Cả hai chúng tôi đồng thanh hỏi, rồi cùng sững người.
Anh suy nghĩ một chút rồi đáp:
“Ừ. Tiểu dì nói em hiểu lầm anh? Là sao vậy?”
Nhìn khuôn mặt điển trai đầy chân thành của Tiêu Nhiên, tôi chỉ thấy mặt mình nóng bừng.
Tốt lắm, sau hiểu lầm với cô em họ, giờ lại thêm một vụ nữa!
Xấu hổ muốn độn thổ luôn…
Tôi chột dạ kéo chăn lên:
“Cái đó… em tưởng tiểu dì anh là kim chủ…”
Đến lượt Tiêu Nhiên sững sờ.
Một lúc sau, anh mới hơi bối rối hỏi:
“Em đã từng gặp tiểu dì ở đâu khác à?”
“Ừ, bốn năm trước…”
Tôi còn chưa nói xong, đã bị Tiêu Nhiên ngắt lời:
“Lúc yêu nhau à?”
“Ừm…”
Biết mình đuối lý, tôi chui tọt đầu vào chăn, không dám ngẩng lên.
7Tôi nghe thấy bên ngoài vang lên tiếng nghiến răng đầy giận dữ của anh:
“Tống Huyên! Em nhớ cho kỹ, ngoài em ra, anh không thể có người khác được!”
Rốt cuộc, tôi cũng hiểu ra chuyện là thế nào.Page Vân hạ tương tư
Hóa ra gia thế của Tiêu Nhiên rất khủng — không chỉ tiểu dì là người có mặt trong danh sách nữ tỉ phú Forbes, mà ngay cả ba mẹ anh ấy cũng là nhà sáng lập của một công ty đầu tư hàng đầu.
Về phần vì sao anh nói gia cảnh mình bình thường…
Đơn giản chỉ vì trước đây tôi từng nói: tôi không muốn lấy người có chênh lệch gia thế quá lớn, sợ không môn đăng hộ đối.
Thế là anh cứ giấu mãi, không ngờ lại khiến tôi hiểu lầm thành như vậy.
Anh vừa xoa dịu tôi xong, thì điện thoại tôi đổ chuông.
Nhìn màn hình, là cuộc gọi từ Đại Bảo nhà tôi.
Tôi bật loa ngoài:
“Mami ơi, con nhớ mẹ quá à, dạo này mẹ có chăm sóc bản thân đàng hoàng không? Phải ăn ngoan, ngủ ngoan nha, không thì Đại Bảo sẽ đau lòng đó…”
Giọng nói non nớt, mềm mại lập tức làm tan chảy tim tôi.
Dù là lúc nào, Đại Bảo cũng là đứa bé hiểu chuyện và đáng yêu nhất.
Từng giây từng phút bên con, tôi chưa bao giờ hối hận vì đã sinh ra thằng bé.
“Đại Bảo, mami cũng rất nhớ con. Dạo này mami hơi bận, đợi thêm một thời gian nữa, mami sẽ đến đón con về nhà, sau này không rời xa con nữa.”
Hồi còn hoạt động trong giới giải trí, vì sợ con bị lộ nên tôi đã gửi con sang nước ngoài.
Giờ tôi đã rút lui khỏi showbiz, đến lúc đón con trở về rồi.
“Thật không đó? Mami, Đại Bảo yêu mẹ nhiều lắm, nhưng mẹ cũng không được vì con mà vất vả nha!”
Tôi trò chuyện thêm một lúc nữa với con, mãi mới nỡ gác máy.
Vừa ngẩng đầu lên thì thấy sắc mặt Tiêu Nhiên tối sầm, cảm xúc hoàn toàn khác lúc nãy.
“Tiêu Nhiên, sao vậy?”
“Con trai lớn của em năm nay mấy tuổi rồi?”
Anh hỏi bằng giọng trầm thấp, như đang cố đè nén điều gì đó.
“Sắp tròn bốn tuổi rồi, thêm chút thời gian nữa anh sẽ được gặp nó thôi.”
Tôi mỉm cười trả lời, trong lòng còn đang tính sẵn kế hoạch để cha con họ gặp nhau.
Mặt Tiêu Nhiên càng lúc càng đen lại:
“Chúng ta chia tay bốn năm, đứa bé bốn tuổi?”
“Tống Huyên, giỏi lắm!”
Nói xong, anh quay đầu bỏ đi.
Còn tôi thì ngồi trên giường, hoang mang.
Chúng tôi chia tay bốn năm, Đại Bảo là con anh, bốn tuổi không hợp lý sao?
Anh còn từng xem ảnh Đại Bảo mà, giống hệt anh hồi nhỏ luôn mà!
Đến ngày thứ ba tôi chuẩn bị xuất viện, Tiêu Nhiên vẫn chưa quay lại.
Hai ngày nay tôi cũng nghĩ thông rồi, hiểu ra hiểu lầm của anh.
Tôi luôn muốn gọi điện để giải thích, nhưng số anh thì luôn tắt máy.
Mãi đến sau này, em gái anh mới kể lại rằng, mấy ngày trước anh về nhà với vẻ mặt u ám, rồi bất ngờ nhận lời mời đóng phim trong rừng núi, lập tức lên đường.
Không biết bao giờ mới về.Page Vân hạ tương tư
Tôi bắt đầu thấy tuyệt vọng — những hiểu lầm cứ kéo dài liên miên, đúng là quá sức chịu đựng!
Sau này yêu đương nhất định phải nhớ: có gì thì mở miệng ra nói, đừng im lặng!
Tiếc là dù tôi tự kiểm điểm bao nhiêu cũng vô ích, Tiêu Nhiên vào rừng rồi thì hoàn toàn mất liên lạc.
Hết cách, tôi đành ghi âm lại tất cả lời giải thích — từ chuyện của Đại Bảo đến đứa bé trong bụng — nói rõ ràng rành mạch.
Chỉ đợi khi nào anh có thể nghe và hồi âm lại.
Thế là một tháng trôi qua.
Một đêm nọ, tôi vừa sấy tóc xong thì nghe tiếng chuông cửa bị ấn điên cuồng.
Bên ngoài vang lên giọng nói khàn khàn quen thuộc:
“Huyên Huyên, là anh, mở cửa đi.”
Tiêu Nhiên?
Tôi lập tức chạy ra mở cửa, liền thấy Tiêu Nhiên râu ria lởm chởm, toàn thân mệt mỏi rã rời đứng ngay trước mặt.
8Anh rõ ràng rất mệt, vậy mà vẫn cố chấp đến tìm tôi.
Tôi lập tức mềm lòng.
“Anh thành ra thế này là sao vậy?”
“Vì đóng phim.”
Bất ngờ, Tiêu Nhiên nhìn tôi với ánh mắt khẩn thiết:
“Huyên Huyên, chúng ta đi đăng ký kết hôn nhé?”
“Anh nghe mấy lời em để lại rồi à?”
Tôi không kìm được cười, cảm giác được giải thích rõ ràng thật là nhẹ nhõm.
Vòng vòng vèo vèo, cuối cùng chúng tôi vẫn trở lại bên nhau!
Chỉ là không ngờ…
“Lời nhắn gì cơ? Điện thoại anh rơi xuống vách núi rồi, còn chưa kịp đi làm lại.”
“Lần này là anh nhờ quản lý giúp đỡ, lén chạy về đây. Chờ chúng ta đăng ký xong, anh sẽ quay lại đoàn phim tiếp tục quay.”
Tiêu Nhiên giải thích xong, như chợt nhớ ra điều gì đó, ánh mắt đầy căng thẳng nhìn tôi:
“Em không muốn đi đăng ký với anh à? Hay là còn hiểu lầm gì? Anh có thể giải thích!”
Nhìn dáng vẻ hoang mang của anh, tâm trạng tôi vốn đã vui lại càng muốn trêu chọc.
“Không có, chỉ là anh chắc chắn muốn cưới em sao? Không phải anh từng nói sợ làm người ‘gánh vác’ cho người khác à?”
Thật ra, tôi cũng muốn biết, anh rốt cuộc nhìn nhận thế nào về đứa trẻ.
“Anh có để tâm. Nhưng quan trọng nhất vẫn là em.”
“Em đừng liên lạc với người đàn ông kia nữa, những chuyện quá khứ cứ để nó trôi qua đi.”
“Con của em, anh sẽ đối xử như con ruột.”
“Chỉ cần em quay về, anh cái gì cũng có thể nhường nhịn.”
Vài câu ngắn ngủi, suýt nữa khiến tôi bật khóc.
Nhưng tôi vẫn cố kìm lại, giả vờ khó xử nhìn anh:
“Vậy thì có thể không được đâu, sau này em có thể sẽ phải thường xuyên liên lạc với cha ruột của đứa trẻ.”
Sắc mặt Tiêu Nhiên lập tức biến đổi, cả người như nổ tung.
“Em không thể vì anh thích em mà cứ bắt nạt anh như vậy! Tên đó là ai, nói anh biết, anh xử lý hắn!”
Nhìn anh nổi giận, tôi không nhịn được bật cười như nở hoa.
“Hôm tụi mình ăn uống, anh say rượu, ở nhà anh, ba lần. Nhớ ra chưa?”
Nói xong, anh đứng đơ ra như bị sét đánh.
Câu nói tiếp theo đều lắp bắp:
“Em… em nói là…”
Tôi gật đầu:
“Đúng vậy, đứa bé là của anh!”
Anh hoàn toàn ngơ ngác.
Mãi gần mười phút sau, khi tôi đứng muốn mỏi chân, mới thấy khóe môi anh bắt đầu cong lên, cuối cùng cười ngốc như thằng khờ.
Tôi cười cong cả lưng, nhào vào vòng tay anh.
“Hôm đó rõ ràng là thật mà, sao bây giờ anh lại có phản ứng như vậy?”
Mặt Tiêu Nhiên lập tức đỏ bừng, giọng đầy chột dạ:
“Hôm đó… anh tưởng là đang mơ…”
“Giấc mơ kiểu đó, mấy năm nay anh mơ không biết bao nhiêu lần, nên không phân biệt được…”
Anh vừa dứt lời, tôi cũng cảm thấy mặt mình nóng rần lên.
Cái gì vậy trời!
Anh tiếp lời:
“Em yên tâm, dù là đứa trong bụng hay đứa còn lại, anh đều sẽ đối xử như nhau, tuyệt đối không thiên vị.”
“Làm vợ anh, được không?”
Tôi: ……
Phải rồi, tôi có gửi WeChat giải thích, nhưng lại quên nói trực tiếp với anh.
Thành ra đến giờ anh vẫn nghĩ Đại Bảo không phải con ruột mình.
Nghĩ đến chuyện anh nói “mơ” vừa rồi, tôi sờ lên mặt nóng bừng, quyết định thay đổi chủ ý.
Không nói nữa. Đợi đến lúc anh gặp Đại Bảo, tự khắc sẽ hiểu rõ tất cả!
Sáng hôm sau, vì bên đoàn phim có việc gấp, Tiêu Nhiên phải vội vã quay lại.
Trước khi đi, anh dặn:
“Vợ ơi, hôm nay ba mẹ anh bay qua, nói muốn đến gặp em, nhưng anh đã bảo họ quay về rồi.”
“Chờ anh quay lại rồi hai bên gặp nhau cũng chưa muộn.”
“Chỉ là… ba mẹ anh hơi nổi loạn chút, nhiều năm rồi không về nhà… Nếu họ có tới, em đừng mở cửa, yên tâm, anh sẽ xử lý ổn thỏa.”
9Nói xong, anh vội vã rời đi.
Tôi hơi bất an, mãi cho đến khi chuông cửa vang lên.
Nhìn qua mắt mèo, tôi thấy người đứng ngoài.
Khoảnh khắc đó, tôi quên sạch lời dặn của Tiêu Nhiên, vội vàng mở cửa, nước mắt không kìm được mà tuôn rơi.
“Chú, dì… sao lại là hai người…”
Họ là người tôi quen khi mới sang nước ngoài, lúc đó tôi nghĩ mình mắc ung thư giai đoạn cuối, lại đang mang thai, chẳng còn hy vọng gì với cuộc đời.
Chính là họ từng chút từng chút giúp đỡ tôi, đưa tôi vượt qua giai đoạn khó khăn nhất ấy.
Mãi đến khi Đại Bảo ba tháng tuổi, họ nói muốn đi nơi khác du lịch.
Từ đó đến nay chúng tôi chỉ liên lạc qua email, chưa từng gặp lại.
Không ngờ hôm nay lại có thể tái ngộ!
Tôi òa khóc nức nở, còn dì thì bật cười ha ha.
“Không ngờ nhé, gặp lại mà con đã trở thành con dâu bác trai và bác gái rồi!”
“Hồi đó bác đã thấy Đại Bảo đáng yêu lắm rồi, hóa ra là cháu trai ruột bác đấy!”
“Tiểu Huyên ơi, bác thích con lắm luôn ấy!”
Nghe đến đây, nước mắt tôi lập tức ngừng chảy, còn đang đọng lại nơi sống mũi, cả người bối rối:
“Con dâu? Gì cơ?”
“Hả? Con không biết à? Tiêu Nhiên là con trai bác đó!”
Tôi: …
Khoảng hai, ba tháng sau, Tiêu Nhiên cuối cùng cũng quay về sau khi quay xong phim.
“Vợ ơi, anh nhớ em quá!”
Vừa vào cửa, anh đã nhào lên người tôi, giọng điệu nũng nịu như trẻ con.
“Đứng đắn lại đi! Ba mẹ còn đang ở đây đấy!”
Tôi xấu hổ đẩy anh ra, bị người khác thấy thì còn gì là thể diện!
“Anh đối với vợ anh thế này thì chỗ nào là không đứng đắn hả?”
“Em yên tâm, ba mẹ anh về rồi, một thời gian nữa mới đến tiếp.”
Tiêu Nhiên mắt sáng rực, ý đồ rõ ràng.
“Không được đâu, con còn nhỏ mà.”
“Anh hỏi bác sĩ rồi, ba tháng sau là được.”
Mặt tôi đỏ bừng, quay đi không muốn để ý đến anh.
“Vợ à~”
Tiêu Nhiên lại rón rén sáp đến gần.
“Đinh linh linh…”
Tiếng chuông báo thức quen thuộc vang lên, cắt ngang khoảnh khắc thân mật.