3.
Về đến nhà, tôi bắt đầu tổng hợp chứng cứ.
Sao kê chi tiêu ở nhà hàng, video giám sát, bản ghi âm cuộc nói chuyện với Tiền Quế Phương, tin nhắn WeChat của Chu Minh.
Chuỗi bằng chứng đã rất rõ ràng: Chu Minh thông qua bà mai để tìm mục tiêu, lấy cớ xem mắt để gọi món đắt tiền, ăn xong chuồn mất, sau đó còn nhắn tin chế giễu nạn nhân.
Tiền Quế Phương nhận hoa hồng, biết rõ mà vẫn tiếp tay.
Đủ yếu tố cấu thành hành vi lừa đảo.
Nhưng tôi chưa định báo công an ngay.
Ba ngàn tệ, chưa đủ mức để khởi tố hình sự.
Tôi cần thêm nạn nhân.
Tối hôm đó, tôi lên diễn đàn địa phương đăng một bài viết:
【Có chị em nào từng đi xem mắt qua “Duyên Đến Hôn Nhân”? Gặp một người tên Chu Minh?】
Đăng xong, tôi đi ngủ.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, bài viết bùng nổ.
【Tôi nè! Tháng trước! Anh ta gọi món hết hai ngàn tám!】
【Tôi cũng bị! Nói đi vệ sinh rồi không quay lại!】
【Trời đất, tôi tưởng chỉ có mình bị lừa!】
【Chị em, có phải anh ta tầm ba mươi lăm, ba mươi sáu tuổi, nói mình làm lãnh đạo tài chính không?】
【Đúng đúng, còn hỏi tôi có bao nhiêu tiền tiết kiệm!】
Tôi đọc từng bình luận, sống lưng lạnh toát.
Không phải chỉ ba bốn người.
Chỉ riêng phần bình luận trả lời, đã có mười bảy người.
Người bị sớm nhất là từ tám tháng trước.
Người bị lừa nhiều nhất mất tới bốn ngàn hai trăm tệ.
Tôi lập một nhóm chat, kéo tất cả chị em vào.
“Các chị em, tôi làm pháp chế. Tôi có một ý tưởng muốn bàn với mọi người.”
【Ý tưởng gì vậy?】
“Báo công an.”
【Báo công an có tác dụng không? Hồi đó tôi cũng định báo, mà bạn tôi bảo ba ngàn ít quá, công an không xử lý đâu.】
“Một người ba ngàn thì ít. Mười bảy người thì sao?”
Cả nhóm im lặng vài giây.
Rồi có người nhắn:
【Tính tôi một chân.】
【Tôi cũng tham gia.】
【Chơi luôn!】
Tôi bật cười.
“Được, mọi người bắt đầu tổng hợp chứng cứ của mình nhé. Hóa đơn, ảnh chụp tin nhắn, biên lai chuyển khoản, tìm được cái gì thì đưa vào. Tôi sẽ viết hồ sơ tố cáo.”
【Chị Lâm Vãn, chị ngầu thật sự!】
“Không phải tôi ngầu,” tôi gõ chữ, “mà là hắn quá ngang ngược.”
Tối hôm đó, mẹ tôi gọi điện.
“Vãn Vãn à, cái anh Chu Minh đó sao rồi? Hai đứa kết bạn WeChat chưa?”
“Kết bạn rồi.”
“Thế sau đó thì sao? Có định gặp lại không?”
“Không cần đâu ạ.”
“Hả? Sao thế? Điều kiện tốt mà—”
“Mẹ.” Tôi ngắt lời. “Anh ta là kẻ lừa đảo.”
Đầu dây bên kia im lặng.
“Sao cơ?”
Tôi kể lại toàn bộ sự việc từ đầu đến cuối.
Mẹ tôi im lặng rất lâu.
Sau đó, bà nói một câu mà tôi không ngờ:
“Để mẹ đi tìm Tiền Quế Phương.”
“Mẹ—”
“Bà ta thu của mẹ hai ngàn tiền giới thiệu!” Mẹ tôi giận đến run giọng. “Bảo đảm uy tín! Bảo đảm! Tiền của con gái mẹ mà bà ta cũng dám lừa!”
Tôi sững người.
“Hai ngàn tiền giới thiệu?”
“Đúng thế! Bà ta nói là dịch vụ hẹn hò cao cấp, ghép đôi chuẩn chỉnh, mỗi người hai ngàn!”
Một mảnh ghép nữa trong đầu tôi khớp lại.
Tiền Quế Phương không chỉ nhận hoa hồng từ Chu Minh.
Còn nhận cả phí giới thiệu từ mẹ tôi.
Ăn hai đầu.
“Mẹ, mẹ đừng đi.”
“Sao vậy?”
“Con có cách hay hơn.”
4.
Đến ngày thứ ba, nhóm nạn nhân đã có hai mươi ba người.
Có người từ tỉnh khác đến, có người xin nghỉ làm, có người dẫn theo cả bạn làm luật sư.
Chúng tôi hẹn gặp tại một quán cà phê.
“Tôi là Lâm Vãn, người đã đăng bài trên diễn đàn.” Tôi đứng dậy, “Đầu tiên, tôi sẽ tóm tắt tình hình hiện tại.”
Tôi bật slide — đúng vậy, tôi đã chuẩn bị hẳn một bản trình chiếu.
“Chu Minh, nam, tuổi thật 37, tự khai là 35. Tự nhận là lãnh đạo công ty tài chính, thực tế không có việc làm. Trong vòng tám tháng, đã xem mắt ít nhất 23 lần thông qua ‘Duyên Đến Hôn Nhân’.”
“Mỗi lần đều cùng một chiêu thức: nhà hàng sang trọng, chủ động gọi món, nửa chừng lấy cớ đi vệ sinh, rồi chuồn ra cửa sau.”
“Số tiền mỗi lần dao động từ 1.800 đến 4.200 tệ. Tổng số tiền mà chúng ta thống kê được đến hiện tại là…”
Tôi dừng một nhịp.
“63.700 tệ.”
Cả quán xôn xao.
“Sáu vạn ba?”
“Không thể tin nổi!”
“Một mình hắn mà lừa được từng đó tiền?”
Tôi gật đầu: “Chưa hết đâu. Bà mối Tiền Quế Phương nhận 1.000 tệ hoa hồng từ mỗi lần giới thiệu cho Chu Minh, đồng thời thu 2.000 tệ phí giới thiệu từ gia đình bên nữ.”
“Chỉ tính riêng 23 nạn nhân chúng ta, bà ta đã kiếm được ít nhất 69.000 tệ.”
“Tổng cộng, Chu Minh và Tiền Quế Phương đã lừa đảo hơn 130.000 tệ.”
Có người đập bàn: “Báo công an! Phải báo ngay!”
“Tôi sẽ báo.” Tôi nói. “Nhưng trước đó, tôi muốn làm một việc.”
“Việc gì?”
“Để hắn tự chui đầu ra.”
Mọi người nhìn nhau.
Tôi mỉm cười, bắt đầu trình bày kế hoạch.
Kế hoạch rất đơn giản.
Tiền Quế Phương vẫn đang hoạt động chứ?
Vậy thì để bà ta tiếp tục mai mối.
Tôi có một người bạn tên là Tô Nhiên, nhỏ hơn tôi hai tuổi, ngoại hình xinh đẹp, và quan trọng là—
Cô ấy là phóng viên truyền hình.
“Để Tô Nhiên đi xem mắt. Mang theo camera giấu kín.”
Có người lo lắng: “Lỡ như hắn nhận ra thì sao?”
“Không đâu. Hắn chỉ toàn gặp mấy cô gái bình thường, chưa từng gặp phóng viên. Với lại, lòng tham sẽ làm hắn mờ mắt.”
“Còn Tiền Quế Phương? Liệu bà ta có nghi ngờ không?”
“Không đâu.” Tôi cười lạnh. “Chỉ cần có tiền, bà ta chẳng thèm hỏi gì.”
Chiều hôm đó, tôi gọi cho Tiền Quế Phương.
“Cô Tiền ơi, bạn cháu muốn tìm đối tượng, nghe nói chỗ cô uy tín lắm.”
Bà ta có vẻ cảnh giác: “Cháu là Lâm Vãn đúng không?”
“Đúng rồi, thì sao ạ?”
“Cháu chẳng bảo sẽ báo công an còn gì?”
“Cháu báo rồi.” Tôi nói nhẹ như không. “Cảnh sát bảo số tiền nhỏ quá, không đủ căn cứ xử lý.”
Bà ta thở phào: “Tôi đã bảo mà, có gì to tát đâu…”
“Cho nên cháu nghĩ thoáng rồi, coi như mất tiền học khôn. Nhưng bạn cháu điều kiện tốt, cô giúp đỡ chút nhé?”
“Được được! Phí giới thiệu—”
“Hai ngàn, cháu biết rồi. Ngày mai cô ấy sẽ đến gặp cô.”
Cúp máy, tôi nhắn cho Tô Nhiên:
【Ba giờ chiều mai, “Duyên Đến Hôn Nhân”, khu chung cư cũ, căn số 203.】
【Nhận lệnh. Máy quay tôi chuẩn bị xong rồi.】
【Nhớ nhé, tên cậu là Tô Nhiên, 28 tuổi, lương tháng 15.000, tiết kiệm 120.000.】
【Sao phải khai tiền tiết kiệm?】
【Vì hắn sẽ hỏi.】
【??? Trực tiếp vậy luôn à?】
【Cậu đi rồi sẽ hiểu.】
Hôm sau.
Tô Nhiên đi.
Tối đó, cô ấy gửi tôi đoạn video.
Bộ mặt thật của Tiền Quế Phương tôi đã thấy rồi, không bất ngờ nữa.
Cái khiến tôi thấy bất ngờ là Chu Minh.
Trong video, hắn mặc vest chỉnh tề, ngồi đối diện Tô Nhiên, cười tươi như một người đàn ông mẫu mực.
“Tô Nhiên phải không? Ngoài đời còn xinh hơn trong hình.”
Y chang câu mà hắn từng nói với tôi.
Sau đó là những bước quen thuộc: hỏi công việc, hỏi thu nhập, hỏi tiền tiết kiệm, hỏi gia đình.
Tô Nhiên diễn rất đạt, trả lời từng câu một.
“Tiết kiệm 120 ngàn, chắc cũng đủ làm của hồi môn rồi.”
Hắn lại nói câu đó.
Tô Nhiên không đáp.
Hắn gọi món. Tôm hùm Úc, bò Wagyu, rượu vang đỏ.
Giống hệt lần trước.
Ăn được nửa chừng, hắn đứng lên.
“Xin lỗi, anh đi vệ sinh một lát.”
Tô Nhiên ngước mắt nhìn hắn.
Hắn cười, quay người đi về phía nhà vệ sinh.
Nhưng góc quay của camera được bố trí cực kỳ tinh vi, ghi lại rõ cảnh hắn đi vòng qua hành lang, đẩy cửa sau—
Và biến mất.
Trong video, Tô Nhiên cười:
“Chị Lâm Vãn, xong rồi nhé. Có đủ tư liệu rồi.”
Tôi trả lời: 【Vất vả rồi. Đến lúc cho hắn lên truyền hình.】
5.
Tôi chọn làm song song: báo công an và đưa tin tức lên truyền hình.
Hai mươi ba nạn nhân cùng nhau tới đồn cảnh sát trình báo.
Tôi đại diện, nộp tất cả bằng chứng: hóa đơn ăn uống, video giám sát, bản ghi âm, ảnh chụp tin nhắn, danh sách nạn nhân và bảng thống kê số tiền bị lừa.
Cảnh sát xem xong hồ sơ, sắc mặt thay đổi.
“Hơn sáu vạn tệ?”
“Đó mới chỉ là phần đã thống kê được.” Tôi nói. “Trong tám tháng, 23 người. Thực tế có thể còn nhiều hơn.”
“Chu Minh có thông tin thật không?”
“Có.”
Tôi đưa ra bản thông tin mà Tiền Quế Phương đưa – tất nhiên, là tôi dùng “không báo công an” để đổi lấy.
Số chứng minh, số điện thoại, địa chỉ nhà – đầy đủ.
Cảnh sát nhìn tôi một cái: “Cô làm nghề gì?”
“Pháp chế.”
Anh ta gật đầu, bắt đầu ghi biên bản.
Cùng lúc đó, bản tin do Tô Nhiên thực hiện cũng đang được chuẩn bị.
“Chị Lâm Vãn, đài duyệt rồi, thứ Hai tuần sau phát sóng.”
“Được.”
“Nhưng có điều này — Chu Minh chưa bị bắt, liệu có đánh rắn động cỏ không?”
“Không đâu.” Tôi nói. “Hắn không biết mình bị quay.”
“Thế còn Tiền Quế Phương?”
“Càng không. Bà ta nghĩ tôi đã bỏ qua rồi.”
Tô Nhiên bật cười: “Chị đúng là đáng sợ thật.”
“Không phải tôi đáng sợ.” Tôi đáp. “Là bọn họ quá ngu thôi.”
Cuối tuần, mẹ tôi bất ngờ đến nhà.
Bà xách theo một túi trái cây, vẻ mặt có chút phức tạp.
“Mẹ tới làm gì vậy?”
“Thì… ghé thăm con một chút.” Bà đặt túi trái cây xuống, ngồi lên ghế sofa. “Chuyện đó… tiến triển thế nào rồi?”
“Con đã báo công an. Cũng nộp đủ chứng cứ rồi.”
“Có bắt được người không?”
“Có.”
Bà thở phào, rồi lại thở dài.
“Mẹ cũng bị lừa… Tiền Quế Phương nói chuyện nghe hay lắm, đảm bảo uy tín, đảm bảo môn đăng hộ đối… Mẹ nghĩ con cũng 28 rồi, còn không tìm ai thì…”
“Mẹ.” Tôi cắt lời. “28 tuổi, không vội đâu.”
“Nhưng mà—”
“Con có công việc, có tiền tiết kiệm, có cuộc sống của riêng mình.” Tôi nhìn mẹ. “Con không cần phải kết hôn để chứng minh giá trị của bản thân.”
Mẹ im lặng.
Một lúc sau, bà nói: “Mẹ hiểu rồi.”
Tôi không nói gì.
Bà lại nói: “Từ giờ chuyện xem mắt, con tự quyết. Mẹ không can thiệp nữa.”
Tôi mỉm cười, bước lại ôm bà một cái.
“Cảm ơn mẹ.”
“Cảm ơn gì chứ… mẹ còn làm con mất ba ngàn nữa kìa.”
“Không phải lỗi của mẹ.” Tôi nói. “Với lại, con sẽ lấy lại số tiền đó.”