Trợ lý không dám lên tiếng.
“Ra ngoài đi.”
Cửa vừa đóng lại, Cố Tuần lấy chiếc điện thoại cũ ra — chiếc từng dùng thời mới khởi nghiệp.
Tìm lại số của nhà đầu tư năm xưa, bấm gọi.
Chuông đổ rất lâu mới có người bắt máy.
“Ai đấy? Ồ, là tổng giám đốc Cố à.”
“Ngày xưa cậu vừa lên đã đá đám cựu binh tụi tôi, sao giờ lại nhớ đến tụi tôi rồi?”
11
Cổ họng Cố Tuần nghẹn lại: “Năm đó… khoản đầu tư thiên thần năm trăm vạn…”
Anh ngập ngừng, không che giấu được nôn nóng:
“Khoản tiền đó… là vì anh thấy tiềm năng dự án của tôi nên mới đầu tư, đúng không?”
Đầu dây kia cười nhạt: “Cố Tuần, đến nước này rồi mà cậu còn giữ cái hình tượng ‘tay trắng dựng nghiệp’ à?”
“Tôi chỉ muốn xác nhận—”
“Xác nhận cái gì? Xác nhận là cậu có thật sự tự lực vươn lên không?” Đối phương ngắt lời anh.
“Năm đó cái dự án nát bét của cậu, tôi đưa ba giám đốc đầu tư xem qua, cả ba đều kết luận: ‘Ba năm là chết chắc.’ Nếu không phải tiểu thư nhà họ An đích thân đến tìm tôi, cậu nghĩ tôi để mắt đến cậu à?”
“Cô ấy đến chỉ là giới thiệu…” Giọng Cố Tuần khô khốc, “Quyết định đầu tư là của anh, vì anh thấy được tiềm năng—”
“Tiềm năng cái quái gì!” Đối phương phá lên cười, “Tôi nhìn trúng chính là tiềm năng của cô An khi quỳ trước thư phòng của ba cô ấy!”
“Anh… anh nói gì cơ?”
“Cô ấy chưa kể à?” Giọng đối phương mỉa mai.
“Khoản năm trăm vạn đó, là cô ấy lấy quỹ tín thác mang tên mình làm tài sản thế chấp, vay nóng từ chỗ tôi.”
“Vì ba cô ấy đã nói thẳng: ‘Một xu cũng không đưa cho con gái đem nuôi đàn ông!’”
Đầu óc Cố Tuần như vang lên một tiếng “ong” chói tai.
“Cô ấy thế chấp cái gì?”
“Phần sở hữu của cô ấy trong căn biệt thự tổ của nhà họ An, còn có chuỗi vòng cổ ngọc phỉ thúy bà ngoại để lại cho cô ấy — à, đúng rồi, chính là nguyên liệu để làm ra đôi vòng mà ‘bà Lục’ đang đeo trên truyền hình đó.”
Đối phương nhếch mép:
“Lúc đó định giá tám trăm vạn, tôi cho cô ấy vay năm trăm. Ba năm sau, công ty của cậu được định giá cả trăm triệu, cô ấy mới chuộc lại được.”
Ánh nắng ngoài cửa sổ chói chang.
Nhưng toàn thân Cố Tuần lại lạnh toát.
Anh nhớ lại bảy năm trước, An Nhiễm từng reo lên với anh:
“A Tuần, có tiền rồi! Nhà đầu tư rất tin tưởng chúng ta!”
Anh ôm lấy cô, nâng cô lên xoay vòng trong niềm vui sướng. Không hề hỏi tại sao mắt cô đỏ.
“Sau đó thì sao…” Giọng anh khàn đặc, “Cô ấy… chuộc lại lúc nào?”
“Ngày cậu công bố hoàn tất vòng gọi vốn Series B.”
Đối phương ngừng lại một chút rồi nói tiếp:
“Hôm đó cô ấy đến tìm tôi, tôi hỏi sao gấp thế, cô ấy bảo…”
“‘Phải chuộc lại trước buổi họp báo của A Tuần, vì anh ấy không thích nợ ai điều gì.’”
12
Trong điện thoại vang lên một tiếng thở dài:
“Cố Tuần, tôi lăn lộn bao năm trong giới đầu tư, chưa từng gặp ai ngu như cô ấy.”
“Thế chấp tổ sản để giúp người đàn ông mình yêu khởi nghiệp, đến khi kiếm được tiền, việc đầu tiên là lặng lẽ chuộc lại, chỉ để giữ chút lòng tự trọng cho cậu.”
Sau một hồi im lặng kéo dài, Cố Tuần mới khó khăn mở miệng:
“Cô ấy lấy đâu ra tiền để trả?” Từng chữ, đều nghẹn lại trong cổ họng. “Rõ ràng là…”
Đối phương cũng im lặng.
Sau đó là một tiếng cười lạnh:
“Cuối cùng cũng hỏi đến trọng điểm rồi.”
“Rõ ràng tiền từ vòng B mới vào, đều đổ hết vào xây dựng nhà máy, không hề có khoản nào để trả nợ.”
“Hôm đó cô ấy đến tìm tôi, cầu xin gia hạn thêm ba tháng.”
“Và điều kiện của tôi là…”
“Ngủ với tôi một đêm.”
Đối phương nói với giọng bình thản: “Cô ấy đứng đó, mặt trắng bệch như tờ giấy, cuối cùng chỉ lặng lẽ gật đầu.”
Cố Tuần siết chặt điện thoại trong tay.
“Nhưng chỉ mười phút sau, vệ sĩ của ba cô ấy xông vào.”
Đối phương cười, “Sau này tôi mới biết, đó là do cô ấy cố tình kéo dài thời gian— Trước khi ra khỏi nhà, cô ấy đã gửi định vị cho anh trai rồi. Con bé đó, từ đầu đến cuối đâu có ý định thật sự hy sinh, chỉ muốn kích cho người nhà mềm lòng mà thôi.”
“Còn khoản năm trăm vạn đó…”
“Là cô ấy quỳ ba ngày ba đêm trước thư phòng của ba mình mới đổi được.”
Đối phương chốt lại một câu: “Cố Tuần, thành tựu lớn nhất đời anh không phải là xây dựng được công ty Cố thị, mà là— khiến tiểu thư nhà họ An vì anh mà quỳ đến hai lần.”
Cuộc gọi kết thúc.
Âm thanh bận máy vang vọng trong văn phòng trống rỗng.
Cố Tuần nhớ lại khi nhận được tiền đầu tư năm đó, đầu óc anh chỉ toàn một câu: “Mình sắp thành công rồi.”
Đó là thành công ư?
Anh trải con đường của mình bằng danh dự của cô, dựng lên giấc mộng “khởi nghiệp tay trắng” bằng máu thịt của cô, nuôi sống công ty, nuôi sống nhân tình, nuôi sống ảo tưởng hão huyền về một kẻ đàn ông thành đạt.
Cố Tuần đưa tay lau mặt.
Lòng bàn tay ướt đẫm.
Ngày cưới, cô từng nằm trong lòng anh, nói:
“Cố Tuần, nếu một ngày anh làm mất em, em sẽ khiến anh không còn biết phải tìm về hướng nào.”
Lúc đó anh cười, cúi đầu hôn cô: “Vậy em phải trói anh thật chặt đấy.”
Giờ thì cô đã thật sự đi rồi.
Cô để lại hướng đi cho anh— nhưng hình như… cũng chẳng để lại gì cả.
13
Tiệc cưới được tổ chức trong khu biệt thự riêng của nhà họ Lục, an ninh nghiêm ngặt.
Cố Tuần phải dùng đến ba thân phận giả mới lẻn vào được khu vực truyền thông bên ngoài.
Cuối thảm đỏ, An Nhiễm đang khoác tay Lục Thanh An, bình tĩnh đối diện ánh đèn và ống kính phóng viên.
Có người lớn tiếng hỏi: “Bà Lục, về cuộc hôn nhân trước, bà có điều gì muốn chia sẻ không?”
Cả khán phòng im bặt.
Lục Thanh An chau mày, định mở miệng thì An Nhiễm nhẹ nhàng đặt tay lên mu bàn tay anh, ra hiệu.
Cô cầm micro, ánh mắt bình thản quét qua ống kính:
“Cảm ơn những gì đã trải qua, vì nó giúp tôi trưởng thành.”
“Cũng khiến tôi hiểu ra rằng, hôn nhân— không phải là đưa than sưởi ấm ngày tuyết rơi, mà là thêm hoa cho tấm áo đã rực rỡ.”
Tiếng vỗ tay vang lên như sấm.
Cố Tuần đứng tận cùng đám đông, nhìn cô tỏa sáng lộng lẫy như một vì sao.
Trái tim anh như bị ai đó cầm búa gõ từng nhát, từng nhát một.
Từng chữ cô nói— như từng nhát dao lột da bảy năm vết thương do chính anh gây nên.
Buổi lễ chuyển sang phần tiệc rượu, khách mời lần lượt di chuyển vào trong.
Cố Tuần lợi dụng lúc hỗn loạn, vòng ra khu vườn bên hông biệt thự.
Anh biết, mỗi lần tiệc tùng quá lâu, An Nhiễm thường ra ngoài hít thở.
Quả nhiên, cô đang đứng một mình bên khóm hồng, cầm ly nước.
“An Nhiễm.”
Cô quay người lại.
Thấy là anh, vẻ mặt không kinh ngạc, cũng không giận dữ.
Chỉ như đang nhìn một người xa lạ.
“Cố tiên sinh, sao anh lại ở đây?” Cô hỏi, “Tôi nhớ là không gửi thiệp cho anh.”
Cổ họng Cố Tuần khô rát: “Anh muốn nói chuyện với em.”
“Nói gì cơ?” Cô nghiêng đầu, giọng điềm nhiên, “Tài sản đã phân chia rõ ràng, thỏa thuận cũng có hiệu lực rồi. Giữa chúng ta… chẳng còn gì để nói cả.”
“Khoản đầu tư ban đầu năm đó…” Giọng anh run lên, “… anh đều biết cả rồi.”
Cô nhấp một ngụm nước. “Rồi sao?”
“Anh xin lỗi…” Anh bước lên một bước, “Anh…”
“Cố Tuần.” Cô ngắt lời. “Anh biết vì sao năm đó tôi không nói cho anh không?”
Anh lắc đầu.
“Nếu nói ra, anh sẽ làm gì?” Cô hỏi rồi tự mình trả lời: “Anh sẽ nổi giận, sẽ lao đến đánh người, khiến dự án tan vỡ, mất hết vốn, rồi quay sang trách tôi ‘sao lại ngu ngốc như vậy’… Cuối cùng, mọi lỗi lại thành của tôi.”
Cô cười khẽ: “tôi quá hiểu anh rồi. Lòng tự trọng của anh cao hơn trời, nhưng năng lực thì không đủ gánh vác tham vọng.”
“Cho nên anh mới phải đè bẹp tôi, ngoại tình, tìm kiếm cảm giác tồn tại — để chứng minh rằng mình là người thành công.”
Sắc mặt Cố Tuần trắng bệch: “Vậy những nhà đầu tư sau đó… những mối quan hệ đó…”
“Đúng vậy.” Cô bình thản thừa nhận, “Là tôi quỳ xuống xin được.”
“Dùng thể diện của tôi, đổi lại thể diện cho anh.”
“Anh có biết vì sao năm đó tôi nhất định muốn đi gặp tên thiếu gia đó không?”
Bất ngờ, cô nhắc lại chuyện năm xưa.
14
“Lúc đó… tôi thật sự nghĩ rằng, nếu không phải dựa vào nhà tôi, không để ba tôi coi thường, thì chỉ còn chút hy vọng mong manh đó.”
“tôi biết tên họ Hồ đó ngoài tiền, còn có tài nguyên chúng ta cần.”
“Sau đó, chuyện xảy ra… tôi đã giải thích với anh rồi,” Cô hơi nghiêng đầu như đang nhớ lại, “Bọn họ không dám động vào tôi. Dù có hống hách cỡ nào cũng không dám đụng đến người nhà họ An. Cùng lắm, chỉ thừa lúc tôi mê man mà chụp vài tấm ảnh, tự sướng một chút.”
Cô dừng lại, giọng thoáng mệt mỏi:
“Mấy tấm ảnh đó, những trò mượn oai hù dọa đó, thật ra không khiến tôi sợ.”
“Thứ khiến tôi lạnh lòng thật sự là—”
“Là việc anh bắt đầu nhắc đến đêm đó ngày càng nhiều.”
Giọng cô lạnh dần:
“Mỗi lần cãi nhau, mỗi lần tôi nghi ngờ anh về muộn, mỗi lần tôi ngửi thấy mùi nước hoa lạ trên người anh…”
“Anh đều buông một câu: ‘An Nhiễm, chẳng phải em cũng từng vì tiền mà lên giường với người khác sao? Vậy là huề rồi.’”
“Anh dùng chuyện đó để hành hạ tôi ngần ấy năm.” Cô lắc đầu, cười khổ. “Làm tôi thấy có lỗi, thấy mình không sạch sẽ. Để rồi hết lần này đến lần khác tha thứ cho anh, tự thuyết phục bản thân rằng— đó là quả báo mình đáng phải nhận.”
Cố Tuần lắp bắp: “Anh… anh không biết… lúc đó anh chỉ…”
“Chỉ là tìm ra được một cái cớ.” Cô lạnh lùng nói thay phần anh. “Một cái cớ để đứng trên đạo lý, thoải mái tổn thương tôi, kiểm soát tôi.”
An Nhiễm hít sâu một hơi.
“Cố Tuần.” Cô nhìn anh lần cuối. “Bảy năm đẹp nhất của tôi, tôi đã trao cho anh. Không phải để anh đem đi nuôi chó.”
“Giữa chúng ta — sẽ không bao giờ gặp lại nữa.”
Nói xong, cô quay người bước vào sảnh chính.
Đúng lúc Lục Thanh An từ trong bước ra, tự nhiên khoác vai cô, dịu dàng hỏi: “Mệt chưa?”
Cô lắc đầu, tựa vào vai anh.
Cố Tuần đứng sững tại chỗ.
Trong đầu chỉ vang vọng mãi câu cuối cùng của cô: “Không bao giờ gặp lại nữa…”
Như một giấc mộng.
Tất cả đều quá mức hư ảo.
Người phụ nữ từng khóc lóc cầu xin anh quan tâm, sao giờ lại có thể lạnh lùng đến mức ấy?
Anh lấy từ túi ra chiếc nhẫn bạc từng dùng để cầu hôn cô.
Rốt cuộc… vẫn không thể trả lại.
Vì cô không cần nữa rồi.
An Nhiễm năm hai mươi tuổi, từng ngồi sau chiếc xe máy cũ của anh, ôm eo hét lớn:
“Cố Tuần! Chúng ta phải ở bên nhau cả đời!”
Anh cũng hét lên: “Được! Cả đời này!”
Sau đó, anh có xe sang, có biệt thự, có vô số phụ nữ.
Nhưng anh lại đánh mất người con gái từng ngồi sau xe máy của mình, từng vì một chiếc nhẫn rẻ tiền mà khóc như mưa.
Tuổi thanh xuân từng được cô yêu tha thiết ấy… sẽ không bao giờ quay lại nữa.
15
Ba tháng sau, Cố thị phá sản.
Lý do: nhà đầu tư chủ lực đồng loạt rút vốn, không kịp bù đắp dòng tiền.
Công ty buộc phải tái cấu trúc.
Vì những cam kết bảo lãnh vô hạn danh nghĩa cá nhân do Cố Tuần ký năm xưa để giành được đầu tư,
Chỉ sau một đêm, anh từ đỉnh cao rơi xuống vực thẳm — trắng tay, nợ chồng chất.
Hôm chuyển ra khỏi biệt thự, trời mưa lất phất.
Anh kéo theo một chiếc vali, quay về tòa nhà cũ nơi từng sống bảy năm trước.
Bà chủ nhà — dì Trần — đang ngồi nhặt rau trước cửa tạp hóa dưới tầng.
Bà ngẩng đầu, sững người:
“Ối trời đất… Tiểu Cố?”
Cố Tuần cố nặn ra một nụ cười: “Dì Trần, còn phòng trống không ạ?”
Bà lão nhìn anh vài giây, ngơ ngác: “Phòng 501 vẫn trống. Tiểu An đâu? Lâu lắm rồi không thấy nó về.”
Ngón tay Cố Tuần khẽ run lên. “…Cô ấy sống tốt.”
“Thế thì tốt rồi.” Bà lão vừa lẩm bẩm vừa lấy chìa khóa: “Đặt cọc một tháng, trả trước ba tháng nhé.”
Phòng 501.
Căn phòng vỏn vẹn hai mươi mét vuông, tường vẫn còn dán poster cũ từ bảy năm trước.
Anh đặt vali ở góc, bước tới bên cửa sổ.
Tầng dưới vọng lên tiếng bọn trẻ đùa giỡn, còi báo xe điện inh ỏi.
Ồn ào, nhưng đậm hơi thở cuộc sống.
Điện thoại rung.
Lại là tin nhắn đòi nợ.
Anh chỉ liếc qua, rồi bấm tắt màn hình.
Mưa bên ngoài mỗi lúc một nặng hạt.
Cố Tuần chậm rãi ngồi xổm xuống.
Rất nhiều năm trước, nơi này từng đặt một chiếc ghế sofa nhỏ.
An Nhiễm từng ngồi ở đó, vừa khâu lại khuy áo cho anh vừa nói:
“A Tuần, sau này khi có tiền, chúng ta sẽ mua một ngôi nhà lớn. Có cửa sổ sát đất, có vườn hoa, và nuôi một con mèo.”
Khi đó anh ôm cô từ phía sau, cằm tựa lên tóc cô:
“Được, nghe em hết.”
Sau này, họ thật sự đã có nhà lớn, có cửa kính sát đất, có vườn hoa.
Chỉ thiếu… con mèo.
Và… thiếu cô.
Tiếng mưa đập lên khung sắt cửa sổ.
Lộp bộp, lộp bộp…Như đang đếm ngược từng giây phút tốt đẹp anh đã phung phí.
Mà đời anh thì vẫn còn dài.
Dài đến đủ để anh… nhớ lại từng giây từng phút tỉnh táo đầy đau đớn ấy — mãi mãi.
(Hết).