngủ gục dưới sàn.
“Cô Cố! Cô Cố, mau mở cửa đi!” Là giọng lo lắng của dì Vương.
Tôi cố gượng dậy khỏi sàn, ra mở cửa.
“Dì Vương, có chuyện gì vậy?” Giọng tôi khàn đến mức không nhận ra nổi.
“May quá cô mở cửa rồi!” Dì Vương nhìn thấy đôi mắt sưng đỏ và khuôn mặt tiều tụy của tôi thì hoảng hốt, “Cô… cô bị sao vậy?”
“Không sao.” Tôi lắc đầu. “Xảy ra chuyện gì rồi?”
“Là cậu chủ nhỏ!” Dì Vương gần như sắp khóc, “Cậu chủ nhỏ mất tích rồi!”
“Cái gì?!” Tôi lập tức tỉnh táo. “Sao lại mất tích?!”
“Sáng sớm tôi dậy thì không thấy nó đâu nữa. Tìm khắp biệt thự cũng không thấy! Cả camera cũng xem rồi, cậu chủ… cậu chủ tự mình đi ra ngoài!”
Tim tôi như rơi xuống đáy vực.
Tử An… tự ý ra ngoài sao?
Tại sao?
Là vì cuộc cãi vã đêm qua giữa tôi và Cố Dạ Hàn sao?
Nó nghe thấy rồi?
Một cảm giác hoảng loạn và tội lỗi dữ dội bóp nghẹt lấy tôi.
“Báo cảnh sát chưa?” Tôi sốt ruột hỏi.
“Ông chủ không cho.” Dì Vương lắc đầu. “Ông chủ đã phái người đi tìm rồi, bảo cô ở nhà chờ tin.”
Chờ?
Tôi sao có thể chờ được!
Tôi quay người, định chạy thẳng ra ngoài.
“Cô Cố, cô đi đâu vậy?”
“Tôi đi tìm nó!”
Tôi không thể để Tử An gặp chuyện!
Tuyệt đối không!
Vừa chạy xuống lầu, tôi đã thấy Cố Dạ Hàn đang đứng trong phòng khách, điên cuồng gọi điện thoại.
Sắc mặt anh ta trắng bệch đến dọa người, mắt đầy tơ máu.
Toàn thân đều toát lên một khí tức tuyệt vọng sắp sụp đổ.
“Vẫn chưa có tin tức gì sao?!” Anh ta gầm vào điện thoại, “Tôi mặc kệ các người dùng cách gì! Dù có phải lật tung cả Hải Thành lên cũng phải tìm bằng được nó về cho tôi!”
Vừa dứt lời, anh ta đấm mạnh vào tường.
Máu lập tức trào ra từ mu bàn tay.
Thế mà anh ta như không hề cảm thấy đau đớn.
Tôi nhìn anh, trong lòng đau nhói.
Tôi biết, giờ phút này, anh ta chắc chắn còn đau đớn và tự trách hơn cả tôi.
Đúng lúc đó, điện thoại anh lại vang lên.
Anh lập tức bắt máy.
“Alo?!”
Không biết bên kia nói gì, sắc mặt anh ta lập tức trắng bệch.
Chiếc điện thoại rơi khỏi tay anh.
“Không…” Anh thì thầm, thân thể lảo đảo như muốn ngã, “Không thể nào…”
Tim tôi chợt co thắt.
Một điềm xấu phủ lấy toàn thân.
“Xảy ra chuyện gì?” Tôi lao đến, nắm lấy tay anh, cuống quýt hỏi.
Anh không nhìn tôi, chỉ ngẩn ngơ nhìn vào khoảng không.
“Họ nói… bên bờ sông… phát hiện một chiếc giày…” Giọng anh run rẩy đến mức biến dạng, “Là… giày của Tử An…”
Ầm——
Thế giới của tôi quay cuồng sụp đổ.
Bờ sông…
Chiếc giày…
Không!
Không thể nào!
Tử An ngoan như vậy, thông minh như vậy, nó sẽ không gặp chuyện gì đâu!
“Tôi không tin!” Tôi vừa khóc vừa lắc đầu. “Tôi không tin!”
“Tôi phải đi tìm nó! Tôi phải tìm nó ngay bây giờ!”
Tôi hất tay anh ra, lao ra ngoài như kẻ điên.
“Cố Từ An!” Anh đuổi theo, kéo mạnh tôi lại.
“Bình tĩnh một chút!”
“Bình tĩnh thế nào được?!” Tôi quay đầu lại gào lên, “Đó là Tử An! Là con của chúng ta! Nó có thể gặp chuyện, anh bảo tôi bình tĩnh kiểu gì?!”
“Con của chúng ta”…
Khi tôi nói ra mấy chữ này, chính tôi cũng sững lại.
Tôi đã… nhập vai quá sâu rồi.
Cố Dạ Hàn nhìn tôi, ánh mắt phức tạp vô cùng.
Anh ta không ngăn tôi nữa.
Mà nắm tay tôi, cùng tôi lao ra ngoài.
……
Khi chúng tôi tới bờ sông, nơi đó đã bị cảnh sát phong tỏa.
Rất nhiều người đang đứng xem.
Tôi lập tức nhìn thấy chiếc giày nhỏ được đựng trong túi vật chứng.
Là màu xanh dương, trên đó có hình Ultraman.
Chính là giày của Tử An.
Hôm qua, tôi còn vừa mới giặt sạch cho nó.
Chân tôi bủn rủn, suýt quỵ ngã xuống đất.
Cố Dạ Hàn đỡ lấy tôi.
Cả người anh ta cũng đang run lên.
“Không sao đâu…” Tôi thì thào, nước mắt nhòe nhoẹt cả tầm nhìn, “Tử An sẽ không sao đâu… nó biết bơi mà… nó…”
Tôi không nói tiếp được nữa.
Nó mới ba tuổi rưỡi.
Dù biết bơi, làm sao có thể sống sót trong dòng nước xiết thế này?
Tuyệt vọng như sóng lớn cuốn lấy tôi.
Đúng lúc ấy, điện thoại tôi bỗng vang lên.
Là một số lạ.
Tôi run rẩy bắt máy.
“Alo?”
“Xin hỏi, cô là cô Cố Từ An phải không?” Đầu bên kia là một giọng nữ dịu dàng.
“Vâng, là tôi. Xin hỏi chị là…?”
“Chào cô, đây là khu vui chơi thiếu nhi ‘Lâu Đài Mộng Ảo’ ở trung tâm thành phố. Ở đây có một bé trai, nói là quen cô, tên là Cố Tử An.”
Tôi chết lặng.
Khu vui chơi?
Cố Tử An?
Tôi… tôi không phải đang nằm mơ đấy chứ?
“Chị… chị nói gì cơ?” Giọng tôi run đến mức phát ra cũng khó khăn.
“Tôi nói, con trai chị, Cố Tử An, hiện giờ đang ở chỗ chúng tôi. Thằng bé rất an toàn, chỉ là hơi đói một chút, vừa ăn xong một phần gà rán Family Bucket.”
Gà rán… Family Bucket?
Tôi ngơ người.
Tôi nhìn về phía bờ sông, nơi chiếc giày đơn độc nằm lẻ loi.
Rồi lại nghĩ tới đầu dây bên kia điện thoại, nơi Cố Tử An đang ăn gà rán ngon lành.
Đây… là tình huống gì vậy?
“Vậy… vậy còn chiếc giày ở bờ sông…?”
“À, cái đó à,” giọng nữ đầu dây bên kia khẽ cười,
“Thằng bé nói là vốn dĩ chỉ muốn ra bờ sông ngắm cảnh, kết quả bất cẩn làm rơi mất một chiếc giày xuống nước.
Nó sợ bị ba mắng, nên… nên tự bắt xe buýt tới khu vui chơi chỗ chúng tôi.”
“Nó còn nói, nó biết mẹ nhất định sẽ tới tìm nó, vì mẹ là người yêu thương nó nhất trên đời.”
Tôi: “…”
Tôi cúp máy, cả người vẫn còn ngơ ngác.
Cho nên…
Đây là một vụ… hiểu nhầm?
Một vụ hiểu nhầm suýt nữa dọa chết cả nhà chúng tôi?
Tôi quay đầu nhìn Cố Vân Đình.
Rõ ràng anh cũng đã nghe thấy nội dung cuộc gọi.
Nỗi tuyệt vọng và đau đớn trên khuôn mặt anh dần dần tan đi, thay vào đó là một biểu cảm nửa cười nửa khóc, như vừa thoát nạn sau cơn bão lớn.
Chúng tôi nhìn nhau một cái.
Rồi bất chợt, “phụt” một tiếng, cả hai đều bật cười.
Cười rồi lại bật khóc.
……
Nửa tiếng sau, chúng tôi tìm được tên tiểu tổ tông khiến cả nhà hú vía tại khu vui chơi thiếu nhi.
Nó đang ngồi trên cầu trượt, vừa nhai cánh gà, miệng đầy dầu mỡ.
Vừa nhìn thấy chúng tôi, mắt nó sáng rỡ lên, ném cánh gà xuống, lao vèo về phía tôi.
“Mẹ ơi!”
Tôi vội ngồi xuống, dang tay ôm lấy nó thật chặt.
“Thằng nhóc hư này! Con muốn dọa chết mẹ hả?!” Tôi vừa khóc vừa giận, tát nhẹ hai cái vào mông nó.
“Hu hu hu… mẹ đánh con…” Nó lập tức khóc òa lên đầy tủi thân.
“Đánh con là còn nhẹ đó!” Tôi tức đến mức lại muốn đánh thêm.
“Thôi đủ rồi.” Cố Vân Đình bước tới, vòng tay ôm cả hai mẹ con vào lòng.
Anh xoa đầu tôi, rồi lại xoa đầu Cố Tử An.
“Không sao rồi.” Giọng anh khàn khàn, nhưng tràn đầy nhẹ nhõm, “Tất cả đã qua rồi.”
Tôi vùi mặt vào lòng ngực anh, bật khóc nức nở.
Tất cả những hoảng loạn, uất ức, sợ hãi… đều theo tiếng khóc mà trút ra ngoài.
Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ ôm lấy tôi, mặc kệ nước mắt tôi thấm ướt áo anh.
……
Trên đường về nhà, Cố Tử An có lẽ cũng biết mình đã gây họa, nên ngoan ngoãn ngồi im trong ghế an toàn trẻ em, không dám hé răng nửa lời.
Tôi và Cố Vân Đình cũng không nói gì.
Nhưng bầu không khí đã không còn lạnh lẽo và đè nén như trước.
Trải qua một “tai nạn giả” như sinh ly tử biệt, dường như khoảng cách giữa chúng tôi đã tan biến lúc nào không hay.
Về đến nhà, Cố Vân Đình bảo dì Vương đưa Cố Tử An đi tắm.
Phòng khách chỉ còn lại hai chúng tôi.
“Xin lỗi.”
“Xin lỗi.”
Không ngờ, chúng tôi lại đồng thanh mở miệng.
Cả hai đều sững người, rồi lại bật cười.
“Em nói trước đi.” Anh bảo.
“Không, anh nói trước đi.” Tôi đáp.
Anh nhìn tôi, ánh mắt dịu dàng đến mức như sắp nhỏ ra nước.
“Tô Nhiễm,” anh bước đến trước mặt tôi, nắm lấy tay tôi, “tối qua là lỗi của anh.
Anh không nên uống nhiều như vậy, càng không nên nhận nhầm em thành cô ấy.”
“Còn chuyện của Lâm Giai Yên, thật ra cũng là một hiểu lầm.”
“Cô ấy đúng là thanh mai trúc mã của anh, nhưng không phải mối tình đầu.
Giữa bọn anh chỉ là bạn bè. Những bức ảnh mà truyền thông chụp được hôm qua chỉ là do góc độ. Anh đã bảo Tưởng Tri Diễn đi xử lý rồi.”
Tôi nhìn anh, không nói gì.
“Còn về… Thanh Từ.” Anh hơi ngập ngừng, ánh mắt tối lại, “Cô ấy đúng là mẹ ruột của Tử An, cũng đúng là vợ trên danh nghĩa của anh. Nhưng đó là một cuộc hôn nhân thương mại, không có tình yêu.”
Tôi sững người.
“Giữa bọn anh, tuy lễ nghĩa đủ đầy, nhưng lại hoàn toàn không có cảm tình. Cô ấy sinh Tử An xong thì mắc trầm cảm sau sinh, rồi qua đời.
Anh đối với cô ấy có áy náy, có trách nhiệm, nhưng… không có tình yêu.”
“Tối qua anh gọi tên cô ấy, chỉ vì uống nhiều rượu, hồi tưởng lại một vài chuyện cũ, khiến em hiểu lầm. Anh xin lỗi.”
Tôi nhìn anh, trong lòng như sóng lớn cuộn trào.
Thì ra, là như vậy.
Thì ra, tất cả… chỉ là do tôi suy diễn.
“Vậy còn…” Tôi nhìn anh, lấy hết can đảm, hỏi điều tôi khao khát biết nhất:
“Tối qua, trong buổi tiệc, anh nói những lời đó…”
“‘Tôi yêu cô ấy’, ‘Em là người mà tôi nâng niu trên đầu quả tim’…”
“Những câu đó… cũng chỉ là đang diễn thôi sao?”
Anh nhìn tôi, trầm mặc.
Ngay khi tôi tưởng rằng anh sẽ cho tôi một câu trả lời khiến trái tim tan nát…
Anh lại lắc đầu.
“Không phải.”
Anh nhìn vào mắt tôi, từng chữ một, nói đầy nghiêm túc:
“Tô Nhiễm, ban đầu, đúng là anh chỉ muốn tìm một người để đóng giả làm mẹ của Tử An.”
“Việc anh chọn em, cũng chỉ vì Tử An thích em.”
“Nhưng, qua hai ngày ở bên nhau, anh phát hiện, dường như… anh không thể kiểm soát trái tim mình nữa.”
“Anh sẽ vui khi thấy em cười, sẽ đau lòng khi thấy em buồn, sẽ giận dữ khi người khác bất kính với em, sẽ cảm thấy bất an… khi em không ở bên cạnh.”
“Anh không chắc… đó có phải là yêu không.”
“Nhưng anh biết, anh muốn cùng em, và Tử An, mãi mãi ở bên nhau như thế này.”
“Không phải vì hợp đồng, cũng không phải vì đang diễn.”
“Mà là, với tư cách của một gia đình thực sự.”
Anh lấy từ túi áo ra một chiếc hộp nhung.
Mở ra.
Bên trong là một chiếc nhẫn kim cương lấp lánh rực rỡ.
“Tô Nhiễm,” anh quỳ một gối xuống đất, ngẩng đầu, nhìn tôi đầy tình cảm,
“Em có đồng ý biến bản ‘Thỏa thuận nuôi con (trước hôn nhân)’ này, thành một ‘hợp đồng hôn nhân’ thực sự và vĩnh viễn không?”
“Em có đồng ý lấy anh, trở thành mẹ ruột của Tử An, trở thành Cố phu nhân duy nhất của anh không?”
Tôi nhìn anh, nhìn vào ánh mắt không chút che giấu sự chân thành và mong đợi kia.
Nước mắt lại rơi xuống lần nữa.
Nhưng lần này, là nước mắt của hạnh phúc.
Tôi vừa khóc vừa cười, mạnh mẽ gật đầu.
“Em đồng ý.”
Anh cười.
Nụ cười ấy như ánh mặt trời giữa mùa đông, trong khoảnh khắc đã xua tan mọi bất an và hoang mang trong lòng tôi.
Anh đeo nhẫn vào ngón áp út của tôi.
Sau đó, đứng dậy, ôm chặt tôi vào lòng.
“Ba! Mẹ!”
Cố Tử An chẳng biết từ lúc nào đã tắm xong chạy ra.
Thằng bé thấy chúng tôi đang ôm nhau, lập tức chạy lon ton tới, ôm lấy đùi cả hai.
“Chúng ta mãi mãi đừng chia lìa nhé!”
“Ừ.”
Cố Vân Đình ôm lấy tôi, tôi lại ôm lấy Cố Tử An.
Ba người chúng tôi, ôm chặt lấy nhau.
“Mãi mãi không chia lìa.”
Bên ngoài cửa sổ, màn đêm dịu dàng bao phủ.
Trong nhà, ánh đèn ấm áp như tình thân.
Tôi biết, từ khoảnh khắc này, cuộc đời tôi đã bước sang một trang mới.
Và dòng đầu tiên của trang đó, viết ba chữ:
“Em yêu anh.”
-Hết-