08
Chiếc lưới mà tôi âm thầm giăng ra cuối cùng cũng đến lúc siết chặt.
Sau khi nhận được email tố giác ẩn danh của tôi, bộ phận kiểm toán nội bộ của công ty Trần Vũ hành động nhanh đến bất ngờ.
Họ lập tức thành lập một tổ điều tra đặc biệt, tiến hành kiểm tra toàn diện dòng tiền của dự án quy mô hàng chục triệu mà công ty đang triển khai.
Cùng lúc đó, Tôn Thiến – người tình được tôi "gợi ý" trước – cũng nhanh chóng đưa ra lựa chọn.
Vừa nghe tin Trần Vũ sắp “phá sản”, cô ta lập tức thu dọn tất cả tiền mặt và trang sức quý giá mà Trần Vũ cất trong “tổ ấm tình yêu” của họ, rồi bốc hơi khỏi thế gian: tắt điện thoại, chặn WeChat, biến mất không một dấu vết.
Trần Vũ lúc này đúng nghĩa trước cháy – sau nổ, đầu tắt mặt tối.
Điện thoại đòi nợ từ các chủ nợ cờ bạc reo lên như chuông báo tử, mỗi ngày mấy chục cuộc.
Tình nhân bỏ trốn, tiền thì mất sạch.
Anh ta muốn cầu cứu tôi — nhưng lại không dám để lộ chuyện biển thủ công quỹ.
Thế là như ruồi mất đầu, điên cuồng chạy vạy chỗ này đắp chỗ kia.
Anh ta không biết — mọi lỗ thủng trong đời anh ta đều do chính tôi đào sẵn.
Một tuần sau, kết quả kiểm toán được công bố.
Biển thủ công quỹ – đúng 500 ngàn.
Chuỗi bằng chứng rõ ràng, dòng tiền minh bạch — từng đồng từng cắc đều chảy thẳng vào tài khoản của một trang cá cược online nước ngoài.
Ban lãnh đạo công ty nổi giận lôi đình.
Đối với loại sâu mọt phá hoại lợi ích doanh nghiệp như thế, họ không hề nương tay — quyết định lập tức báo công an.
Chiều hôm đó, tôi đang hoàn thiện một kế hoạch tài chính mới thì điện thoại rung lên.
Là người bạn ở ngân hàng gửi cho tôi một bức ảnh chụp hiện trường.
Trong ảnh là hai cảnh sát mặc đồng phục, bước vào khu văn phòng mở của công ty Trần Vũ.
Giữa ánh mắt kinh ngạc của hàng chục đồng nghiệp, họ tiến thẳng tới bàn làm việc của Trần Vũ, xuất trình thẻ ngành và lệnh bắt giữ.
Sắc mặt Trần Vũ lập tức tái nhợt như tờ giấy trắng.
“Cạch!” – tiếng còng số 8 lạnh ngắt khóa lại đôi tay từng đeo nhẫn cưới cho tôi.
Ngay khoảnh khắc bị dẫn đi, như có linh cảm, anh ta đột ngột ngẩng đầu, ánh mắt xuyên qua tấm kính văn phòng, gắt gao nhìn về phía tôi, như muốn xuyên qua thời gian và không gian để tìm kiếm người từng là vợ anh ta.
Điện thoại của anh ta sáng lên trên bàn làm việc.
Chính là tin nhắn cuối cùng tôi gửi – canh đúng khoảnh khắc anh ta bị bắt.
Chỉ vỏn vẹn bốn chữ:
“Trò chơi kết thúc.”
Anh ta nhìn thấy.
Ánh sáng cuối cùng trong mắt anh ta tan biến.
Cả con người như bị rút cạn linh hồn — xám xịt như một pho tượng đá — lặng lẽ bị cảnh sát dẫn ra khỏi toà nhà văn phòng mà anh ta từng kiêu hãnh.
Cùng lúc đó, Trương Quế Phân đang ở chợ tranh cãi từng đồng bạc với người bán rau.
Bà ta nhận được điện thoại từ đồn công an.
Khi biết con trai bị tạm giữ hình sự vì tội chiếm đoạt tài sản công ty, bà phát điên, chạy như bay đến đồn.
Và rồi chỉ nhận được một tờ thông báo – con trai bà, người mà bà đặt hết hy vọng dưỡng già, người mà bà luôn tự hào… không chỉ là một kẻ lừa đảo, mà còn là một tên tội phạm.
Nghe đến đó, bà ta lập tức ngất xỉu ngay tại chỗ.
Nhưng bi kịch vẫn chưa dừng lại.
Cảnh sát còn thông báo: căn hộ cũ nát mang tên Trần Vũ – chính là căn tôi đã dùng 600 ngàn sính lễ để mua cho gia đình anh ta – sẽ sớm bị niêm phong và đem ra đấu giá để bồi thường thiệt hại cho công ty.
Trời – thật sự đã sập xuống đầu họ.
09
Chiều hôm đó, trời lất phất mưa, Trương Quế Phân và Trần Nhã lại tìm đến trước cửa nhà tôi.
Nhưng lần này, họ không còn vừa đập cửa vừa chửi bới như trước, mà chỉ “bịch” một tiếng, quỳ sụp xuống trước cánh cửa sắt lạnh băng.
“Vãn Vãn! Cầu xin con! Cầu xin con cứu lấy Trần Vũ!”
Giọng của Trương Quế Phân khàn đặc và run rẩy, từng từ như đứt quãng giữa tiếng nức nở tuyệt vọng. Bà ta liên tục dập đầu lên cửa, âm thanh trầm đục va vào kim loại nghe nhức óc.
“Là lỗi của tôi! Là tôi tham lam mờ mắt! Tôi không nên đòi cô nhiều tiền đến thế! Tôi không phải người! Cô muốn đánh chửi gì cũng được! Chỉ cần cô chịu bỏ ra 500 ngàn cứu Trần Vũ ra ngoài! Nó là chồng cô mà!”
Bên cạnh, Trần Nhã cũng khóc như mưa:
“Chị dâu ơi, anh em không thể ngồi tù được đâu! Nếu anh ấy bị nhốt, cả đời coi như tiêu rồi! Cả nhà em cũng xong luôn! Em xin chị, nể tình chị em một thời, giúp tụi em lần này đi mà!”
Tôi đứng sau cánh cửa, qua mắt thần, lạnh lùng nhìn cảnh mẹ con họ diễn màn bi kịch rẻ tiền.
Những giọt nước mắt, những lời sám hối này… đã quá muộn, lại quá rẻ mạt.
Tôi bấm nút chuông nói chuyện, giọng bình tĩnh không gợn sóng:
“Thứ nhất, Trần Vũ biển thủ là tiền công ty, là vụ án hình sự, không phải chuyện cứ có tiền là giải quyết được. Pháp luật không phải cái chợ để mặc cả.”
“Thứ hai, dù tôi có đủ tiền để cứu anh ta, thì tôi cũng sẽ không đưa một xu, một hào nào cả.”
“Hai người, đừng mơ nữa.”
Nói xong, tôi cắt liên lạc. Kệ họ gào khóc bên ngoài thế nào, tôi không đáp lại thêm lời nào.
Vài ngày sau, tôi nộp đơn xin thăm gặp qua luật sư Vương.
Phòng gặp gỡ trong trại tạm giam nồng nặc mùi thuốc khử trùng. Ngăn cách giữa tôi và Trần Vũ là một tấm kính dày lạnh lẽo.
Anh ta mặc đồ tù nhân, tóc đã cạo ngắn, cả người tiều tụy như già đi mười tuổi.
Hốc mắt hõm sâu, râu ria xồm xoàm, trong mắt là sự hoang mang và sợ hãi tột độ.
Vừa thấy tôi, mắt anh ta lập tức sáng lên một chút, rồi nước mắt không kìm được tuôn trào.
Anh ta nhào lên tấm kính, cầm lấy điện thoại nội bộ, giọng run rẩy như sắp sụp đổ:
“Vãn Vãn! Em đến rồi! Anh biết ngay em sẽ không bỏ mặc anh! Là anh sai! Anh biết mình sai rồi! Là anh bị ma che mắt, bị lòng tham làm mờ lương tâm! Xin em… xin em cứu anh! Vì tình nghĩa vợ chồng, hãy cứu anh một lần thôi!”
Tôi nhìn anh ta – nhìn cái dáng vẻ đáng thương mà cũng đáng khinh ấy – lặng lẽ.
“Vợ chồng ư?”
Tôi nhấc điện thoại lên, giọng bình thản:
“Trần Vũ, từ ngày anh dồn hết tâm sức lừa tôi ký vào bản ‘thỏa thuận tặng cho’, từ ngày anh âm thầm tính toán tài sản của tôi — giữa chúng ta, chỉ còn lại sổ sách.”
Tôi lấy từ túi ra bản gốc thỏa thuận, giơ lên qua tấm kính cho anh ta xem.
“Luật sư Vương đã giúp tôi đệ đơn kiện ra tòa. Cô ấy nói, bản hợp đồng này được ký kết trong tình huống tôi bị lừa dối và bị che giấu sự thật — có thể yêu cầu tuyên vô hiệu.”
“Không chỉ vậy, anh còn lấy tiền của tôi đi nuôi bồ. Hành vi đó có thể cấu thành tội lừa đảo.”
Tôi nhìn sắc mặt anh ta trắng bệch dần đi, tiếp tục nói:
“Anh biển thủ công quỹ 500 ngàn — số tiền lớn như thế, khung hình phạt từ 5 năm tù trở lên. Nếu cộng thêm tội lừa đảo, tổng hình phạt có thể ghép tội…”
“Trần Vũ, anh thử tính xem, cả đời còn bao nhiêu năm, để ra ngoài gặp lại mẹ và em gái ‘quý báu’ của mình?”
Từng lời tôi nói không lớn, nhưng nặng như búa tạ, từng nhát một, đập nát tia hy vọng cuối cùng trong mắt anh ta.
Cuối cùng anh ta cũng hiểu ra — tôi biết tất cả.
Tôi không phải con cừu đợi bị xẻ thịt, mà là thợ săn đã chuẩn bị bẫy kỹ càng, đứng ngoài lặng lẽ chờ con mồi tự chui đầu vào rọ.
Ánh mắt anh ta từ cầu khẩn biến thành thù hận và cuồng loạn.
Anh ta đập kính, gào lên như phát điên:
“Lâm Vãn! Đồ đàn bà độc ác! Cô tàn nhẫn đến thế sao?! Dù sao chúng ta cũng từng là vợ chồng! Cô không có trái tim à?! Cô nhất định sẽ gặp báo ứng!”
Tôi đứng dậy, liếc nhìn anh ta lần cuối.
Trong ánh mắt tôi chẳng còn hận, chỉ còn sự lạnh nhạt, như nhìn một người xa lạ.
“Không, đây không phải tàn nhẫn.”
“Đây là quả báo mà anh — và cả gia đình anh — đáng phải nhận.”
Tôi dứt khoát gác máy, xoay người rời đi, để mặc anh ta tiếp tục gào thét phía sau lớp kính, vĩnh viễn bị nhốt lại trong cánh cửa sắt nặng nề của chính tội lỗi mình.
10
Vụ ly hôn và vụ án Trần Vũ chiếm đoạt công quỹ — cùng được xét xử tại một tòa án, cách nhau chỉ một phiên.
Hôm mở phiên tòa, trời nắng gay gắt đến chói mắt.
Trương Quế Phân và Trần Nhã định xông vào phòng xử, vừa khóc vừa gào, nhưng bị cảnh sát tư pháp cản lại ngay từ vòng ngoài.
Bên trong phòng xử, không khí nghiêm trang.
Trần Vũ mặc đồ phạm nhân, tay đeo còng số 8, bị hai cảnh sát dẫn đến ghế bị cáo.
Từ xa, anh ta nhìn tôi.
Ánh mắt ấy — phức tạp lạ thường: có hối hận, có căm hận, nhưng nhiều nhất vẫn là tuyệt vọng.
Luật sư Vương Mẫn của tôi lập luận chặt chẽ, lý lẽ sắc bén.
Cô lần lượt trình lên tòa từng bằng chứng một:
• Bản ghi âm và video Trần Vũ đạp cửa chửi bới.
• Camera ghi lại cảnh Trương Quế Phân và Trần Nhã đến nhà tôi làm loạn.
• Hàng loạt sao kê chuyển khoản tôi đã gửi trong ba năm qua.
• Bản “thỏa thuận tặng cho” đầy tính lừa đảo.
• Hình ảnh Trần Vũ và Tôn Thiến ôm hôn thân mật trong trung tâm thương mại.
• Bằng chứng vay mượn trên các nền tảng tài chính và các khoản cá cược online.
Chuỗi chứng cứ ấy, như một tấm lưới trời không kẽ hở, khóa chặt tất cả dối trá và tội lỗi mà Trần Vũ từng cố giấu giếm.
Luật sư bên bị — trước những bằng chứng sắt đá — gần như không thể phản biện.
Chỉ còn biết lặp đi lặp lại rằng Trần Vũ “nhất thời hồ đồ”, “lần đầu phạm lỗi”, mong giành được chút thương xót từ hội đồng xét xử.
Sau phần nghị án ngắn, thẩm phán tuyên án ngay tại tòa:
“Qua quá trình xét xử, xác định nguyên đơn Lâm Vãn và bị đơn Trần Vũ đã hoàn toàn rạn nứt tình cảm vợ chồng, đồng ý cho ly hôn.”
“Tài sản gồm nhà ở và xe đứng tên nguyên đơn — là tài sản trước hôn nhân — thuộc toàn quyền sở hữu của nguyên đơn.”
“Về khoản thu nhập sau hôn nhân, do bị đơn Trần Vũ đã có hành vi lừa dối khi lập 'Thỏa thuận tài sản vợ chồng', vi phạm nguyên tắc công bằng, nên bản hợp đồng được tuyên vô hiệu. Nguyên đơn không cần phân chia thu nhập hậu hôn nhân.”
“Bị cáo Trần Vũ phạm tội chiếm đoạt tài sản khi đang đảm nhiệm chức vụ, số tiền lớn, bị tuyên phạt 5 năm tù giam, và tịch thu toàn bộ tài sản cá nhân.”
“Căn nhà tại khu phố cũ mang tên bị cáo sẽ bị tòa niêm phong và đem đấu giá để bồi thường thiệt hại kinh tế cho công ty.”
“Cộp!”
Chiếc chùy rơi xuống, bản án được đóng dấu vĩnh viễn.
Tôi đã thắng.
Và thắng hoàn toàn.
Bước ra khỏi tòa, nắng rọi lên người tôi ấm áp lạ thường.
Tôi cảm giác như ánh sáng ấy đang xua tan mọi u ám đè nặng trong tôi suốt ba năm qua.
Bất chợt, Trương Quế Phân lao tới như điên, giơ tay định đánh tôi:
“Đồ sao chổi! Đồ độc ác! Trả con trai lại cho tôi! Cô giết con tôi rồi!”
Nhưng bàn tay gầy guộc của bà ta còn chưa chạm được vào áo tôi, đã bị một vệ sĩ cao lớn cản lại.
Đó là người mà luật sư Vương Mẫn đặc biệt sắp xếp để bảo vệ tôi.
Tôi đứng lại, lặng lẽ nhìn gương mặt bà ta méo mó vì oán hận và tuyệt vọng,
Nhìn Trần Nhã bên cạnh khóc đến hụt hơi.
Tôi không nói một lời nào.
Chỉ bình thản — và lạnh nhạt — bước ngang qua họ.
Bởi vì đối với loại người như họ…
Sự im lặng và khinh bỉ chính là hình phạt đau đớn nhất.
11
Sau khi Trần Vũ vào tù, căn nhà cũ kỹ kia cũng bị tòa niêm phong và đưa ra đấu giá.
Trương Quế Phân và Trần Nhã — chỉ sau một đêm — mất hết nơi ở và nguồn tài chính.
Thảm kịch cuộc đời của họ, mới chỉ vừa bắt đầu.
Từ bạn bè, tôi lần lượt nghe được tình hình gần đây của mẹ con họ.
Sau khi căn nhà bị bán đấu giá, hai người hoàn toàn không còn chốn dung thân.
Người đàn ông khiến Trần Nhã mang thai — vị giám đốc họ Lý bên phòng marketing — cũng bị vợ thu thập đủ chứng cứ để ép ly hôn trắng tay.
Bản thân hắn còn đang lao đao, làm gì còn hơi sức lo cho một “gánh nặng” như cô ta.
Vợ cũ của Lý Vĩ là một người phụ nữ máu mặt — dẫn người tìm đến căn nhà trọ tồi tàn nơi mẹ con Trương Quế Phân trú ngụ, đánh cho Trần Nhã mặt mũi bầm dập.
Chủ nhà cho rằng họ xui xẻo, lập tức đuổi khỏi phòng trọ ngay trong ngày.
Danh tiếng nát bét, Trần Nhã cũng bị công ty sa thải với lý do: “gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến hình ảnh doanh nghiệp” — mất luôn cả nguồn thu nhập.
Không còn tiền, mâu thuẫn mẹ con bùng phát nhanh chóng.
Trương Quế Phân muốn Trần Nhã phá thai rồi về quê gả chồng, đổi chút sính lễ về dưỡng già.
Nhưng Trần Nhã vẫn ôm chút ảo tưởng — nghĩ đứa bé là quân bài cuối cùng của mình — sống chết không chịu bỏ.
Nghe nói hai người đã đánh nhau giữa đường phố, túm tóc, chửi bới, khiến đám đông vây quanh — cuối cùng bị công an đưa về làm biên bản.
Họ phải thuê tạm một căn hầm ẩm thấp tối tăm, mỗi ngày cãi nhau vì một gói mì tôm — ai được ăn trước, ai được ăn sau.
Lòng tham, sau khi mất đi nguồn nuôi dưỡng, lập tức quay lại cắn ngược chính họ.
Bạn tôi kể lại từng chi tiết bi thảm ấy, rồi hỏi:
“Cậu hả hê chưa?”
Tôi chỉ lắc đầu, không chút cảm xúc.
Kết cục của họ là do chính họ lựa chọn. Không liên quan gì đến tôi.
Thêm một thời gian sau, Trương Quế Phân tìm cách thông qua một người họ hàng xa lắc xa lơ, nhắn lời đến tôi:
Bà ta nói bà ta biết sai rồi, rất hối hận, chỉ cần tôi chịu chìa tay giúp một lần — dù chỉ là thuê cho họ một căn phòng nhỏ — bà ta sẵn sàng làm osin suốt đời, giặt giũ, nấu nướng, hầu hạ tôi.
Tôi chỉ nhờ bạn đáp lại hai chữ:
“Muộn rồi.”
Không còn tôi và Trần Vũ chống lưng, mẹ con họ như bệnh nhân bị rút ống truyền — héo úa, mục ruỗng, cuối cùng trở về đúng với bản chất ban đầu của họ.
Thậm chí, còn thảm hại hơn cả trước kia.
Đó là cái kết của lòng tham:
Trắng tay. Không đường lui.
12
Tôi tự thưởng cho mình một kỳ nghỉ kéo dài ba tháng.
Tôi đến Thụy Sĩ ngắm tuyết, đến Thổ Nhĩ Kỳ ngồi khinh khí cầu, đến Iceland săn cực quang.
Trên hành trình ấy, tôi xóa hết mọi liên hệ, hình ảnh liên quan đến nhà họ Trần khỏi điện thoại.
Tôi chôn vùi cuộc hôn nhân thất bại ấy — cùng tất cả con người và ký ức tồi tệ ấy — ở nơi tận cùng thế giới.
Sau khi về nước, việc đầu tiên tôi làm là dùng tiền thưởng cuối năm mua đứt một căn nhà cưới cho em trai, đứng tên cả hai vợ chồng nó.
Khi nhìn thấy khuôn mặt rạng rỡ hạnh phúc của ba mẹ và em trai — tôi cảm thấy một niềm an yên sâu sắc chưa từng có.
Tiền của tôi. Tình cảm của tôi.
Cuối cùng cũng được trao cho đúng người.
Tôi nghỉ việc ở công ty cũ, dùng toàn bộ mối quan hệ và tài nguyên tích lũy suốt những năm qua để thành lập văn phòng tư vấn tài chính riêng.
Luật sư Vương trở thành cố vấn pháp lý của tôi — đồng thời là bạn thân nhất, cộng sự đáng tin cậy nhất.
Sự nghiệp thuận lợi, cuộc sống tự do, đủ đầy.
Tôi cứ ngỡ những con người đó đã hoàn toàn biến mất khỏi cuộc đời mình.
Cho đến một buổi chiều, đúng một năm sau…
Tôi đang ở văn phòng mới thì điện thoại đổ chuông.
Đầu dây bên kia là một giọng nói khàn đục, già nua đến mức suýt không nhận ra:
“Là… là Lâm Vãn phải không?”
Tôi khựng lại.
Là Trương Quế Phân.
Trong giọng nói của bà ta, không còn chút cay độc hay hống hách năm nào, chỉ còn sự thấp thỏm, khiêm nhường, van xin.
“Tôi… tôi xin cô… Thằng Vũ… tháng sau nó mãn hạn tù rồi… được giảm án vì cải tạo tốt… cô có thể… có thể đến gặp nó một lần không? Nó vẫn nhắc đến cô…”
Tôi nắm điện thoại trong tay, im lặng tròn mười giây.
Rồi — tôi mỉm cười.
Tôi nói vào ống nghe, giọng nhẹ nhàng, lịch sự, pha chút vui vẻ:
“Xin lỗi, bà gọi nhầm số rồi ạ.”
Tôi dứt khoát ngắt máy.
Và chặn luôn số điện thoại ấy.
Tôi bước đến bên cửa sổ sát đất, phóng mắt nhìn thành phố rực rỡ ánh đèn và dòng xe tấp nập phía xa.
Cuộc đời rực rỡ mà tôi – Lâm Vãn – làm chủ,
mới chỉ vừa bắt đầu.
Không còn ai — không còn điều gì — có thể định nghĩa tôi, hủy hoại tôi.
Thế giới này, tôi làm chủ.
[ Hết ]