8
Sau một loạt quá trình nghiền giũa, điều chế, sản phẩm dưỡng da thuần thảo mộc, không chất phụ gia, phù hợp với từng loại da cuối cùng cũng ra thành phẩm!
Các tiểu cung nữ trong điện của ta đều đang ở độ tuổi mười mấy xuân xanh.
Ta sắp xếp cho Hà Diệp phát cho mỗi người một bộ nước hoa hồng, sữa dưỡng, kem và mặt nạ.
“Quân Quân, đây là cái gì vậy? Cảm giác man mát lạnh lạnh!”
Từ Chiêu nghi híp mắt, hiển nhiên là đang rất hưởng thụ dịch vụ chăm sóc da mặt của ta.
“Cái này gọi là mặt nạ, ta thấy gần đây mặt muội hơi ửng đỏ, đắp cái này có thể làm dịu đi rất hiệu quả.”
“Thần kỳ vậy sao?”
“Ta cũng muốn thử!”
Mọi người đều tò mò xúm lại ngắm nghía.
Các mỹ nhân vây quanh ta.
Giờ phút này ta cảm thấy mình là người nữ nhân hạnh phúc nhất thế gian.
“Đừng vội đừng vội, ai cũng có phần.”
Giúp Từ Chiêu nghi đắp xong, ta gọi các tiểu cung nữ khác cũng đến giúp một tay.
Không bao lâu sau, dưới bóng cây ngoài Phượng Nghi Điện bày đầy một hàng ghế tựa được đặt làm riêng.
Mọi người vừa đắp mặt nạ vừa trò chuyện.
Cảnh tượng vô cùng hoành tráng.
Đang lúc khoan khoái thì một vị khách không mời mà đến.
Chúng ta ai nấy đều đắp mặt nạ trắng bệch nhìn Lăng Duệ.
Lăng Duệ cũng nhìn chúng ta.
Nói thật, cảnh tượng này quả thực có hơi xấu hổ.
“Hoàng hậu, vào đây với trẫm.”
May mà Lăng Duệ chỉ lạnh lùng liếc ta một cái, rồi sải bước vào trong điện.
Được rồi.
Lại là ta.
Không liên lụy đến các mỹ nhân khác là tốt rồi.
Ta giơ nắm đấm về phía bóng lưng hắn dọa đánh, ra hiệu cho các ái phi phía sau cứ yên tâm.
Ta đi rồi sẽ về ngay.
Trong điện.
“Tạ Quân Nghê, ngươi lại giở trò gì nữa vậy?”
Lăng Duệ trông có vẻ rất khó chịu.
Ánh mắt nhìn ta như dao găm.
Ta đại khái hiểu rồi.
Theo như tình tiết trong truyện, ngưỡng cửa Ngự thư phòng ngày nào cũng sắp bị các phi tần dẫm nát.
Nhưng mấy hôm nay chúng ta đều mải chơi, không có thời gian để ý đến hắn.
Hắn liền tự mình mò đến tìm cảm giác tồn tại.
Nể tình hắn là Hoàng đế, ta vẫn kiên nhẫn giải thích công dụng của mặt nạ cho hắn nghe một lần.
“Lại có công hiệu như vậy? Vậy ngươi lấy cho trẫm thử xem.”
Tim ta run lên.
Cái gã láu cá này còn biết xấu hổ không vậy…
Một bộ này của ta, tính riêng tiền nguyên liệu, tiền nhân công, tiền quảng cáo, tiền bản quyền cũng phải từ một trăm lạng bạc trở lên.
Cho dù ta có cho hắn cái giá ưu đãi nội bộ…
Ồ đúng rồi.
Hắn muốn thì còn phải tính thêm phí tổn thất tinh thần của ta nữa.
Ta chìa tay ra, giơ hai ngón.
Lăng Duệ hiển nhiên đã hiểu sai ý ta.
“Không cần hai bộ, lấy trước một bộ thử xem.”
Mặt ta bất giác co giật.
Cái sự tự luyến này đúng là không phải dạng vừa.
“Ý ta là, một bộ một trăm năm mươi lạng.”
Sắc mặt Lăng Duệ sầm sì lại ngay lập tức, biến đổi đến mức không nhận ra.
“Một trăm năm mươi lạng?!”
“Đúng vậy, ta làm ra cái này tốn bao nhiêu công sức, không thể tặng không cho ngươi được.”
Nghe ta nói vậy, hắn đen mặt chỉ ra ngoài cửa sổ.
Vừa vặn có hai ba tiểu cung nữ cầm mặt nạ ta tặng đi ngang qua.
Ta không nhịn được mà thầm biếu hắn một cái lườm.
Như vậy mà cũng so sánh được à…
Đó là ta tự nguyện tặng.
Còn ngươi, một gã tra nam, ta không những không tặng không, mà còn phải “chặt chém” ngươi một phen.
“Hoàng thượng, ngươi mua không nổi cũng không sao.”
“Chỗ ta hỗ trợ trả góp, mua lần đầu còn được miễn lãi suất mười hai kỳ đó.”
Đối phó với kẻ kẹt sỉ, phải dùng ma pháp để đánh bại ma pháp.
Trong truyện, Lăng Duệ là kẻ theo chủ nghĩa Đại nam tử Hán tuyệt đối.
Một kẻ sĩ diện như hắn, chắc chắn sẽ vì thể diện mà móc tiền ra.
“Ai nói trẫm mua không nổi!? Lấy cho trẫm mười bộ!”
Hắn hào phóng vung tay, đúng là có khí phách bá chủ vung tiền như rác.
“Được thôi, thần thiếp đi lấy ngay.”
Ta sợ hắn đổi ý, nhanh như chớp đã đóng gói xong xuôi mười bộ vào giỏ.
“Hoan nghênh lần sau lại đến, đi thong thả không tiễn nhé.”
Giờ phút này ta giống hệt một nhân viên bán hàng vừa chốt được đơn lớn.
Thái độ cung kính chỉ thiếu nước đưa Lăng Duệ lên bàn thờ.
Hôm đó lúc Lăng Duệ rời đi, sắc mặt vẫn đen kịt.
Đám cung nhân phía sau còn xách theo mười cái giỏ.
“Hoàng thượng, đừng quên sai người mang bạc qua đây nhé!”
Ta nhắc hắn trước mặt mọi người.
Hắn cũng chỉ dám giận mà không dám nói.
Tâm trạng của gã tra nam đó thế nào ta không quan tâm.
Ta kiếm được một ngàn năm trăm lạng là rất đáng để ăn mừng.
Tối hôm đó, ta liền bê cái nồi lẩu uyên ương bằng sắt mà trước đó đã đặt thợ rèn làm.
Tổ chức một bữa tiệc lẩu nướng mùa hè.
9
Ngay khi ta tưởng rằng cuộc sống cứ thế suôn sẻ trôi qua, thì lại có tin Thục phi và Trân phi có hỷ.
Hai nàng ấy trước sau bị chẩn đoán ra hỷ mạch chỉ cách nhau ba ngày.
Nghe nói Lăng Duệ long nhan đại duyệt, ban thưởng rất nhiều thứ xuống dưới.
Hắn thì vui vẻ vì sắp được làm phụ thân.
Còn ta, chuyện ta lo lắng nhất cuối cùng cũng đến.
Trong nguyên tác có viết về một vị phi tần mang thai.
Kết quả cuối cùng là một xác hai mạng.
Nhưng tác giả cũng chỉ viết lướt qua tình tiết này.
Hơn nữa mọi người đều mải mê xem nam nữ chính, căn bản không ai quan tâm đến sống chết của nhân vật phụ.
Giờ thì đến lượt ta đau đầu.
Không biết có phải vì sự xuất hiện của ta đã làm thay đổi cốt truyện hay không.
Bây giờ người mang thai lại biến thành hai.
Tình tiết một xác hai mạng có xảy ra hay không cũng không chắc nữa.
Tất cả những gì ta biết đều trở nên mơ hồ.
Nghĩ đi nghĩ lại, thủ phạm vẫn là Lăng Duệ.
Không có hắn thì đã không có nhiều chuyện như vậy.
Đêm đó ta trằn trọc không ngủ được, suy nghĩ về mười ngàn khả năng có thể xảy ra trong tương lai.
Mấy ngày sau, ta hễ rảnh là lại chạy sang chỗ Trân phi và Thục phi.
Ta dặn dò thái y và cung nữ thái giám không được rời mắt mới yên tâm.
Ta nói đến mức tai họ cũng sắp mọc kén.
May mà mấy tháng đầu coi như đã qua an toàn.
Sau khi mang thai, khẩu vị của hai nàng thay đổi hẳn.
Trân phi vốn thích thanh đạm bỗng dưng lại thích thịt cá.
Mà Thục phi vốn ăn mặn cay thì lại không thể ăn nổi một chút đồ tanh.
Hễ ngửi thấy mùi thịt là nôn.
Ta cũng dặn Ngự Thiện Phòng thay đổi món liên tục, cũng thường xuyên tranh thủ tự mình xuống bếp làm cho họ vài món mới lạ.
Quan trọng nhất là triệu tập mọi người mỗi ngày đều tụ tập cùng nhau dưỡng da, hóng chuyện, chơi “Tranh chủ bài”.
Thời hiện đại có rất nhiều sản phụ bị trầm cảm trong thai kỳ.
Ta chỉ sợ hai nàng ấy cũng nảy sinh tâm lý lo âu khi mang thai.
Ngược lại, tên Hoàng đế Lăng Duệ kia lại là kẻ nhàn rỗi nhất.
Ngoài ban thưởng lúc đầu, tổng cộng hắn cũng chẳng đến thăm được mấy lần.
Ai không biết còn tưởng phụ thân của mấy đứa trẻ là ta…
Sóng yên biển lặng được một thời gian.
Hậu cung không có chuyện, triều đình lại có chuyện.
Theo tin tức nội bộ, ca ca ruột của Du Quý phi là Du Tử Sơ đã ẩu đả sứ giả Hung Nô đến kinh thành.
Đúng là họa vô đơn chí.
Cùng lúc đó, Tả tướng lại bị điều tra ra tội tham ô bán nước.
Ta còn chưa kịp hoảng loạn.
Cơm cũng chỉ ăn được nửa bát.
Ta ép mình bình tĩnh lại, tỉ mỉ hồi tưởng tình tiết truyện.
Trong nguyên tác, Du Tử Sơ là một tên du côn khét tiếng ở kinh thành.
Là nhi tử độc nhất được nuông chiều của nhà họ Du.
Kết cục cuối cùng của hắn là dựa vào quyền thế gia tộc mà tác oai tác quái đến già.
Chuyện hắn làm nhiều nhất hàng ngày là dẫn đám lâu la đi ức hiếp kẻ yếu.
Hoàng thượng tuy bất mãn, nhưng nể mặt Tả tướng nên cũng chỉ có thể mắt nhắm mắt mở cho qua.
Huống hồ, cái tính cách bắt nạt kẻ yếu, sợ hãi kẻ mạnh của hắn, sao lại dám ẩu đả sứ giả đến kinh thành?
Đại Ngụy trước nay vẫn không hòa hợp với Hung Nô.
Đây là chuyện cả nước trên dưới ai cũng biết.
Đã từng ba lần bốn lượt đánh nhau vì lãnh thổ biên cương.
Bách tính sống ở đó khổ không kể xiết.
Lần này cuối cùng cũng có khả năng hòa giải.
Hung Nô đặc biệt chọn một văn nhân đến kinh thành đàm phán.
Không ngờ sứ giả người ta vừa đến đã bị đánh…
Lại nói đến Tả tướng.
Có thể leo lên đến chức Thừa tướng, đủ thấy đảm lược của ông ta.
Tham ô thì còn có khả năng.
Chứ bán nước là tội tru di cửu tộc…
Nói thật.
Một người ngoài cuộc như ta căn bản không muốn dính vào mớ bòng bong chính trị này.
Nhưng Du Quý phi là nữ nhi và muội muội của kẻ gây sự, cũng ắt sẽ bị liên lụy.
Ta còn chưa kịp nghĩ thông suốt, thì đương sự đã kéo theo một đám người hùng hùng hổ hổ đi tới.
Sợ nàng ấy quá đau buồn, ta vội vàng nghênh đón, an ủi.
“Du bảo à, muội đừng quá đau lòng, dù sao phụ thân ta cũng là Hữu tướng, chúng ta cùng nhau nghĩ cách.”
Ai ngờ nàng ta lại thờ ơ xua tay.
“Thôi thôi thôi, vừa hay để cho tên Du Tử Sơ kia nếm chút bài học, còn phụ thân ta, mặc kệ ông ta đi.”
Giờ đến lượt ta ngẩn người.
Vốn ta còn tưởng nàng ta sẽ khóc lóc tìm ta nghĩ cách.
Không ngờ lại là ta lo bò trắng răng?
Nhìn kỹ lại, Du Quý phi còn có tâm trạng trang điểm kiểu “mắt đào quyến rũ”.
Đâu có giống bộ dạng sắp bị tru di cửu tộc…
Ta còn chưa kịp hỏi rõ ngọn ngành, các phi tần khác có mặt đã xôn xao bàn tán.
“Quân Quân, tỷ không biết sao? Tả Thừa tướng là người nổi tiếng thiên vị ở kinh thành đó!”
“Đúng đúng, từ nhỏ ta đã lớn lên bằng cách hóng chuyện nhà Tả tướng rồi!”
Trong những lời tám chuyện rôm rả của các mỹ nhân, ta cuối cùng cũng hiểu ra mọi chuyện.
Tả tướng trước khi làm Thừa tướng từng là Binh bộ Thượng thư.
Lấy võ phục người.
Một kẻ trọng nam khinh nữ điển hình.
Chính thất phu nhân của ông ta sinh con đầu lòng là nữ nhi, cũng chính là Du Quý phi.
Không may, phu nhân của ông ta trong lúc ở cữ bị nhiễm lạnh.
Thái y nói sau này e là khó có thai.
Đại Ngụy lại là quốc gia vô cùng coi trọng tôn ti.
Con cái do thiếp thất sinh ra không được ghi vào gia phả.
Cũng có nghĩa là nếu chính phòng không thể sinh hạ nam anh, thì phủ đệ sẽ không có người thừa kế.
Tả tướng sao có thể để chuyện này xảy ra?
Ông ta lập tức treo thưởng vạn lạng vàng tìm kiếm danh y khắp thiên hạ, chỉ để cầu được phương thuốc điều dưỡng thân thể để sinh nhi tử.
Đây là một quá trình vô cùng gian nan.
Trong thời gian đó, ông ta đổ mọi tội lỗi lên đầu nữ nhi và phu nhân của mình.
Lâu dần, ngay cả mẫu thân ruột cũng bắt đầu chán ghét chính nữ nhi mình.
Tuy đối với một người hiện đại như ta, chuyện này vô lý đến cực điểm.
Sinh nam hay nữ hoàn toàn phụ thuộc vào nhiễm sắc thể của nam nhân.
Nhưng trong xã hội nam quyền thời cổ đại, đó lại là lỗi của nữ nhân.
Sau này, ông ta thật sự tìm được.
Chính thê uống phương thuốc đó xong đã sinh hạ được nam anh.
Cùng lúc đó ông ta lại được thăng chức Tả Thừa tướng.
Quả thực là song hỷ lâm môn.
Nam anh đó chính là Du Tử Sơ.
Hắn từ khi mới sinh ra đã nhận được sự chú ý của toàn phủ.
Mà người tỷ tỷ Du Tử Ngâm đã bốn tuổi thì phải nhường nhịn mọi sự ngang ngược, phá phách của hắn.
Tương truyền năm Du Tử Sơ bốn tuổi, hắn đã công khai sai người đánh chết một nam đồng ngay trên phố.
Nguyên nhân chỉ là “nhìn không thuận mắt”…
Gia đình nam đồng đó đau đớn tột cùng, muốn tìm quan phủ đòi lại công đạo.
Nhưng trước quyền lực tuyệt đối, ai có thể làm gì được Tả tướng?
Cuối cùng cũng chỉ bồi thường một trăm lạng bạc rồi cho qua loa.
Sau đó, Du Tử Sơ như được “buff”.
Mùng một đánh người, mùng hai giết người, mùng ba trêu ghẹo gái nhà lành…
Tóm lại là hắn đã phạm hết một lượt pháp quy của Đại Ngụy.
Cuối cùng vẫn ung dung như không có chuyện gì.
Nghe xong, đến ta cũng không nhịn được mà phải khen hắn một câu: Dũng sĩ!
May mắn nhưng cũng thật bất hạnh.
Du Tử Ngâm từ nhỏ đã được nuôi dạy theo quy trình bồi dưỡng Hoàng hậu.
Tuy không cảm nhận được tình thân, nhưng thắng ở chỗ vật chất đủ đầy.
Cũng coi như là may mắn trong bất hạnh.
Giờ thì ta đã hoàn toàn hiểu cho Du Quý phi.
Nhưng ta vẫn không khỏi có chút lo lắng.
“Vậy Tả tướng thông đồng với địch, bán nước, tham ô…”
Ba chữ “tru di cửu tộc” còn chưa kịp nói ra, Du Quý phi đang cắn đến đĩa hạt dưa thứ hai đã ngắt lời ta.
“Tru di cửu tộc? Không sao, cứ để ông ta tru đi.”
Ta lại một lần nữa há hốc mồm.
“Với lại, chuyện này…”
Nàng ta ngoắc ngón tay, ra hiệu ta ghé sát lại.
Đêm đó ta kích động đến mức trằn trọc cả đêm.
Hai quầng thâm mắt lại càng đậm thêm.
10
Sáng sớm hôm sau, tin tức Du Quý phi bị đày vào lãnh cung đã truyền khắp hậu cung.
Ta và các phi tần tụ tập lại bàn bạc xem ai sẽ là người đi đưa cơm.
Không biết lãnh cung có giống như trong phim, ăn không đủ no, mặc không đủ ấm không.
Dù sao thì chúng ta cũng chưa từng vào đó.
Cuối cùng sau một hồi thảo luận sôi nổi, do Trân phi và Thục phi là thai phụ, không tiện đi lại, kết quả được quyết định là: mùng một, hai, ba ta đưa cơm; mùng bốn, năm Ngô Tiệp dư đưa cơm; mùng sáu, bảy Hiền phi đưa cơm.
Khi ta mang theo tâm trạng kích động, tò mò muốn khám phá đến lãnh cung, ta thực sự đã bị cảnh tượng trước mắt làm cho giật mình.
Du Quý phi đang nằm không thèm chải chuốt trên chiếc giường gỗ nam mộc khảm vàng, cắn hạt dưa.
Thấy ta đến, nàng ta bật dậy chạy tới.
Nàng quen tay quen đường mở hộp thức ăn đặt lên bàn gỗ đỏ.
“Vẫn là tỷ hiểu ta, đồ ăn Hiền phi mang đến nhạt nhẽo quá.”
Nàng ta không chút khách khí, cầm đũa vàng lên ngấu nghiến ăn.
Ta tò mò nhìn quanh bốn phía.
Trong cái đầu nhỏ bé có một nỗi băn khoăn to lớn.
“Muội chắc chắn đây… đây là lãnh cung?”
Du Quý phi chuyên tâm vào việc ăn uống, ăn đến hai má phồng lên.
Nghe vậy chỉ ngẩng đầu liếc ta một cái, rồi lại cúi đầu ăn tiếp.
Sau này ta mới biết, hóa ra sự nghèo khó đã hạn chế trí tưởng tượng của ta.
Gia sản của Du Quý phi nếu nói theo cách của người hiện đại, chính là có vô số “mục tiêu nhỏ”…
Nàng ta chính là một phú bà thứ thiệt.
Một tháng trôi qua.
Dưới sự đưa cơm không ngừng nghỉ của chúng ta và sự “nằm yên hưởng thụ” của Du Quý phi, nàng ta đã thành công vỗ béo mình trở nên tròn trịa.
Ca ca của nàng ta, Du Tử Sơ, bị tống vào thiên lao cũng đã gần một tháng.
Trong khi đó, tội tham ô bán nước của Tả tướng đã có bằng chứng thép.
Lăng Duệ cũng nhanh chóng cách chức của ông ta.
Hoàng đế lần này hiển nhiên muốn nhổ cỏ tận gốc.
Trực tiếp hạ lệnh tử hình “trảm lập quyết”.
Ngày hành hình được định vào một tháng sau.
Đêm trước ngày hành hình, lãnh cung xảy ra hỏa hoạn.
Ta nhận được tin liền kéo Hà Diệp chạy như bay.
Con đường trong cung vốn tĩnh lặng về đêm, giờ đây lại ồn ào náo động.
Không khí cũng mang theo mùi khét lẹt.
Ta chạy đến mức hụt hơi, áo lót bên trong ướt đẫm mồ hôi, nhưng tay chân lại lạnh toát lạ thường.
Vội vã chạy đến hiện trường, cảnh tượng càng thêm hỗn loạn.
Từng tốp cung nhân thay nhau múc nước.
Mùa đông y phục rườm rà, đến động tác tạt nước cũng trở nên vụng về.
Ánh lửa từ lãnh cung chiếu sáng cả bầu trời đêm mùa đông.
Khói bốc mù mịt bao trùm lấy màn đêm vô tận, như thể có thứ gì đó sắp phá tan bầu trời mà ra.
Mãi đến rạng sáng, ngọn lửa mới dần nhỏ lại.
Giữa trưa, mặt trời chói chang.
Pháp trường nhỏ bé bị bách tính vây kín không một kẽ hở.
Ta và Hà Diệp cũng trà trộn trong biển người này.
“Tốt quá rồi, ác nhân cuối cùng cũng phải xuống địa ngục!”
“Đúng vậy, nhà Tả tướng làm nhiều việc ác, chết là đáng!”
“Đúng! Chết thật đáng!”
Không biết ai là người hô lên đầu tiên.
Đám đông đột nhiên trở nên phấn khích, chen lấn khiến ta và Hà Diệp không thể nhúc nhích.
“Giờ Ngọ ba khắc đã đến, trảm lập quyết!”
May mà thời gian đã điểm.
Theo lệnh của giám trảm quan, đao phủ phun một ngụm rượu mạnh lên lưỡi đao, sau đó vung đao hạ xuống.
Đầu người rơi xuống đất.
Cảnh tượng quá mức máu me, ta không dám nhìn thẳng.
Ngược lại, trong đám đông lại vang lên tiếng vỗ tay như sấm.
Ta ngẩng đầu nhìn đám mây đen đang dần kéo đến ở phía xa.
Đại Ngụy này, cuối cùng cũng sắp thay đổi rồi.
11
“Quân Nghê tỷ tỷ, sau đó thì sao? Sau đó thế nào ạ?”
“Sau đó à… chuyện sau đó ngày mai kể tiếp, con ngoan ngoãn ngủ đi đã.”
Tiểu Lục Thất rất ngoan ngoãn, nhắm mắt lại một lát đã chìm vào mộng đẹp.
Ta cúi xuống đắp lại chăn cho con bé, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đang ngủ say của nó mà xuất thần.
Về sau, Hung Nô và Đại Yến quốc trong ứng ngoài hợp cùng nhau công đánh Đại Ngụy.
Khác với những cuộc chiến trước đây, lần này không có khói lửa ngút trời, không làm liên lụy đến bách tính vô tội.
Mà là mũi kiếm chĩa thẳng vào Càn Cung.
Đêm khuya, khi Ngự Lâm quân không chút phòng bị, cuộc bức cung diễn ra vô cùng thuận lợi.
“Quân Quân, Tiểu Lục Thất ngủ rồi à, mau ra đây ăn xiên nướng!”
Thục phi ngoài cửa nhỏ giọng cắt ngang dòng hồi ức của ta.
Ồ, không đúng.
Nàng ấy bây giờ không còn là Thục phi nữa.
Nàng ấy là Tống Dư Yên.
Ta rón rén bước ra khỏi phòng, nhẹ nhàng khép cửa lại.
“Tiểu Nam Nam của muội cũng ngủ rồi à?”
Ta thuận tay nhận lấy xiên nướng Du bảo đưa, cắn một miếng thịt dê nướng xèo xèo mỡ, nghiêng đầu hỏi nàng.
“Chứ sao nữa, cũng không xem mẫu thân nó là ai, dỗ nó ngủ có phải là chuyện dễ như trở bàn tay không?”
Ta và Du bảo ngầm hiểu ý nhau, nín cười nhìn nhau.
Chúng ta đồng thời giơ ngón cái về phía nàng ấy.
Dù sao thì Dư Yên bảo bối cũng mới mấy hôm trước còn khóc lóc vì không dỗ được con.
Nay đã là một mẫu thân bỉm sữa.
Nhắc mới nhớ.
Tên ngốc Lăng Duệ đó có lẽ đến giờ vẫn chưa biết, hắn đã bị “cắm sừng” tận hai lần.
Vị từng là Thục phi bên cạnh ta đây, mang thai đứa con của “thái giám” đứng đầu trong cung nàng, Từ Ngạn Sinh.
Theo lời thú nhận của đương sự, vào dịp Tết Nguyên Tiêu năm nàng mười sáu tuổi, nàng đã nhất kiến chung tình với Từ Ngạn Sinh khi chàng đang thả đèn hoa đăng bên bờ sông.
Khổ nỗi Từ Ngạn Sinh chỉ là thương hộ.
Ở Đại Ngụy, địa vị của thương nhân rất thấp.
Phụ thân nàng là quan Nhị phẩm dĩ nhiên không coi trọng một người con rể như vậy.
Lại nghĩ đến việc nếu nữ nhi vào cung có thể củng cố chức quan của mình.
Cứ thế, một đôi tình nhân đã bị ép phải chia lìa.
Ai ngờ Từ Ngạn Sinh cũng là một kẻ si tình.
Chàng đã tốn rất nhiều tiền bạc, lót đường quan hệ để vào cung làm “thái giám”.
Chuyện sau đó cứ tự nhiên mà xảy ra.
Phải biết rằng, nếu chuyện này bị phát hiện, đó là tội chết không thể thoát.
Cái lá gan này, ta là người hiện đại nhìn vào cũng phải bội phục.
May mà cuối cùng hai người họ cũng được xem là hữu tình nhân chung thành quyến thuộc.
Bây giờ còn có một nhi tử đáng yêu.
Thật đáng thương cho Lăng Duệ.
Coi như đã nuôi con hộ người khác hơn nửa năm.
Ba ngày sau, phu thê Trân phi cũng từ trong núi trở về.
Ồ, nàng ấy bây giờ cũng không còn là Nữu Hỗ Lộc · Trân phi nữa.
Nàng ấy là Liễu Chỉ Chỉ.
Nói đến cặp đôi này, ta lại phải nhắc đến “chiến tích” của nàng ấy.
Theo lời nàng kể, nàng và Ngô Tiện từ nhỏ đã là hàng xóm.
Thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên.
Một người là tiểu thư của Lễ bộ Thượng thư.
Một người là hậu duệ của gia tộc y học.
Gia đình hai bên môn đăng hộ đối, vì vậy từ nhỏ đã định sẵn hôn ước.
Nhưng sau đó Lăng Duệ lại giở trò.
Hắn hạ chỉ bắt buộc phàm là đích nữ nhà danh môn ở kinh đô, cứ đủ mười ba tuổi là phải tham gia tuyển tú.
Nếu bị phát hiện tự ý hứa gả, sẽ bị nghiêm trị.
Năm đó nàng vừa tròn tuổi cập kê, đúng dịp tuyển tú ba năm một lần.
Dù ngày tuyển tú đã cố tình giả xấu, Lăng Duệ vẫn chọn trúng nàng.
Nguyên nhân không có gì khác.
Phụ thân nàng là quan lớn Nhị phẩm.
Để khống chế các đại thần dưới trướng, tên Hoàng đế chó má Lăng Duệ này đã lần lượt nạp các đích nữ của đại thần vào hậu cung.
Không cam tâm nhìn người mình yêu trở thành quân cờ của kẻ khác, Ngô Tiện đã kế thừa trọng trách từ phụ thân mình.
Đồng thời dựa vào năng lực hơn người để trở thành thái y đứng đầu Thái y viện.
Cũng từ đó mà có cơ hội tiếp xúc gần hơn với người thương.
Vẫn còn nhớ lúc đầu Ngô thái y xin ta đồ dưỡng da.
Không ngờ là xin cho Trân phi…
Cặp đôi “vụng trộm” này khiến ta không khỏi nghĩ đến Mi tỷ tỷ và Ôn thái y.
Làm ta phải liên tục xuýt xoa.
Đây chính là sức mạnh của tình yêu.
Nhắc đến đây, lại phải nói đến tên của nữ nhi hai người họ:
Tên thật là Ngô Liễu Kỳ, tên ở nhà là Tiểu Lục Thất.
Chỉ cần nghe tên là biết.
Phụ mẫu là chân ái, con cái là ngoài ý muốn.
Sau khi Đại Ngụy vong triều, phụ mẫu của Trân phi cũng đồng ý cho họ ở bên nhau.
Đôi phu thê trẻ không dựa dẫm vào phụ mẫu, tự lực cánh sinh mở một y quán.
Cuộc sống cũng coi như sung túc.
Điều duy nhất không ổn là hai người thỉnh thoảng phải vào núi tự mình hái thuốc.
Nói mỹ miều là “không quên gốc gác”.
Thực chất là trốn lên căn nhà nhỏ giữa sườn núi để sống thế giới hai người.
Để lại ta và Du bảo, hai kẻ độc thân vạn năm, phải trông con giúp.
Ban đầu Tiểu Lục Thất còn hỏi ta:
“Quân Nghê tỷ tỷ, phụ thân và mẫu thân con đi đâu rồi ạ?”
Bị đôi mắt to tròn ngây thơ này nhìn chằm chằm, ta thực sự không nỡ nói cho con bé biết sự thật.
Đành dỗ dành rằng phụ mẫu đi kiếm tiền mua sữa bột cho con.
Lâu dần, Tiểu Lục Thất có lẽ đã hiểu ra điều gì đó, nên không còn hỏi ta nữa.
Có lẽ tâm hồn của đứa trẻ mới ba tuổi rưỡi cũng đã trở nên mạnh mẽ rồi.
Lại nói về cựu triều Du Quý phi.
Nàng ấy chính là một nhân vật lớn được ghi vào sử sách.
Ban đầu, ca ca của nàng ta là Du Tử Sơ ẩu đả sứ giả Hung Nô, trực tiếp đẩy nhanh sự rạn nứt trong quan hệ giữa Hung Nô và Đại Ngụy.
Phần lớn công lao cũng là của nàng ấy.
Một người “tỉnh táo” như nàng, sớm đã nhìn thấu bộ mặt giả dối của Hoàng đế.
Cộng thêm sự chán ghét tột độ với Tả tướng, nên đã liên kết với gián điệp của Đại Yến trà trộn ở kinh đô.
Tìm kiếm một thời cơ thích hợp để “một lưới bắt hết”.
Và Du Tử Sơ, đã trở thành một quân cờ trong tay nàng.
Nàng nói với ta, vốn dĩ theo kế hoạch, tiến triển sẽ nhanh hơn một chút.
Không ngờ lại vì mải vui chơi với ta quá, mà làm chậm trễ một thời gian.
Sau đó ta mới phát hiện ra có gì đó không đúng.
Sau khi xuyên thư, ta vẫn chỉ biết làm đẹp, nấu mỹ thực.
Lại không ngờ rằng hóa ra ai nấy đều ấp ủ đại chí.
Kẻ ngốc nghếch hóa ra lại là chính mình…
Nay đã khác xưa.
Lãnh thổ của Đại Ngụy trước đây giờ thuộc về Đại Yến.
Mà quân vương Đại Yến vẫn áp dụng luật pháp của địa phương, đồng thời giảm thuế má.
Cuộc sống của bách tính ngày một đi lên.
Tự nhiên bách tính cũng ủng hộ tân đế Yến Vương.
Còn ta, cuộc sống cũng không tệ.
Mở hai cửa hàng chăm sóc sắc đẹp và tiệm trà sữa phiên bản cổ đại.
Đúng như dự đoán, phản hồi rất tốt.
Ta liền làm một bà chủ “vung tay”.
Các phi tần của tiền triều sau khi giải tán, đa phần đều có sản nghiệp riêng.
Có người tìm được lương duyên, thành thân sinh con.
Có người theo đuổi mộng giang hồ, đi khắp thiên hạ.
Còn ta, những lúc rảnh rỗi nhàm chán, liền rủ Du bảo và các tỷ muội tốt.
Tụ tập dạo Nam Phong Quán.
Làm đẹp.
Sống cuộc đời tự tại tiêu dao.
Mấy vị đã làm mẫu thân thì thời gian không còn rảnh rỗi như trước.
May mà lễ tết vẫn sẽ tụ tập cùng nhau.
Có điều, vấn đề độc thân của ta năm nào cũng là trọng điểm bị họ cằn nhằn.
“Quân Quân, muội thật sự không tìm ai à?”
Cựu Hiền phi Triệu Khả Du kéo tay ta, mặt lộ vẻ lo lắng.
“Ôi chao, các tỷ đừng lo lắng nữa, ta có bao nhiêu con nuôi, cháu nuôi thế này, lẽ nào sợ không có ai lo hậu sự hay sao?”
Ta khoác vai nàng, nói năng vô cùng nghiêm túc.
May mà mọi người cũng chỉ trêu chọc ta.
Rất nhanh đã lại nâng chén cạn ly.
Nhìn cảnh tượng hòa thuận vui vẻ trước mắt, ta vô cùng cảm khái.
Vốn tưởng sẽ phải sống cả đời ở chốn thâm cung.
Không ngờ lại có được cuộc sống như hiện tại.
Về sau, ta và Du bảo bỗng dưng bận rộn một cách khó hiểu.
Số trẻ gọi chúng ta là dưỡng mẫu ngày càng nhiều.
Mỗi dịp lễ tết đến phần phát hồng bao, tình hình của Du bảo thế nào ta không biết.
Chứ ví tiền của ta thì cứ xẹp đi với tốc độ mắt thường cũng thấy được…
12
Năm bốn mươi tuổi, đám trẻ mà ta nhìn chúng lớn lên này đều đã đến tuổi thành thân sinh con.
Chỉ có ta và Du bảo vẫn là quý tộc độc thân.
Trong hai mươi mấy năm này, cửa hàng của hai chúng ta đã mở chi nhánh ở nhiều quốc gia.
Ta cũng dần từ một tiểu phú bà chuyển mình thành một đại phú bà.
Hai chúng ta khá tùy duyên trong chuyện tình cảm.
Tin vào “trong mệnh có thì ắt sẽ có, trong mệnh không có thì đừng cưỡng cầu”.
Thời gian thấm thoắt.
Hai chúng ta cũng từ tuổi cập kê biến thành những bà cô.
Mái tóc đen mượt cũng đã lấm tấm vài sợi bạc.
Gương mặt dù dưỡng kỹ đến đâu cũng đã lặng lẽ nhuốm màu thời gian.
Chúng ta không chỉ “không đau đẻ” mà vẫn được làm mẫu thân.
Mà còn “không đau đẻ” để được làm bà ngoại.
Trong sân viện lớn, đám nhóc vừa tan học ríu rít kể về những chuyện thú vị ở học đường hôm nay.
Ta tựa vào cửa nhìn cảnh tượng ồn ào náo nhiệt trong sân.
Khóe miệng bất giác cong lên.
“Ngươi cười ngốc cái gì đấy.”
Du bảo từ sau lưng ta nhảy bổ ra định dọa ta.
Nhưng ta đã sớm quen với chiêu này.
“Muội nói xem, chúng ta như thế này cũng coi như là hưởng thụ niềm vui con cháu đầy đàn rồi nhỉ.”
“Ừm… Sao lại không tính chứ.”
Nữ nhân này học hỏi rất nhanh.
Mấy câu “hot trend” hôm qua ta mới dạy, hôm nay đã vận dụng thành thạo.
Nàng khoác vai ta, kéo ta vào nhà.
“Đi, nghĩ nhiều làm gì, ăn cơm quan trọng hơn.”
Cũng phải.
Nghĩ nhiều làm gì chứ.
Trân trọng hiện tại mới là quan trọng nhất.
[ Hoàn ]