Em trai tôi là Ảnh đế, chuyện cậu ấy kết hôn bí mật và có con, tôi đều biết rõ và còn giúp cậu ấy giấu rất kỹ.
Cậu ấy vừa công khai, tài khoản Weibo của tôi cũng sập theo.
“Chị à, chị giấu giỏi thật đấy, ghét chị luôn!”
“Em trai chị có con rồi, còn chị thì sao?”
Tôi: … Xin lỗi vì kém cỏi, tôi không chỉ có con, mà còn là hai đứa.
1
Tôi vừa tẩy trang xong, trợ lý đã thở hổn hển chạy tới: “Chị Cẩm, Ảnh đế Tần… lên hot search rồi.”
“Cái thằng nhóc đó,” tôi vừa mắng vừa mở Weibo, “Lần này là vì thắng game liên tục hay vì ăn dâu tây bị chửi đây?”
Vừa nhìn thấy từ khóa đứng top hot search, kèm theo chữ “BÙNG NỔ” to đùng đằng sau, tôi đơ người.
Không ngờ dưới bài đăng Weibo của tôi, thông báo mới cũng ngày càng nhiều.
“Chị à, chị giấu giỏi thật đấy, ghét chị luôn!”
“Em trai chị có con rồi, còn chị thì sao?”
Hai bình luận này bị đẩy lên đầu.
Tôi ôm trán.
Cái tên ngốc này.
Có mỗi chuyện có con mà vui mừng đến mức quên luôn phải chào hỏi đội quan hệ công chúng, đúng là điên rồi, còn liên lụy đến tôi!
Tôi lướt bình luận, thấy một cái: “Tần Trạch có con rồi, thì Tần Cẩm tám chín phần mười cũng có đi, biết đâu là hai đứa ấy chứ.”
Tôi: “…6.”
Bị hắn đoán trúng thật rồi.
2
“Dù sao cũng phải chúc mừng cô Tần Cẩm được đề cử giải Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất.” Phóng viên cười tươi tâng bốc tôi.
Tôi còn chưa kịp mở miệng, cô ta đã dồn dập truy hỏi: “Dạo gần đây chuyện Ảnh đế Tần bí mật kết hôn rồi có con gây xôn xao dư luận, cô Tần là chị của Ảnh đế Tần, chắc hẳn cũng đã biết từ sớm rồi nhỉ?”
Tôi mỉm cười nhã nhặn, phong thái đoan trang: “Mọi việc đều được cân nhắc từ nhiều phía rồi mới quyết định như vậy.”
Phóng viên ấy phớt lờ ánh mắt ra hiệu của quản lý tôi, vẫn tiếp tục truy đến cùng: “Mấy năm trước đã có tin đồn nói cô Tần Cẩm sớm đã kết hôn với hào môn, không biết thật giả ra sao?”
Nụ cười của tôi nhạt đi.
Giây tiếp theo, buổi phỏng vấn trực tiếp bị cắt ngang.
Phóng viên nhíu mày khó chịu: “Chuyện gì vậy?”
Có nhân viên phía sau cô ta khẽ nói: “Bên trên bảo tạm dừng phỏng vấn.”
Quản lý tôi vội khoác áo cho tôi, sợ tôi mặc mỗi chiếc váy đuôi cá bị lạnh.
Rời khỏi khu phỏng vấn, quản lý khẽ than thở: “Phỏng vấn gì mà chẳng nể nang ai cả.”
Tôi thờ ơ nhún vai: “Tôi cũng sắp nói là tin đồn thôi, có mấy cuộc hôn nhân, kết rồi mà còn chẳng bằng chưa kết.”
Quản lý sững người, như đang suy nghĩ điều gì đó, cuối cùng vẫn im lặng.
3
Tại lễ trao giải, máy quay lia qua từng người, ai nấy đều cố gắng giữ gìn hình tượng.
Tôi vừa ăn bánh ngọt vừa thờ ơ quan sát — mấy cái giải này đã được sắp xếp từ trước, cũng chỉ là nghi thức cho có.
Khóe mắt tôi liếc thấy một người, tay khựng lại.
Sao anh ta lại ở đây?
Có lẽ ánh mắt tôi quá lộ liễu, người đó nhìn thẳng lại tôi.
Lạnh lùng mà cao quý.
Tôi khẽ gật đầu chào anh ta, rồi dời mắt đi.
Không ngờ anh ta chẳng thèm để ý tránh né, bước thẳng đến ngồi xuống cạnh tôi.
Một mùi nước hoa nam dịu nhẹ thoảng qua.
Tôi giật nhẹ thái dương, rút khăn giấy lau khóe miệng, khẽ hỏi bằng giọng không lộ khẩu hình: “Anh làm gì vậy?”
“Tới xem bạch nguyệt quang của anh nhận giải à?” Tôi bật cười, “Vậy mà lại ngồi cạnh tôi, cô ấy chắc không vui đâu.”
Trên mặt Giang Chiết Yến chẳng có biểu cảm gì, giọng anh thản nhiên: “Bọn nhỏ nhớ em.”
“Ồ.” Tôi hững hờ.
Anh hơi chau mày, còn chưa kịp nói gì, tôi đã vò nát khăn giấy trong tay, bóp chặt lại: “Bọn nó chỉ là ngoài ý muốn thôi, nếu năm đó chúng ta không uống say, làm gì có hai đứa nhóc ấy?”
…Nói xong tôi liền hối hận.
Đúng là bị một câu bình thường khiến tôi bộc phát toàn bộ kỹ năng.
Mắt Giang Chiết Yến rất đẹp, giống như dòng suối băng trong vắt trên đỉnh núi tuyết.
Mà giờ đây, mặt nước ấy như phủ một tầng u ám.
Khi tôi còn đang lưỡng lự không biết mình có nói sai không, phía sau bỗng nhiên ồn ào.
Tôi quay đầu lại xem có chuyện gì.
——Tần Trạch đang giơ một chiếc máy tính bảng, màn hình hướng ra ngoài, rõ ràng là khuôn mặt của Giang Nguyệt Nguyệt.
Hai người họ đang gọi video.
Giang Nguyệt Nguyệt vui vẻ vẫy tay chào mọi người trong hội trường.
Đám phóng viên thi nhau chụp lấy khoảnh khắc này.
Tôi kinh hãi, không màng gì khác, vỗ mạnh vào vai Giang Chiết Yến: “Anh nhìn đi, vãi thật, hai đứa nó điên rồi hả?”
Càng điên hơn nữa là ở phía sau.
Tần Trạch cười tươi rói đi thẳng về phía tôi và Giang Chiết Yến, vâng, trong tay vẫn giơ Giang Nguyệt Nguyệt lên.
Tôi cứng đờ người, theo phản xạ muốn đứng dậy chạy trốn.
Một giây sau.
Tần Trạch: “Chị, anh rể.”
Trên màn hình, Giang Nguyệt Nguyệt: “Anh, chị dâu.”
Cái chân tôi vừa định đứng lên thì mềm nhũn, lại ngồi xuống, gượng gạo kéo môi cười: “Gọi cái gì vậy, ship CP cũng không phải kiểu ship thế này chứ…”
Tôi định chối bỏ trách nhiệm, ai ngờ tất cả micro, ống kính đều đồng loạt quay về phía tôi. Ngay cả các diễn viên khác cũng nhìn chằm chằm sang.
Tôi: Xong rồi.
Tôi nháy mắt ra hiệu cho Giang Chiết Yến, bảo anh nghĩ cách mau lên.
Không hổ là anh, đối mặt với bao nhiêu ống kính vẫn bình thản ung dung, giọng lạnh nhạt: “Chuyện chưa đâu vào đâu cả.”
Giang Nguyệt Nguyệt trong màn hình trợn trắng mắt: “Thế sao anh còn ngồi cạnh chị dâu em? Anh có phải diễn viên đâu.”
“Ờ, ờ, anh ấy ấy à, ngồi hàng ghế đầu tiện cho việc…” Tôi định giải thích, lại chạm phải ánh mắt của Giang Chiết Yến.
Anh mím môi, dấu hiệu rõ ràng của không vui.
Cái tên tôi sắp thốt ra liền nghẹn lại, cười gượng: “Tiện cho việc nhìn rõ lễ trao giải.”
Tần Trạch thấy tôi thật sự không muốn lộ, cũng không làm khó nữa, vội đánh trống lảng: “Thế bọn em không ship CP nữa.”
Anh ta liền chuyển chủ đề: “Chị à, chị đóng máy xong thì về nhà ở vài hôm đi, Tiểu Hứa với Tiểu Nguyện ngày nào cũng nháo đòi gặp chị.”
?
Chuyển chủ đề hay thật, khéo thật, chuyển đề tài ếch nhảy uôm uôm luôn.
Giang Nguyệt Nguyệt hừ một tiếng: “Anh em ngày nào cũng xem phim chị dâu đóng, chẳng lo cho tụi nhỏ gì cả. Em thấy hai người làm cha mẹ đều không đạt tiêu chuẩn, em với A Trạch nhất định sẽ chăm sóc con gái mình thật tốt.”
Tôi trợn mắt, nhìn Tần Trạch, nhìn Giang Nguyệt Nguyệt, rồi lại nhìn Giang Chiết Yến.
Cuối cùng liếc một vòng mấy micro và ống kính quanh mình.
Tần Cẩm, tử trận tại chỗ.
4
Quả đúng như tôi đoán, hot search lên nhanh và dữ dội.
Chữ “BÙNG NỔ” đỏ thẫm kia chói đến mức muốn làm mù mắt tôi.
#Tần Cẩm kết hôn bí mật với trưởng nam nhà họ Giang, cùng nuôi hai con#
Đến cả #Tần Trạch gọi video với vợ tại lễ trao giải, lần đầu công khai thể hiện tình cảm# cũng chỉ xếp hạng hai.
Tay tôi run run gọi điện cho bố mẹ:
“Con trai với con dâu hai người làm chuyện tốt lắm đấy!”
Bố tôi cười hề hề: “Bố Giang của con gửi cho bọn ta xem rồi, bọn trẻ bây giờ đúng là thú vị ghê.”
Mẹ tôi thì cảm khái: “Cuối cùng Tần Trạch cũng làm được chuyện ra hồn!”
Tôi: “6.”
Giờ tôi hoàn toàn tin rằng, Tần Trạch với Giang Nguyệt Nguyệt hai cái đứa này là cố tình.
Trước kia ai cũng giấu rất kỹ, vậy mà giờ hai đứa đó công khai rồi, lại còn cố kéo tôi với Giang Chiết Yến xuống nước cùng.
Không thèm nghĩ xem, tôi với Giang Chiết Yến, có giống tình huống với tụi nó không hả?!
Tôi giận đến mức nắm tay nghiến răng, không nhịn nổi nữa, vừa định mở WeChat mắng cho Tần Trạch một trận thì nhận được một đoạn tin nhắn thoại giọng non nớt từ con trai sáu tuổi:
“Mẹ ơi, cậu nói mẹ làm việc xong rồi, mẹ bao giờ về thăm con với em gái vậy?”
Tôi bật đi bật lại tin nhắn đó mấy lần, sống mũi cay xè.
Quả đúng là con ruột.
Bình thường tôi bận đóng phim, show thực tế cũng ít khi nhận, hết đoàn này lại sang đoàn khác, cả trong lẫn ngoài giới đều cho rằng tôi cực kỳ tận tâm với công việc.
Giang Chiết Yến thì khỏi phải nói. Mới quen anh, anh là kiểu học bá. Tốt nghiệp xong, biến thành cuồng công việc.
Tập đoàn nhà họ Giang trải rộng nhiều lĩnh vực, Giang Nguyệt Nguyệt lại là não yêu đương, chẳng quan tâm gì, nên phần lớn chuyện đều đổ lên đầu Giang Chiết Yến.
…Tất nhiên, Tần Trạch cũng là kiểu đầu óc toàn yêu đương.
Tôi tức muốn học máu.
Sao tôi với Giang Chiết Yến thì tỉnh táo thế, mà hai đứa kia lại là não yêu đương giai đoạn cuối chứ?!
5
Tôi thu dọn đồ đạc, tự cho mình nghỉ nửa tháng, quyết định nghiêm túc tham gia vào cuộc sống của Hoài Hứa và Hoài Nguyện một chút.
Trên đường đến nhà họ Giang, quản lý gửi tôi bản thảo thông cáo để duyệt.
Tôi thở dài: “Thật ra cũng thấy có lỗi với fan.”
Quản lý cười: “Cũng không có nhiều tiếng mắng lắm… Mọi người đều tò mò hai đứa nhỏ trông thế nào.”
Tôi gật đầu, âm thầm đưa ra quyết định trong lòng.
…
Đến nhà họ Giang, ngoài quản gia và mấy cô giúp việc, trong nhà vắng tanh, lạnh lẽo.
Tần Hoài Nguyện ôm gối co ro trên sofa, trông như cái bình gas nhỏ.
“Làm sao vậy bảo bối?” Tôi đau lòng bước đến, xoa đầu con bé.
Tần Hoài Hứa từ vườn sau chạy vào, thở hổn hển:
“Mẹ ơi, em gái nói em mơ thấy mẹ không cần em nữa.”
“Sao lại thế được! Ngoan nào, giấc mơ là ngược lại đấy.” Tôi ôm chặt con gái nhỏ vào lòng, nhẹ giọng dỗ dành: “Mấy ngày tới mẹ sẽ ở bên các con mà, ngoan nhé.”
Lúc này, Tần Hoài Hứa đưa đôi tay giấu sau lưng ra, cậu bé đưa cho tôi mấy bông hoa nhài cậu tự hái:
“Mẹ ơi, tụi con nhớ mẹ lắm.”
…Trái tim tôi như bị tan chảy mất rồi.
6
Tôi vừa lầm bầm vừa xả với bạn thân:
“Sao lại thế chứ, Giang Chiết Yến sao thế chứ! Bình thường anh ta không lo cho tụi nhỏ hả, hai đứa nhỏ đáng thương của tôi.”
Bạn thân nghẹn lời:
“Ủa, thế cậu thường xuyên lo cho tụi nhỏ lắm à? Hai đứa nó không bị dạy hư là nên cảm ơn gen nhà Giang Chiết Yến tốt đấy.”
Tôi: “Ý cậu là gì, gen nhà tôi không tốt chắc?”
Bạn thân im lặng.
Tôi tức giận dập máy.
Quản lý nhắn tin:
“Bên công chúng chuẩn bị xong rồi, có thể đăng Weibo.”
Tôi soạn xong bài viết, ấn gửi.
Giao diện điện thoại cứ đơ mãi.
Tôi nghĩ một chút, rồi mở livestream trên Weibo. Cũng phải một lúc mới mượt lên được.
Tôi hắng giọng:
“Các bảo bối ơi, chắc mọi người cũng thấy rồi…”
Không ai thèm nghe tôi nói, toàn bộ bình luận chỉ yêu cầu xem mặt hai đứa nhỏ.
—“Cho xem con đi, cho xem con đi, phải đẹp đến mức nào chứ trời ơi!”