Tiêu Nhiên đứng đó, sắc mặt tối sầm.
Nhìn vẻ mặt anh ấy, chưa kịp để tôi giải thích, Lục Thần đã gãi đầu nói:
“Tôi á? Tôi với Huyên Huyên là bạn rất rất thân. Lúc ở nước ngoài, tụi tôi cùng ăn cùng ở…”
“Rầm…”
Còn chưa nói hết, Tiêu Nhiên đã quay người đóng sầm cửa bỏ đi.
“Hắn sao vậy?”
Lục Thần quay đầu lại, có chút khó hiểu.Page Vân hạ tương tư
“Tôi… cũng không biết nữa.”
Tôi hơi ngẩn người, đây là lần đầu tiên tôi thấy Tiêu Nhiên nổi giận đến vậy.
“Thôi kệ đi, tụi mình cứ nói chuyện của mình.”
Lục Thần không để tâm, tiếp tục trò chuyện vui vẻ với tôi.
Chỉ là trong lòng tôi luôn cảm thấy có điều gì đó không ổn.
Tiêu Nhiên trước đây không như thế mà…
Sau khi Lục Thần rời đi, tôi ngồi không yên, cứ có cảm giác bất an.
Không lẽ anh ấy thật sự có vấn đề về sức khỏe?
Tôi bật dậy, càng nghĩ càng thấy có khả năng.
Không được, tôi phải đi tìm Tiêu Nhiên.
Nhưng đúng lúc đó, cửa phòng lại mở ra.
Tiêu Nhiên bước nhanh vào, nâng cằm tôi lên, từng chữ rõ ràng:
“Tống Huyên, chúng ta đi đăng ký kết hôn. Tôi sẽ làm cha của đứa bé.”
Tôi sững sờ.
Chuyện này là thế nào vậy?
Không lẽ anh ấy và cô gái kia vì bị lộ chuyện yêu đương nên muốn tìm tôi để đánh lạc hướng dư luận?
“Tiêu Nhiên, ngựa tốt không quay đầu ăn cỏ cũ. Anh…”
Dù sao thì anh cũng đã có người khác, con của tôi thì do tôi nuôi.
Tôi chưa từng có ý định dùng đứa bé để uy hiếp anh ấy điều gì.
Nếu vậy, cắt đứt sạch sẽ là tốt nhất.
Nhưng không ngờ, tôi còn chưa nói hết câu, anh đã lạnh mặt ngắt lời tôi.
“Sao? Em tính để thằng vừa rồi làm cha đứa bé?”
“Hay là… hắn chính là cha đứa bé?”
“Vậy em đến tìm tôi bắt tôi chịu trách nhiệm là vì cái gì? Giỡn mặt tôi à?”
Từng lời anh nói càng lúc càng lạnh lẽo, đến cuối cùng tôi bỗng thấy tủi thân.
Nhưng mà…
Rõ ràng là người có người khác trước là anh mà!
“Hừ, anh nghĩ anh là ai? Tôi còn phải tốn công sức giỡn với anh?”
Tôi bật cười, ánh mắt đầy khinh thường.
Chúng tôi cùng lắm chỉ từng có một đoạn quá khứ mà thôi.
Giờ anh còn muốn can thiệp vào đời tôi sao?
“Hơn nữa, Tiêu Nhiên, chính anh là người nói không cần đứa bé này…”
Tiêu Nhiên đột ngột siết chặt tay tôi, mắt đỏ rực, thì thào:
“Tống Huyên, là em đã chủ động trêu chọc tôi trước.”
4“Anh lấy gì mà nghĩ rằng tôi vẫn như bốn năm trước? Anh nói không cần là có thể vỗ tay rũ áo bỏ đi?”
Tôi cũng nổi giận rồi, cái tên này rốt cuộc là làm sao vậy?
“Anh muốn cưới tôi? Thế bạn gái anh thì sao? Mấy năm không gặp, Ảnh đế Tiêu vẫn vô trách nhiệm như xưa.”
Tôi tưởng anh ta sẽ chột dạ khi bị vạch trần lời nói dối.
Không ngờ, cơn giận của anh ấy khựng lại, ánh mắt nhìn tôi dần dần chuyển thành kinh ngạc.
“Bạn gái nào? Bạn gái tôi không phải là em sao?”
Trong chốc lát, tôi nghẹn họng không đáp nổi.
Chia tay bao nhiêu năm rồi mà giờ lại nói bạn gái là tôi?
Tôi tức quá hóa cười, bắt đầu nói móc:
“Đúng là ảnh đế, diễn xuất không chê vào đâu được.”
Tôi ngừng một chút, quyết định nói rõ mọi chuyện.
“Vài hôm trước ở tiệc Weibo, anh và một cô gái mặc váy trắng…”
Tôi không nói tiếp nữa, chỉ ngẩng đầu nhìn sắc mặt anh.
Quả nhiên, sắc mặt anh càng lúc càng nghiêm trọng, môi mím thành một đường thẳng.
Tôi hiểu rồi, bật cười lạnh:
“Nhớ ra rồi à? Vậy thì mời anh ra cửa rẽ phải, không tiễn.”
Tiêu Nhiên nhìn tôi trân trối rất lâu, rồi đột nhiên bật cười.
Không giống nụ cười lạnh lúc nãy, lần này trên gương mặt điển trai của anh hiện lên hai lúm đồng tiền nhàn nhạt, đẹp đến nao lòng.
Tôi khẽ ngẩn người.
Anh nói:
“Vậy là, chỉ vì cô ta tựa vào ngực tôi, hai chúng tôi cười nói thân mật, em liền cho rằng bọn tôi là một đôi?”
“Tôi còn có thể nghĩ gì khác? Lên cả hot search rồi, dân cả nước đều cho là vậy!”
Tính cách và thói quen của ảnh đế Tiêu ai trong giới mà không biết?
Hai người thân mật như thế, còn có gì mập mờ nữa?
Anh gật đầu:
“Được thôi!”
Nghe vậy, mũi tôi cay xè, định quay đầu bỏ đi.
Anh lập tức kéo tay tôi lại, không để tôi nhúc nhích chút nào, rồi gọi điện ngay tại chỗ.
“Qua đây giải thích, lập tức, ngay bây giờ!”
Tôi cau mày.
Bắt bạn gái hiện tại giải thích trước mặt người yêu cũ?
Chưa đến nửa tiếng, cửa lại mở.
Tôi quay đầu nhìn, là cô gái trong bức ảnh hôm đó.
Chưa kịp giật tay khỏi Tiêu Nhiên, đã nghe thấy cô gái ngạc nhiên nói:
“Anh ơi, anh thấy không khỏe chỗ nào à? Sao lại vào viện?”
Tôi sững người.
Cái gì cơ… anh ơi?
Ngay lúc đó, cô gái nhìn thấy tôi.
“Chị dâu? Trời ơi, ngoài đời còn xinh hơn trong ảnh! Quả không hổ là người mà anh em thầm thương mấy năm nay…”
Đây là… tình huống gì vậy?
Có lẽ thấy vẻ mặt ngơ ngác của tôi, Tiêu Nhiên hắng giọng, nghiến răng ra lệnh:
“Giải thích rõ với chị dâu em đi!”
Cô gái kia cũng lộ vẻ mơ hồ giống tôi.
Tiêu Nhiên cau mày hơn, nhắc:
“Tiệc Weibo đấy.”
Ba giây sau, dường như cô gái cuối cùng cũng hiểu ra.
“A a a a! Không phải chứ, chị dâu hiểu lầm rồi sao?”
“Xin lỗi xin lỗi, là lỗi của em. Chị dâu, chuyện hôm đó chỉ là chiêu trò tạo tin đồn thôi ạ.”
“Anh em mấy năm nay vẫn độc thân, nhưng anti-fan cứ vu anh ấy là gay.”
“Gia đình vì muốn giữ hình ảnh cho anh, nên đẩy em ra làm bình phong.”
“Cái ảnh đó là em dùng chút thủ đoạn, thuê người chụp rồi tung lên mạng, anh em không biết trước gì cả.”
Cô ấy nói xong trong vài câu, còn tôi thì chỉ thấy xấu hổ.
Hóa ra tôi hiểu lầm bấy lâu, tự mình làm khổ mình.
Còn mấy lời mỉa mai tôi nói lúc nãy…
Mất mặt chết đi được…
Có lẽ vì tôi im lặng quá lâu, cô em gái bắt đầu cuống lên:
5“Chị dâu à, bao năm nay anh em cứ nói có bạn gái, mà cả nhà chỉ thấy ảnh, chưa từng gặp người thật.
“Gia đình mai mối cho anh ấy bao nhiêu lần, anh đều phá hỏng hết… Anh em ngoài chị ra, đến muỗi cái trong mắt anh ấy cũng là muỗi đực đó, chị tin em đi!”
“Chị với anh em đừng vì em mà chia tay nhé, không thì em chỉ còn cách lấy chết tạ tội thôi!!!”
Tôi khựng lại, quay đầu nhìn Tiêu Nhiên.
Anh ấy lộ vẻ căng thẳng, gật đầu:
“Đúng, anh không có ai khác.”
Chưa nói hết câu, điện thoại của anh đổ chuông.
Giọng của người quản lý vang khắp căn phòng qua loa ngoài:
“Tổ tông của tôi ơi, sao cậu lại vào bệnh viện thế này?”
“Bên ngoài fan với paparazzi vây kín rồi! Nếu cậu không sao thì mau lách ra cửa sau, phải rời đi nhanh nhất có thể, không thì hậu quả khó lường!”
“Nếu không công bố rõ ràng, chuyện này sẽ gây rắc rối lớn cho những người khác đấy…”
Người quản lý chưa nói hết, nhưng chúng tôi đều hiểu rõ.
Tiêu Nhiên không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn tôi chằm chằm.
Tôi do dự một lát, cuối cùng vẫn lên tiếng:
“Anh đi đi, cố gắng giảm thiểu rắc rối xuống mức thấp nhất.”
Nói xong, tôi cảm thấy ánh mắt anh dần tối lại.
Anh ngập ngừng, rồi lại cố gắng nở nụ cười:
“Ừ, bây giờ chưa phải thời điểm thích hợp.”
“Em dưỡng thai cho tốt, anh… sẽ tìm thời gian quay lại.”
Tôi mím môi, cuối cùng cũng khẽ gật đầu.
Tôi không biết nên nói gì.
Tôi chỉ sợ, nếu bị paparazzi đào sâu, chuyện tôi và con trai sẽ bị phanh phui hết.
Và…
Còn một chuyện tôi vẫn chưa hiểu.
Nếu anh ấy thật sự yêu tôi như vậy, thì năm xưa sao lại tìm “kim chủ”?
Bốn năm trước, tôi bị chẩn đoán nhầm là mắc ung thư, nói rằng chỉ còn sống được nửa năm.
Khi đó tôi rất suy sụp, chỉ muốn tìm Tiêu Nhiên làm chỗ dựa.
Nhưng khi tôi đến tìm anh, chỉ thấy anh đang nói cười thân mật với một người phụ nữ lớn tuổi.
Cuối cùng… tôi thấy bà ấy đưa cho anh một chiếc thẻ.
“Tiền đây, cầm lấy, đừng để bản thân chịu thiệt.”
Khi đó tôi hoàn toàn choáng váng.
Vì tôi biết rõ hoàn cảnh nhà anh không dư dả gì, cũng không có họ hàng nào sẽ cho tiền dễ dàng như thế.
Vậy thì…
Chỉ còn một khả năng duy nhất.
Tiêu Nhiên… đã tự tìm cho mình một “kim chủ”.
Tôi tức giận, lập tức gửi tin nhắn chia tay, xóa liên lạc, chặn toàn bộ.
Rồi mang theo tất cả tiền bạc, rời sang nước ngoài.
Sau đó mới phát hiện mình mang thai.
Cũng phát hiện ra mình bị chẩn đoán nhầm, không hề bị ung thư.
Tôi đã nghĩ rất lâu, nhưng vẫn không đủ can đảm để quay lại đối diện với tất cả.
Cứ thế mà chia tay luôn.
Tiêu Nhiên nói sẽ sớm quay lại.
Nhưng tiếc là, fan và paparazzi làm loạn quá, anh chẳng có cơ hội nào.
Chỉ có thể thỉnh thoảng gọi điện cho tôi, bảo tôi an tâm dưỡng thai, mọi việc để anh lo.
Tôi vẫn luôn nghĩ về chuyện “kim chủ” kia, nhiều lần muốn bốc đồng hỏi thẳng, nhưng rồi tất cả đều hóa thành vài câu nhạt nhẽo.
Dù vậy, anh vẫn luôn nhiệt tình.
Tôi vẫn luôn chờ xem, khi nào anh sẽ đến bệnh viện tìm tôi.
Tôi cần đối mặt, hỏi cho rõ chuyện năm xưa.