【Chẳng lẽ ném mạnh quá bay xa rồi?
【Nhưng hôm nay tôi có ăn rau chân vịt đâu mà khỏe dữ vậy?】
Hai đứa tôi lục tung bụi cây một vòng, rồi cùng quay về tay trắng, chỉ biết đứng nhìn nhau rưng rưng nước mắt, đành phải quay lại lớp.
Vừa chui ra khỏi rừng cây, liền thấy Bạch Dạ một tay xách hai cái cặp, tay còn lại đeo băng tay đỏ của đội cờ đỏ.
Thấy Bạch Dạ nhìn sang, tôi với Từ Hoài Ý liền đùn đẩy nhau.
“Cậu đi đi, chẳng phải cậu là đại ca trường sao!”
“Nhưng cậu thân với hắn hơn, cậu đi!”
…
“Các cậu khỏi đi!
“Tôi qua đây!
“Học lớp nào? Tên?”
Bạch Dạ cầm cây bút nhẹ nhàng gõ lên sổ ghi chép.
【Chết tiệt! Lại nữa rồi!
【Bạch Dạ cái đồ cổ hủ này, rõ biết tôi là ai mà cứ bắt hỏi tên.
【Lần trước đuổi tôi từ nhà vệ sinh nam sang tới nhà vệ sinh nữ.
【Lần trước nữa còn bám theo về tận nhà.
【Không biết còn tưởng hắn thầm yêu tôi.
【Đánh thì đánh không lại, cái tên cổ hủ này đúng là! Ông đây còn mặt mũi nào nữa chứ!】
Nghe lời trong lòng con cáo nhỏ, giọt nước mắt thảm thương mà tôi cố nặn ra liền tan biến, tôi phì cười.
“Lớp trưởng ơi! Dù sao chúng ta cũng cùng lớp mà, hay là ngài rộng lượng chút đi?”
Tôi chắp tay khẩn cầu, ánh mắt nhìn Bạch Dạ vừa đáng thương vừa… cười toe toét.
Tôi sai rồi, không nên vừa cười toe cười toét vừa năn nỉ người ta.
Bộ dạng ngốc nghếch này… đúng là tự thấy mất mặt còn hơn bị xử phạt.
【Thật là không có khí chất!】
Con cáo nhỏ đứng bên cạnh lầm bầm chê bai.
Cút! Giỏi thì cậu qua đó đi! Không đi thì im cái miệng lại!
“Tôi bây giờ là hội trưởng hội học sinh, Bạch Dạ!
“Lớp, tên?”
Bạch Dạ nghiêm túc hỏi lại.
Tôi còn chưa kịp trả lời, con cáo nhỏ lại bắt đầu lầm bầm nữa rồi!
【Haha, Bạch Dạ tên ngốc này!
【Tôi còn là Nữu Hỗ Lộc thị·Hoài Ý cơ đấy!】
Tôi: …
Ai là cái đứa vừa muốn khóc lại vừa muốn cười, cuối cùng thành ra nghẹn họng không ra tiếng?
Ồ, là tôi đấy.
“Lớp 12/5, Bùi Nhiễm.”
“Lớp 12/5, Từ Hoài Ý.”
12
Mẹ nó, tôi đã gây ra nghiệp gì chứ!
Người tôi ngưỡng mộ thì là một học bá cổ hủ đơ đơ, người tôi thích thì là một con cáo trung nhị chính hiệu!
Học bá cổ hủ × Đại ca trung nhị
Là tôi có vấn đề, hay hai người họ có vấn đề?
Tôi và Từ Hoài Ý đứng song song trước cửa lớp, bị phạt đứng!!!
Tôi cúi đầu, không nhịn được bắt đầu nghĩ ngợi, suy nghĩ về cuộc đời chưa tới 36 năm tính cả hai kiếp.
Trước đây tôi thích Bạch Dạ, nói đúng hơn là ngưỡng mộ, ngưỡng mộ sự kiên cường và tài năng của cậu ấy.
Có chút đồng điệu giữa những người cùng chí hướng, cũng là kiểu đối đầu giữa những học bá ngang tài ngang sức.
Thời gian gần đây, tôi với Bạch Dạ được cô giáo tiếng Anh gọi đi chuẩn bị cho kỳ thi học sinh giỏi, nên mới dần thân thiết hơn.
Không ngờ lại khiến đám fan nữ của Bạch Dạ ghen đỏ cả mắt, cầm đầu chính là Cố Sơ Sơ.
Theo như quỹ đạo kiếp trước, hôm nay tan học cô ta sẽ đến chặn tôi.
Quả nhiên! Dù có trọng sinh, có vài hình phạt vẫn trốn không thoát!
Tôi liếc qua con cáo thối đang bị phạt xong là đi lau toilet cả tuần kia.
Nghĩ đến bộ dạng thối hoắc của cậu ta kiếp trước, tôi cắn môi, cố nén cười, mà vai cứ rung lên vì buồn cười.
“Khóc gì mà khóc! Đứng phạt với ông đây mà cũng thấy nhục à?” Từ Hoài Ý hừ một tiếng đầy kiêu ngạo, mấy cái đuôi phía sau cũng phẩy phẩy nhẹ theo.
Ra vẻ kiêu ngạo lắm luôn!
Không biết còn tưởng Từ Hoài Ý sắp lên nhận giải thưởng vinh dự nào đấy.
【Hầy! Biết vậy lúc đầu không dẫn cô ấy trèo tường nữa.
【Con gái mà bị phạt đứng chắc ngại lắm.】
“Tôi có khóc đâu!”
Tôi ngẩng đầu nhìn cậu ấy, tiện tay cầm lấy cái đuôi to lông xù gần nhất mà xoa xoa.
Tôi tò mò hỏi: “Từ Hoài Ý, mấy cái đuôi này có tên không?”
“Ờm… A Nhất, Nhị, Tam, Tứ, Ngũ, Lục, Thất, Bát, Cửu. Cái trong tay cậu là anh cả đấy.”
Từ Hoài Ý giơ tay vỗ nhẹ đầu đuôi của A Nhất.
Tôi lần lượt nâng từng cái lên, gọi tên chúng nó.
Nhưng hôm nay Tiểu Bát có vẻ lạ lạ, hôm qua thì quấn tay tôi không buông, hôm nay lại trơn tuột, thế nào cũng không bắt được.
13
“Từ Hoài Ý!”
Trong tiết tiếng Anh, cô Phương ném thẳng một viên phấn, đánh thức kẻ đang ngủ say như chết.
【Ưm… đau! Đau chết ông rồi!】
“Ai?! Đứa nào không…” Từ Hoài Ý ôm trán bị phấn đập trúng, mãnh nam giật mình tỉnh dậy, cái miệng chuẩn bị bắn rap, mấy cái đuôi phía sau lười biếng xòe ra, trông như chín cây cung.
【Gì cơ?… Cô giáo tiên nữ!】
Nghe con cáo nhỏ gọi cô Phương là tiên nữ, tôi nhịn không nổi mà bật cười, đúng là cáo nhỏ mê cái đẹp!
“Sao cậu lại ở đây?”
Từ Hoài Ý nghiêng đầu nhìn tôi, giọng mang theo chút uể oải buồn ngủ, trầm khàn nhẹ, dưới ánh nắng gắng gượng mở mắt, trông chẳng khác nào con mèo lười nằm ngửa chờ chủ xoa bụng.
“Lớp trưởng nói bạn học nên giúp đỡ lẫn nhau, nên tôi tới giúp cậu đây, bạn trai!”
Tôi lấy từ ngăn bàn ra một xấp Ngũ Tam mới tinh, đưa cho cậu ấy.
“Cố lên nhé! Bạn trai!”
【Mẹ nó a…】
Từ Hoài Ý nghiến răng, hóp má, vẫn ngoan ngoãn nhận lấy xấp Ngũ Tam.
14
Tôi rút sổ vẽ ra, lén lút phác họa trên giấy một con cáo Q bản đang ngậm bút, vẻ mặt đau khổ.
Con cáo buồn bã gãi đầu, ngơ ngác nhìn đống đề trên bàn như đang đọc thiên thư, tai cáo cụp xuống không còn sức sống, chỉ có mấy cái đuôi vô tư vô lo vẫn đuổi nhau chơi đùa.
Lật sang trang tiếp theo, là một con cáo Q bản đang ngậm lon bia, ngồi bệt dưới đất xây tường cao, đôi mắt cáo trong veo đầy men say, lúc bị phá tường thì vừa tức vừa tủi.
Lật thêm một trang nữa, là một con cáo nhỏ cầm chổi, ủy khuất quét nhà vệ sinh, cái đuôi nhỏ lắc lư đầy vẻ chán ghét.
…
Trang đầu tiên của cuốn sổ là một thiếu niên phóng khoáng, ôm quả bóng rổ, cười rạng rỡ dưới nắng đầu thu.
Giấy vẽ ở trang đầu đã hơi ngả vàng, góc phải phía dưới ghi ngày tháng — đúng ba năm trước ngày hôm nay.
Tôi cầm bút, do dự không biết có nên vẽ thêm mấy cái đuôi to nghịch ngợm cho thiếu niên ở trang đầu hay không.
“Hay lắm! Dám lén vẽ tôi à!
“Tịch thu!”
Từ Hoài Ý đưa tay giật lấy sổ vẽ, đắc ý nhướng mày với tôi, rồi nhanh tay nhét thẳng vào cặp của mình.
【Haizz! Sức hấp dẫn của tôi đúng là không có chỗ để đặt mà!
【Xem ra cô ấy đã thầm thích tôi lâu lắm rồi!】
Con cáo nhỏ trong lòng Từ Hoài Ý bắt đầu cao hứng beatbox một tràng.
15
Mấy ngày nay tôi đều ở cùng Từ Hoài Ý, cùng lên lớp, cùng tan học, cùng ăn gà.
Cuối tuần cậu ấy dẫn tôi đi công viên giải trí, chơi game, ngồi tàu lượn, xem biểu diễn cá heo.
“Từ Hoài Ý, con cá heo này giống cậu ghê!”
Tôi đưa tay sờ lên đầu cá heo.
“Giống chỗ nào!!!
“Cậu còn sờ nữa, lát nữa không cho sờ đuôi đâu! Hừ!”
Con cáo nhỏ xù lông vội vàng nắm tay tôi lại.
【Cá ngu! Không đẹp bằng cáo dù chỉ một chút!】
Con cáo xù lông đúng là keo kiệt, rõ ràng có tám cái đuôi, mà chỉ cho tôi sờ đúng một cái!!!
Hừ!
Chiều thứ Hai tan học, như thường lệ Từ Hoài Ý đưa tôi về nhà.
Ngay khoảnh khắc tôi tháo mũ bảo hiểm xuống, Từ Hoài Ý ngồi trên xe máy lại tỏ tình với tôi.
Đây đã là lần thứ tám kể từ khi trọng sinh, cậu ấy nói thích tôi.
Giống hệt kiếp trước, sau lần tỏ tình đầu tiên, ngày nào Từ Hoài Ý cũng chạy tới nói với tôi một lần, có thể là lúc vào cổng trường buổi sáng; có thể là trong giờ thể dục; cũng có thể là lúc quét nhà vệ sinh, đang quét quét lại giơ chổi lên tỏ tình:
“Bùi Nhiễm, tôi thích cậu!”
“Bùi Nhiễm, tôi thích cậu!”
【Nhiễm Nhiễm, tôi thật sự rất thích cậu!】
Từ Hoài Ý nghiêm túc nhìn tôi, trong đôi mắt cáo xinh đẹp ấy là sự nhiệt thành và lưu luyến.
Tôi xoa xoa tai cáo của cậu ấy: “Từ Hoài Ý, tôi biết rồi.”
Tôi cũng thích cậu.
Rất thích.
Thích sự nghịch ngợm của cậu, thích cái kiểu bướng bỉnh vô tư ấy, thích cả sự phóng khoáng đầy tùy hứng của cậu.
Ở bên cậu, tôi rất vui, dần dần bắt đầu tận hưởng tuổi thanh xuân vốn nên được buông thả này.
“Nhiễm Nhiễm, tạm biệt!
“… Ngủ ngon!”
Nói xong, Từ Hoài Ý nổ máy, phóng đi như bay.
“Giờ mới chập tối mà, ngủ ngon cái gì chứ?… Ê! Từ Hoài Ý, đi chậm thôi, cẩn thận trên đường!”
Tôi đứng tại chỗ, lớn tiếng gọi theo bóng lưng cậu ấy đang xa dần.