11
Mọi người đưa mắt nhìn ta với ánh nhìn phức tạp, không còn sự phẫn nộ và chán ghét như trước.
Thay vào đó là kinh ngạc, nghi hoặc, thậm chí là thương cảm.
Ta cố gắng gượng tinh thần, đối diện ánh mắt dò xét của muôn người, bắt đầu kể lại đầu đuôi chân tướng của chuyện năm xưa.
“Năm năm trước, hầu phủ tổ chức tiệc thưởng hoa, nữ quyến trong kinh đều mang theo con cái đến dự.”
“Trấn Sơn Vương phi nhận được thiệp mời, hiếm hoi dẫn theo tiểu Quận chúa tám tuổi tới dự tiệc.”
“Tiểu Quận chúa tính tình hoạt bát, chạy nhảy giữa đám đông, không may bị lạc khỏi người hầu.”
Nghe đến đây, ai nấy đều lộ vẻ tiếc nuối, Trấn Sơn Vương phi rưng rưng nước mắt nhìn chằm chằm vào mặt ta.
“Tiểu Quận chúa lang thang trong hoa viên, vô tình đụng phải Thẩm Thái Vi.”
Ta đưa mắt nhìn về phía Thẩm Thái Vi, tiếp tục nói:
“Thái Vi không nhận ra tiểu Quận chúa, chỉ nghĩ là con gái thứ của nhà nào bị giấu trong hậu viện.”
“Thấy nàng mặc xiêm y hoa lệ, sinh lòng đố kỵ, liền buông lời châm chọc, ép tiểu Quận chúa phải tháo hết trâm ngọc và trang sức trên người.”
Mặt Thẩm Thái Vi thoáng chốc cứng đờ, sắc mặt tái nhợt, nghiến răng phủ nhận:
“Hôm đó ta hoàn toàn không gặp tiểu Quận chúa, càng không có chuyện đòi lấy trâm ngọc như ngươi nói!”
Ta không buồn để ý đến lời biện bạch của nàng ta, vẫn thản nhiên kể tiếp:
“Tiểu Quận chúa còn nhỏ, nên phản bác lại vài câu.”
Ánh mắt của Trấn Sơn Vương phi rơi xuống người Thẩm Thái Vi, tràn đầy nghi hoặc.
Ta tiếp tục, giọng trầm buồn:
“Thái Vi nổi giận, sai nha hoàn Tiểu Đào đẩy tiểu Quận chúa xuống hồ.”
“Tiểu Quận chúa không biết bơi, vùng vẫy kêu cứu dưới nước, hét lớn mình là An Ninh Quận chúa.”
Trấn Sơn Vương phi lảo đảo, Trấn Sơn Vương vội đỡ lấy nàng vào lòng.
Ta dừng một chút, hít sâu một hơi rồi nói tiếp:
“Tiểu Quận chúa liên tục kêu lên: ‘Cha ta sẽ không tha cho các ngươi!’”
Sắc mặt Thẩm Thái Vi càng lúc càng khó coi, môi bị cắn chặt đến trắng bệch, tay cầm khăn run rẩy.
“Thẩm Nam Chỉ, ngươi nói bậy…!”
“Câm miệng! Để nàng nói!”
Tiếng quát giận dữ của Trấn Sơn Vương khiến nàng ta run lên, những lời định nói cũng bị ép nuốt ngược lại.
Phụ thân và ca ca đưa ánh mắt cầu khẩn về phía ta, hy vọng ta đừng nói nữa.
Ta chỉ liếc qua rồi ngoảnh mặt đi.
“Thẩm Thái Vi nghe vậy, sợ hãi, sinh lòng sát ý.”
“Nàng sai Tiểu Đào xuống nước giết người, nhưng Tiểu Đào sợ chết, không dám nhảy.”
“Cuối cùng chính nàng ta lao xuống, dùng sức ấn đầu tiểu Quận chúa xuống nước.”
Nghe đến đây, Trấn Sơn Vương siết chặt nắm tay, gân xanh nổi rõ.
“Tiểu Quận chúa có chút công phu phòng thân, vùng vẫy thoát ra được vài lần, cố gắng bơi về phía bờ.”
“Nhưng Thái Vi tức giận, rút trâm ngọc trắng trên đầu, khi tiểu Quận chúa sắp lên bờ thì đâm thẳng vào người con bé, nhấn con bé chết đuối.”
Lời vừa dứt, khắp triều đường chấn động, tiếng hít khí lạnh vang lên dồn dập.
Mọi ánh mắt đều kinh hãi, không dám tin vào tai mình.
Có người không kìm được thốt lên:
“Thẩm Thái Vi, không ngờ ngươi lại độc ác đến thế!”
Thái Vi đối mặt với ánh mắt đỏ rực của vợ chồng Trấn Sơn Vương, hai chân mềm nhũn, quỳ rạp xuống đất.
Lúc này, ta bước tới trước mặt phụ thân và ca ca, lạnh lùng cười:
“Sau đó, Thái Vi vờ như vô tình gây họa, chạy đến khóc lóc trước mặt các người.”
“Các người sợ nàng ta bị trả thù, nên đẩy ta ra thế mạng.”
“Còn ca ca tốt của ta, lại mang hung khí dính máu kia, biến nó thành quà sinh thần tặng ta, khiến ta mang án giết người.”
Phụ thân và ca ca đứng đó luống cuống tay chân, vẻ hoảng hốt trên mặt đã nói lên tất cả.
12
Câu chuyện kết thúc, sắc mặt phụ thân và ca ca xám như tro tàn, đôi mắt vốn luôn điềm tĩnh lúc này chỉ còn lại kinh hoảng và bất an.
Thẩm Thái Vi đột nhiên gào thét như kẻ điên:
“Thẩm Nam Chỉ! Ngươi vu khống ta!”
“Dám bịa ra chuyện hoang đường như vậy để bôi nhọ ta! Ngươi đúng là đồ đàn bà độc ác!”
Ta không chút dao động, chỉ điềm tĩnh nhìn nàng ta:
“Ngươi nói ta độc ác, vậy còn ngươi thì sao?”
“Tiểu Quận chúa mới chỉ tám tuổi, lại chết dưới trâm ngọc của ngươi. Con bé có lỗi gì?”
“Chỉ vì mặc đẹp hơn ngươi… liền đáng chết sao?”
Thẩm Thái Vi như con mèo bị giẫm phải đuôi, hét lên chói tai, lao về phía ta, trong mắt chỉ còn điên cuồng và tàn độc:
“Thẩm Nam Chỉ! Là ngươi ghen tỵ với ta cướp đi mọi thứ của ngươi nên mới cố tình hãm hại ta!”
“Còn con tiện tỳ Tiểu Đào, vốn dĩ tay chân không sạch sẽ, bị ta bắt quả tang ăn cắp, ôm hận trong lòng nên mới cấu kết với ngươi hãm hại ta!”
Trấn Sơn Vương phi mắt đỏ hoe bước đến trước mặt ta, ánh nhìn đã không còn oán hận như xưa:
“Những gì ngươi nói… có chứng cứ không?”
Ta hít sâu một hơi, cố giữ giọng mình thật vững vàng.
Giờ phút này, phải có bằng chứng rõ ràng thì mới có thể khiến tất cả tâm phục khẩu phục.
“Tiểu Đào từng nói, Thẩm Thái Vi có tâm lý chiếm hữu bệnh hoạn, đồ vật trên người đều phải khắc ký hiệu riêng.”
“Chiếc trâm ngọc trắng dùng để vu oan cho ta năm đó, thân trâm có khắc hoa tử vi, nhưng bằng mắt thường khó mà thấy được.”
“Chỉ cần ngâm trong rượu một lúc, rượu sẽ thấm vào thân trâm, hoa văn sẽ hiện ra.”
Nghe vậy, mọi người đồng loạt lộ vẻ kinh ngạc.
Vương phi và Trấn Sơn Vương liếc nhìn nhau, sau đó từ tay áo lấy ra một chiếc hộp gỗ cũ kỹ.
Mở ra, trên trâm ngọc, máu đã ngấm sâu vào thân ngọc.
Lý công công lập tức dâng rượu lên, chiếc trâm được thả vào chén rượu.
Chẳng mấy chốc, phần đuôi trâm hiện ra một đóa hoa tử vi màu đỏ thắm.
Trấn Sơn Vương nhìn chằm chằm, sau đó giận dữ quay sang Thẩm Thái Vi, tung một cú đá khiến nàng ta ngã lăn ra đất:
“Hóa ra… là ngươi giết chết An Ninh của ta! Năm năm qua… ta lại bị ngươi dắt mũi mà không hay biết!”
Thái Vi phun ra một ngụm máu, sắc mặt trắng bệch.
Nàng ta nằm sõng soài dưới đất, ánh mắt hoảng loạn tuyệt vọng:
“Không… đó không phải của ta!”
Vương phi vung tay, giật lấy một bên hoa tai của nàng ta ném vào chén rượu.
Chẳng bao lâu sau, hoa tử vi cùng họa tiết lại một lần nữa hiện ra.
Vương phi tát thẳng vào mặt Thẩm Thái Vi, nghiến răng:
“Chứng cứ rõ ràng, ngươi còn dám chối?!”
“Đồ đàn bà độc ác! Giết con ta, còn muốn mượn tay chúng ta hại chết tỷ tỷ ruột mình! Ta phải giết ngươi!”
Thẩm Thái Vi như hoàn toàn phát điên, bật cười phá lên:
“Ai bảo các ngươi ăn mặc cho con gái đẹp làm gì? Ta chính là ghét có kẻ xinh đẹp hơn ta thì sao?!”
“Nếu con tiện nhân kia biết các ngươi nhận nhầm hung thủ, còn đối xử tốt với ta như vậy, chắc sẽ tức chết trên trời mất!”
Nàng ta đột ngột quay sang phụ thân và ca ca, ánh mắt đầy khinh bỉ:
“Còn các ngươi nữa, ngu ngốc vô cùng! Ta chỉ cần diễn vài câu, rơi vài giọt nước mắt là các ngươi lập tức tin răm rắp, ép tỷ tỷ gánh tội thay!”
“Rốt cuộc bị định tội khi quân, cũng là đáng đời!”
Lúc này, phụ thân và ca ca mới thật sự tỉnh ngộ, lập tức quỳ xuống, nước mắt ràn rụa cầu xin ta:
“Nam Chỉ, là cha sai rồi! Chúng ta không nên tin lời Thái Vi, càng không nên để con chịu tội thay!”
“Từ nay về sau, cha nhất định sẽ đối xử tốt với con, tha thứ cho chúng ta đi, cứu chúng ta đi, được không?!”
Một nỗi cay đắng trào lên nơi cổ họng, nước mắt dâng đầy trong mắt ta.
Nhưng… lời xin lỗi đến quá muộn, ta chẳng còn thiết tha nữa rồi.
Hoàng thượng nghĩ đến năm năm khổ nhục của ta, dịu giọng nói:
“Chuyện này, ngươi là người vô tội, trẫm thay mặt Trấn Sơn Vương tạ lỗi với ngươi.”
“Nếu có tâm nguyện gì, cứ nói. Trẫm sẽ đích thân bù đắp cho ngươi.”
Ta nhìn hoàng thượng, nghẹn ngào đáp:
“Thần nữ chỉ cầu một điều… xin được đưa mộ mẫu thân về tổ mộ họ Thôi, sau khi thần nữ qua đời, được chôn bên cạnh mẹ.”
Hoàng thượng gật đầu đồng ý, lập tức hạ chỉ tuyên bố chân tướng năm xưa trước toàn thiên hạ, rửa sạch oan khuất cho ta.
Ta cúi đầu khấu tạ.
Ngay sau đó, bóng tối ập đến, ta ngất lịm ngay giữa chính điện.
13
Lúc ta tỉnh lại, đã là nửa tháng sau.
Toàn bộ tài sản của phủ họ Thẩm bị tịch thu, hoàng thượng đem hết chuyển sang dưới danh nghĩa của ta.
Phụ thân và ca ca bị đày đến Ninh Cổ Tháp, làm khổ dịch hèn mọn nhất.
Chỉ cần lười biếng, liền bị quất roi không thương tiếc.
Mới đầu phụ thân còn giữ bộ dáng vương tôn quý tộc, quen thói ngồi chờ người dâng cơm dâng áo.
Nhưng đến ngày thứ ba đói không đủ no, ông ta cũng không còn ghét bỏ bánh bao nguội cứng và cháo loãng lẫn cả đất nữa.
Ca ca từng nhiều lần muốn bỏ trốn, kết cục là bị đánh gãy một chân.
Từ đó, đêm nào cũng ôm chăn khóc rấm rứt, nhìn về phương Nam – nơi có thành Biện Kinh.
Năm xưa, ta cũng đã từng như vậy.
Cũng từng ôm lấy hi vọng, mong chờ họ tới cứu ta, đưa ta rời khỏi nơi địa ngục ấy.
Nhưng đổi lại, chỉ là từng roi từng roi, từng trận tra tấn của Trấn Sơn Vương và Vương phi.
Năm nay, mùa đông đến đặc biệt lạnh và kéo dài.
Phụ thân và ca ca bị nhốt trong chuồng bò rách nát gió lùa bốn phía, chẳng mấy chốc liền nhiễm hàn khí.
Cũng may chỉ là ho lao kéo dài, không chết, nhưng sống cũng chẳng được bao lâu.
Thẩm Thái Vi thì không được may mắn như vậy.
Vương phi đem toàn bộ cực hình ta từng chịu đổ hết lên người nàng ta, thậm chí còn tàn bạo hơn.
Toàn thân bầm dập, quần áo rách nát, ban ngày tranh đồ ăn với chó, ban đêm chịu đói chịu lạnh.
Trấn Sơn Vương chưa bao giờ là người nhân từ.
Đêm đầu tiên mang nàng ta về phong địa, liền ném vào quân doanh, “ban thưởng” cho tướng sĩ.
Mỗi đêm đều phải hầu hạ không dứt, lều trại vang vọng tiếng rên xiết thảm thiết suốt canh dài.
Cái thai trong bụng nàng ta lớn rồi lại nhỏ, nhỏ rồi lại lớn, lặp đi lặp lại như thế.
Đến lần thứ 45, vì nhiễm trùng nặng, hạ thân thối rữa, mùi hôi khiến cả trại phản cảm.
Bọn lính giận dữ lôi nàng ta ra, lột trần ném ra ngoài doanh trướng.
Đêm đó, nàng ta chết rét ngay trên nền đất lạnh.
Trấn Sơn Vương và Vương phi vì những chuyện năm xưa mà trong lòng hổ thẹn.
Nhờ Thái hậu chuyển cho ta một tờ giấy chứng nhận đất:
“Chuyện năm xưa, phu thê Trấn Sơn Vương luôn canh cánh trong lòng, cắt ra một mảnh đất từ phong địa để tạ tội.”
“Họ còn nói, đời này nợ ta một mạng, nếu ta gặp khó khăn, chỉ cần mở miệng, họ nhất định sẽ dốc toàn lực báo đáp.”
Không khí lặng đi một lúc.
Thái hậu thở dài:
“Ta đã mời ngự y tốt nhất điều trị cho con. Sau này cứ ở lại bên cạnh ta.”
“Chỉ cần ta còn sống, sẽ không ai dám bắt nạt con nữa.”
Ta đưa tay ra, ôm lấy bà lần đầu tiên:
“Thái hậu nương nương, lần này, cảm ơn người.”
“Chỉ là… nơi này lưu lại quá nhiều ký ức đau đớn, dù thân thể khỏi hẳn, tim con vẫn khó yên.”
“Xin người cho phép con xuất cung, rời khỏi Biện Kinh.”
Thái hậu trầm ngâm một hồi, cuối cùng gật đầu:
“Được, đều theo ý con.”
“Chỉ là… đứa nhỏ nhà họ Tạ ngày nào cũng vào cung đòi gặp con.”
“Nó là con trai độc nhất, chắc khó rời khỏi Biện Kinh theo con…”
Ta trầm mặc.
Có những việc, nên sớm dứt khoát.
Ngày xuất cung, Tạ Quân quả nhiên đến như đã hẹn.
Ta đứng trước mặt hắn, ánh mắt bình thản, giọng điệu lễ phép mà xa cách:
“Năm năm trước, ta từng oán hận huynh, từng giận dữ.”
“Giận huynh rõ ràng có mặt, lại vì sợ liên lụy nhà họ Tạ, lựa chọn quay lưng làm ngơ.”
“Nhưng giờ đây, ta đã nghĩ thông suốt.”
“Ta không còn giận huynh, cũng không còn yêu huynh nữa.”
“Tạ Quân, người đã lựa chọn rồi thì đừng quay đầu.”
Dứt lời, ta lên ngựa rời đi, không ngoảnh lại.
Về sau nghe nói, Tạ Quân, con trai độc nhất nhà họ Tạ, đã xuất gia tu hành, cả đời không cưới vợ, chỉ vì muốn chuộc lại lỗi lầm năm xưa.
Nhưng… điều đó đã chẳng còn liên quan đến ta.
Ánh nắng trải dài, xe ngựa lăn bánh.
Con đường của ta, không dừng lại ở đây.
-Hoàn-