【Chương 3】
Hai giờ năm mươi lăm phút chiều.
Tôi như một tử tù sắp bị lôi ra pháp trường, ôm lấy laptop lết vào phòng họp tầng cao nhất.
Ngoài cửa sổ kính sát đất là đường chân trời lượn lờ trong sương khói của thành phố.
Bên cạnh chiếc bàn họp dài đã có vài người ngồi.
Những cái avatar quen thuộc trong game, giờ đã hóa thành người thật.
Người đàn ông ngồi ở ghế chủ tọa mặc một bộ vest đen cắt may hoàn hảo, không đeo cà vạt, cổ áo mở nhẹ, để lộ cần cổ trắng lạnh lẽo.
Anh ta đang cúi đầu xem tài liệu, góc mặt sắc nét, sống mũi cao thẳng, đường viền cằm như lưỡi dao.
Toàn thân toát ra khí thế mạnh mẽ, xa cách, người lạ chớ đến gần.
Anh ta chính là Kỷ Trầm.
CP của tôi, “Đừng Có Lại Gần”.
Tôi cảm thấy nghẹt thở, lòng bàn tay lập tức đổ mồ hôi lạnh.
Tôi cúi gằm đầu, vội chọn một chỗ xa tít trong góc ngồi xuống, ước gì có thể cuộn người lại thành quả bóng.
“Ơ kìa, Tiểu Tô đến rồi à?”
Một giọng nói dịu dàng vang lên.
Tôi ngẩng đầu, là chị Trương – giám đốc thiết kế, cấp trên trực tiếp của tôi.
Chị cười kéo tôi ngồi vào ghế bên cạnh:
“Ngồi xa thế làm gì? Em là một trong những người phụ trách chính thiết kế dự án, lên ngồi trước này.”
Tôi bị kéo cứng ngắc đến chỗ ngồi cách Kỷ Trầm chỉ năm mét.
Khoảng cách này… chỉ cần anh ta ngẩng đầu là có thể thấy hết cả lỗ chân lông trên mặt tôi.
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình laptop, như ngồi trên đống lửa.
Cửa phòng họp mở ra.
Giám đốc kỹ thuật Lâm Tự và giám đốc thị trường Triệu Dật lần lượt bước vào.
Lâm Tự, tức “Một Nút Xóa Màn”, đeo kính gọng vàng, dáng vẻ nho nhã.
Triệu Dật, tức “Loa Phủ Sóng Toàn Server”, mặc áo sơ mi sặc sỡ, miệng nở nụ cười lười biếng.
Khi họ đi ngang qua tôi, Triệu Dật còn gật đầu chào thân thiện.
Tôi cảm giác da đầu mình muốn bung ra.
Họ… sẽ nhận ra tôi chứ?
Dù sao ID của tôi là “Niệm Tử Không Phải Não Tình Yêu”, cái chữ “Niệm” quá dễ nhận ra rồi.
Ba giờ đúng.
Kỷ Trầm ngẩng đầu, ánh mắt sâu thẳm quét qua cả phòng.
Ánh nhìn dừng lại trên mặt tôi.
Chỉ trong 0,1 giây.
Nhưng tôi cảm nhận được.
Tim tôi ngừng đập một nhịp.
Anh không nói gì, chỉ thu lại ánh nhìn, lạnh nhạt mở miệng:
“Bắt đầu họp.”
Giọng nói trầm thấp, lạnh lẽo, mang theo uy nghi không thể phản bác.
Hoàn toàn khác với người trong game từng cười nhẹ rồi nói: “Niệm Tử, em lại hú cái gì đấy?”
Cả buổi họp, tôi không nghe lọt một chữ.
Trong đầu toàn là mấy câu kiểu “Chồng ơi dẫn em bay~” với “Anh là của em là đủ rồi”.
Chỉ muốn chết ngay tại chỗ cho rồi.
Cuộc họp kết thúc, mọi người lần lượt rời đi.
Tôi lề mề dọn đồ, định đợi mọi người về hết mới rút.
“Tô Niệm.”
Một giọng nói vang lên ngay trên đầu.
Tôi cứng đờ người, từ từ ngẩng đầu lên.
Kỷ Trầm đứng trước mặt tôi, cúi xuống nhìn.
Anh ta đứng ngược sáng, tôi không nhìn rõ vẻ mặt.
“Bản thiết kế… rất có ý tưởng.” Anh lạnh nhạt nói, “Nhưng mà, ở đây…”
Anh đưa ngón tay thon dài, chỉ nhẹ vào màn hình laptop của tôi.
“Logic chưa rõ ràng, chưa đủ táo bạo.”
Tôi nhìn theo ngón tay anh.
Là một chi tiết trong bản thiết kế của tôi.
“Vâng, Tổng Kỷ, em sẽ sửa lại ngay.” Tôi cúi đầu, giọng nhỏ như muỗi kêu.
“Ừm.”
Anh đáp một tiếng, xoay người rời đi.
Tôi vừa thở phào…
Thì anh lại dừng bước.
Không quay đầu, chỉ hơi nghiêng mặt, giọng không lớn không nhỏ, vừa đủ cho tôi nghe thấy.
“Còn nữa.”
“Đừng chơi Yêu mãi thế. Loại tướng ăn bám đó, không có tương lai đâu.”
【Chương 4】
Đầu óc tôi… sập nguồn.
Mất tín hiệu suốt mười giây.
Đến khi tôi lấy lại được ý thức, Kỷ Trầm đã rời khỏi phòng họp.
Anh vừa nói gì?
Đừng chơi Yêu nữa?
Tướng ăn bám?
Đó là câu cửa miệng của “Đừng Có Lại Gần”!
Mỗi lần tôi chọn Yêu, anh đều dùng giọng vừa ghét bỏ vừa bất đắc dĩ nói câu đó.
Anh nhận ra tôi rồi!
Anh chắc chắn đã nhận ra tôi rồi!
Một luồng khí nóng xông thẳng lên đầu tôi, mặt nóng như muốn nướng trứng.
Anh nhận ra tôi từ bao giờ?
Lúc tôi mới vào group? Hay khi họp?
Tại sao anh không vạch mặt tôi?
Câu “logic chưa rõ, chưa đủ táo bạo” kia… có phải đang bóng gió rằng tôi ngoài đời thì nhát như cáy, chứ trong game thì hổ báo quá không?
Hàng loạt câu hỏi nổ tung trong đầu tôi, choáng đến hoa mắt chóng mặt.
Tôi ôm laptop, thất hồn lạc phách quay lại chỗ làm.
Chị Trương – giám đốc thiết kế – bước lại, vỗ nhẹ vai tôi:
“Tiểu Tô, đừng căng thẳng. Đây là lần đầu tiên tổng Kỷ khen thiết kế của một thực tập sinh đấy. Em rất có tiềm năng.”
Tôi nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn khóc:
“Cảm ơn chị Trương.”
Tiềm năng?
Tiềm năng hiện tại của tôi chắc là dùng ngón chân cũng có thể bới ra được cả một tòa lâu đài phép thuật.
Vừa ngồi xuống, điện thoại rung lên.
Tôi cầm lên xem – là nhóm chat game “Ngũ Trừu Tổ”.
“Loa Phủ Sóng Toàn Server” – Triệu Dật tag cả nhóm:
“Anh em, tối nay chín giờ, đúng giờ lên game! Cày nát team bên kia!”
“Một Nút Xóa Màn” – Lâm Tự rep ngay:
“Nhận lệnh.”
“Tôi Ngủ Trước Đây” – Tôn Triết cũng vào:
“+1.”
Nhóm lập tức yên lặng.
Tất cả đều đang chờ người cuối cùng.
Chờ người giỏi “chém gió” nhất – “Đừng Có Lại Gần”.
Tim tôi lập tức nhảy lên tận cổ họng.
Kỷ Trầm có rep không?
Lúc này, anh ấy đang nhìn nhóm với tư cách là tổng tài… hay là CP của tôi?
Một phút sau.
Avatar bầu trời sao quen thuộc sáng lên.
“Đừng Có Lại Gần” – Kỷ Trầm:
“Tối nay có việc, không lên được.”
Triệu Dật gửi ngay một sticker kiểu lả lướt:
“Ơ kìa, tối nay tổng Kỷ bận việc gì thế? Không phải hẹn hò đấy chứ?”
Kỷ Trầm không trả lời nữa.
Tôi lại nhìn dòng “có việc, không lên được” mà thấy tim hẫng một nhịp.
Anh đang né tránh sao?
Vì đã biết tôi là ai, nên muốn giữ khoảng cách với một thực tập sinh như tôi?
Cũng đúng thôi. Một người là tổng tài cao cao tại thượng.
Một người là gà mới vừa bước chân vào công ty.
Khác nhau một trời một vực.
Những tiếng “chồng ơi”, “vợ ơi” online, đứng trước hiện thực… chỉ là trò đùa.
Một nỗi mất mát khó tả như thủy triều nhấn chìm lấy tôi.
Tôi lặng lẽ gõ một dòng trong nhóm:
“Niệm Tử Không Phải Não Tình Yêu”: “Tối nay em cũng phải làm thêm, không chơi đâu.”
Gửi xong, tôi úp điện thoại xuống bàn, cố ép bản thân tập trung làm việc.
Sửa bản thiết kế.
Kỷ Trầm nói, tôi chưa đủ táo bạo.
Được.
Vậy thì tôi sẽ liều một lần.
Tôi lật tung toàn bộ bản thiết kế cũ, theo đúng ý tưởng ban đầu — lớn nhất, táo bạo nhất, thậm chí có chút điên rồ — để dựng lại từ đầu.
Nếu đã thất bại cả trong tình yêu lẫn sự nghiệp…
Vậy thì chí ít, tôi cũng muốn thua một cách oanh liệt.
【Chương 5】
Tôi vùi đầu vào bản vẽ, rơi vào trạng thái mê man như mất hết cảm giác về thời gian.
Đồng nghiệp xung quanh lần lượt rời đi, đèn trong văn phòng cũng tắt dần từng cái một.
Đến khi tôi vẽ xong nét cuối cùng, vươn vai một cái, mới phát hiện trời bên ngoài đã tối đen.
Đồng hồ chỉ đúng mười một giờ.
Tôi dụi mắt cho đỡ mỏi, lưu bản thiết kế lại, chuẩn bị gửi cho chị Trương.
Đúng lúc này, sau lưng vang lên tiếng “cạch” rất nhỏ.
Giống như tiếng khóa cửa bật mở.
Tôi nổi da gà toàn thân.
Cả tầng này, chỉ còn mình tôi.
Tôi cứng đờ trên ghế, không dám quay đầu lại.
Tiếng bước chân.
Từ xa tới gần, chậm rãi, đều đều, dẫm lên thảm mà như từng nhịp gõ mạnh vào tim tôi.
Tiếng bước chân dừng lại phía sau lưng tôi.
Tôi thậm chí cảm nhận được áp lực toát ra từ người ấy.
“Thiết kế, sửa xong rồi à?”
Là giọng Kỷ Trầm.
Lạnh nhạt, trầm thấp, pha chút khàn khàn khó nhận ra.
Tôi giật mình quay lại.
Anh đứng sau lưng tôi từ lúc nào, trên tay cầm một cốc cà phê còn bốc khói.
Anh đã thay bộ vest ban sáng, chỉ mặc một chiếc sơ mi đen, tay áo xắn lên đến khuỷu, để lộ bắp tay săn chắc và chiếc đồng hồ đắt tiền.
Bớt đi vẻ nghiêm nghị ban ngày, lại thêm chút khí chất lười biếng ở nhà.
Nhưng cũng càng nguy hiểm hơn.
“K… Kỷ tổng.” Tôi lắp bắp, “Sao… sao anh còn chưa về ạ?”
“Chờ em.” Anh đặt ly cà phê lên bàn, nói ngắn gọn.
Chờ tôi?
Não tôi lại lag nữa rồi.
“Cho anh xem bản thiết kế.” Anh không để tôi kịp phản ứng, mắt đã nhìn lên màn hình laptop.
Tôi theo phản xạ định che lại, nhưng đã không kịp.
Anh nghiêng người, một tay chống lên mép bàn, tay kia lăn chuột lướt xem.
Khoảng cách quá gần.
Hương gỗ mát lạnh quyện với mùi cà phê nhè nhẹ bao quanh tôi.
Tim tôi lệch một nhịp.
Ánh mắt anh chăm chú quét qua bản thiết kế, mày hơi nhíu lại.
Tim tôi cũng theo đó mà siết chặt.
Xong rồi, bản này quá liều lĩnh, chắc chắn anh sẽ nghĩ tôi làm bừa.
Sẽ nghĩ tôi không chuyên nghiệp, rồi mai đuổi tôi luôn.
Tôi thậm chí còn nghĩ đến việc ngày mai nên chủ động xin nghỉ, giữ lại chút thể diện cuối cùng.
“Ý tưởng này…”
Cuối cùng anh lên tiếng.
Tôi nhắm mắt lại, chờ lãnh án.
“… có ý đấy.”
Tôi mở mắt trợn tròn, không thể tin nổi nhìn anh.
Khóe môi anh… hình như đang cười nhẹ?
“Rất táo bạo.” Anh tiếp tục nói, ánh mắt nhìn thẳng vào tôi.
“Giống y như khi em đòi anh bùa xanh vậy.”
Ầm!
Mặt tôi lập tức đỏ rực.
Từ má, đến tai, đến cả cổ.
Anh… biết hết rồi!
Anh đang trêu tôi!
Tôi xấu hổ đến mức muốn đập đầu vào tường chết luôn cho xong.
“Kỷ tổng, em…” Tôi mở miệng nhưng không biết nói gì.
Xin lỗi? Giải thích? Hay giả vờ ngơ?
“Tô Niệm.” Anh đột ngột gọi tên tôi.
“Có!” Tôi lập tức ngồi thẳng lưng như bị điểm danh.
Anh nhìn tôi, ánh mắt sâu thẳm như có sao lấp lánh.
“ID trong game của em, vì sao lại đặt là ‘Niệm Tử Không Phải Não Tình Yêu’?”