3
Đừng nói là người, nuôi một con chó mà qua một học kỳ còn có tình cảm nữa là.
Tôi u uất mấy ngày liền, đến lớp cũng bắt đầu gật gù ngủ gật.
Điền Điềm nhìn tôi đầy lo lắng:
“Chi Chi, cậu sao thế? Thất tình rồi à?”
Tôi: “……”
Đồ con ranh, đoán trúng ghê.
Nhưng bị biến thành tiểu tam thế này, nhục mặt thế này, tôi có thể nói ra được sao?
Không thể.
“Tớ không sao.” – Tôi yếu ớt đáp.
“Thôi nào, đừng buồn nữa, tớ kể cậu nghe chuyện này hay lắm nè.”
Điền Điềm mặt mày hớn hở, hạ giọng thì thào:
“Nam thần trường mình mới đăng một cái status tìm người trên WeChat, muốn tìm một cô gái học khoa mình, treo thưởng một vạn tệ lận đó!”
“Một vạn tệ???” – Tôi tròn mắt.
“Đúng rồi đó, bình luận nhiều lắm luôn, ai cũng muốn kiếm tiền, đang điên cuồng truy tìm cô gái kia!”
“Nhưng mà… ảnh tìm cô ấy làm gì? Cô ấy nợ tiền à? Hay ảnh bị lừa tình online? Không phải đang yêu hoa khôi sao?”
Một tràng câu hỏi tuôn ra.
Điền Điềm nắm chặt tay, hưng phấn nói:
“Nếu tớ tìm được thì tốt quá! Một vạn đấy, bằng năm tháng sinh hoạt phí của tớ luôn!”
Tôi bắt đầu toát mồ hôi lạnh.
Treo thưởng một vạn, chỉ để tìm tôi…
Giang Tùng An rõ ràng là kiểu từ nhỏ đến lớn được cưng chiều, chưa từng bị từ chối.
Lẽ nào bị tôi đá rồi nên tức quá muốn trả thù?
Tôi lạnh toát cả sống lưng.
Không được, tuyệt đối không thể để anh ta biết tôi là ai!!!
May là tài khoản QQ của tôi là nick phụ, ngoài Giang Tùng An ra không kết bạn với ai trong trường.
Cẩn thận một chút thì chắc sẽ không ai phát hiện ra người đó là tôi.
Cho chắc ăn, tan học xong tôi lặng lẽ chuyển lại toàn bộ số tiền anh ta từng gửi.
Rồi còn quay về ký túc xá, gom hết quà cáp anh ta từng tặng, đóng gói lại định gửi trả.
“Chi Chi, cậu đang làm gì thế?” – Điền Điềm đột nhiên mở cửa bước vào, ngạc nhiên nhìn tôi.
Tôi giật bắn mình, vô thức che đống đồ lại.
Sau đó cười gượng:
“Không có gì, tớ dọn mấy đồ ít dùng gửi về nhà thôi, để đây chật chỗ.”
“Ồ……” – Điền Điềm gật gù, rồi vào nhà vệ sinh.
May là không nghi ngờ gì.
Tôi thở phào một hơi.
Nhanh chóng đóng gói xong, mang xuống tầng giao cho shipper.
Mọi thứ rõ ràng, sạch sẽ, không nợ gì nhau.
Lần này Giang Tùng An chắc hài lòng rồi chứ?
Vậy mà đến tối…
Ánh mắt của Điền Điềm nhìn tôi bỗng trở nên là lạ.
Tôi bị cô ấy nhìn tới mức tê cả da đầu, không nhịn được hỏi:
“Sao thế?”
Giọng của Điền Điềm nhẹ như ma quỷ:
“Giang Tùng An vừa đăng story…”
Tim tôi đập hụt một nhịp.
“R… rồi sao nữa?” – Tôi hỏi.
Điền Điềm không nói gì thêm, trực tiếp chuyển story cho tôi xem.
Tôi vừa mở ra đã suýt ngất.
【Tim đau quá, cô ấy trả lại hết mọi thứ tôi từng tặng, không sót một món.】
Kèm theo là một bức ảnh.
Trong ảnh, Giang Tùng An ngẩng đầu nhìn trăng, nửa bên mặt chìm trong bóng tối, nơi khoé mắt còn vương một giọt lệ lấp lánh.
Trông vừa màu mè lố bịch, lại vừa đẹp đến khó tin.
Điều quan trọng là, một góc ảnh còn lộ ra mấy món quà tôi vừa gửi trả hôm nay.
Điền Điềm liếc nhìn tôi, giọng mỉa mai:
“Hoá ra thằng hề là tao.”
Tôi: “……”
4
Chuyện đến nước này, tôi đành kể hết mọi chuyện giữa tôi và Giang Tùng An cho Điền Điềm nghe.
Điền Điềm nghe xong thì vừa kinh ngạc, vừa lắc đầu:
“Không ngờ đấy, Giang Tùng An lại là loại đàn ông tồi như vậy!”
“Nhưng… tớ cứ cảm thấy, hình như ảnh không phải muốn đòi lại đồ đâu…”
Cô ấy day trán, nói tiếp:
“Muốn cắm cờ trong nhà vẫn phất cờ ngoài đường? Hoa khôi có biết vụ này không?”
“Đáng ghét, tớ phải nói cho cô ấy biết, tránh xa thằng đểu này ra!”
Điền Điềm mở WeChat, định nhắn, nhưng tay trượt lại bấm nhầm vào story của Trình Vy.
Ban đầu định thoát, nhưng khi thấy story mới nhất, cô ấy bỗng im lặng.
Một lúc sau mới mở miệng:
“…Avatar và tên QQ của hoa khôi, sao lại giống hệt của cậu thế?”
“Hả?”
Tôi ghé đầu lại xem.
Quả thật là giống.
Trình Vy đăng ảnh chụp đoạn chat với bạn cô ta trên QQ.
Avatar và tên hiển thị y hệt tài khoản phụ mà tôi dùng – cũng chính là tài khoản Giang Tùng An đang treo thưởng truy tìm.
“Dù trùng hợp cỡ nào, cũng không thể trùng cả avatar lẫn biệt danh chứ?” – Điền Điềm rùng mình – “Sao tớ cứ thấy chuyện này càng lúc càng kỳ lạ nhỉ?”
Tôi cũng ngớ người: “Chẳng lẽ tụi mình chỉ là một phần trong trò chơi của họ?”
Điền Điềm hít sâu một hơi, nghiêm túc lắc đầu:
“Không, có khi là cừu Dolly bản sao. Tụi nó đang chơi trò ‘lỗ mũi thu nhỏ’ với dân mạng đó mấy ông.”
Có người nhìn thấy story của Trình Vy, bèn đi mách Giang Tùng An, nói người anh ta đang tìm chính là Trình Vy, rồi hỏi có được lấy thưởng không.
Giang Tùng An chỉ trả lời hai chữ:
“Không phải.”
Người kia tưởng ảnh định quỵt tiền, liền lên diễn đàn bóc phốt.
Nhưng điều khiến ai cũng bất ngờ là – Trình Vy âm thầm xoá story đó luôn!
Tôi và Điền Điềm nhìn nhau.
Cô ấy suy nghĩ một lúc rồi nói:
“Chi Chi, cậu nghĩ… có khi nào Giang Tùng An với Trình Vy thật ra chưa từng ở bên nhau không?”
“Hả?”
Chuyện đó có thể sao?
Cuộc sống và đồ dùng của Giang Tùng An với Trình Vy trùng khớp nhau đến thế, dân tình trên diễn đàn đẩy thuyền ầm ầm, nếu mà chưa từng yêu nhau…
Làm sao có thể…
Điền Điềm chống cằm, biến thành Sherlock Holmes:
“Cậu từng thấy ảnh tụi họ chụp chung thân mật chưa? Hoặc từng thấy tin nhắn giữa hai người chưa? Không đúng không? Mọi thứ đều là dân mạng tự tưởng tượng ra. Hoặc… có ai đó cố tình dẫn dắt mọi người tưởng tượng.”
“Vậy sao Giang Tùng An chưa từng đính chính?”
“Ờ…”
Điền Điềm khựng lại, một lúc sau mới nói:
“Cũng có thể ảnh giống cậu, không bao giờ lên diễn đàn.”
Chà…
Nghe cũng có lý phết.
“Cậu không muốn biết sự thật sao?” – Điền Điềm nhìn tôi nghiêm túc.
“Muốn…” – Tôi khẽ đáp.
“Thế là đủ rồi.”
Tôi: “?”
5
Sáng hôm sau, Điền Điềm hí hửng kéo tôi đi ăn căn-tin.
“Chi Chi, hôm nay cậu muốn ăn gì cứ gọi thoải mái, tớ mời!”
Tôi ngơ ngác: “Trúng số à?”
Cô nàng cười hề hề: “Coi như là vậy.”
“Đừng bảo dính vào chuyện phi pháp gì đấy nhá.”
“Không đâu, hàng sạch nguồn trong!”
Nghe vậy tôi mới yên tâm đi lấy cơm.
Vừa lấy xong chuẩn bị ngồi xuống, bỗng một giọng nói trong trẻo vang lên ngay trên đầu tôi:
“Xin lỗi, chỗ này có người ngồi chưa?”
Ngay sau đó, một bàn tay thon dài, sạch sẽ đặt một ly trà sữa Yi Dian Dian xuống bàn trước mặt tôi.
Tôi há miệng định nói thì Điền Điềm đã tranh lời:
“Không không, không ai cả, cậu ngồi đi.”
“À Chi Chi, tớ nhớ ra để quên đồ trong lớp, cậu ăn trước đi nha. Muốn ăn thêm gì thì tính vào tài khoản của tớ!”
Nói xong, cô nàng chạy vù đi.
Tôi: “?”
“Thì ra lần trước anh đã gặp em rồi, bảo bối.”
Tôi ngơ ngác ngẩng đầu, đụng ngay ánh mắt nửa cười nửa không của Giang Tùng An.
Tôi: “……!”
Tôi bị sặc cơm vì bất ngờ.
Ho dữ dội.
Giang Tùng An hoảng lên, vội đưa ly trà sữa cho tôi rồi vỗ lưng.
Tôi nhận lấy uống ực một hơi, cuối cùng cũng thở được.
Vẫn là vị QQ dâu tây tôi thích nhất…
“Bảo bối, em có vẻ rất không muốn gặp anh, cũng không muốn nhận ra anh.”
“Anh có quyền biết lý do không?”
Quầng mắt Giang Tùng An đen sì, tròng mắt đầy tơ máu, vẻ mặt ủ ê như chồng thất tình.
Nhìn cứ như mấy đêm rồi chưa ngủ.
Thật sự mệt tim quá.
Rõ ràng là anh ta với Trình Vy không rõ ràng.
Tại sao người chột dạ lại là tôi?
Đáng sợ ghê.
Tôi gần như phản xạ có điều kiện:
“Anh nhận nhầm người rồi!”
Nói xong liền bật dậy, chạy như bay.
Chạy về tới ký túc xá mà tim vẫn đập loạn không ngừng.
Sau khi bình tĩnh lại, tôi nghiến răng chửi Điền Điềm một trận.
Con nhỏ này vì một vạn tệ mà bán đứng cả bạn cùng phòng thân thiết của mình!!
6
Tối hôm đó, một tài khoản có ảnh đại diện là SpongeBob gửi lời mời kết bạn WeChat cho tôi.
Là Giang Tùng An.
Tay tôi run lên, suýt nữa quăng luôn điện thoại.
Tâm trạng tôi lúc này cực kỳ rối rắm.
Không biết nên đối mặt với anh ta thế nào.
Giang Tùng An là nam thần của trường, mỗi lần có động tĩnh gì là diễn đàn trường lại rần rần, chưa kể còn bị đồn có liên quan với hoa khôi.
Còn tôi thì chỉ là một sinh viên ngành y bận tối mắt tối mũi, bình thường như cơm trắng.
Chỉ muốn sống một cuộc đời sinh viên yên ổn, không muốn dính líu vào mấy chuyện tình cảm phức tạp rối rắm kiểu này.
Vì vậy, tôi quyết định xử lý theo cách “im lặng”.
Thế giới người lớn mà, không phản hồi chính là từ chối.
Giang Tùng An chắc sẽ biết điều mà bỏ cuộc thôi, đúng không?
Nhưng không, không nhận được phản hồi từ tôi, anh ta lại gửi lời mời lần nữa.
Ghi chú kèm theo:
【Bạn cùng phòng lén nhìn thầy giáo tắm bị bắt quả tang, sau đó anh ta… Vui lòng chấp nhận lời mời để xem nội dung tiếp theo.】
Tôi: “……”
Thế này là đúng hả?
Tôi nghiến răng, nhìn dòng chữ đó rất lâu.
Nội tâm giằng xé dữ dội.
Cuối cùng tay run run, bấm đồng ý.
Khung chat vừa bật lên, bên kia lập tức gửi tới một tràng tin nhắn dài ngoằng.
【Bảo bối, sao em lại trả hết đồ lại cho anh?】
【Em không cần anh nữa à, bảo bối hu hu】
【Tại sao vậy?】
【Anh không chấp nhận kiểu chiến tranh lạnh vô lý này, không chấp nhận chia tay kiểu rơi xuống vực không lý do.】
【Nếu chia tay, thì ít nhất cũng cho anh biết rõ lý do!】
Tôi nhìn mà rối hết cả đầu, tay cứ gõ rồi xoá, xoá rồi gõ, cuối cùng mới nhắn lại:
【Bạn cùng phòng lén nhìn thầy giáo tắm bị bắt quả tang, sau đó… sao nữa?】
Giang Tùng An: 【……】
Tôi ôm mặt.
Ban đầu chỉ định phá băng trước, ai ngờ càng nói càng xấu hổ.
Tôi do dự một lát, quyết định nói thẳng.
Chụp màn hình các bài viết đẩy thuyền couple Giang Tùng An – Trình Vy trên diễn đàn, gửi hết cho anh ta.
【Trong lúc anh yêu đương qua mạng với tôi, anh còn đang quen Trình Vy đúng không?】
【???】
Bên kia hiển thị “đang nhập…”, sau đó là một đống tin nhắn dài làm chói mắt tôi.
【Cô ta là ai? Anh không quen!】