Thái hậu cười lạnh:“Hoàng đế có thể sinh con hay không, ai gia còn rõ hơn ngươi. Người đâu, bắt Chiêu Quý phi lại!”
【Chẳng lẽ Thái hậu đã cho bạo quân uống thuốc tuyệt tự? Vì thế nên bạo quân mới mãi không thể có con?】
5
“Dừng tay! Mẫu hậu! Trẫm đã nói rồi, Chiêu Quý phi có thai, không được kinh động.”
Tiêu Minh Dạ lại một lần nữa kịp thời xuất hiện.
Thái hậu cười lạnh:“Cho dù thật sự có, thì uống nhầm thuốc sảy thai cũng đã mất rồi. Hoàng đế, vì giang sơn xã tắc, ai gia đã chọn sẵn người kế vị cho con, chọn ngày lập làm Thái tử, cũng coi như trấn an lòng người.”
Ngô vương bế theo một đứa trẻ chừng hai tuổi bước vào, phía sau còn có một đám đại thần đứng chờ ngoài điện.
“Hoàng huynh, đây là cháu nội của phủ Nhữ Dương vương do mẫu hậu chọn lựa. Cha mẹ đều đã qua đời, rất thích hợp để quá kế vào danh nghĩa của huynh.”
【Cặp mẫu tử này tâm địa thật độc ác. Ôm con nhà người khác lên làm Hoàng đế, thiên hạ sau này chẳng phải vẫn nằm trong tay bọn họ sao?】【Xem ra dù ta có sinh hạ long tử, kết cục cũng chẳng khác gì. Bạo quân tốt nhất là đừng c/h/ết thì hơn.】
Tiêu Minh Dạ nhìn cảnh ấy, khẽ nở một nụ cười đầy vẻ hài lòng.
Ta chợt nghĩ thêm:【Cho dù có c/h/ết, cũng phải đợi hoàng nhi của ta lớn lên, có thể thân chính đã. Đến lúc đó, ta trực tiếp làm Thái hậu.】
Sắc mặt Tiêu Minh Dạ lập tức sa sầm.
“Rất tốt. Mẫu hậu, Ngô vương, hai người tự tin đến vậy, cho rằng long thai trong bụng Chiêu Quý phi đã mất rồi sao? Người đâu, tuyên Tôn thần y nhập cung, bắt mạch bình an cho Chiêu Quý phi!”
Tôn thần y đến rất nhanh. Sau khi bắt mạch cho ta, thần sắc vẫn bình thản như thường.
“Bẩm Hoàng thượng, thai tượng của Quý phi nương nương rất ổn định.”
Thái hậu và Cố Uyển Ninh liếc nhìn nhau một cái, đều thấy rõ vẻ kinh hãi trong mắt đối phương.
“Không thể nào! Tôn thần y, ngươi dám làm giả sao?”
Ta không nhịn được, thầm oán trong lòng:【Sau bao nỗ lực không ngừng của ta và bạo quân, thể chất thiên sinh dễ thụ thai như ta sớm đã mang thai rồi, được chưa.】【Chuyện giả vờ uống nhầm thuốc sảy thai là ta và bạo quân cố ý bày cục. Không giả vờ trúng độc, kẻ đứng sau hạ dược sao chịu lộ mặt? Hơn nữa, những kẻ mang dã tâm bất trung khác cũng lần lượt bị kéo ra ánh sáng rồi.】
Thái hậu lẩm bẩm như tự nói với mình:“Sao ngươi lại có thể có con? Lúc ngươi còn nhỏ, rõ ràng ta đã…”
Nói đến đây, Thái hậu vội vàng câm miệng.
Trong lòng ta khẽ thở dài:【Haizz, xem ra từ khi bạo quân còn nhỏ, Thái hậu đã cho hắn dùng thuốc rồi. Cũng may ta là thể chất thiên sinh mang thai, cho dù dương khí yếu đến đâu cũng vẫn có thể sinh con.】
Thái hậu lớn tiếng kết tội Tôn thần y làm giả, nhất quyết không chịu tin.
Tiêu Minh Dạ cười lạnh một tiếng:“Người đâu, mời Thái Trưởng Công chúa vào, xác nhận thân phận cho Chiêu Quý phi.”
Thái Trưởng Công chúa là cô tổ mẫu của Tiêu Minh Dạ, em gái của Tiên hoàng, cả đời chưa từng xuất giá, hết mực yêu thương con cháu tông thất, trong hàng hoàng thất tông thân có uy vọng cực cao.
Thái Trưởng Công chúa bước vào, lạnh nhạt liếc Thái hậu một cái, rồi đưa tay về phía ta:“Ngoan lắm, làm khổ con rồi. Theo ta vào nội thất.”
Có Thái Trưởng Công chúa đứng ra làm chứng, văn võ bá quan trong triều không ai còn dám nghi ngờ nữa.
Trước khi rời đi, Thái Trưởng Công chúa trừng mắt nhìn Thái hậu:“Hoàng thất này là của họ Tiêu, không phải của họ Vương các ngươi.”
Sắc mặt Thái hậu trắng bệch, không dám nói thêm một lời nào.
Tiêu Minh Dạ dịu dàng nhìn về phía bụng ta, ánh mắt ấy tựa như đang ngắm một bảo vật hiếm có trên đời.
“Trẫm tuyên bố, sau khi con của Chiêu Quý phi chào đời, lập tức lập làm Thái tử. Chiêu Quý phi sắc phong Hoàng hậu.”
“Đứa cháu của phủ Nhữ Dương vương, trả lại cho người ta. Ngô vương muốn làm Thái thượng hoàng, sao không tự mình sinh một đứa, hay là Vương phi không được? Hôm nay đám quan viên theo Ngô vương làm loạn, bổng lộc của các ngươi là ai phát? Phàm kẻ tham dự hôm nay, toàn bộ tước quan phục, tống vào thiên lao chờ tra xét!”
“Còn vợ chồng Ngô vương, khuấy động thị phi, mê hoặc Thái hậu. Mỗi người đánh hai mươi trượng, về Ngô vương phủ bế môn hối lỗi!”
Ngô vương nhìn về phía Cố Uyển Ninh, trong mắt lóe lên một tia oán hận.
Mật vệ do Tiêu Minh Dạ phái đến Ngô vương phủ hồi báo: sau khi trở về phủ, Ngô vương liên tiếp triệu hạnh nhiều cơ th/i/ếp, bắt Ngô vương phi quỳ ngoài cửa, nhưng thủy chung không có một ai mang thai.
Tiêu Minh Dạ bật cười.
Khi hắn quay đầu nhìn về phía ta, ánh mắt lại càng thêm dịu dàng.
“Chiêu Chiêu, có nàng bên cạnh, trẫm rất may mắn.”
Ngày ấy, trước khi Tiêu Minh Dạ lên triều sớm, thấy ta ngủ say, liền dặn cung nhân đừng đánh thức ta.
Ta thoải mái trở mình, ôm lấy một thứ mềm mềm, còn mang theo hơi ấm.
Mở mắt ra, lại là Ngô vương!
Thấy ta tỉnh, hắn lập tức che chặt miệng ta.
“Đừng kêu. Kêu lên thì danh tiết của nàng coi như xong.”
6
Ta lạnh lùng nhìn người chồng kiếp trước, lúc này đang tham lam nhìn chằm chằm vào ta, trong lòng không dậy nổi một gợn sóng.
Ngô vương tính tình nhút nhát, chuyện gì cũng trốn sau lưng Thái hậu và Cố Uyển Ninh, vì thế lúc này hắn không có gan làm hại ta.
“Rõ ràng đều là nữ nhi họ Cố, vì sao nàng có thể mang thai con của Hoàng huynh, còn Uyển Ninh lại không mang nổi con của ta? Nhất định là huyết thống của Cố Uyển Ninh quá thấp kém! Chiêu Chiêu, nàng vốn nên gả cho ta. Gả cho ta sinh con, sau này chúng ta có thể mẫu nhờ con quý. Ta làm Hoàng đế, nàng làm Hoàng hậu, chẳng phải rất tốt sao?”
Ta bị đầu óc của Ngô vương làm cho sững sờ.
Có khi nào… Cố Uyển Ninh nếu gả cho người bình thường thì vẫn có thể sinh con, còn kẻ thật sự có vấn đề chính là ngươi, Ngô vương hay không?
Ta cười lạnh một tiếng:“Đương nhiên là không tốt. Đợi ta sinh hạ con của Hoàng thượng, ta có thể làm Hoàng hậu, vì sao phải làm Hoàng hậu của ngươi?”
Ngô vương nở nụ cười quỷ dị:“Ta nói cho nàng một bí mật. Thái hậu vẫn luôn sai người đầu độc các cung phi, Hoàng huynh hắn sống chẳng được bao lâu đâu. Đợi hắn c/h/ết rồi, nàng định ôm một đứa con di phúc của hắn mà sống cả đời sao? Ta biết nàng không thích Uyển Ninh. Chỉ cần nàng đồng ý phản bội Hoàng huynh, theo ta, ta sẽ g/i/ết con tiện nhân đó. Chỉ cần nàng.”
Ta trợn trắng mắt trong lòng:【Cóc ghẻ mà cũng không soi gương nhìn lại mình. Bổn cung có mù mắt mới thèm để ý tới ngươi.】
Nói chưa dứt lời, Ngô vương đã lao tới, định làm điều xằng bậy với ta. Trong lúc ta liều mạng giãy giụa, áo ngủ dần dần xộc xệch.
Khi Tiêu Minh Dạ đẩy cửa bước vào, thứ hắn nhìn thấy chính là cảnh tượng ấy.
Ngô vương bị khống chế, còn ta thì y phục không chỉnh tề, nằm trên giường.
Thấy Tiêu Minh Dạ, Ngô vương chẳng những không sợ mà còn cười lớn:“Hoàng huynh, Chiêu Chiêu là nữ nhân của ta. Đứa bé trong bụng nàng là con của ta! Ngươi là Hoàng đế thì sao chứ, chẳng phải trên đầu cũng xanh rờn đó sao? Chiêu Chiêu là vì ta nên mới chịu ủy thân cho ngươi!”