【Chương 6】
Câu hỏi này như một quả bom nước sâu, nổ tung trong đầu tôi.
Tại sao ư?
Vì tôi vừa chia tay bạn trai cũ.
Anh ta chê tôi quá bám người, quá não tình yêu.
Tôi đặt cái ID này là để nhắc nhở bản thân, đừng ngu ngốc trong chuyện tình cảm nữa.
Nhưng mấy chuyện này… sao tôi có thể nói với cấp trên trực tiếp của mình được?
Còn là một ông sếp mà tôi từng gọi là “chồng ơi” nữa.
Tôi ấp úng, lắp bắp mãi không ra một câu hoàn chỉnh.
“Hửm?” Anh khẽ nhướng mày, dường như đang chờ câu trả lời.
Khuôn mặt anh rất gần, tôi thậm chí nhìn thấy hàng mi dài đang đổ bóng nhè nhẹ dưới ánh đèn.
Tôi cắn răng, mặc kệ, liều luôn.
“Vì… vì em không muốn yêu đương nữa, chỉ muốn kiếm tiền thôi!” Tôi gần như hét lên.
Nói xong liền hối hận.
Trước mặt một người mà bạn phải xin lương, mà bạn lại bảo chỉ muốn kiếm tiền — không phải tự đào hố chôn mình sao?
Quả nhiên, sắc mặt Kỷ Trầm trầm xuống.
Không khí xung quanh như tụt mấy độ.
“Chỉ muốn… kiếm tiền?” Anh nhắc lại, kéo dài giọng, mang theo nguy hiểm tiềm ẩn.
“Không… không phải…” Tôi sợ đến nói lắp.
“Vậy là muốn kiếm ai?” Anh từng bước ép sát.
Tôi bị anh hỏi đến trắng cả não, bật thốt:
“Kiếm… kiếm sự nghiệp!”
Anh đột nhiên bật cười.
Không phải kiểu cười xã giao, mà là cười thật sự, lồng ngực còn hơi rung theo.
“Tốt.” Anh đứng thẳng dậy, lùi lại một chút, nhưng áp lực vẫn chưa hề giảm.
“Từ ngày mai, em báo cáo trực tiếp với anh.”
“Hả?” Tôi ngơ ngác.
“Bản thiết kế của em, anh duyệt rồi.” Anh chỉ vào màn hình, “Nhưng anh phải đích thân giám sát, đảm bảo em không khiến dự án của anh… ‘sụp đổ’.”
Anh cố tình nhấn mạnh vào chữ “sụp đổ” kia.
Tôi dám chắc, anh tuyệt đối cố ý.
“Nhưng… còn giám đốc Trương thì sao…”
“Anh sẽ nói với chị ấy.” Anh cắt lời, giọng không cho phép phản bác.
“Chín giờ sáng mai, mang theo tất cả ý tưởng của em, đến văn phòng anh.”
Nói xong, anh quay người rời đi.
Đi được hai bước, lại dừng lại.
“Cà phê, nhớ uống.”
“Còn nữa,” anh dừng một nhịp, giọng hạ thấp, “sau này đừng gọi anh là chồng nữa.”
Tim tôi lập tức trĩu xuống.
Quả nhiên, anh vẫn muốn rạch ròi mọi thứ ngoài đời thật.
Tôi cúi đầu, buồn buồn “vâng” một tiếng.
“Gọi là Kỷ Trầm.”
Anh lại bổ sung một câu.
Tôi: “???”
Tôi lập tức ngẩng đầu, anh đã đi tới cửa, chỉ còn để lại bóng lưng thẳng tắp.
Vừa rồi anh nói gì?
Gọi là… Kỷ Trầm?
Gọi thẳng tên tổng tài?
Tôi không nghe nhầm chứ?
Tôi đờ đẫn nhìn tách cà phê vẫn còn bốc khói trên bàn, cảm giác như đang nằm mơ.
Giấc mơ này, lúc thì hồi hộp đến nghẹt thở, lúc lại ngọt ngào đến rối loạn, khiến tim tôi sắp chịu không nổi nữa rồi.
Điện thoại lại rung.
Vẫn là nhóm chat game.
“Loa Phủ Sóng Toàn Server” – Triệu Dật:
“@Đừng Có Lại Gần, tổng Kỷ à, anh không được hay lắm nha, nói là có việc, hóa ra đi hẹn hò riêng với cô thực tập sinh mới toanh của tụi tôi?”
Đính kèm là một tấm ảnh.
Là tôi và Kỷ Trầm trong văn phòng, anh đang cúi người xem bản thiết kế của tôi.
Không biết đồng nghiệp nào chưa về lén chụp.
Nhóm lập tức nổ tung.
“Tôi Ngủ Trước Đây” – Tôn Triết:
“Vãi??? Cái gì thế này???”
“Một Nút Xóa Màn” – Lâm Tự:
“Kỷ Trầm, anh không bình thường rồi.”
Ngay giây sau.
【“Loa Phủ Sóng Toàn Server” đã bị nhóm trưởng “Đừng Có Lại Gần” mời ra khỏi nhóm.】
【“Một Nút Xóa Màn” đã bị nhóm trưởng “Đừng Có Lại Gần” mời ra khỏi nhóm.】
【“Tôi Ngủ Trước Đây” đã bị nhóm trưởng “Đừng Có Lại Gần” mời ra khỏi nhóm.】
Cả nhóm chat, chỉ còn lại tôi và anh.
Sau đó, anh gửi một tin nhắn.
“Đừng Có Lại Gần”:
“Yên tĩnh rồi.”
“Giờ thì… có thể tập trung kiếm sự nghiệp rồi.”
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, mặt đỏ như cà chua.
Cái “kiếm sự nghiệp” này… có đàng hoàng thật không?
【Chương 7】
Sáng hôm sau, tôi vác hai quầng mắt đen, với tâm trạng như đi viếng mộ, gõ cửa văn phòng tổng tài.
“Vào đi.”
Vẫn là giọng trầm lạnh ấy.
Tôi đẩy cửa vào, Kỷ Trầm đang ngồi sau bàn làm việc lớn, phê duyệt văn kiện.
Ánh nắng buổi sáng xuyên qua cửa kính sát đất rọi lên người anh, như dát một lớp ánh vàng.
Đẹp trai đến mức không thực.
“T… tổng Kỷ.” Tôi vẫn không dám gọi tên anh.
Anh ngẩng đầu, ánh mắt rơi lên mặt tôi, khẽ nhíu mày:
“Tối qua không ngủ ngon?”
“Không… không có.” Tôi cúi đầu chột dạ.
Ngủ ngon gì được mà ngủ. Tôi là thức trắng cả đêm.
Đầu óc cứ váng vất mùi hương gỗ lạnh lạnh khi anh cúi người, rồi lại văng vẳng câu “Gọi anh là Kỷ Trầm.”
Lăn qua lăn lại… trời sáng.
“Ngồi đi.” Anh chỉ vào chiếc ghế đối diện.
Tôi ngoan ngoãn ngồi xuống, đặt laptop lên bàn.
“Ý tưởng bản thiết kế, nói đi.” Anh nói ngắn gọn.
Tôi hít sâu, ép bản thân vào trạng thái làm việc, bắt đầu trình bày thiết kế của mình.
Tôi càng nói càng hăng, đến đoạn cao trào thì quên cả lo, tay còn vung vẩy miêu tả.
Kỷ Trầm vẫn im lặng lắng nghe, không hề ngắt lời.
Ánh mắt anh rất nghiêm túc, như thể từng câu tôi nói đều là chân lý.
Tôi nói đến khô cổ, anh mới từ tốn mở miệng.
“Rất táo bạo, mạo hiểm, nhưng có ý tưởng.” Anh nhận xét.
“Nếu thành công, ‘Tinh Mộng’ sẽ không chỉ là sản phẩm, mà là biểu tượng văn hóa.”
Tôi không ngờ được khen đến mức này, xúc động hỏi lại:
“Vậy… anh đồng ý rồi?”
“Anh đồng ý.” Anh gật đầu.
“Nhưng cần trau chuốt chi tiết. Từ hôm nay, em chuyển sang làm việc ở đây.”
“Hả?” Tôi lại đơ người.
“Phòng bên cạnh có phòng nghỉ nhỏ, có thể sửa thành studio tạm. Tiện anh trao đổi với em bất cứ lúc nào.”
Tôi há miệng, định từ chối.
Làm việc chung với tổng tài… tôi sợ mình sống không qua nổi ba ngày.
“Có vấn đề?” Anh nhướng mày.
“Không… không có.” Tôi yếu ớt đáp.
“Vậy đi thu dọn đồ.”
“Vâng, tổng Kỷ.”
Tôi ôm laptop, gần như chạy trốn khỏi văn phòng tổng tài.
Vừa về đến phòng thiết kế, tôi vừa thông báo tin này xong thì cả phòng lập tức nổ tung.
“Cái gì? Vào làm trong văn phòng tổng tài? Tiểu Tô, cậu định một bước lên trời à?”
“Trời ơi, tổng Kỷ đích thân chỉ đạo, đãi ngộ này tốt quá đáng rồi!”
Chị Trương – cấp trên trực tiếp của tôi – thì cười đến không khép nổi miệng, vỗ vai tôi, mặt đầy vẻ “quả nhiên chị không nhìn lầm người”.
Chỉ có tôi… muốn khóc mà không khóc được.
Các người không hiểu.
Đây không phải thăng chức, mà là lăng trì.
Tôi thu dọn đồ đạc, trong ánh mắt ghen tị, ngưỡng mộ và nghi hoặc của đồng nghiệp, lại bước vào văn phòng tổng tài lần nữa.
Cái gọi là “phòng nghỉ” kia đã được sắp xếp xong.
Một chiếc bàn thiết kế mới tinh, kèm theo máy tính và bảng vẽ cao cấp nhất.
Sang trọng gấp cả trăm lần chỗ ngồi cũ của tôi.
Tôi ngồi xuống, cả người không thoải mái chút nào.
Kỷ Trầm đang ở ngay phòng bên cạnh, chỉ cách tôi một cánh cửa kính mờ.
Tôi thậm chí có thể mơ hồ thấy bóng dáng anh đang làm việc.
Cảm giác này… thật kỳ quái.
Cả buổi sáng, tôi ngồi mà như ngồi trên gai.
Đến trưa, tôi đang định gọi đồ ăn thì Kỷ Trầm từ văn phòng bước ra.
“Đi ăn.” Anh nói.
“Ơ… dạ vâng, tổng Kỷ.” Tôi vội vàng cầm lấy điện thoại.
“Đi với tôi.”
“Hả?”
“Căng tin công ty, tôi chưa ăn bao giờ, em dẫn tôi đi.” Anh nói bằng giọng không cho phép từ chối.
Tôi đơ toàn tập.
Tổng tài của tập đoàn Thịnh Cảnh… muốn đi ăn ở căng tin?
Còn muốn tôi – một thực tập sinh – dẫn theo?
Cái tình tiết gì mà điên rồ vậy trời?
【Chương 8】
Căng tin của tập đoàn Thịnh Cảnh chẳng khác nào buffet khách sạn năm sao.
Nhưng lúc này đây, tôi ăn không vô nổi.
Vì đối diện tôi là Kỷ Trầm.
Ngay khi anh xuất hiện, cả căng tin im bặt ba giây.
Sau đó là những tiếng xì xào không kìm được, cùng vô số ánh nhìn kỳ lạ.
“Trời ơi, kia chẳng phải tổng Kỷ sao? Ổng sao lại ra căng tin ăn vậy?”
“Cô gái ngồi cạnh là ai? Thực tập sinh mới à?”
“Hai người đó là quan hệ gì thế? Tổng Kỷ còn gắp đồ ăn cho cô ấy kìa!”
Phải.
Ngay lúc nãy thôi.
Kỷ Trầm – tổng tài lạnh lùng, không dính bụi trần của chúng tôi.
Dùng chính đũa của mình gắp một miếng sườn xào chua ngọt bỏ vào bát tôi.
Sau đó bình thản nói:
“Gầy quá. Ăn nhiều vào.”
Tôi chỉ muốn đập đầu xuống bàn cơm.
Tôi cảm nhận rõ ràng những ánh mắt từ bốn phương tám hướng bắn tới, như muốn xuyên thủng tôi.
Đặc biệt là mấy ánh nhìn từ các chị em đồng nghiệp nữ — vừa ghen tị, vừa đánh giá.
“Tổng Kỷ… đừng như vậy, ảnh hưởng không tốt đâu ạ.” Tôi hạ giọng, gần như chỉ thở khẽ ra tiếng.
“Ảnh hưởng gì?” Anh ung dung ăn cơm, dáng vẻ tao nhã như đang dự quốc yến.
“Ảnh hưởng… đến hình tượng của anh.”
“Hình tượng của tôi, chẳng phải chính là người chuyên gắp đồ ăn cho em sao?” Anh ngẩng đầu nhìn tôi, nghiêm túc nói.
Tôi: “…”
Tôi thật sự không biết nói gì nữa.
Nghe… cũng có lý.
Trong game, chẳng phải anh chính là “người chuyên đút cơm cho Niệm Tử” đấy sao?
Đi rừng là anh, buff là anh cho, mạng là anh nhường.
Tôi cố nuốt miếng sườn vào, như đang nuốt thuốc độc.
“Chiều nay, đi với tôi một chuyến.” Anh lại nói.
“Đi… đâu ạ?”
“Đi khảo sát thị trường dự án, xem bây giờ giới trẻ thích cái gì.”
Tôi chột dạ.
Khảo sát thị trường?
Không phải việc đó là của giám đốc thị trường – Triệu Dật sao?
Tôi làm thiết kế, đi khảo sát thị trường với tổng tài?
Nghe có vẻ… vô lý.
Mà thật ra đúng là vô lý thật.
Nhưng quyết định của Kỷ Trầm, không ai dám cãi.
Chiều đó, tôi ngồi trên xe Bentley của Kỷ Trầm.
Đúng rồi, Bentley.
CP từng nói lái máy bay riêng của tôi, hóa ra đời thật lái Bentley.
Ừm… cũng không khác nhau lắm.
Trong xe vang lên tiếng nhạc nhẹ nhàng.
Không khí hơi gượng gạo.
Tôi vắt óc nghĩ đề tài nói chuyện.
“Tổng Kỷ, bình thường anh cũng thích nghe nhạc không lời kiểu này ạ?”
“Không.” Anh nhìn thẳng phía trước, chăm chú lái xe. “Là em thích.”
Tôi sững lại.
“Danh sách nhạc game của em, chẳng phải thường chia sẻ cho tôi nghe sao?” Anh bổ sung.
Hình ảnh tôi chia sẻ tai nghe cho anh nghe nhạc hiện lên trong đầu.
Hồi đó tôi muốn giả vờ nghệ sĩ nên cố tình chọn toàn nhạc không lời hiếm ai biết.
Không ngờ… anh vẫn nhớ.
Mặt tôi lại bắt đầu nóng lên không chịu được.
“Cái đó… là trong game mà.” Tôi lí nhí.
“Trong game và ngoài đời, khác gì nhau?” Anh đột nhiên hỏi.
“Tất nhiên là khác!” Tôi gần như phản xạ: “Trong game có thể nói bừa, nhưng ngoài đời… phải có quy tắc.”
“Ví dụ?”
“Ví dụ… không thể tùy tiện gọi người khác là chồng…”
Vừa nói xong, tôi đã hối hận muốn cắn lưỡi.
Tôi bị gì mà nhắc tới chuyện đó?!
Trong xe im lặng chết chóc.
Kỷ Trầm không lên tiếng, nhưng tay nắm vô lăng, các khớp ngón tay khẽ trắng bệch.
Một lúc sau, anh mới lại mở miệng, giọng khàn nhẹ:
“Tô Niệm.”
“Dạ?”
“Nếu tôi… không muốn giữ quy tắc thì sao?”