5
Thời thiếu niên còn ngây ngô mới biết rung động, Chu Dự đã không giống người thường.
Anh giống như một cây dương non nhỏ, vô cùng dễ khiến người ta mến mộ.
Ngoại hình đẹp đẽ, chẳng quậy phá như đám con trai khác, lạnh lùng như cục nước đá, chỉ lặng lẽ ôm sách ngồi đọc một mình.
Trên người là mùi hoa oải hương từ nước xả vải.
Con gái hoặc là thích mấy đứa hoạt bát, miệng dẻo biết nịnh, hoặc là kiểu như anh – trầm lặng, ít lời, có chiều sâu.
Nhưng tôi thì khai sáng muộn, lúc đó chỉ một lòng muốn làm đại ca.
Khi các bạn nữ khác lén nhét thư tình vào sách của anh, hoặc có người to gan ngồi lên bàn anh xin số điện thoại,
Thì tôi lại chỉ say mê mấy ngôi sao giấy anh gấp bằng trang sách cũ.
Chu Dự ít nói, lúc nhỏ lại đẹp đẽ tinh tế.
Bị tỏ tình là chuyện thường như cơm bữa.
Sau khi từ chối nhẹ nhàng một bạn nữ, cô ấy còn kéo theo cả nhóm bạn thân bám riết lấy anh.
Tôi sợ anh thiệt thòi, chỉ hận không thể buộc anh vào quần mình mà dắt đi khắp nơi.
Mấy hôm liền tan học anh đều ủ rũ, mặt mày rầu rĩ, khiến tôi buồn đến mức ăn ít hẳn hai bát cơm.
Nghe kể xong, tôi lập tức một mình chặn hơn chục bạn nữ lại trong lớp.
Tôi gom hết mấy bức thư tình nhét vào ngăn bàn Chu Dự, không thiếu một tờ, đóng gói mang thẳng đến văn phòng giáo viên.
Làm cả đám bạn nữ sợ đến bật khóc, mách lại với thầy cô.
Tôi: “Đã là học sinh tiểu học rồi, còn mách thầy cô cái gì?!”
Một bạn nữ vừa khóc vừa nói: “Tiểu học thì sao? Tiểu học không được mách à?!”
Thầy cô gọi mẹ tôi đến trường.
Sau khi hiểu toàn bộ sự việc, mẹ tôi cắn môi đến tím tái mới nhịn được cười trước mặt cô chủ nhiệm.
Ra khỏi văn phòng, bà cười đến mức đấm tường.
Lúc về ăn cơm còn kể lại với ba tôi, ba tôi cười không ngừng nổi.
Tôi cũng cười theo.
Kết quả là ăn xong hai người bày gương mặt nghiêm túc ra, cho tôi một trận đòn nên thân.
Lúc đó tôi không hiểu vì sao người lớn lại thay đổi sắc mặt nhanh như vậy.
Tôi bị đánh đến nằm sấp trên giường, khóc như trời sắp sập.
Chu Dự rón rén nắm lấy tay tôi.
Mắt anh đỏ hoe, vừa lau nước mắt vừa hỏi tôi có đau không, rồi xâu những ngôi sao giấy anh gấp thành một chiếc vòng tay, đeo lên cổ tay tôi.
Tôi ngu ngu cười, vừa nhe răng vừa lắc đầu.
Hôm đó tôi không nói cho anh biết.
Thấy anh như vậy, bảo tôi bị đánh mười trận nữa tôi cũng cam tâm tình nguyện.
Lúc tôi gửi thư vội quá, đến sách của anh cũng gửi nhầm theo, quên lấy lại.
Từ đó đám bạn nữ kia cứ thấy Chu Dự là đi đường vòng.
Tôi đánh đâu thắng đó, một trận thành danh.
Giết hết mầm mống xuân tình và hoa đào chớm nở quanh anh từ trong trứng nước.
Kết quả là sách của anh cứ ngày càng ít, đến cuối kỳ không có cả tài liệu ôn tập.
Bạn nữ trong lớp không dám ngồi gần anh.
Anh chỉ có thể bất đắc dĩ ngồi cùng bàn với tôi.
Anh vừa học, vừa phải trông chừng tôi ngủ gục, sợ tôi chảy nước miếng lên sách chung.
Sau cùng không đánh thức được tôi, anh giơ tay mách cô giáo.
Thế ai đời đàn em lại đi tố cáo đàn anh?
Đúng là ân oán trả ngược!
Thế là để “trả ơn” anh, tôi đem mấy cái bánh bao thịt anh mua làm bữa sáng cho chó hoang A Hoàng trước cổng ăn hết.
A Hoàng thấy tôi thì mừng quýnh, thiếu điều nhảy dựng lên gọi ba.
Mãi đến cấp ba.
Có một nam sinh thích tôi nhét thư tình vào ngăn bàn tôi.
Cậu ta copy một bức thư tình sến sẩm trên mạng, dậy sớm định lén bỏ vào lúc không ai thấy.
Ai ngờ bị Chu Dự bắt gặp.
Đợi cậu ta đi rồi, Chu Dự định lén lút lấy ra.
Kết quả ngăn bàn tôi quá bừa, anh tìm mãi không thấy.
Vừa mới sờ được thì chưa kịp rút ra, đã bị tôi – vừa từ căn tin về – bắt gặp tại trận.
Y như phim truyền hình cũng không dám quay cảnh “người vật cùng bắt” thế này.
Ngón tay Chu Dự trắng trẻo, đốt xương rõ ràng, đang kẹp một phong thư mỏng màu hồng.
Cứ thế giơ lơ lửng trước mặt tôi, không che đậy gì.
Tên tôi, nằm giữa khớp ngón tay trỏ và ngón giữa của anh.
Nhìn mà tim tôi khựng một nhịp.
Lúc ấy tôi đã nói sao nhỉ?
“Chu Dự, hay là anh hỏi mẹ tôi trước đi?”
Đôi mắt đào hoa long lanh của anh đầy hoảng loạn, xấu hổ đến cực độ, đủ thứ cảm xúc đan xen cuối cùng đọng lại thành bốn chữ — “đành chịu chết vậy”.
“……”
Mẹ tôi nghe xong, gật đầu lia lịa như trống bỏi.
Bà nói: “Được.”
________________________________________
6
Chu Dự nói cũng không sai.
Tôi nằm trên giường, mắt sáng rực như đèn pha, lăn qua lộn lại không ngủ được.
Cửa sổ vang lên hai tiếng.
“Thanh Thanh, em ngủ chưa?”
Bên ngoài là Chu Dự.
Nhà anh và nhà tôi chỉ cách nhau một con đường.
Tôi ngu người đáp lại theo phản xạ: “Ngủ rồi.”
Ngoài cửa sổ hiếm khi im lặng hẳn.
“Mở cửa sổ ra đi.”
“Tôi không mở.”
“……”
“Vậy anh gọi dì mở cửa.”
Nghe anh nói định gọi mẹ tôi.
Tôi lập tức bật dậy từ giường, dụi mắt, xỏ dép mở cửa sổ.
Vừa vén rèm lên.
Anh đã nhanh tay lẹ mắt nhét vào tay tôi một chú chó đen nhỏ lông xù.
Đen thui, đôi mắt sáng long lanh, bốn cái chân nhỏ trắng muốt, chưa dài bằng cánh tay tôi.
“Em bị mất ngủ à?
Để ‘Thịt kho’ ngủ cùng em.”
Đó là cái tên mà anh dùng IQ 180 đặt cho con chó.
Con cún con lông mềm mượt phối hợp chui rúc vào lòng tôi, chóp mũi lạnh buốt cọ vào lòng bàn tay tôi.
Tôi cầm chân nó lắc lắc, vẫy tay tạm biệt anh.
Con chó đen này chuyên trị mấy đứa dư năng lượng.
Anh chính là muốn kiếm chuyện cho tôi bận, không để tôi nghịch điện thoại.
Anh vừa quay người đi được vài bước.
Tôi: “Thật ra em đọc hết rồi.”
Không thể không nói, màn lật bài này của tôi, đúng là chơi đẹp thật đấy.
7
Động tác của Chu Dự khựng lại rất khẽ.
Trong bóng tối, tôi nhìn không rõ, chỉ thấy bóng lưng anh ấy loạng choạng một chút.
Tôi nhịn cười, suýt nữa không kiềm được mà giả vờ véo cổ nói:
“Có người kìa, sau lưng còn dám lén nói xấu người ta hả?”
Chu Dự lập tức định quay đầu lại giải thích.
Tôi thò tay ra từ cửa sổ, nhân lúc anh không để ý.
Sờ loạn lên cơ ngực anh hai cái.
Chậc, cảm giác này, đường nét này, tập luyện chăm chỉ lắm đây.
“Tính là anh có cơ bụng đẹp nên tôi tha thứ.”
Anh quýnh lên rồi, quýnh thiệt rồi.
Anh nghiến răng, hạ giọng gọi tôi: “Thanh Thanh!”
Tôi nhanh tay lẹ mắt đóng cửa sổ lại, buông rèm xuống, ôm Thịt Kho leo vào chăn.
Chỉ còn Chu Dự đứng ngoài, ánh mắt u oán nhìn cánh cửa sổ khép chặt.
“Thịt Kho à, mày nói xem con người này có quá đáng không? Muốn gặp tao thì tự đến đi, còn bày đặt ngại ngùng, lấy mày ra làm bia đỡ đạn.”
Tôi nhường chăn cho Thịt Kho một nửa, nằm bên kia lặng lẽ cười trộm.
Bộ dạng bực bội ấm ức của Chu Dự thật sự đáng yêu muốn chết.
Không biết tối qua anh ngủ thế nào.
Dù sao thì tôi ngủ ngon lắm.
________________________________________
8
Sáng sớm hôm sau, chưa tới sáu giờ đã có tiếng gõ cửa.
Giọng mẹ tôi mang theo ý cười vang lên, nhiệt tình mở cửa:
“Là Tiểu Dự à, đến tìm Thanh Thanh à? Nó đang trong phòng, chưa dậy đâu.”
Bà hôm nay đi công tác, nên dậy sớm.
Chu Dự không tới tay không, còn mang theo bữa sáng.
Càng khiến tôi thấy mình bất hiếu.
Một tiếng “Tiểu Dự” từ mẹ tôi khiến tôi tỉnh cả ngủ.
Cảnh đêm qua hiện lên rõ ràng trong đầu: tôi làm sao nhân cơ hội túm được chuôi chuỳ, đòi ảnh cơ bụng của Chu Dự, còn nhân lúc trời tối mà sàm sỡ anh ấy.
Toàn thân tôi lạnh toát.
Anh không phải định tới bịt miệng tôi đấy chứ?
Tôi quấn chăn ngồi co ro trong góc, lắng nghe động tĩnh bên ngoài.
Cân nhắc xem khả năng leo ra ngoài bằng cửa sổ là bao nhiêu phần trăm.
Mẹ tôi nhận lấy đồ ăn trong tay Chu Dự, cười tươi đến không khép được miệng.
Bà còn nói lần sau đừng mua nữa, đến nhà ăn luôn cho tiện.
Toàn là đường mật của kẻ địch, đồng chí à, sao anh không vững vàng lập trường thế?
Nghe giọng điệu ấy, thái độ mẹ tôi còn nhiệt tình đến mức muốn giết tôi luộc lên, dọn ra bàn cho anh ăn vậy.
Tôi lắc đầu bất lực.
Lạnh lòng, thật sự lạnh lòng.
Chưa kịp chui ra khỏi chăn thì Chu Dự đã gõ cửa phòng tôi.
Tôi luống cuống, giọng lắp bắp:
“Anh… anh đợi chút!”
Tôi hất chăn ra, đứng trước cửa sổ, định chừa cho mình đường lui.
Vừa đặt một chân lên bệ cửa.
Thịt Kho trên giường luống cuống chạy vòng vòng, sủa gâu gâu như điên.
“Tai nhỏ?
Tai nhỏ? Em sao rồi?”
Chu Dự tưởng tôi gặp chuyện gì, đẩy cửa xông vào.
Tôi định hạ chân xuống, nhưng ống quần lại bị móc vào cái đinh bên ngoài.
Kéo hai lần không ra.
Tôi đứng không vững, còn nhún nhảy tại chỗ.
Cảnh giới “chết vì xấu hổ” cấp độ sử thi.
Chu Dự: “Em…”
Tôi ngượng muốn chết, quay đầu chào anh:
“Nếu tôi nói tôi đang tập thể dục buổi sáng, anh tin không?”
Chu Dự ôm Thịt Kho từ trên giường lên.
“Tin.”
Anh nhìn tôi một cái, vẻ mặt điềm nhiên như đã quá quen:
“Giờ tập xong chưa?”
Tôi: “Thật ra là bị móc quần…”
Chưa từng mất mặt đến thế bao giờ.
Thật đấy.
Anh đặt Thịt Kho vào lòng tôi, cúi người tới gần cửa sổ.
Tay duỗi ra, những ngón tay xương xương lướt nhẹ qua mắt cá chân tôi.
Tôi vô thức rụt chân lại.
“Đừng động đậy.”
Một tay anh gỡ ống quần, tay kia giữ mắt cá chân tôi để tôi khỏi ngã.
Tôi đứng không vững, cũng không có chỗ nào vịn, tay vừa khéo đặt lên lưng anh.
Cơ thể anh lập tức cứng đờ, vành tai đỏ bừng, cả làn da sau tai cũng hồng lên.
Gần như cùng lúc đó, tiếng thông báo tin nhắn trên điện thoại tôi vang lên liên tục, “ting ting ting” không ngớt.
Mặt tôi nóng bừng, nói năng lung tung:
“Anh…
Tôi…
Tôi không cố ý đâu, lúc nãy thật sự không biết vịn chỗ nào.”
Thế nào là càng nói càng sai?
Chính là thế này.
Anh thản nhiên ừ một tiếng.
Sau đó theo phản xạ liếc nhìn điện thoại trên giường.
Tôi muốn khóc mà không khóc được:
“……”