Không ngờ, đuôi to của Từ Hoài Ý vẫy một cái, đống lon vừa xếp xong lại sập xuống.
Mấy cái đuôi to còn chưa chịu thôi, “bốp bốp” quật tới tấp lên đống lon văng đầy đất.
“Cậu bắt nạt cáo!!!” Từ Hoài Ý xụ mặt ngồi phịch xuống, ấm ức chỉ vào tôi tố cáo, mắt cáo long lanh ầng ậc nước.
“Lần này không phải tôi nha.”
Tôi nhún vai, giơ cả hai tay lên chứng minh sự vô tội, lần này tay tôi rất ngoan.
“Hu…”
Thấy Từ Hoài Ý sắp khóc, tôi vội bịt miệng cậu ấy lại:
“Cậu là đại ca trường đấy! Đại ca trường! Không được khóc! Tôi chơi lại với cậu là được rồi.”
“…Ợ, thật không?”
Mặt Từ Hoài Ý lại đỏ lên, đôi tai cáo nhọn run run, chớp mắt mấy cái, ánh mắt trong veo mang theo chút vui mừng.
Thấy tôi gật đầu, Từ Hoài Ý kéo một cái đuôi to đang ve vẩy phía sau, chọn ra một cái, rồi úp cả vào mặt lau nước mắt.
Tôi: ……
“Từ Hoài Ý, cậu bao nhiêu tuổi cáo rồi?”
Nhìn bộ dạng ngốc nghếch của cậu ấy, tôi không nhịn được hỏi.
Từ Hoài Ý gãi tai, đếm đuôi: “Một, hai, ba… năm!”
Năm tuổi?!
Ờ… tôi đúng là có hơi hoảng.
“Sắp năm trăm tuổi rồi! Bác cây hòe nói sinh nhật tôi là mồng mười tháng mười đó!”
Từ Hoài Ý buông cái đuôi bị cậu ấy vò đến rụng lông, quay đầu nhìn tôi đầy mong chờ.
【Không biết có được tặng quà không nhỉ?
【Cáo còn chưa từng được nhận quà đâu!】
Mồng mười tháng mười, còn tám ngày nữa là sinh nhật cậu ấy rồi.
Cũng chính là ngày cậu ấy xé đứt đuôi vì cứu tôi.
“Ngốc quá!” Tôi thở dài, xoa đầu Từ Hoài Ý.
Tóc cậu ấy bị tôi xoa đến rối tung, phối với đôi mắt cáo đáng yêu và ngơ ngác kia, thật sự đáng yêu muốn xỉu.
【Đồ xấu! Chỉ biết bắt nạt tôi!
【Không tặng quà còn mắng tôi ngốc nữa!!!】
Chín cái đuôi nghịch ngợm cũng chạy lại góp vui, thấy tôi và Từ Hoài Ý chơi xếp lon vui quá liền nhập hội, mỗi lần sắp thành công là mấy cái đuôi chuẩn bị thế lao đến đẩy đổ.
… Bực thật đấy!
Giờ thì tôi hiểu cảm giác của Từ Hoài Ý mỗi lần bị phá bức tường lon rồi.
Thấy con cáo nhỏ im lặng không nói gì, tôi tưởng cậu ấy đang lén khóc.
Tay vừa chạm vào vai Từ Hoài Ý liền cảm nhận được cậu ấy khẽ run, con cáo trong tay tôi đang nhẹ nhàng rung lên.
Tôi đưa ngón trỏ nhấc nhẹ cằm cậu ấy lên, con cáo nhỏ bịt miệng lại, đôi mắt cáo xinh đẹp kia lấp lánh ý cười.
A ha! Hóa ra là hai đứa này hợp sức trêu tôi à!
Tôi chạy vào phòng, tìm một sợi dây chun lớn, túm lấy tám cái đuôi nghịch ngợm kia, buộc chặt lại thành một quả cầu lông to.
Xong rồi nha! Giờ thì ngoan ngoãn lại chưa! Hử!
Tôi tiện tay vỗ vỗ quả cầu lông đó, vừa quay đầu lại liền bắt gặp ánh mắt của một con cáo đơ người — đôi mắt cáo tràn ngập kinh ngạc như đang hét lên: “Cái này mà cũng làm được á?!”
9
Đợi Chung Kỳ vác con cáo nhỏ say xỉn về rồi, tôi quay lại thì phát hiện sau lưng mình có thêm một cái đuôi to.
Cái đuôi mờ mờ, lơ lửng đi theo tôi phía sau.
Tôi đưa tay định chạm vào nó, nhưng chỉ chạm vào không khí.
“Tiểu Cửu?” Tôi nhẹ nhàng giơ tay ra gọi, cũng không chắc nó có hiểu hay không.
Tiểu Cửu nhẹ nhàng vẫy đuôi trong không trung, cọ cọ vào lòng bàn tay tôi.
Rồi tự nhiên lại hưng phấn, vừa đuổi theo đuôi mình vừa xoay tròn tại chỗ, quấn thành một vòng tròn đáng yêu.
Buổi tối khi đi ngủ, nó ngoan ngoãn cuộn mình ở cửa, gọi cách nào cũng không chịu vào. Thế là tôi mở cửa phòng ngủ rồi đi nằm, nhìn Tiểu Cửu nằm đó, cảm giác như đang cảm nhận được hơi thở của Từ Hoài Ý, giống như kiếp trước cậu ấy từng âm thầm bảo vệ tôi.
10
Ba tôi đi nước ngoài tổ chức triển lãm tranh, mà có mẹ thì không thể thiếu ba, nên mẹ tôi cũng đi cùng luôn.
ba mẹ đều đi, đứa nhỏ bị bỏ lại như tôi thì sao? Tất nhiên là ngủ dậy trễ rồi!
Chết tiệt! Còn 20 phút nữa!
Đây có thể là lần đầu tiên trong đời học sinh tôi bị trễ học!
Tôi vội vàng chộp lấy cặp sách, lao xuống cầu thang.
Vừa chạy ra khỏi nhà mấy bước đã thấy Từ Hoài Ý đang dựa lười biếng vào bức tường.
Từ Hoài Ý cao ráo, khoác áo đồng phục trên người, vài cái đuôi to sau lưng lười biếng xòe ra, cái bóng đổ dưới đất trông chẳng khác gì một con cáo lười khổng lồ.
“Đồ heo lười!” Từ Hoài Ý hừ khẽ một tiếng, đưa cho tôi túi bánh bao chiên còn nóng hổi.
“Cậu ăn chưa?” Tôi nhận lấy túi, vừa hỏi vừa xoa đuôi cậu ấy. Mấy cái đuôi lông xù lập tức vui vẻ quấn lấy cổ tay tôi, chen nhau cọ cọ.
【Hừ! Không ra dáng chút nào!
【Sau này ra đường, đừng có nói là đuôi của Từ Hoài Ý tôi nữa!
【Đúng là lũ đuôi ngốc!】
Từ Hoài Ý nheo mắt lại, lườm đám đuôi đang quấn lấy tay tôi.
“Tôi ăn rồi, còn dư nên cho cậu.”
Cậu ấy nói nhẹ tênh, nhưng bụng thì réo ầm lên, lộ rõ ngay.
【Mẹ nó! Nhục chết mất! A a a a!!!】
Vài cái đuôi nghe thấy liền tỏ vẻ ghét bỏ, vội vã rời khỏi người Từ Hoài Ý, muốn chạy mà không chạy được, kéo căng cả đám đuôi khiến con cáo trong lòng cậu hét thảm.
Tiểu Cửu cũng nghịch ngợm hơn, cuộn thành vòng tròn treo trên đầu Từ Hoài Ý, biến cậu từ một con cáo đỏ mặt thành một “thiên thần cáo” đội hào quang.
Tôi cầm nĩa xiên một cái bánh, đưa đến miệng Từ Hoài Ý.
Cậu ấy há miệng to, “gặm” lấy một phát rồi nuốt trọn luôn.
Từ Hoài Ý ngồi lên chiếc mô tô, ném cho tôi một cái mũ bảo hiểm hồng phấn.
“Mới mua đó.” Cậu lẩm bẩm một câu.
【Cô ấy sẽ hiểu lầm không nhỉ?
【Con trai tụi tôi đâu có thích mấy thứ hồng phấn này.
【Cái đó là mua riêng cho cô ấy mà.】
Từ Hoài Ý còn định giải thích, tôi đã đội xong mũ, đạp lên gác chân mô tô ngồi sau lưng cậu.
Từ Hoài Ý liếc nhìn tôi qua gương chiếu hậu, thấy tôi vừa ăn bánh bao vừa nghịch đuôi cậu ấy.
Cậu xoay tay ga, khởi động xe, mô tô chạy đi.
Suốt dọc đường, Từ Hoài Ý chạy chậm như rùa bò.
Tôi kinh ngạc vì tốc độ của cậu. Bình thường cậu chạy mô tô bốc đầu cơ mà, nay sao như hết xăng vậy?
Cuối cùng, hai đứa đứng trước cánh cổng trường đang đóng chặt, mắt trừng mắt, cáo trừng người.
Từ Hoài Ý dẫn tôi tới chỗ hàng rào nhỏ bên rừng cây cạnh trường, ra hiệu bảo tôi trèo vào.
Tôi: …
Tôi là học sinh ngoan gương mẫu đó!!!
Sao có thể trèo tường chứ?!
Hít sâu một hơi, giữa việc trèo tường và bị trừ điểm hạnh kiểm, tôi quả quyết chọn phương án đầu.
Từ Hoài Ý xách cặp sách của tôi và cậu ấy, ném qua tường trước. Sau đó, cậu bước đến sát tường, ngồi xổm xuống, vỗ vai mình ra hiệu tôi giẫm lên.
Tôi dẫm lên vai Từ Hoài Ý, mấy cái đuôi to sau lưng cậu ấy đỡ chặt lấy tôi.
Tôi bám lấy mép tường, ngồi lên trên đỉnh.
Tôi cúi đầu nhìn xuống — trời ơi! Cao quá! Cao dã man luôn!
Thấy Từ Hoài Ý vẫn chưa trèo lên, tôi quay đầu lại nhìn.
Cậu chống một tay lên tường, những ngón tay thon dài gõ nhẹ không theo quy luật, trong mắt ánh lên chút ranh mãnh, còn con cáo nhỏ trong lòng thì đang cười trộm.
【Cô ấy đáng yêu thật đấy!
【Rõ ràng sợ chết đi được mà còn gồng mình trèo tường.
【Hay là dọa cô ấy tí nhỉ?】
“Dám nhảy xuống không?” Từ Hoài Ý nhếch môi, giọng trầm thấp pha chút trêu ghẹo.
“Từ… Từ Hoài Ý, nếu cậu dám bỏ tôi lại đây, tôi sẽ gửi đoạn video cậu chơi lon bia hôm qua cho Chung Kỳ đó!!!”
Tôi trừng mắt nhìn Từ Hoài Ý, bám chặt lấy mép tường đe dọa.
Con cáo nhỏ cứng đơ tại chỗ, ngẩng đầu sửng sốt, gương mặt thường ngày lạnh lùng giờ đỏ bừng vì xấu hổ:
“Được! Cô cứ đợi đấy!”
Từ Hoài Ý gầm nhẹ, lùi lại vài bước, lấy đà nhảy lên, chống một tay qua tường, phóng lên dễ dàng.
【Chết tiệt! Danh tiếng cả đời của ông đây không thể vì mấy cái lon bia mà tiêu tan được!】
“Nhảy đi, tôi đỡ cậu.”
Cậu chìa tay ra, ra hiệu tôi nhảy xuống.
“Từ Hoài Ý, cậu… nhất định phải đỡ được đó!”
Tôi nhắm tịt mắt lại, cắn răng nhảy xuống.
Chỉ nghe “bụp” một tiếng, không có cảm giác đau như tưởng tượng, tôi hé mắt nhìn quanh.
??? Từ Hoài Ý đâu?
Tôi mở mắt ra, dưới tay mình là lớp lông mềm mại ấm áp.
“Cậu sờ cái gì đấy?!”
Con cáo đang xù lông run rẩy, tôi cúi xuống nhìn.
Ối trời!
Từ Hoài Ý bị tôi đè thành nguyên hình luôn rồi — một con cáo trắng khổng lồ nằm ngửa dưới đất, tay tôi đặt ngay trên bụng cậu ấy.
Tôi bật cười thành tiếng, tên này yếu thế à!
Mới đè nhẹ cái đã xụi lơ rồi, tôi còn tưởng sẽ được cậu ấy bế gọn trong lòng cơ.
【Nhục chết cáo rồi!
【Cái đời cáo này thật vô nghĩa! Xong luôn!
【Cô ấy còn cười nữa! Nếu không phải tại cái cô nhóc loài người này, ông đây đâu có thảm đến vậy?!
【Mà sao cô ấy còn đang sờ nữa?!】
“Sờ đủ chưa đấy?” Từ Hoài Ý khóe mắt ửng đỏ, đôi mắt cáo long lanh ánh nước, lộ rõ vẻ xấu hổ và lúng túng.
“Chuyện này… tôi không kiểm soát được.”
Tôi cười gượng nhìn Từ Hoài Ý, muốn rút tay ra, nhưng tay lại như dính chặt vào lớp lông mềm mịn của bụng cáo.
Trên cổ tay tôi là hai cái đuôi nghịch ngợm đang quấn lấy tay tôi, kéo tay tôi tiếp tục vuốt ve lớp lông dày mềm ấy.
【… Mấy cái đuôi này phải trảm thôi! Nhất định phải trảm!
【Lũ phản chủ ăn cây táo rào cây sung! Hừ!】
Từ Hoài Ý thấy vậy, vội túm lấy hai cái đuôi tinh nghịch kia, bật người đứng dậy, biến lại thành dáng vẻ thiếu niên kiêu ngạo như thường.
Chỉ là hai cái đuôi nghịch ấy đã bị cậu giật đến trụi một mảng lông.
Tôi nhẹ nhàng vuốt ve hai cái đuôi tội nghiệp ấy, vừa xoa vừa dỗ dành.
11
“Từ Hoài Ý… cặp của tụi mình đâu rồi?”
Tôi cúi đầu vừa tìm cặp vừa hỏi cậu thiếu niên đang cúi đầu dạy dỗ đám đuôi sau lưng.
“Không phải để… ở…”
【Ủa? Sao không thấy?