Nhưng không ngờ, người tôi đợi không phải anh…
Mà lại là “kim chủ” năm ấy đến trước.
Khuôn mặt bà ta vẫn quyến rũ như xưa, là khuôn mặt mà ngay cả trong mơ tôi cũng không thể quên.
“Cô là Tống Huyên?”
Người phụ nữ đó ngẩng lên, lạnh lùng liếc nhìn tôi, như thể chẳng thấy tôi lọt vào mắt chút nào.
Tôi mím môi:
“Vâng, bà tìm tôi có việc gì sao?”
“Không có gì, chỉ là muốn xem thử, người khiến Tiêu Nhiên say mê đến mức điên đảo là dạng gì.”
6Người phụ nữ kia – “kim chủ” – tự kéo ghế ngồi xuống, hơi ngả người, khí chất nữ cường đập thẳng vào mặt.
“Bà tìm nhầm người rồi, giữa tôi và anh ta đã chẳng còn quan hệ gì nữa.”
“Thật sao? Vậy tại sao nhà anh ta toàn là ảnh của cô? Cô vừa biến mất, anh ta đã sống dở chết dở, còn mắc cả trầm cảm, suýt nữa mất mạng.”
“Nếu không có tôi, giờ cô quay về nhìn thấy chỉ là một nắm tro tàn mà thôi.”
Bà ta nhìn tôi, thản nhiên nói.
Tôi cứ cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng trong đầu đang loạn cả lên, đành trả lời:
“Đừng đùa nữa, chẳng phải anh ấy sống rất tốt sao?”
“Tốt? Cô có tận mắt thấy bộ dạng hồn bay phách lạc năm đó của anh ấy không?!”
“Nếu tôi không khuyên nhủ anh ta, bảo rằng phải đứng ở nơi sáng nhất thì người kia mới thấy được anh, anh ta lấy đâu ra động lực lăn lộn trong giới giải trí?”
“Những gì anh ta có hôm nay là từng chút từng chút nỗ lực mà ra, mà khởi điểm… chính là vì muốn tìm cô.”
Tôi hít sâu một hơi:
“Phải, anh ấy rất xuất sắc, rất cố gắng. Nhưng bà, với tư cách kim chủ đứng sau…”
Tôi chưa nói dứt câu, bà ấy đã cắt lời.
“Cô đang nói linh tinh gì vậy? Kim chủ gì chứ?”
Tôi vừa định phản bác, thì cửa lại mở.
Là Tiêu Nhiên bước vào.
Tự dưng tim tôi lạnh buốt.
Còn nói muốn kết hôn với tôi.
“Kim chủ” vừa đến, anh ta lập tức theo sau.
Hai người họ thân thiết thế cơ mà.
Thật nực cười, mấy ngày qua tôi còn mong chờ mơ mộng…
Nghĩ đến đây, lòng tôi khó chịu vô cùng, mở miệng đuổi người:
“Hai người đi đi, đừng quay lại nữa…”
Chưa nói hết, Tiêu Nhiên đã lên tiếng trước.
“Tiểu dì, dì tới đây làm gì vậy? Con đã nói rồi, đợi Tống Huyên xuất viện, con sẽ đưa cô ấy về ra mắt mà.”
Tôi:…
Tiểu dì:???
Khoan đã, kim chủ hóa ra là… tiểu dì?
Tiểu dì nghe xong, bực mình mắng luôn:
“Hừ, dì chỉ muốn xem mặt vợ con thôi, thế mà con lập tức chạy đến? Sợ dì làm gì cô ấy chắc?”
“Nhìn cái bộ dạng này, dì còn đợi con đưa về được chắc? Đợi đến kiếp sau à? Mềm yếu như thế, chẳng được chút gen nào nhà mình!”
Nói xong, bà ấy quay sang tôi.
“Thôi được rồi, dì đi trước. Đây là quà gặp mặt, nhớ dưỡng thai cho tốt, đợi xuất viện rồi tính tiếp.”
Dù gương mặt vẫn lạnh băng, nhưng bà ấy lại rút ra một phong bao dày cộp đặt vào tay tôi.
Không chờ tôi kịp phản ứng, tiểu dì đã bỏ lại một câu rồi nghênh ngang rời đi:
“Vợ con đang hiểu lầm con đấy, mau giải thích đi!”
Đợi bà ấy đi khuất hoàn toàn,
“Anh không biết tiểu dì sẽ đến đâu. Bề ngoài thì lạnh thế thôi, chứ dì rất thương anh…”
“Đó thật sự là tiểu dì của anh?”
Cả hai chúng tôi đồng thanh hỏi, rồi cùng sững người.
Anh suy nghĩ một chút rồi đáp:
“Ừ. Tiểu dì nói em hiểu lầm anh? Là sao vậy?”
Nhìn khuôn mặt điển trai đầy chân thành của Tiêu Nhiên, tôi chỉ thấy mặt mình nóng bừng.
Tốt lắm, sau hiểu lầm với cô em họ, giờ lại thêm một vụ nữa!
Xấu hổ muốn độn thổ luôn…
Tôi chột dạ kéo chăn lên:
“Cái đó… em tưởng tiểu dì anh là kim chủ…”
Đến lượt Tiêu Nhiên sững sờ.
Một lúc sau, anh mới hơi bối rối hỏi:
“Em đã từng gặp tiểu dì ở đâu khác à?”
“Ừ, bốn năm trước…”
Tôi còn chưa nói xong, đã bị Tiêu Nhiên ngắt lời:
“Lúc yêu nhau à?”
“Ừm…”
Biết mình đuối lý, tôi chui tọt đầu vào chăn, không dám ngẩng lên.
7Tôi nghe thấy bên ngoài vang lên tiếng nghiến răng đầy giận dữ của anh:
“Tống Huyên! Em nhớ cho kỹ, ngoài em ra, anh không thể có người khác được!”
Rốt cuộc, tôi cũng hiểu ra chuyện là thế nào.Page Vân hạ tương tư
Hóa ra gia thế của Tiêu Nhiên rất khủng — không chỉ tiểu dì là người có mặt trong danh sách nữ tỉ phú Forbes, mà ngay cả ba mẹ anh ấy cũng là nhà sáng lập của một công ty đầu tư hàng đầu.
Về phần vì sao anh nói gia cảnh mình bình thường…
Đơn giản chỉ vì trước đây tôi từng nói: tôi không muốn lấy người có chênh lệch gia thế quá lớn, sợ không môn đăng hộ đối.
Thế là anh cứ giấu mãi, không ngờ lại khiến tôi hiểu lầm thành như vậy.
Anh vừa xoa dịu tôi xong, thì điện thoại tôi đổ chuông.
Nhìn màn hình, là cuộc gọi từ Đại Bảo nhà tôi.
Tôi bật loa ngoài:
“Mami ơi, con nhớ mẹ quá à, dạo này mẹ có chăm sóc bản thân đàng hoàng không? Phải ăn ngoan, ngủ ngoan nha, không thì Đại Bảo sẽ đau lòng đó…”
Giọng nói non nớt, mềm mại lập tức làm tan chảy tim tôi.
Dù là lúc nào, Đại Bảo cũng là đứa bé hiểu chuyện và đáng yêu nhất.
Từng giây từng phút bên con, tôi chưa bao giờ hối hận vì đã sinh ra thằng bé.
“Đại Bảo, mami cũng rất nhớ con. Dạo này mami hơi bận, đợi thêm một thời gian nữa, mami sẽ đến đón con về nhà, sau này không rời xa con nữa.”
Hồi còn hoạt động trong giới giải trí, vì sợ con bị lộ nên tôi đã gửi con sang nước ngoài.
Giờ tôi đã rút lui khỏi showbiz, đến lúc đón con trở về rồi.
“Thật không đó? Mami, Đại Bảo yêu mẹ nhiều lắm, nhưng mẹ cũng không được vì con mà vất vả nha!”
Tôi trò chuyện thêm một lúc nữa với con, mãi mới nỡ gác máy.
Vừa ngẩng đầu lên thì thấy sắc mặt Tiêu Nhiên tối sầm, cảm xúc hoàn toàn khác lúc nãy.
“Tiêu Nhiên, sao vậy?”
“Con trai lớn của em năm nay mấy tuổi rồi?”
Anh hỏi bằng giọng trầm thấp, như đang cố đè nén điều gì đó.
“Sắp tròn bốn tuổi rồi, thêm chút thời gian nữa anh sẽ được gặp nó thôi.”
Tôi mỉm cười trả lời, trong lòng còn đang tính sẵn kế hoạch để cha con họ gặp nhau.
Mặt Tiêu Nhiên càng lúc càng đen lại:
“Chúng ta chia tay bốn năm, đứa bé bốn tuổi?”
“Tống Huyên, giỏi lắm!”
Nói xong, anh quay đầu bỏ đi.
Còn tôi thì ngồi trên giường, hoang mang.
Chúng tôi chia tay bốn năm, Đại Bảo là con anh, bốn tuổi không hợp lý sao?
Anh còn từng xem ảnh Đại Bảo mà, giống hệt anh hồi nhỏ luôn mà!
Đến ngày thứ ba tôi chuẩn bị xuất viện, Tiêu Nhiên vẫn chưa quay lại.
Hai ngày nay tôi cũng nghĩ thông rồi, hiểu ra hiểu lầm của anh.
Tôi luôn muốn gọi điện để giải thích, nhưng số anh thì luôn tắt máy.
Mãi đến sau này, em gái anh mới kể lại rằng, mấy ngày trước anh về nhà với vẻ mặt u ám, rồi bất ngờ nhận lời mời đóng phim trong rừng núi, lập tức lên đường.
Không biết bao giờ mới về.Page Vân hạ tương tư
Tôi bắt đầu thấy tuyệt vọng — những hiểu lầm cứ kéo dài liên miên, đúng là quá sức chịu đựng!
Sau này yêu đương nhất định phải nhớ: có gì thì mở miệng ra nói, đừng im lặng!
Tiếc là dù tôi tự kiểm điểm bao nhiêu cũng vô ích, Tiêu Nhiên vào rừng rồi thì hoàn toàn mất liên lạc.
Hết cách, tôi đành ghi âm lại tất cả lời giải thích — từ chuyện của Đại Bảo đến đứa bé trong bụng — nói rõ ràng rành mạch.
Chỉ đợi khi nào anh có thể nghe và hồi âm lại.
Thế là một tháng trôi qua.
Một đêm nọ, tôi vừa sấy tóc xong thì nghe tiếng chuông cửa bị ấn điên cuồng.
Bên ngoài vang lên giọng nói khàn khàn quen thuộc:
“Huyên Huyên, là anh, mở cửa đi.”
Tiêu Nhiên?
Tôi lập tức chạy ra mở cửa, liền thấy Tiêu Nhiên râu ria lởm chởm, toàn thân mệt mỏi rã rời đứng ngay trước mặt.
8Anh rõ ràng rất mệt, vậy mà vẫn cố chấp đến tìm tôi.
Tôi lập tức mềm lòng.
“Anh thành ra thế này là sao vậy?”
“Vì đóng phim.”
Bất ngờ, Tiêu Nhiên nhìn tôi với ánh mắt khẩn thiết:
“Huyên Huyên, chúng ta đi đăng ký kết hôn nhé?”
“Anh nghe mấy lời em để lại rồi à?”
Tôi không kìm được cười, cảm giác được giải thích rõ ràng thật là nhẹ nhõm.
Vòng vòng vèo vèo, cuối cùng chúng tôi vẫn trở lại bên nhau!
Chỉ là không ngờ…
“Lời nhắn gì cơ? Điện thoại anh rơi xuống vách núi rồi, còn chưa kịp đi làm lại.”
“Lần này là anh nhờ quản lý giúp đỡ, lén chạy về đây. Chờ chúng ta đăng ký xong, anh sẽ quay lại đoàn phim tiếp tục quay.”
Tiêu Nhiên giải thích xong, như chợt nhớ ra điều gì đó, ánh mắt đầy căng thẳng nhìn tôi:
“Em không muốn đi đăng ký với anh à? Hay là còn hiểu lầm gì? Anh có thể giải thích!”
Nhìn dáng vẻ hoang mang của anh, tâm trạng tôi vốn đã vui lại càng muốn trêu chọc.
“Không có, chỉ là anh chắc chắn muốn cưới em sao? Không phải anh từng nói sợ làm người ‘gánh vác’ cho người khác à?”
Thật ra, tôi cũng muốn biết, anh rốt cuộc nhìn nhận thế nào về đứa trẻ.
“Anh có để tâm. Nhưng quan trọng nhất vẫn là em.”
“Em đừng liên lạc với người đàn ông kia nữa, những chuyện quá khứ cứ để nó trôi qua đi.”
“Con của em, anh sẽ đối xử như con ruột.”
“Chỉ cần em quay về, anh cái gì cũng có thể nhường nhịn.”
Vài câu ngắn ngủi, suýt nữa khiến tôi bật khóc.
Nhưng tôi vẫn cố kìm lại, giả vờ khó xử nhìn anh: